Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 201


Chương 201: Bạn đồng hành E9


Khi Lê Tiệm Xuyên ra khỏi văn phòng thì đã là một giờ chiều.


Hắn vừa đẩy cửa liền nhìn thấy dáng người tròn trịa của Lư Tường đang đứng dựa vào tường hành lang.


Có thể thấy lúc Lê Tiệm Xuyên vắt hết óc thì Lư Tường cũng không nhàn rỗi, quần áo cũng chưa kịp thay, chỉ cởi áo khoác, đầu ngửa lên phía tường kim loại, miệng hơi há, ngủ ngáy o o rung trời.


Ngủ đứng có thể nói là kỹ năng cơ bản mà tất cả nhân viên từ trên xuống dưới trong Xử Lý đều nắm vững, chỉ cần đạn chưa xuyên thủng sọ là có thể ngủ mọi lúc mọi nơi.


Lê Tiệm Xuyên cố tình bước chân mạnh hơn.


Mới đi được hai bước, Lư Tường lập tức tỉnh lại, như chim ưng theo bản năng liếc nhìn chung quanh, rồi trong nháy mắt lấy lại vẻ buồn ngủ uể oải, một bên thay đổi sắc mặt, một bên lấy ra hai cái bánh quy nén từ trong túi: “Anh mới chợp mắt thì cậu liền ra.”


“Ăn lót dạ trước đi, không có thời gian ăn cơm đâu, lát nữa còn có cuộc họp.”


Lê Tiệm Xuyên cầm lấy bánh quy nén, mở nó ra rồi nhanh chóng nhai nuốt có quy luật.


Hương vị quen thuộc, không gây khó chịu cho cổ họng.


“Đúng rồi, cậu bạn đồng hành Tạ Trường Sinh của cậu đã mang con mèo béo của cậu ta đi làm kiểm tra cơ bản, cậu ta cũng đã đến gặp viện trưởng, hiện đang nghỉ ngơi ở khu nhà tầng ba. Xử Lý có ý định thu nạp cậu ta làm biên chế của nhóm người chơi Hộp Ma trong đội đặc cần, không giống với các cậu, nhưng ý của viện nghiên cứu là đợi Tạ Trường Sinh chủ động có ý định đã thì mới có thể quyết định.”


Hai người sóng vai đi về phía trước, Lư Tường nhỏ giọng nói: “Anh thấy quan hệ của hai người nói thân cũng thân, nói không thân cũng không thân, cho nên không nhờ cậu khích lệ cậu ta, nhưng ít nhiều gì cậu cũng nên chú ý một chút.”


“Hiện tại quyền hạn của cậu đã đạt tới cấp bậc đội trưởng, về sau có thể tự mình tra xét hồ sơ người chơi Hộp Ma của Tạ Trường Sinh, cậu ta cũng không phải là người đơn giản đâu.”


“Lại nói tiếp, đội đặc cần của các cậu trực thuộc trưởng ban Phong vẫn chưa có đội trưởng, hiện tại cậu lại được giao quyền hạn đội trưởng, tuy rằng không danh phận nhưng trên thực tế cậu đã được xem như là đội trưởng đội đặc cần, thăng chức thăng lương, ráng nắm chắc đó.”


“Mà anh nói này, nhân viên đặc biệt mấy cậu nào có làm cả đời, ngày nào cũng làm mấy chuyện nguy hiểm, lo nghĩ cho trước mắt nhưng cũng đừng quên tương lai.”


“Anh thì không có tham vọng lớn gì, chỉ thích sống ổn định…”


Lê Tiệm Xuyên lắng nghe câu chuyện thăng chức, tăng lương, và tương lai mà Lư Tường phải nói ba lần mỗi khi hai người gặp nhau, chợt như cảm thấy trước khi trò chơi Hộp Ma xuất hiện, mỗi lần quay lại Xử Lý sau khi hoàn thành nhiệm vụ, hắn đều nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc, nghe thấy ngôn ngữ quen thuộc, ở trong một môi trường quen thuộc, một cảm giác thân thiết và kiên định.


Khi đó, hắn cũng thỏa sức hình dung ra cuộc sống hưu trí của chính mình.


Từ chín giờ đến năm giờ, ngồi văn phòng, trồng hoa cỏ, phủ quạt hương bồ chợp mắt trên chiếc ghế bập bênh, chơi cờ với những ông già trong ngõ, sáng thì tập Thái Cực Quyền, tối đi dạo, thỉnh thoảng phiền não ốm đau, thỉnh thoảng cãi nhau với hàng xóm, an nhiên thong thả.


Nghĩ đến kết quả báo cáo khám sức khỏe của mình, Lê Tiệm Xuyên lắc đầu.


Những tưởng tượng thích chí này chẳng biết có thành hiện thực trong tương lai hay không.


“Lão Lư, nói chuyện nghiêm túc đi.”


Quen thuộc là quen thuộc, thực tế là thực tế, Đường Tăng Lư Tường này niệm kinh nghe đã lâu, Lê Tiệm Xuyên giống như bị chụp chú cẩn cô, đầu căng phồng, chỉ có thể lái sang chuyện khác, vừa lúc hắn cũng có không ít chuyện muốn hỏi Bách Hiểu Sinh Lư Tường của Xử Lý này.


“Rốt cuộc thì thái độ hiện nay của Xử Lý đối với Pandora và trò chơi Hộp Ma là gì?”


Hắn thấp giọng hỏi.


“Cậu đã đọc tư liệu chưa?”


Hai người rẽ vào sảnh thang máy, Lư Tường lấy cái cốc dùng một lần, ấn vào bình nước bên cạnh rồi rót nước đưa cho Lê Tiệm Xuyên, vừa nhìn trái nhìn phải, vừa nói: “Đó là kiến giải và thái độ tương đối được công nhận của Xử Lý hiện tại. Nhưng phía trên và viện nghiên cứu vẫn chia làm mấy cánh, tranh cãi ầm ĩ, nhưng cánh chiếm ưu thế và có thể tin nhất trong tư liệu cũng chính là tư liệu chính phủ.”


“Nghe có vẻ hỗn loạn nhưng nhìn chung, tính luôn cánh tư liệu chính phủ thì được ủng hộ nhiều cũng chỉ có hai cánh.”


“Họ có những đánh giá và quan điểm khác nhau về Pandora và trò chơi Hộp Ma.”


Lê Tiệm Xuyên uống một hớp nước trong ly, đôi lông mày ngang ngược mà sắc bén hơi nhíu lại: “Có gì khác biệt? Cùng một manh mối có thể dẫn đến những kết luận hoàn toàn khác nhau à?”


Lư Tường liếc hắn một cái: “Chủ yếu là hiện tại manh mối không nhiều.”


“Cánh tư liệu chính phủ do viện trưởng và phó viện trưởng Chu đứng đầu, cậu xem tư liệu cũng thấy đó, bọn họ cho rằng Pandora rất có khả năng liên quan đến những nền văn minh thần bí trên trái đất, thậm chí có thể là sản phẩm của những nền văn minh này. Hơn nữa, bọn họ cho rằng Pandora là một tổ chức có tư duy của riêng mình.”


“Trò chơi Hộp Ma ở cùng chiến tuyến với Pandora hoặc là sản phẩm do Pandora chế tạo ra, hoặc là sản phẩm của công nghệ tiên tiến hoặc nền văn minh chiều cao mà Pandora thu được và thao túng. Mục đích được phỏng đoán sơ bộ là một bài kiểm tra thí nghiệm hoặc một hoạt động hủy diệt trên trái đất.”


“Nhưng chứng cứ không đầy đủ, lại có rất nhiều mâu thuẫn sơ hở, cho nên đã bị các cánh khác bắt bí, chất vấn.”


Lê Tiệm Xuyên không hoàn toàn đồng ý với kiến giải này.


Hắn tiếp tục hỏi: “Còn cánh kia?”



“Cánh kia hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu.” Lư Tường nhấn nút thang máy, có chút hóng chuyện nháy mắt với Lê Tiệm Xuyên, “Vợ cũ của viện trưởng, giáo sư Hách, Hách Truyền Tân, cùng với học trò xuất sắc nhất bị ông ấy đuổi đi, Cơ Ngọc.”


Lê Tiệm Xuyên lật giở ký ức của mình: “Chủ nghiệm của phòng thí nghiệm khoa học Tam Sinh Mệnh được đặc cách phê duyệt và chuyên gia từ Viện nghiên cứu Khoa học Quân sự ư?”


“Há, thằng nhóc cậu biết khá rõ đấy.”


Lư Tường ngạc nhiên liếc nhìn Lê Tiệm Xuyên, thì thầm: “Anh nghe nói năm đó viện trưởng còn trẻ đã hứa với giáo sư Hách sẽ ở lại Trung Quốc để làm nghiên cứu cùng với bà ấy, nhưng sau đó ông ấy lại ra nước ngoài vì một dự án, đi một cái đi luôn bốn năm. Lúc quay về, giáo sư Hách đập đơn ly hôn trước mặt viện trưởng, muốn ly hôn với ông ấy, còn dẫn theo học trò Cơ Ngọc mà ông ấy tâm đắc nhất lúc đó.”


“Viện trưởng không giữ người được, trong cơn tức giận liền ký vào đơn ly hôn rồi đuổi luôn Cơ Ngọc.”


“Theo lý thì chuyện xuất ngoại công tác không đến nỗi phải làm ầm lên rồi ly hôn, trách là trách viện trưởng khi đó đi một mạch bốn năm, cũng không gọi điện thoại hay video, nhìn lại thì đề tài nghiên cứu khoa học cũng rất bình thường, không cần giữ bí mật, viện trưởng cũng không giải thích rõ ràng, giáo sư Hách cho rằng hai người tính cách khác nhau nên lựa chọn ly hôn.”


“Một bên vỗ bàn mỗi ngày mắng bên kia sính ngoại, không làm việc nghiêm túc; còn bên kia hừ đến hừ đi mỗi ngày, cho rằng bên kia tự cao tự đại, cổ hủ.”


“Nhưng mặc kệ là ầm ĩ thế nào thì cả hai bên đều biết rõ công tư phân minh.”


Lư Tường thở dài: “Quan điểm của phía bên giáo sư Hách cũng đã được Xử Lý tập hợp lại, bọn họ cho rằng Pandora và trò chơi Hộp Ma là giống nhau. Dùng cách nói trong tiểu thuyết tu tiên thì trò chơi Hộp Ma là một pháp khí, Pandora là khí linh của pháp khí này.”


“Chúng là do các nền văn minh cao chiều thả xuống với mục đích xâm chiếm nền văn minh trái đất. Khi chúng xâm chiếm, chúng đã khơi dậy tàn dư năng lượng của nền văn minh cổ đại thần bí trên trái đất, vì vậy ở một số nơi mới xuất hiện dao động năng lượng đặc biệt.”


“Đại khái là như vậy, chi tiết thì cậu có thể tự mình tra cứu tư liệu, có điều giáo sư Hách và Cơ Ngọc này cũng đồng dạng không đủ chứng cứ, suy đoán nhiều hơn manh mối.”


“Hai cánh có một điểm rất nhất trí, đó là đều hy vọng Pandora và trò chơi Hộp Ma sẽ biến mất khỏi trái đất, mọi thứ sẽ lấy lại yên bình như xưa, có thể lợi dụng được bao nhiêu thì lợi dụng bấy nhiêu, nhưng tuyệt đối không vì đó mà mặc kệ cho chúng nó tồn tại, những thứ này sớm muộn gì cũng sẽ đưa đến chiến tranh thật sự, cho dù đó là trên toàn thế giới, hay là chiều cao đối với chiều thấp.”


“Đó không phải là chuyện tốt.”


Lư Tường nhìn đồng hồ, giật mình, vội quẹt thẻ rồi bấm nút thang máy: “Mợ nó, lo tán dóc mà quên mất quẹt thẻ thang máy, bởi anh nói sao lâu thế.”


“Chắc chắn có một số người muốn giữ trò chơi Hộp Ma lại đúng chứ.” Lê Tiệm Xuyên nghe ra ý chưa hết trong lời nói của Lư Tường.


Trên thực tế, nhìn từ góc độ toàn cầu, xua đuổi trò chơi Hộp Ma mới là số ít, giữ lại đồng thời tiếp tục lợi dụng, phát triển tự thân, thay đổi xã hội văn minh hiện có mới là đại đa số.


“Có tiếng gió, ở nước ngoài gay gắt hơn.” Lư Tường nói, “Nhưng bọn họ không ngẫm lại trên trời làm sao có thể rớt xuống miếng bánh như thế.”


Đinh một tiếng, thang máy đến nơi, Lư Tường cũng khép lại cái miệng nói dông dài.


Lê Tiệm Xuyên uống hết nước trong ly, bóp nát ly giấy dùng một lần, ném nó vào thùng rác rồi đi theo Lư Tường vào thang máy.


Mười giây sau, thang máy đi xuống và dừng lại ở tầng thứ tư dưới lòng đất.


Cánh cửa kim loại màu trắng bạc vừa được mở ra, Lê Tiệm Xuyên lập tức nhận ra sự khác biệt giữa nơi này và tầng hai.


So với khu vực kiểm tra quạnh quẽ ở tầng hai, cả tầng không thấy bóng người nào, thì tầng bốn có thể nói là quá mức náo nhiệt.


Hành lang trên tầng bốn rất rộng, có rất nhiều người đi bộ theo nhóm năm ba người, quần áo và tuổi tác khác nhau, thậm chí Lê Tiệm Xuyên nhìn sơ một cái còn đoán được nghề nghiệp và môi trường sống của họ cũng khá khác nhau.


Điểm chung duy nhất là họ đều có chìa khóa Hộp Ma với hình dáng kỳ lạ ở mặt trong cổ tay, dù giấu hay lộ.


Cửa kim loại ở hai bên hành lang treo đủ các loại bảng, có phòng học diễn xuất, phòng đào tạo ngôn ngữ, phòng huấn luyện chiến đấu, trường bắn cách âm, v.v. Cửa mở ra đóng vào thường xuyên, có người ôm sách vở hoặc các loại thiết bị ra ra vào vào, cười nói rôm rả.


Lê Tiệm Xuyên theo thói quen nắm bắt những âm thanh xung quanh mình, phát hiện chủ đề chính mà họ đang nói đến là sao chép, đào tạo, còn có lại sắp họp tiếp.


Đột nhiên, Lê Tiệm Xuyên dừng bước.


Hắn cau mày nhìn Lư Tường: “Lão Lư, cuộc họp mà anh nói không phải là cuộc họp của Xử Lý, mà là cuộc họp của những người chơi Hộp Ma sao?”


Lư Tường híp mắt cười nói: “Là cuộc họp của Xử Lý, cũng là cuộc họp của người chơi Hộp Ma, vừa rồi không phải đã nói với cậu sao? Xử Lý và viện nghiên cứu đều có người chơi Hộp Ma, những người chơi Hộp Ma thông qua một vài đánh giá cơ bản đã được thu nạp trong sáu tháng qua, đưa vào biên chế tổ đặc cần, coi như là nửa đồng nghiệp với cậu.”


“Sao thế, nôn gặp bọn họ à?”


Lư Tường nói đùa.


Lê Tiệm Xuyên không nói gì.


Không phải là nôn hay không nôn, nhưng căn cứ này dù sao cũng là căn cứ bí mật, tình huống của núi Kailash rõ ràng là không bình thường, trong Xử Lý từng có nội gián, viện nghiên cứu trước đó cũng từng bị đột nhập, dưới tình hình thế này mà lại thả mặc một nhóm người chơi Hộp Ma ở đây là quá mức nguy hiểm.


Lư Tường giống như nhìn ra nỗi băn khoăn và không tán thành của Lê Tiệm Xuyên, thu hồi nụ cười, thấp giọng nói: “Yên tâm, Xử Lý có chuẩn bị khác, anh cũng không biết rõ lắm, nhưng tóm lại bên trên có suy tính của bọn họ.”


“Việc gì cũng là con dao hai lưỡi, có lợi có hại.”


Trong khi cả hai đang nói chuyện, họ đã đến phòng họp ở góc lối đi.


“Vào đi.”



Lư Tường vỗ lưng Lê Tiệm Xuyên, hai người nhìn nhau cười, ngổn ngang trăm mối mà cụng vai nhau, rồi ai nấy bận việc người đó.


Với tư cách là đội trưởng đội hậu cần, Lư Tường có quá nhiều việc phải quản lý, Lê Tiệm Xuyên biết rất rõ Lư Tường đi cùng người anh em tốt và chiến hữu hắn đây từ tầng hai đến tầng bốn đã là khoảng thời gian trống nhiều nhất mà Lư Tường có thể sắp xếp.


Ôn chuyện ngày xưa, tán gẫu, hội ngộ ngắn ngủi rồi chia tay lâu dài, lại còn không biết còn có lần gặp lại tiếp theo hay không, đó là tình trạng bình thường của những người như bọn hắn.


Lê Tiệm Xuyên đi vào phòng họp bằng cửa sau, theo thói quen cũ muốn chen vào hàng sau, vừa không gây chú ý vừa tiện thám thính tin tức.


Nào ngờ nhìn thoáng qua liền thấy tên của mình trên một chiếc ghế nào đó ở hàng đầu tiên.


Còn mười phút nữa mới bắt đầu cuộc họp, lúc này phòng họp diện tích 200 mét vuông đã chật kín hơn một nửa, hình như đều là người chơi Hộp Ma, nhìn rất xa lạ.


Thấy hắn đi vào, hầu như tất cả những người này đều trực tiếp hoặc bí mật quan sát hắn.


Tính cảnh giác cũng không tệ lắm.


Lê Tiệm Xuyên thầm đánh giá, kéo ghế ra ngồi sau bảng tên của mình.


Vốn còn có những tiếng thì thầm nay đã hoàn toàn biến mất.


Cứ như thể hắn là một con cá trê chui vào hộp vậy.


Lê Tiệm Xuyên không để ý những điều này, bẻ chiếc bánh quy nén, nhắm mắt dưỡng thần, tranh thủ thời gian sắp xếp những thông tin mới moi được từ chỗ Lư Tường và Chu Văn Hoa.


Tiếng bước chân cùng tiếng đóng mở cửa phòng họp nối tiếp nhau vang lên, còn có tiếng trao đổi rất khẽ chợt thoáng qua.


Mười phút sau, tám ghế ở hàng đầu tiên đã được lấp đầy.


Lê Tiệm Xuyên mở mắt ra, đúng lúc nhìn thấy cửa phòng họp mở ra lần cuối, chủ nhiệm Tống Khê phụ trách phòng hành chính của Xử Lý trong mười năm ôm tài liệu bước vào, sau đó thuận tay khóa cửa phòng họp sau lưng.


“Đến muộn không được tiến vào, lập lại quá trình xét duyệt, tạm thời rời khỏi căn cứ nghiên cứu, đợi khi nào khái niệm thời gian đạt yêu cầu rồi trở về.”


Tống Khê đứng ổn định trên bục, lạnh lùng nói.


Cảm giác áp bức quen thuộc giống như thầy cô chủ nhiệm này đã theo Lê Tiệm Xuyên hàng năm kể từ khi hắn bước vào Xử Lý, hắn không tự chủ được mà thu lại tư thế ngồi ngang ngạnh của mình, rồi thẳng lưng lại, vững vàng và nghiêm chỉnh giống như khi hắn mới nhập ngũ.


Tống Khê liếc nhìn khuôn mặt quen thuộc của hắn một cái, sau đó mặt không chút thay đổi nhìn những người chơi Hộp Ma câm như hến khác trong phòng họp, nói: “Cảm ơn các bạn đã tham dự cuộc họp này đúng giờ. Tôi sẽ không nhắc lại nguyên tắc bảo mật, chỉ mong các bạn lưu ý vì sự an toàn của bản thân mình.”


“Chủ đề cho cuộc họp này chỉ có một, giai đoạn thứ hai của hoạt động thăm dò trò chơi Hộp Ma.”


Theo giọng nói của Tống Khê, màn hình lớn trước phòng họp dần sáng lên, hiển thị nội dung của từng phần tư liệu.


Chủ đề này khiến bộ não quá tải của Lê Tiệm Xuyên nhảy dựng lên vì kinh hãi. Hắn nhanh chóng loại bỏ những suy nghĩ khác, tập trung nhìn vào Tống Khê và màn hình phía sau.


Dưới tường thuật và trình bày thông tin của Tống Khê, Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng hiểu ra mục đích của cuộc họp này.


Giai đoạn thứ hai của hoạt động thăm dò trò chơi Hộp Ma mà Tống Khê nói đến chính là những gì Chu Văn Hoa đã nói vào buổi sáng: Viện nghiên cứu đã đưa người chơi Hộp Ma tới ba khu vực dao động năng lượng ở nước ngoài, tiếp tục cố gắng chạm vào bí ẩn Hộp Ma, ba khu vực trước đó được coi như là giai đoạn đầu tiên.


Giai đoạn thứ hai dựa trên kết quả điều tra thêm một bước của Xử Lý và lời gợi ý trong cuộn kinh trống của Lê Tiệm Xuyên, tất cả những người chơi Hộp Ma có mặt được chia thành bảy đội và lần lượt đi đến bảy khu vực, nơi mà bọn họ sẽ tham gia trò chơi Hộp Ma, vượt màn, đồng thời thu thập cốt truyện liên quan đến bí mật của Hộp Ma có thể xảy ra.


Và đội trưởng của bảy đội chính là Lê Tiệm Xuyên.


Tống Khê dành cho Lê Tiệm Xuyên một lời giới thiệu cực kỳ đơn giản, không tiết lộ danh tính nhân viên đặc biệt thuộc Xử Lý của hắn, thay vào đó là một người tình cờ đi vào trò chơi Hộp Ma, sau đó tìm kiếm chỗ dựa vững chắc, cuối cùng tìm được Xử Lý, giao ra tình báo có giá trị quan trọng, sát thủ ngầm nổi danh quốc tế L nhận được cơ hội cải tà quy chính.


Lê Tiệm Xuyên chấp nhận con người mới của mình một cách rất tự nhiên.


Sau khi xác định nội dung hành động, Tống Khê lại dành thêm nửa giờ để nói ngắn gọn về tình hình quốc tế trong tuần qua, tình hình và xu hướng của các thế lực và tổ chức lớn, đồng thời dặn dò tất cả những người chơi Hộp Ma có mặt phải hết sức cẩn thận khi đi ra ngoài.


Ở bảy nơi này, chắc chắn sẽ gặp những người từ các tổ chức khác, những người có lợi ích và lập trường được đặt lên hàng đầu, và những người có ác ý với họ sẽ luôn đông hơn những người có ý tốt.


“Hội Cứu Thế được tất cả các quốc gia và tổ chức công nhận là tổ chức gần với sự thật nhất và hành động nhanh nhất, nhưng họ không có thông tin quan trọng mà chúng ta thu được, bọn họ cần tiến hành điều tra và phân tích từng bước về tất cả các địa điểm đã xảy ra dao động năng lượng, những gì điều tra được hiện nay chính là gần núi Kailash của chúng ta.”


Tống Khê nghiêm túc: “Đường tắt đã đưa đến trong tay chúng ta, nếu không bắt được, lại còn đuổi theo sau ăn bụi của người ta thì sẽ thành chuyện cười lớn.”


“Được rồi, tôi sẽ không nói lời dư thừa, thời gian của mỗi người đều quý giá, bất luận là học tập, huấn luyện, nghỉ ngơi hay là tiến vào trò chơi thì đều có lời hơn so với ở chỗ này nghe tôi nói những lời vô nghĩa. Cuối cùng, tôi sẽ chỉ nói thêm một câu.”


Giọng nói Tống Khê trở nên nhu hòa: “Hi vọng lần sau có thể gặp lại mọi người ở đây.”


“Cuộc họp kết thúc.”


Vị trí và điều kiện cụ thể của bảy khu vực được yêu cầu giữ bí mật, không thể trao đổi, không được công bố cho mọi người, mà được biến thành tờ giấy điện tử và phân phát cho tám người ở hàng đầu tiên.


Các tiểu đội trưởng dẫn một khu vực, Lê Tiệm Xuyên có tất cả thông tin về bảy khu vực trong tay, có thể nói là chi tiết nhất mà hắn từng thấy cho đến nay.



“Trong vòng ba ngày xuất phát, không thể chậm hơn. Khi các bạn rời đi, đội hậu cần sẽ trang bị cho các bạn vệ tinh liên lạc nội bộ, trừ phi rơi xuống rãnh Mariana, nếu không hẳn sẽ có tín hiệu. Giống như giai đoạn thứ nhất, các bạn có thể lập đội nhưng không nên nhiều hơn năm người thì mới có thể làm tăng tỉ lệ xuất hiện màn chơi siêu đại hình.”


Trước khi Tống Khê rời khỏi phòng họp, cuối cùng nói.


Nhìn thấy bóng dáng nghiêm nghị lạnh lùng của Tống Khê biến mất ở cửa, tất cả người chơi Hộp Ma ở hàng sau đều thở phào nhẹ nhõm, phòng họp trong nháy mắt náo nhiệt hẳn lên.


“Triệu Dương, không ngờ chú lại trở thành tiểu đội trưởng, lần này anh ở trong đội của chú, đợt huấn luyện trước khi xuất phát đừng có hành anh đó, cẩn thận anh đình công cho chú xem!”


“Ký Minh! Hai tụi mình không chung một đội rồi, tui không có đùi để ôm, vậy phải làm sao bây giờ, trời muốn tui chết mà!”


“Đi thôi đi thôi, còn chưa tới hai giờ rưỡi, chắc căn tin vẫn còn đồ ăn, đi xem thử coi!”


“Mẹ nó, ba ngày nữa sẽ đi, tiểu thuyết của tôi vừa mới mã hóa có hai chương lại phải đứt đoạn rồi sao?”


Âm thanh ồn ào càng lúc càng xa.


Lê Tiệm Xuyên nhìn phòng họp giống hệt cảnh tượng giờ tan học, đột nhiên cảm thấy viện nghiên cứu và Xử Lý sắp xếp những người chơi Hộp Ma tại đây để học tập và huấn luyện dường như cũng không tệ lắm.


Tay nhuốm máu, sinh tử tranh đấu, không nên là cả một đời người.


Vài phút sau, hầu hết mọi người trong phòng họp đã rời đi, chỉ còn lại Lê Tiệm Xuyên và bảy tiểu đội trưởng cố tình ở lại.


Lê Tiệm Xuyên nhìn ra được bọn họ có điều muốn nói và có chút tò mò về người được gọi là sát thủ ngầm hắn đây, vì vậy muốn tìm hiểu lẫn nhau. Nhưng hắn tạm thời không có gì để nói với bọn họ, Tống Khê đã nói cho bọn họ biết nên làm những gì.


Hắn ghi nhớ tên họ, tên người chơi và đặc điểm ngoại hình của bảy người, rồi vẫy tay ra hiệu cho bọn họ muốn làm gì thì cứ đi làm.


Khi cả bảy người rời đi, hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, gọi tiểu đội trưởng đang đi ở phía cuối lại: “Lý Thanh Châu, đợi đã, em có chuyện muốn hỏi.”


“Đội trưởng Lê, khách sáo rồi.”


Người thanh niên tên Lý Thanh Châu nhiều nhất mới đầu ba mươi, cao lớn tuấn tú, nụ cười như gió xuân: “Có chuyện gì thì cậu cứ hỏi.”


Lê Tiệm Xuyên không vòng vo, trực tiếp nói: “Em nghe phó viện trưởng Chu nói ở đây có một người đứng trong top 10 bảng xếp hạng Hộp Ma, anh có biết là ai không?”


Vừa nãy hắn hỏi tên của bảy tiểu đội trưởng liền phát hiện ở đây không có ai quen mắt, cũng không xuất hiện trong Top 10 bảng xếp hạng Hộp Ma trên cuộn giấy kraft.


Nếu bảy tiểu đội trưởng dẫn dắt đội đều không phải, như vậy trong số những người chơi bị phái đi có người đứng top 10 khả năng lại càng ít, dù sao phần lớn thời gian đều mặc định kẻ mạnh dẫn đội, bất kể là bảo đảm lực lãnh đạo, hay là thiết lập uy tín đều thuận tiện hơn rất nhiều.


Loại trừ nơi này, còn lại là các nhà nghiên cứu của viện.


Nếu thật sự là nghiên cứu viên thì Chu Văn Hoa không nói rõ ràng với hắn người đó là ai là vì để bảo vệ, không phải bởi vì ai ai cũng biết cho nên không nói gì cũng không sao.


“Người chơi đứng trong Top 10 bảng xếp hạng Hộp Ma ư?”


Lý Thanh Châu sửng sốt một chút, sau đó cười nói: “Đội trưởng Lê có lẽ mới tới nên còn chưa nghe nói qua, người chơi cậu hỏi chính là một trong những người vừa rồi ở ngay đây, em ấy tên là Trì Đông, Painter đứng năm trong bảng xếp hạng Hộp Ma. Lần này làm nhiệm vụ được phân tới đội của anh.”


Lê Tiệm Xuyên có chút kinh ngạc: “Không phải đội trưởng sao?”


Lý Thanh Châu thở dài, nói: “Em ấy mắc chứng ngủ rũ, không thích giao tiếp với người khác. Khi còn nhỏ đã được chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội ở một mức độ nhất định.”


“Em ấy ở trong trường cải tạo được ba năm và trở thành người chơi Hộp Ma ở tại đó. Xử Lý đã tuyển dụng em ấy, phát hiện tình trạng của em ấy đã được cải thiện rất nhiều, tính hung hăng đã giảm bớt và gần như không còn h*m m**n phạm tội nữa, để em ấy vượt qua bài đánh giá và gia nhập căn cứ.”


“Nhưng em ấy không giống những người chơi khác, mỗi ngày đều có thời gian cố định để tiến hành trị liệu toàn diện của viện nhằm ổn định tình trạng bệnh, hơn nữa còn phải kiểm tra toàn diện mỗi tuần, nếu không vượt qua thì sẽ bị cách ly tạm thời. Đương nhiên, bình thường em ấy sẽ không tụ tập với mọi người.”


“Chỗ ở của em ấy không phải ở khu dân cư lầu ba, mà là lầu bảy nơi viện trưởng ở, bình thường trừ lúc họp hành thì em ấy sẽ không rời khỏi nơi đó.”


Trái tim của Lê Tiệm Xuyên hơi trầm xuống: “Phần lớn các hộp ma của Trì Đông đến từ đâu?”


Lý Thanh Châu lắc đầu cười nói: “Anh biết cậu đang lo lắng cái gì. Có điều, hộp ma của Trì Đông chủ yếu đến từ giải câu đố, không phải tàn sát. Anh và em ấy có phối hợp mấy lần trong trò chơi, em ấy là thiên tài. Nếu không phải bị bệnh hạn chế thì em ấy sẽ là đội trưởng thích hợp nhất.”


Nói đến đây, Lý Thanh Châu nhìn thẳng vào Lê Tiệm Xuyên, sắc mặt có chút nghiêm túc nói: “Đội trưởng Lê, có thể cậu không tin, nhưng anh muốn nói rằng trong những lần tiếp xúc với Trì Đông, anh cứ cảm thấy Trì Đông không phải là người mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội thật sự, anh từng là làm cai ngục trong nhà tù dành cho trẻ vị thành niên, đã thấy quá nhiều nhân cách chống đối xã hội thực sự, Trì Đông khác với bọn họ, em ấy dường như thiếu một thứ gì đó, vì vậy mới trở thành như bây giờ.”


“Em ấy có lương tâm, có trách nhiệm, rất nỗ lực để kiềm chế h*m m**n của mình và tuân theo quy tắc của mọi người, cho dù rất khó nhận ra nhưng anh có thể nhìn ra em ấy thực sự muốn chữa lành vết thương của chính mình.”


“Đó không phải là diễn.”


“Anh hi vọng cậu không có quá nhiều thành kiến ​​với em ấy. Cậu có thể cảnh giác với em ấy, nhưng hãy đối xử bình thường với em ấy.”


Nếu Lý Thanh Châu không nói xằng, vậy thì Trì Đông có thể thực sự có vấn đề.


Lê Tiệm Xuyên vừa suy nghĩ về tình huống của Trì Đông, vừa nhìn Lý Thanh Châu, nhẹ gật đầu: “Em hiểu rồi, anh trở về đi, dẫn mọi người ra ngoài làm nhiệm vụ chú ý an toàn.”


“Được, cám ơn cậu.”



Sau khi có được câu trả lời mình muốn, Lê Tiệm Xuyên không cần phải ở lại phòng họp nữa.


Hắn xem thời gian, lấy thẻ ID mà nhân viên đeo kính tròn đưa cho ra từ trong túi ra, quẹt thang máy trong sảnh thang máy, đi thẳng đến khu dân cư lầu ba.


Lối đi trong khu dân cư có hình chữ U, hai bên có những phòng đơn nhỏ giống như trong ký túc xá, phòng của Lê Tiệm Xuyên Xuyên là số 137, đi một quãng đường dài mới tới đó.


Do thời gian nghỉ ngơi vẫn chưa tới nên khu dân cư vắng lặng, giống như không có ai.


Đèn sáng tỏ và hệ thống ống xả kêu vo ve khe khẽ trên đầu.


Lê Tiệm Xuyên nhìn xung quanh, sau đó quẹt thẻ vào phòng, c** q**n áo xoạt xoạt, đi vào phòng tắm để tắm.


Theo nhân viên mắt kính, sau khi gặp Tạ Trường Sinh xong, viện trưởng đã chui vào phòng thí nghiệm với tiến sĩ Ninh, thời gian tới có thể sẽ rất bận rộn, buổi tối hoặc ngày mai mới có thể rảnh rỗi gọi hắn tới nói chuyện, còn tiến sĩ Ninh của hắn bị viện trưởng tóm được khẳng định cũng chưa thể về ngay. Cho nên hắn không cần chờ, chi bằng nghỉ ngơi trước, làm chút chuyện trong kế hoạch.


Sau khi tắm xong, Lê Tiệm Xuyên mặc quần đùi ngắn ngồi trên giường, bật máy tính nội bộ được trang bị trong phòng, kích hoạt quyền hạn mới của mình và bắt đầu chọn đọc tài liệu Hồ sơ Gợi Ý của Xử Lý.


‘Gợi ý’ mà Xử Lý thu thập được cũng không nhiều, tổng cộng chỉ có mười chín, hơn nữa tất cả đều là biểu đạt dưới dạng chữ viết hoặc hình ảnh, có thông tin hữu dụng, cũng có thông tin thoạt nhìn như vô dụng.


Lê Tiệm Xuyên không mất nhiều thời gian để xem qua và tìm thấy năm gợi ý mà Phong Túc Thu nói có thể liên quan đến hắn.


Ngoại trừ bức thư mà Tả San San nhận được, bốn vật còn lại là một vé xem phim có chữ King được viết trên đó, một tờ giấy ghi chú, một bức ảnh và một danh sách bị ẩm thấp.


Địa chỉ rạp chiếu phim trên vé xem phim nằm gần nơi ở của hắn ở thủ đô, phim là phim kinh dị nội địa kém chất lượng, lấy bối cảnh vào tháng 7 năm 2049, nhưng Lê Tiệm Xuyên hoàn toàn không nhớ đã xem bộ phim này. Người cung cấp là nhân viên của rạp, nhưng bản thân người đó không có ấn tượng gì về bộ phim.


Trên tờ giấy ghi chú có ghi một câu, đón L lúc ba giờ chiều.


Người cung cấp là một bác sĩ tâm thần bình thường.


Bức ảnh là ảnh chụp tập thể của một nhóm hàng trăm người, tất cả mọi người trong đó đều mặc một loại quân phục chiến đấu màu xanh đậm mà hắn chưa nhìn thấy bao giờ, khuôn mặt của họ mơ hồ khó phân biệt, giống như vẽ mosaic, chỉ có hai khuôn mặt đặc biệt rõ ràng, và một trong số đó thuộc về chính Lê Tiệm Xuyên, gương mặt còn lại dựa theo ghi chú hồ sơ có thể biết rằng thuộc về người cung cấp Gợi ý.


Người này là một người cho thuê, về cơ bản không liên quan gì đến việc mặc đồng phục chiến đấu.


Trong phần danh sách cuối cùng có tên thật của Lê Tiệm Xuyên, còn có chữ ký và dấu vân tay của hắn ở cuối, không rõ danh sách này dùng để làm gì, nhưng có thể đại khái suy đoán rằng nó là một thứ tương tự như một thỏa thuận bảo mật.


Người cung cấp này khá đặc biệt, đó là viện trưởng Bùi Tuệ Sênh.


Những ‘Gợi Ý’ trong hồ sơ đều là bản sao do các họa sĩ bậc thầy và AI tạo ra. Bản gốc trống rỗng và không thể nhìn thấy gì. Những bản sao này đã được khôi phục ở mức độ lớn nhất.


Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, cảm thấy mình đã mơ hồ chạm vào thứ gì đó, rồi lại như không chạm vào bất cứ thứ gì ___ Những bí mật nào đang được ẩn giấu trong những gợi ý dường như có liên quan đến hắn này?


Kim đồng hồ nhích từng nhịp một, Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ suốt hai tiếng đồng hồ trước máy tính, nhưng không thể kết nối năm gợi ý này với bất kỳ ký ức nào trong ký ức hiện có của mình.


Chỉ có thể tạm thời quét chúng vào trong phân loại ký ức trước và ký ức giữa.


Hay là đợi Ninh Chuẩn trở về nghe xem ý kiến của cậu, IQ của mình không nhìn ra được gì.


Đau đầu bóp trán, Lê Tiệm Xuyên quay đầu nhìn thời gian, sau đó dứt khoát tắt máy tính, duỗi chân tay, nằm trở lại trên giường đơn.


Hắn dự định tận dụng thời gian rảnh rỗi trước bữa tối để tự mình đi vào màn chơi.


Làm việc không nên chậm trễ, nếu như lần này hắn không chạm tới cốt truyện của bí mật Hộp Ma, vậy thì hai ba ngày sau hắn còn có đủ thời gian tiến vào màn chơi lần nữa.


Nghĩ đến đây, Lê Tiệm Xuyên ổn định lại ý thức, phác họa hình đầu lâu màu xám ở mặt trong cổ tay.


Hình vẽ được vạch ra, cơn chóng mặt của trạng thái xuất thần ập đến ngay lập tức, khi ý thức được kéo ra khỏi trạng thái lơ lửng, một âm thanh lách cách quen thuộc vang lên.


“Hộp ma đã đóng, trò chơi bắt đầu.”


“Chào mừng người chơi!”


Cùng lúc đó.


Trong phòng thí nghiệm ở tầng bảy dưới lòng đất, Ninh Chuẩn cởi khuy áo khoác trắng, giương đôi mắt đào hoa sâu thẳm thần bí lên, vô thức nhìn về một hướng nào đó trên đầu.


Một ông lão thấp bé tóc hoa râm đứng bên cạnh hỏi: “Tiểu Ninh, sao vậy?”


“Anh ấy tiến vào trò chơi.”


Ninh Chuẩn chậm rãi nhìn đi chỗ khác.


Ông lão cũng ngẩng đầu lên, sau đó lại chuyển ánh mắt về phía Ninh Chuẩn, cười nói: “Con có thể cảm nhận được việc này, cũng có thể tham gia trò chơi Hộp Ma với tư cách không phải người chơi, đối với mức độ nhân loại hóa mà nói thì trạng thái hiện tại của con không được tốt.”


“Thầy biết có rất nhiều chuyện con không thể nói ra, hoặc có thể đã quên mất, nhưng bất kể giấc mơ đó có phải là do thầy đã già đi, ban ngày suy nghĩ quá nhiều đi chăng nữa, thì con quả thật đã từng là học trò của thầy, cũng chưa từng chống đối chúng ta.”


Hết chương 201

Lời edior: Những chương sắp tới sẽ là Màn chơi thứ 7 – Mưu sát. Mình tạm lặn một thời gian để edit và beta nhé. Hẹn gặp lại mọi người sớm nhất có thể. Sẵn đây mình thông báo luôn là qua 3 màn chơi (màn 7,8,9) nữa là sẽ tới phần kết cục của truyện nha. Tác giả đang viết đến màn chơi thứ 8 rồi.


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 201
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...