Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 206
Chương 206: Mưu sát E5
Vào năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 22, dẫu bến Thượng Hải có thịnh vượng và phương Tây đến đâu thì sau vài chục năm mới có thể có một chiếc điện thoại bàn phím nhỏ gọn xuất hiện, hơn nữa chiếc điện thoại màu bạc này rất có thể là vật thể lạ, không phải là một chiếc điện thoại bình thường.
Nhưng ngay cả khi đó là một vật thể lạ, loại trừ các yếu tố khác và tính ngược theo dòng thời gian thông thường của Trung Hoa Dân Quốc, thì trong thế giới thực, chúng là vật thí nghiệm của các viện nghiên cứu lớn, chỉ được phát hiện lần lượt trong mười năm qua và chưa từng xuất hiện trước đây.
Hơn nữa, dựa vào biểu hiện của Ninh Vĩnh Thọ mà nói, đây nhất định là vật thể lạ được hắn ta và mọi người xung quanh công nhận.
Lê Tiệm Xuyên nghiêng đầu, vừa lúc thể hiện một chút ngạc nhiên ẩn dưới lòng tự trọng không giấu dốt, nhìn chiếc điện thoại di động màu bạc, nhẹ nhàng trả lời: “Tôi chưa từng thấy bao giờ, nó là vật tân tiến của phương Tây à?”
“Ây da, bảo bối thế này chỗ nào có sẵn cho người phương Tây.”
Ninh Vĩnh Thọ hất cằm, trong mắt lóe lên khinh thường, lộ ra một chút kiêu ngạo: “Nếu muốn tính thật thì cái này cũng chỉ có thể là bảo vật gia truyền của Ninh gia chúng tôi!”
Lê Tiệm Xuyên phối hợp hỏi: “Lời này giải thích thế nào?”
Ninh Vĩnh Thọ tự phụ vén vạt áo, nhấc chân lên, với vẻ mặt của một người kể chuyện truyền kỳ, mỉm cười thần bí, hạ giọng nói: “Tiểu thư Man Tinh, tôi xem hai ta là bạn bè nên mới nói cho tiểu thư biết, người khác muốn nghe cũng không có chỗ nghe, tiểu thư phải giữ bí mật cho tôi đó.”
“Bách tính hương thân ở trấn tới con hát vũ nữ chưa từng nghe qua sao?”
Lê Tiệm Xuyên mang theo chua ngoa, trực tiếp vạch trần những lời này, cười nửa miệng liếc Ninh Vĩnh Thọ: “Ninh tiên sinh, theo lời tiên sinh nói, tiên sinh và tôi là bạn bè, thôi nói những lời vô nghĩa đó đi.”
Ninh Vĩnh Thọ ngượng ngùng: “Ôi, Man Tinh, đúng là không lừa tiểu thư được mà.”
Nhưng hắn ta cũng không để trong lòng, sau khi hết xấu hổ liền tiếp tục hăng hái nói: “Nhưng Mạn Tinh nè, lời của Ninh mỗ ý là bí mật có thể là giả, nhưng bảo vật gia truyền nhất định là thật. Nếu muốn nói về nguồn gốc thì phải bắt đầu từ khoảng hai năm trước, khi tôi đập đầu chết giả, sau đó quay lại đây và bắt đầu bỏ thuốc phiện.”
“Anh cả tôi mất sớm, chỗ ở vẫn bỏ trống, sau khi bước đầu cai nghiện đã qua, chỗ ở của tôi cũng tan nát, do ngại đâm đầu vào tường văng máu khắp nơi là điềm xấu nên tôi không cho ai đến dọn dẹp, trực tiếp dọn đến chỗ của anh cả.”
“Anh hai mặc kệ tôi, không quan tâm.”
“Tôi đến chỗ mới ngủ mấy đêm, có một đêm kia dậy đi tiểu đêm rồi làm đổ chồng sách cạnh giường, làm vỡ một chiếc bình lớn, bên trong bình có chín vật gì đó to bằng lòng bàn tay. Tôi xem thử thì thấy là bạc, nhưng chưa thấy qua hình dáng nào lạ như vậy nên liền mò mẫm suy nghĩ.”
“Tôi là một người thông minh, vừa nghĩ liền nghĩ ra ngay. Tôi đặt tên cho nó là điện thoại di động.”
Ngay khi cái tên này xuất hiện, Lê Tiệm Xuyên gần như muốn tặng Ninh Vĩnh Thọ một ngón tay cái.
Những từ sớm nhất xuất hiện trong Thế chiến thứ hai đã được tìm ra trước đó vài năm. Nhưng bây giờ ở thành phố Bắc Bình, Thượng Hải, đã có tồn tại điện thoại, có thể liên lạc trong thời gian thực và còn có thể di động theo ý muốn, vì vậy việc nghĩ ra cái tên điện thoại di động có vẻ rất bình thường.
Hơn nữa nhìn bộ dáng của Ninh Vĩnh Thọ thì thật sự từng trải qua chuyện này, không giống nói dối. Vật thể lạ này có thể liên quan đến Ninh gia hoặc cậu con trai lớn đã qua đời của Ninh gia?
“Nó được gọi là điện thoại di động, có thể nhấn nút và báo cảnh sát giống như tiên sinh vừa làm. Đây không phải là một loại điện thoại mới sao?” Lê Tiệm Xuyên đưa ra phỏng đoán từ góc độ mà Vương Man Tinh có thể hiểu rõ, đúng lúc bày tỏ hứng thú của bản thân.
“Đúng là đã khiến cho tiểu thư Man Tinh phải đoán già đoán non rồi!”
Ninh Vĩnh Thọ cười ha ha nói: “Tiểu thư nói xem cái này có được xem là chúng ta rất ăn ý không?”
Hắn ta quen thói hay ba hoa, nhưng lại sợ Lê Tiệm Xuyên tức giận thật, lời nói vứt ra rồi lại bắt về: “Tôi đùa thôi, đùa thôi, cái miệng này của tôi thật là, xin tiểu thư Man Tinh đừng để bụng ___ Anh hai của tôi cũng tán thành cách gọi này, kẻ có đầu óc bảo đảm đều có suy nghĩ như vậy.”
“Chiếc điện thoại di động này đúng như tên gọi, chỉ cần mang theo nó là có thể thực hiện và nhận cuộc gọi cũng như liên lạc với mọi người mọi lúc mọi nơi.”
“Chín chiếc điện thoại di động được đánh số theo số mặt cười. Cái của tôi là số chín, chín mặt cười, tám chiếc điện còn lại có thể gọi cho tôi bằng cách nhấn phím số 9 Ả Rập. Vừa rồi số tôi nhấn là số 8, chiếc điện thoại đó đang nằm trong tay trưởng ban La của cục cảnh sát thị trấn, anh ấy là người trả lời điện thoại.”
“Bảy cái còn lại cũng đã tặng đi hết, sáu cái tặng cho quan to hiển quý trong trấn, một cái tặng cho chú Chu mấy đời thế giao với nhà tôi ở trong trấn, mọi người đều rất thích, tiếc là không có cái thứ mười, cho nên không thể tặng tiểu thư Man Tinh, đây là lỗi của Ninh mỗ.”
Ninh Vĩnh Thọ giơ chiếc điện thoại di động màu bạc lên, kết thúc lời giải thích với vẻ hối hận và xin lỗi trên mặt.
Lê Tiệm Xuyên khẽ mỉm cười: “Cảm ơn Ninh tiên sinh đã có lòng tốt, nhưng đây là vật gia truyền của Ninh tiên sinh, cho dù có nhiều thì cũng nên tặng cho người quan trọng hơn, tôi không dám nhận. Chẳng qua là nghe Ninh tiên sinh nói xong tôi có chút tò mò, không biết có tiện cho tôi mượn xem thử không?”
“Hân hạnh!”
Ninh Vĩnh Thọ không hề sợ Lê Tiệm Xuyên sẽ cướp vật gia truyền của mình rồi bỏ chạy, không nói hai lời đưa chiếc điện thoại màu bạc ra.
Chạm vào tay là cảm giác kim loại mát mẻ.
Toàn thân không có khe hở mối nối rõ ràng, hình như là một khối, kim loại không phải thông dụng nên nhất thời rất khó xác định. Mặt cười đúng là có một luồng khí kỳ lạ, nhưng rõ ràng là không có chút sinh mệnh nào.
Lê Tiệm Xuyên cẩn thận quan sát chiếc điện thoại di động màu bạc trong tay, nói: “Trông nó rất thú vị và kỳ lạ. Ninh tiên sinh sử dụng nó hàng ngày, không có hạn chế gì sao? Tôi thường nghe mọi người nói có một số bảo vật gia truyền rất kỳ quái, cần máu người để nuôi dưỡng, hoặc là phải đặt ở một nơi như từ đường mới có thể yên ổn sinh sống, luôn có một số quy tắc phải tuân theo.”
Ninh Vĩnh Thọ nói: “Tiểu thư Man Tinh không giống những người khác, chỉ riêng điểm này nói giống hệt chúng con hát vũ nữ từng tới đây, chẳng phải Thượng Hải bên kia có rất nhiều tin đồn như vậy hay sao?”
“Nhưng dù sao đồ gia truyền của tôi cũng không cần những thứ này, mặc kệ như thế nào thì cũng chỉ là một vật bình thường, không có quy tắc, không có dị thường.”
Quả nhiên.
Không phải hắn có quá ít kinh nghiệm để quan sát hay cảm nhận, mà là chiếc điện thoại màu bạc này thực sự không có những quy tắc đặc biệt mà tất cả những vật thể lạ nên có.
Lẽ nào đây thật sự không phải là vật thể lạ mà chỉ là một đồ vật lạ thường nhìn giống vật thể lạ?
Là món đồ độc nhất của màn chơi này sao?
Nhưng chỉ cần ở trong trò chơi Hộp Ma, những quy tắc cơ bản nhất sẽ không thay đổi, màn chơi có thể có sự độc đáo, nhưng sẽ không bao giờ có bất kỳ sự độc đáo nào nằm ngoài quy tắc.
Lê Tiệm Xuyên nhíu mày, sau đó vội vàng giãn ra, tạm thời đè xuống bao nhiêu suy nghĩ không ngừng trồi lên, trả chiếc điện thoại màu bạc lại.
Ninh Vĩnh Thọ vừa cất chiếc điện thoại, vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc nhìn Lê Tiệm Xuyên, ngập ngừng nói: “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy tiểu thư Man Tinh, cứ nghĩ là tiểu thư khuê các, con gái tân thời du học trở về, nhưng không ngờ tiểu thư Man Tinh thực ra là… nữ trung hào kiệt?”
“Một đá đạp cửa, nhàn xem huyết thi?”
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn Ninh Vĩnh Thọ, chỉ thấy hắn ta cảnh giác ngước đôi mắt nhỏ lên, có chút kính sợ, nhưng cũng không thấy nghi ngờ.
Lê Tiệm Xuyên mỉm cười, vừa định mở miệng đưa ra lời giải thích đã chuẩn bị sẵn, lại bị một giọng nữ mềm mại lộ rõ nhu nhược cướp lời: “Vương tiểu thư không sợ những thứ này đâu, khi tôi ở Thượng Hải có đọc một tờ báo nói rằng Vương tiểu thư biết y học, thường đi cùng các bác sĩ của Hội Chữ thập đỏ đến các vùng nông thôn để khám bệnh miễn phí, thậm chí từng theo cha và anh trai của mình ra chiến trường Bắc phạt.”
“Một thi thể không thể so được với chiến trường, người có năng lực kém gặp người có năng lực tốt mà thôi.”
Giọng nói vừa dứt, người cũng đã đến.
Lê Tiệm Xuyên quay đầu lại liền thấy một nha hoàn khoảng mười ba, mười bốn tuổi đang đỡ một thiếu phụ khôn khéo và xinh đẹp từ trong đám người vây xem đi tới.
Thiếu phụ ước chừng ba mươi tuổi, chân bó gót sen, đi một đôi giày thêu, tóc búi cao, cài bảo thạch màu đỏ tươi và xanh đậm, mặc một chiếc áo khoác ngắn màu tím nhạt, ống tay áo rộng, chất liệu trơn bóng. Thiếu phụ mang theo một chiếc khăn tay che hờ mũi và miệng, khuôn mặt vẫn còn nhợt nhạt dù trang điểm đậm.
“Tiểu thư Man Tinh quả là một nhân vật xuất sắc!”
Ninh Vĩnh Thọ cả kinh, lập tức lớn tiếng khen ngợi.
Hắn ta lại đứng dậy tiếp đón thiếu phụ rất ân cần, hỏi: “Quý thái thái không ở trên lầu nghỉ ngơi, sao lại ra ngoài tham gia cuộc vui rồi? Máu me đầm đìa, chạm phải xui xẻo, nào, ngồi xuống nghỉ ngơi trước, nhìn sắc mặt tái nhợt của thái thái, có cần đến Hồi Xuân đường mời Bành lão đại phu đến xem hay không?”
Quý thái thái được đỡ ngồi xuống chiếc ghế đẩu tròn, khẽ thở dài: “Không cần đâu, tôi mắc bệnh cũ, không thể nhìn thấy máu thôi. Nếu biết đáng sợ như vậy thì đã không xuống xem rồi, Thiên Bảo Sinh bồn chồn mãi, muốn nghe ngóng, tôi khuyên mãi không được nên đã nhốt nó lại trong phòng, tự mình thay nó đến xem.”
Đáp lời Ninh Vĩnh Thọ xong, lại nhìn về phía Lê Tiệm Xuyên, giọng nói lộ ra vài phần thân thiết: “Không ngờ Vương tiểu thư lại tới trấn Bồng Lai.”
Nói xong, lại cười: “Vương tiểu thư chắc không nhận ra tôi đâu. Tuy chúng ta đều là người Thượng Hải nhưng một người ở Nam một người ở Bắc, chưa gặp nhau bao giờ. Chỉ là tôi rất thích đọc sách của Vương tiểu thư, đặc biệt là cuốn ‘Hải Đường Ngữ’, tôi đã đọc qua rất nhiều lần, khó mà rời tay, cũng thường nhìn thấy tin tức của Vương tiểu thư trên báo.”
“Trước đây tôi luôn muốn kết giao nhưng không có cơ hội, nhưng hôm nay thật trùng hợp.”
“Cậu chủ Ninh, Vương tiểu thư đến ở tại nhà trọ của cậu đúng là rồng đến nhà tôm.”
Ninh Vĩnh Thọ cũng cười nói: “Phải phải!”
Ở cạnh người chết cũng tính là quen thuộc mà cười nói như không có gì, tuy là diễn trò nhưng Lê Tiệm Xuyên vẫn cảm thấy hơi khó chịu, không phải thế đạo này khiến người ta thờ ơ lạnh nhạt với những chuyện không liên quan đến mình, mà là những người tới lui trong thị trấn này giống như thiếu đi sự tôn trọng và kính sợ cơ bản nhất đối với sự sống và cái chết.
Bất kể là đối với người bên ngoài hay là đối với chính mình.
Điều này có thể được nhìn thấy từ thái độ của Ninh Vĩnh Thọ khi hắn ta nói về án giết người ở thị trấn Bồng Lai tối qua.
“Quý thái thái quá lời rồi.”
Lê Tiệm Xuyên thản nhiên cười đáp.
Quý thái thái che miệng cười khẽ, đang định nói gì thêm thì đã có tiếng còi ô tô vang lên từ đường cái phía trước, đám đông xúm lại nhanh chóng tách ra một khe hở.
Một chiếc ô tô chạy tới, La Đại chỉ mặc áo khoác vội vàng cùng hai cấp dưới của mình xuống xe, sải bước đi tới, cầm dùi cui đuổi người.
“Đừng nhìn nữa! Mau tản ra đi!”
La Đại là một thanh niên thấp bé thô cục, mép môi có nuôi râu, vẻ mặt cáu kỉnh và lo lắng, đi vào nhìn thi thể của Nguyễn Học Trí, rồi ngoắc Ninh Vĩnh Thọ: “Ninh Tam, có chuyện gì vậy?”
“Anh họ của dì Tư mới ở chỗ chú có mấy ngày mà đã mất mạng, anh nói xem bảo tôi lấy cái gì để ăn nói với dì Tư, với cục trưởng Đinh, với Nguyễn gia đây!”
Ninh Vĩnh Thọ lon ton chạy tới, trực tiếp kêu oan: “Trưởng ban La tốt bụng của tôi ơi, Nguyễn Đại công tử ngã lầu, một không phải là do cửa sổ của nhà trọ tôi bị hỏng; hai không phải là Ninh mỗ tự mình đẩy, làm sao có thể đổ trách nhiệm lên đầu tôi được!”
La Đại hừ lạnh một tiếng: “Vậy anh nói cho tôi biết, làm sao Nguyễn Học Trí lại ngã xuống?”
Ninh Vĩnh Thọ nói: “Lão La, tôi nói thật, tôi thật sự không nhìn rõ, tối qua anh hai tôi phái người gọi tôi trở về nhà cũ đối chiếu sổ sách, làm một mạch đến trời sáng bửng, lúc quay về viện tử còn có một tốp di nương chưa chịu nghỉ ngơi, lôi kéo tôi ngủ cùng mà không nhìn xem tôi đã bị đống sổ sách kia giày vò thành cái dạng gì, mãi không chịu yên phận. Tôi không còn cách nào khác ngoài đi tới nhà trọ, định bụng tìm một chỗ yên tĩnh đánh một giấc.”
“Ai mà ngờ được, vừa định đi vào đại sảnh thì lại nghe thấy trên đầu vang lên tiếng cửa sổ bị đẩy ra, ngẩng đầu lên, một bóng đen liền ập xuống, may mắn tôi tránh kịp, bằng không anh phải tới Hồi Xuân đường thăm tôi rồi.”
La Đại cau mày: “Không thấy rõ người ngã xuống như thế nào à?”
“Không.”
Ninh Vĩnh Thọ quả quyết lắc đầu.
La Đại nhìn về phía người đàn ông bán dạ hương bị người gác cổng nhà trọ chặn lại không cho đi: “Chú có thấy không?”
Người bán dạ hương vội vàng lắc đầu: “Thưa quan, không ạ, tôi không nhìn thấy.”
Thấy không moi được tin tức gì hữu ích từ hai người này, La Đại giơ tay ra hiệu cho một cấp dưới của mình: “Đi lên lầu nhìn đi. Ninh Tam, anh đi theo.” La Đại kéo cổ Ninh Vĩnh Thọ, túm người đi về trước.
Ba người đi tới sảnh trước, La Đạt liếc nhìn ba người phụ nữ ở đây, chỉ cười gật đầu với Lê Tiệm Xuyên, nói một câu tiểu thư Man Tinh rồi đi vào.
Trong phòng của Vương Man Tinh không có nhiều thông tin về tình hình nhà cô, nhưng xét từ thái độ của những người khác và những gì Quý thái thái nói, có vẻ như bản thân và gia cảnh Vương Man Tinh khá bất thường.
Lê Tiệm Xuyên đang suy nghĩ thì có hai chiếc xe kéo đột nhiên lao tới như điên từ phía trước rồi dừng lại ở gần ô tô, một cảnh sát đầu trọc mặc đồng phục cảnh sát màu đen và một đại phu già xách một cái hộp gỗ xuống xe, đi tới cạnh thi thể của Nguyễn Học Trí.
Một cảnh sát mặt dài khác ở lại canh giữ thi thể nói: “Không phải tôi đã bảo cậu đi mời người khám nghiệm tử thi ư, sao Bành lão tiên sinh lại tới đây?”
Viên cảnh sát đầu trọc lau mồ hôi, bất đắc dĩ nói: “Trấn Bồng Lai nhỏ xíu, không có người khám nghiệm tử thi, bình thường xảy ra chuyện thì việc khám nghiệm tử thi đều do Bành lão tiên sinh và học trò của ông ấy làm. Tôi và Bành lão tiên sinh tới trước, học trò của ông ấy còn đang chạy theo sau.”
“Đúng rồi, anh biết lái xe thì chạy xe tới bên kia đường đi.”
Cảnh sát mặt dài cau mày: “Tự dưng dời xe làm cái gì?”
Viên cảnh sát đầu hói ra vẻ giữ kín như bưng, nhưng vẫn thì thầm: “Lý gia ở huyện bên kia nâng người vào cửa xung hỉ, Lý lão gia còn chưa kịp bái đường thì đã ngủm củ tỏi. Lý lão thái thái mời Lưu đại sư đến xem, nói là chọn sai canh giờ, không xung hỉ được, nhưng người này không thể bị đuổi đi, cũng không thể ở lại đại trạch, được sắp xếp đến tiểu viện bên kia núi Tiểu Định của trấn Bồng Lai. Tối hôm qua giờ Tý (11h tới 1h sáng) được nâng ra từ trong huyện, kiệu hoa đỏ rực, trước sau treo bốn người giấy, rất đáng sợ.”
“Vừa rồi tôi đi mời Bành lão tiên sinh cách vách nhà La đầu ở phía Bắc thị trấn thì đụng phải cái kiệu hoa kia tiến vào, sắp sửa băng qua con đường chính này, từ biệt trang bên bờ biển của Lý gia đi vòng lên chân núi, không bao lâu nữa sẽ tới đây!”
Cảnh sát mặt dài cũng kinh hãi: “Hỏng bét, may là còn kịp!”
Vừa nói chuyện, cảnh sát mặt dài vừa chạy vội ra xe, nổ máy nhường đường.
Những lời này lọt vào tai Lê Tiệm Xuyên, hắn qua loa ghi nhớ lại, cũng không để ý lắm, vừa đi vừa nhìn Bành lão tiên sinh đeo găng tay ngồi xổm xuống xem xét thi thể của Nguyễn Học Trí.
Cậu học trò cũng chạy tới, một bên làm việc, một bên ghi chép kết quả khám nghiệm tử thi.
Thi thể của Nguyễn Học Trí không có vấn đề gì lớn, hoàn toàn phù hợp với tình huống chết vì rơi từ trên cao xuống, chỉ có hai điểm, Bành lão tiên sinh đã bảo cậu học trò của mình ghi chú thêm, một là nửa đầu bên trái của Nguyễn Học Trí đã bị dập nát, đối với độ cao này và mặt đường lát đá này mà nói thì vẫn quá nghiêm trọng; hai là bên trong miệng của Nguyễn Học Trí có máu và thịt, phía răng dưới và má trong có vết thương do bị vật sắc nhọn rạch, vết thương còn mới.
Kết quả khám nghiệm tử thi vừa ra, đại sảnh liền có tiếng ồn ào, La Đại vội vàng dẫn người đi xuống, theo sau là thầy giáo và một đôi nam nữ trẻ tuổi điệu bộ thân mật.
Liếc mắt nhìn thấy Lê Tiệm Xuyên bên cạnh thi thể, La Đại vẫy tay với đám người phía sau, bước nhanh đi tới, cau mày trầm giọng nói: “Tiểu thư Man Tinh, cô là người đầu tiên tiến vào hiện TSo?”
Lê Tiệm Xuyên gật đầu: “Đúng vậy, nhưng tôi không phá hỏng hiện trường, chỉ đá mở cửa phòng, cũng nhớ kỹ tình huống trong phòng lúc đó, bất kể sau đó vị tiên sinh đeo kính mắt kia có đang nhìn hay không, nếu có vấn đề thì ngài có thể đối chiếu với tôi.”
La Đại im lặng một lúc, sau đó thở dài: “Tiểu thư Man Tinh, giường và phòng của Nguyễn Học Trí mặc dù lộn xộn nhưng cửa bị khóa từ bên trong, không có dấu vết giãy dụa hay vật lộn trong phòng, ở đó còn có rượu, tôi cho rằng Nguyễn Học Trí uống quá nhiều rượu nên say, lảo đảo giẫm phải màn trướng, rồi nhất thời vô ý bị màn cuốn lấy, trượt ngã, té lầu.”
“Đó là một vụ tai nạn ngoài ý muốn, tiểu thư có nghĩ vậy không?”
Lê Tiệm Xuyên thấy thái độ của La Đại có gì đó không ổn, sau khi suy nghĩ vẫn nói thẳng: “Tôi nghi ngờ anh ta đã bị giết.”
“Tiểu thư Man Tinh, theo lời Ninh Tam thì cổng nhà trọ đã bị khóa từ bên trong khi anh ta rời đi vào tối hôm qua, bên ngoài không mở được, cũng không cạy được.”
Dừng một chút, La Đại nhìn chung quanh, hạ giọng nói: “Hung thủ chỉ có thể là người trong nhà trọ, hơn nữa, nếu không có gì bất ngờ thì người cuối cùng mà Nguyễn Học Trí gặp chính là tiểu thư. Nguyễn Học Trí mới chuyển tới đây không lâu, hiếm khi tiếp xúc với người khác, không có mối liên hệ nào, mối liên hệ duy nhất cũng chính là tiểu thư.”
“Cho nên, nếu không phải là vô tình ngã xuống, vậy thì tiểu thư Man Tinh chính là người quen gây án, bị hiềm nghi lớn nhất.”
Mặc dù đã có một số phỏng đoán nhưng Lê Tiệm Xuyên vẫn không ngờ rằng hiềm nghi sẽ bị chụp lên đầu hắn nhanh như vậy. Không biết Vương Man Tinh và Nguyễn Học Trí từng có ân oán tình cừu gì mà đến mức La Đại không thèm tra án, liền tin chắc rằng hắn có động cơ phạm tội lớn nhất.
Hơn nữa, danh tính của Vương Man Tinh lại khiến La Đại kiêng kỵ đến vậy, không ngần ngại nói dối dì Tư và Nguyễn gia chỉ để ém nhẹm chuyện này.
“Trưởng ban La có ý gì?”
Lê Tiệm Xuyên hơi cụp mắt xuống.
“Đây là ngoài ý muốn!” La Đại nói như đinh đóng cột.
Lê Tiệm Xuyên thở dài, ngước mắt cười, ánh mắt trong suốt như lưỡi dao: “Tôi để những lời này ở đây, trưởng ban La, Nguyễn Học Trí có khả năng cao là bị giết hại, hung thủ không phải là Vương Man Tinh tôi.”
“Mong ngài công tâm xử lý, điều tra rõ ràng chuyện này. Để minh chứng cho sự trong sạch của tôi, hôm nay tôi sẽ cùng ngài điều tra, nhất định phải điều tra kỹ lưỡng.”
Hơn nữa, Lê Tiệm Xuyên không nghĩ rằng nhất định là người trong nhà trọ.
Hắn vẫn lưu ý đến mùi thơm rất nhạt trên cơ thể của Nguyễn Học Trí khi quay về nhà trọ tối hôm qua.
La Đại cười khổ: “Tiểu thư Man Tinh, tôi cũng tin là không phải cô, nhưng một khi điều tra, cô tất nhiên là người bị hiềm nghi lớn nhất, khó tránh khỏi bị người khác nghị luận. Nguyễn Học Trí chết cũng đã chết, không đáng lại vô duyên vô cớ phiền hà đến cô…”
Nói được một nửa, một cơn gió thổi đến, chuyển tới tiếng kèn xô-na vang dội và vui vẻ.
La Đại sửng sốt một chút, nhìn đến cách đó không xa, Lê Tiệm Xuyên cũng quay đầu lại.
Trong ánh sáng của mặt trời mọc, bốn người đàn ông buộc khăn tang đang khiêng một chiếc kiệu nhỏ màu đỏ sẫm, chậm rãi đi tới từ cuối đường.
Một đứa trẻ đeo mặt nạ quỷ thần giơ cao xấp tiền giấy, ở bốn góc kiệu, bốn bức tượng giấy mặt trắng mặt đỏ được treo lơ lửng nhìn thẳng về phía trước.
Rõ ràng là bình minh, thời điểm sôi động nhất trong ngày, nhưng Lê Tiệm Xuyên đột nhiên cảm thấy một cơn ớn lạnh như đến từ ban đêm.
“Gà gáy quỷ lộ, tân hôn nhập liệm, kẻ nhàn tránh xa —!”
Hết chương 206
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 206
10.0/10 từ 35 lượt.
