Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 191


Chương 191: Người que diêm và cái bóng khổng lồ E1.


Lê Tiệm Xuyên đột nhiên hiểu ra ý nghĩa của câu nói mà Ninh Chuẩn đã nhấn mạnh khi cậu bắt đầu giải câu đố.


Cho dù ngày càng có nhiều người chơi hàng đầu đi đến nơi này, ngoại trừ cậu thì không ai có thể giải được câu đố về Chernobyl. Nguyên nhân không phải là do nó phức tạp và khó khăn như thế nào, kỳ lạ và tàn nhẫn như thế nào, mà bởi vì bản thân nó đã được bơm vào quá nhiều nhân tố bí ẩn không chỉ giới hạn trong nội dung màn chơi.


Nó có thể liên quan đến quá khứ bí ẩn và những bí mật chưa thể nói ra của Ninh Chuẩn, vừa có thể xuyên qua một góc bản chất của trò chơi Hộp Ma, vừa có thể kéo ra bóng dáng của một bàn tay khổng lồ vô hình khác ẩn sau bức màn.


Tóm lại, đáp án này sẽ mãi là bí mật nếu chỉ nhìn mỗi bí ẩn của Chernobyl.


Tồn tại trong bóng tối không thể giải thích được của thế giới hiện thực, năng lượng bí ẩn thoáng hiện từ di tích của nền văn minh, vết nứt trên bầu trời, trò chơi buông xuống __ Chỉ khi mơ hồ chạm đến khái quát tất cả những điều ở phía sau này thì mới có thể giải mã bí mật sâu kín nhất của Chernobyl.


Phòng thí nghiệm God trong màn chơi đã thiết kế màn chơi này thành một cái bẫy chết, ngoài trừ Ninh Chuẩn thì không người chơi nào có thể qua màn.


Quy tắc vận hành căn bản của trò chơi Hộp Ma với tư cách là một trò chơi vượt ải đã bị phá vỡ, nó giống như một chương trình tự động tìm kiếm giải pháp để phục hồi, mà khi Ninh Chuẩn là giải pháp duy nhất tiến vào trò chơi, trong lúc chọn màn chơi ngẫu nhiên, cậu đã được đưa đến đây.


Đây không chính xác là những gì phòng thí nghiệm God mong đợi.


Nhưng hình như bọn họ không thể trực tiếp can thiệp thay đổi màn chơi, ngay cả những nhà nghiên cứu được lựa chọn đưa vào cũng được mời qua thư toàn cầu, không liên quan gì đến God, giúp Yegor cũng chỉ là cho anh ta phương pháp chứa đựng quái dị đã xuất hiện trong màn chơi này từ lâu.


Trò chơi Hộp Ma đã khiến bọn người kia hạn chế khá nhiều.


Mà bọn người kia rốt cuộc là ai?


“Đến đây, tất cả năm mảnh ghép đã được ghép lại với nhau, bức tranh hoàn chỉnh cuối cùng cũng đã gần hiện ra.”


Ninh Chuẩn nói: “Nhưng trước khi thưởng thức bức tranh này, chúng ta cần phải trả lời sáu điểm nghi ngờ trước đó.”


“Thực ra, khi tôi đoán được cái hộp kia tồn tại trên thế giới này, lớp sương mù quấy nhiễu tôi nhất, làm tôi không thể tìm ra từng nhánh manh mối lô-gích cũng đã hoàn toàn tan biến. Bất kỳ hành vi nào, cho dù tự nhận là vô mục đích đi nữa thì về cơ bản vẫn tồn tại động cơ, chỉ có khác nhau giữa cái hữu hình và cái vô hình mà thôi.”


“Không tìm ra ngọn nguồn, không tìm ra động cơ, thì dù có đi khắp Chernobyl tìm mọi manh mối bù vào cho đủ đi nữa, cũng không thể thực sự mổ xẻ những vấn đề này mạch lạc và đầy đủ.”


Giọng nói trầm thấp uể oải vang lên trong không gian tĩnh lặng vô biên.


Ánh mắt Lê Tiệm Xuyên ngưng đọng.


Hắn để ý thấy đôi mắt sâu thẳm và u bí của Ninh Chuẩn chẳng biết đã cụp xuống từ khi nào, không có ánh sáng không có bóng dáng, chỉ phủ kín tro tàn sậm màu và thủy triều nguy hiểm.


“Nhưng bây giờ, chúng ta không chỉ lấy manh mối để suy luận khái quát ngọn nguồn, mà còn dùng sức mạnh để bắt được nó, tự nhiên tất cả những điểm nghi ngờ sẽ được giải quyết dễ dàng.”


Cậu nói một cách chậm rãi, hình như không có một chút cảm xúc khác thường nào.


“Nghi ngờ số 1, tiên tri giáng xuống Chernobyl rốt cuộc là trùng hợp hay là cố ý. Nghi ngờ số 2, ‘Thông báo về việc thành lập căn cứ ngầm ở Chernobyl’ đề cập đến thành quả khai quật và đối thoại với nền văn minh chiều cao. Nghi vấn số 3, Dacke đã hai lần thay đổi ký ức của dân bản địa và người dẫn đường, gây nhầm lẫn ký ức của người dẫn đường nhằm che đậy một phần sự thật với người đến từ bên ngoài.”


“Nghi ngờ số 4, dân bản địa trước đó dễ dàng chọn phản bội tiên tri, hiện tại không có tiên tri nhưng vẫn như cũ tín ngưỡng vào cái gọi là Thần. Phải chăng tiên tri chỉ là một công cụ bị lừa gạt và lợi dụng, vậy ai mới là Thần thật? Nghi ngờ số 5, tồn tại nào đã làm chứng cho giao dịch giữa dân bản địa và quái dị, là tín ngưỡng của dân bản địa, là tín nhiệm của quái dị, nhưng xuất phát từ lý do nào đó lại thiên vị dân bản địa, lấy đi hầu hết sức mạnh của tiên tri.”


“Nghi ngờ số 6, phòng thí nghiệm God xuất hiện ở thế giới này sử dụng mồi nhử thí nghiệm tạo thần để đưa hàng loạt nhà nghiên cứu vào Chernobyl, tiến hành quấy nhiễu khiến người chơi xuống làm các nhà nghiên cứu, nhưng lại đánh lừa không cho bọn họ qua màn, mục đích là gì.”


Ninh Chuẩn tổng kết ngắn gọn sáu điểm nghi ngờ từ đầu đến cuối của quá trình giải câu đố, sau đó nói: “Nếu tôi cũng như tất cả những người chơi khác không biết đó là hộp gì, mà chỉ đi từng bước phân tích sáu điểm nghi ngờ này, vậy thì tôi sẽ có suy đoán gì về đáp án?”


Hộp ma.


Lê Tiệm Xuyên trong lòng đáp.


Cũng giống như hắn, tuy có từng nghi ngờ về hoa phục sinh của Yegor nhưng lại nghiêng về những bí mật bị che đậy kín kẽ này hơn, hướng cuối cùng chỉ đến chắc chắn là hộp ma, chứ không phải cái gì khác.


“Đương nhiên là sức mạnh của hộp ma.”


Ninh Chuẩn tự nhiên nói: “Dựa theo mạch suy nghĩ này thì đúng là có thể tìm ra lời giải.”


“Giả sử chiếc hộp này là hộp ma, vậy thì đáp án có lẽ là như thế này ___ Tiên tri lang thang bên ngoài bầu trời đã vô tình bị những sinh vật chiều cao tạo ra nó thả xuống Chernobyl để tìm kiếm sức mạnh của hộp ma. Mà các dân bản địa ở Chernobyl bị ngôi sao băng đêm đen này thu hút đi đến nơi tiên tri hạ cánh, nhưng không ngờ lại phát hiện nơi tiên tri hạ cánh hình như còn có giá trị hơn bản thân tiên tri, rác rưởi của vũ trụ này.


“Bọn họ bắt đầu đào bới ở đây và thực sự tìm thấy hộp ma được giấu bên dưới lòng đất.”



“Hộp ma cho phép bọn họ mở mang kiến thức về một nền văn minh vượt trội hơn nhiều so với trái đất, công nghệ vượt xa tiên tri. Bọn họ khao khát nhiều hơn nữa, vì vậy kính dâng lên đức tin và lòng tôn thờ của bản thân, có thể cho đi tất cả, hi sinh tất cả cho những thứ như phục sinh, bất tử, vượt thời gian.”


“Nếu không phải do tiên tri phong tỏa Chernobyl thì những người dân bản địa với tư lợi của bản thân kia có thể sẽ trở thành một cơn điên loạn cuốn sạch toàn bộ Ukraine và toàn bộ địa cầu.”


“Nhưng dù có phong tỏa nghiêm ngặt đến đâu thì vẫn thu hút vô số quái dị đến đây.”


“Bọn chúng vốn đang ngủ say ở mọi ngóc ngách của trái đất, lại bị đánh thức bởi sự buông xuống và va chạm của tiên tri, cũng cảm nhận được nguồn năng lượng thoát ra từ hộp ma do việc khai quật của dân bản địa. Từ đó, chúng dồn dập xông vào phong tỏa, đi vào Chernobyl, thèm muốn tiên tri và hộp ma, nhưng vì sức mạnh chênh lệch nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.”


“Những dân bản địa coi tiên tri và hộp ma là của riêng họ hiển nhiên không chào đón lũ quái dị này, nhưng bọn họ chỉ là những người bình thường, chẳng có vốn liếng để chiến đấu chống lại chúng nó.”


“Vì vậy, bọn họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc tìm kiếm sự giúp đỡ từ vị thần của bọn họ.”


“Để có thể đối thoại với Thần, bọn họ đã sử dụng kiến ​​thức thu được từ chỗ Thần để tháo rời chức năng đối thoại của tiên tri rồi hiến cho Thần, cũng chính là hộp ma trong mạch suy nghĩ giải đố này.”


“Tiếng nói của sinh mệnh chiều cao có lẽ thực sự phát ra từ trong hộp ma, hoặc có lẽ căn bản không có, nhưng tóm lại, nó cho bọn họ biết cách có được sức mạnh và tự cường hóa bản thân ___  Đánh lừa tiên tri, rút ​​lấy sức mạnh của nó, hấp thụ và sử dụng nó, biến nó thành công cụ của riêng mình.”


“Những dân bản địa này tin vào phúc âm của Thần, đi đến nói chuyện với tiên tri đã thức tỉnh, thành công lấy được một phần sức mạnh của tiên tri, đồng thời làm cho tiên tri đồng ý tạo ra lồng giam để giam giữ lũ quái dị.”


“Căn cứ dưới lòng đất được thành lập không lâu sau khi tiên tri tỉnh dậy đại khái cũng là vào lúc này. Quái dị Dacke là quái dị đầu tiên tiến vào Chernobyl đã bị bắt, tất cả các dân bản địa tham gia thành lập căn cứ dưới lòng đất đã sử dụng khả năng của nó để thay đổi ký ức, nhằm che giấu mục đích thực sự của việc thành lập căn cứ dưới lòng đất và sự tồn tại của hộp ma khỏi những người bên ngoài có thể đến Chernobyl sau khi phong tỏa được dỡ bỏ.”


“Dacke cũng bởi vậy mà biết được sự tồn tại thực sự của hộp ma, cũng xác nhận hộp ma có địa vị cao và tương đối công chính. Đó là lý do tại sao sau khi đám quái dị bỏ chạy vào đêm trước vụ nổ hạt nhân đã bằng lòng ký kết giao dịch với dân bản địa dưới sự chứng kiến của hộp ma.”


“Mà những dân bản địa này sau một thời gian dài, có lẽ ngay cả chính bọn đều đã thực sự nghĩ rằng tiên tri bị đẩy ra làm bia ngắm chính là Thần mà bọn họ tín ngưỡng.”


“Tất nhiên, chắc chắn sẽ có người trong số họ giữ lại ký ức xác thực.”


“Dù thế nào đi nữa, bọn họ đã giành được sức mạnh và nắm bắt toàn bộ quái dị báu vật mà bọn họ mơ ước. Mọi thứ dường như đã đạt đến trạng thái tốt nhất. Nhưng trạng thái này quá mong manh, khi bọn họ phát hiện sức mạnh mà họ có được đi kèm với ô nhiễm trầm trọng, khiến cho bọn họ không thể sống tốt như một con người bình thường, mà thay vào đó là chịu đủ tra tấn dị dạng và biến dị. Khi bọn họ buộc phải lột xác thành những con quái vật đáng sợ hơn, bọn họ tự nhiên hối hận.”


“Bọn họ nghĩ tiên tri đã lừa gạt bọn họ, mặc dù nó đã cảnh báo về chuyện ô nhiễm này.”


“Trong nỗi đau vô bờ bến, bọn họ lại tìm tới hộp ma và đối thoại với nó, hy vọng nó sẽ giải quyết được tình trạng ô nhiễm này cho bọn họ.”


“Rõ ràng là hộp ma đã không trực tiếp đáp ứng thỉnh cầu của bọn họ.”


“Nó chỉ nói rằng bọn họ bị tra tấn bởi sự ô nhiễm này đơn giản là do bọn họ quá yếu. Trong mắt của những sinh vật ở chiều cao hơn, cái gọi là ô nhiễm chỉ là một con vi-rút nhỏ bé, giống như chứng cảm lạnh thông thường của bọn họ. Triệu chứng bệnh rất nhẹ, sẽ sớm tự khỏi. Vì vậy, nếu bọn họ muốn trở lại hình dạng con người bình thường thì chỉ có cách đạt lấy một sức mạnh mạnh mẽ hơn để chống lại ô nhiễm.”


“Hộp ma đưa cho bọn họ phương pháp chứa đựng quái dị, thậm chí có thể nói ra những lời nói mê hoặc như lấy độc trị độc, hai loại ô nhiễm có xác suất triệt tiêu lẫn nhau. Tất nhiên, hàm ý chính của nó vẫn nằm ở tiên tri. Tiên tri và quái vật thèm muốn năng lượng của nó, nó tại sao lại không từng thèm muốn chúng?”


“Các dân bản địa lại tin vào nó bởi vì nó thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của bọn họ. Chỉ những từ ngữ như thần thánh mới có thể hình dung được nó, mà Thần thì sao có thể sai được?”


“Bọn họ đã lập một kế hoạch.”


“Không quan trọng là dân bản địa đó thật hay là giả vờ, nhưng người đó phải thể hiện tâm trạng không còn có thể chịu đựng ô nhiễm và vô vọng vào tương lai để thu hút sự chú ý của đám quái dị. Để cho đám quái dị có cơ hội mê hoặc người dân bản địa đó, để người đó mở ra một cái hộp, thả ra một quái dị, tiện đà khơi ra cuộc chạy trốn quy mô lớn của lũ quái dị.”


“Dân bản địa lại bắt đầu điên cuồng truy bắt lũ quái dị, nhưng lần này quái dị không còn là năm bè bảy mảng nữa, chúng được Dacke dẫn đầu, không lập tức đối kháng với dân bản địa mà nói với dân bản địa rằng chúng nó sẵn sàng cung cấp cho bọn họ một ít năng lượng để đưa bọn họ trở lại bình thường, nhưng đổi lại, bọn họ sẽ hợp lực với quái dị để xử lý tiên tri.”


“Trong mắt lũ quái dị, tiên tri là kẻ mạnh nhất trong ba bên thèm muốn hộp ma, trong khi dân bản địa chỉ là đám kiến ​​cậy vào sức mạnh của tiên tri, chỉ cần rút củi đáy nồi, lợi dụng lòng căm thù sinh ra từ trong tra tấn đã tích lũy tháng ngày của dân bản địa bị ô nhiễm bởi sức mạnh của tiên tri, là có thể bắt tay với dân bản địa giết tiên tri và cắn nuốt sức mạnh của nó. Sau đó lại trở tay giải quyết nhóm dân bản địa.”


“Có thể nói là một hòn đá ném hai chim.”


“Cả hai bên đều đang âm mưu và khó lòng tin tưởng nhau, nhưng không ai bảo ai đều xây dựng một hình tượng tín nhiệm giả dối.”


“Bọn họ đã tìm đến hộp ma mà cả hai bên đều cho là đủ công bằng để chứng kiến ​​hợp đồng hợp tác này.”


“Nhưng lũ quái dị không hề biết rằng ngay từ đầu cái bẫy mà chúng đặt ra đã nằm trong bẫy của kẻ khác. Hộp ma đã có một thỏa thuận riêng với dân bản địa, nó hứa hẹn sẽ bảo vệ tính mạng của tất cả dân bản địa trong trận chiến, chỉ cần bọn họ đưa cho nó phần lớn năng lượng của tiên tri chết đi. Và ở trên hợp đồng, nó sẽ thiên vị bọn họ, để bọn họ không bị trừng phạt do phản bội.”


“Trận chiến dẫn đến vụ nổ hạt nhân thuận lợi khai hỏa.”


“Tiên tri chỉ còn lại mảnh vỡ chạy trốn, chủ thể bị giấu ở chỗ tối bị hộp ma chờ thời cơ nuốt sạch. Lũ quái dị còn chưa kịp hưởng thụ chiến thắng, chia cắt thành quả thì đã bị dân bản địa nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, hoặc bắt nhốt một lần nữa, hoặc chứa đựng trong cơ thể.”


“Tiên tri chết đi, lũ quái dị bị nuôi nhốt, dân bản địa vui mừng đến mức nghĩ rằng mình là kẻ chiến thắng lớn nhất.”


“Nhưng bọn họ nhanh chóng phát hiện mặc dù việc chứa đựng quái dị làm tăng sức mạnh của bọn họ, nhưng nó không loại bỏ được tình trạng ô nhiễm mà còn khiến nó trở nên nghiêm trọng hơn. Bọn họ tróc bỏ quái dị, không dám tùy tiện chứa đựng lần nữa, chỉ chọn sử dụng người chứa đựng phù hợp và tố chất tổng thể khá cao trở thành cái gọi là người dẫn đường, thay đổi ký ức, giết người đến từ bên ngoài, duy trì nghi thức cho ăn của quái dị và cung phụng Thần.


“Đương nhiên, cũng có rất nhiều người trong số họ dần dần xuất hiện một chút hoài nghi, hoài nghi Thần của bọn họ có thực sự đang che chở cho bọn họ hay không.”



“Nhưng họ chưa bao giờ từ bỏ việc loại trừ ô nhiễm cho bản thân.”


“Vì vậy, khi Oleg, một nhà khoa học có chút thành quả trong phương diện nghiên cứu những năng lượng này xuất hiện, bọn họ đặt hy vọng vào anh ta. Nhưng Oleg lại bị tiên tri mê hoặc, cô phụ hy vọng của bọn họ, lại còn định tìm tòi bí mật của hộp ma mà bọn họ trăm cay nghìn đắng che giấu, anh ta thậm chí còn lấy được tấm ảnh bọn họ ký kết hợp đồng trong mỏ quặng nơi hộp ma ẩn trốn.


“Không có cách nào tốt hơn, bọn họ chỉ có thể giết anh ta.”


“Bởi vì bọn họ đã trả giá quá nhiều, che giấu quá nhiều cho Thần nên không thể bỏ dở nửa chừng.”


“Kết cục của trận chiến này dường như rất tốt. Yegor nuốt hoa phục sinh chạy thoát không phải là kẻ địch mạnh, chỉ là một con bọ chét hơi lớn chút mà thôi. Sau này, con bọ chét đó còn rất thức thời không dám khiêu khích bọn họ mà còn cầu hòa, bằng lòng đưa đến máu thịt tươi sốt cho bọn họ.”


“Bọn họ chẳng có gì phải bất mãn với việc này.”


Nói xong, giọng nói của Ninh Chuẩn dừng lại một lúc.


Cậu giương mắt lên, hơi nhướng mày: “Nhìn xem, sự thật về sự giáng xuống của tiên tri vào năm 1974 và trước lúc các nhà nghiên cứu đến Chernobyl vào năm 2050, cùng với năm trong sáu nghi ngờ đã có thể được giải thích một cách hoàn hảo và hợp lý bằng một hộp ma. Dù có một chút thiếu sót nho nhỏ nhưng không ảnh hưởng đến đại thể, vẫn có thể được gọi là thành công tìm ra đáp án.”


“Tất nhiên, điều kiện tiên quyết của đáp án này là nó thật sự là hộp ma trong màn chơi Chernobyl.”


“Tôi nghĩ trong hai tuần trước đó, phải có những người chơi đã tìm ra đáp án này.”


“Nhưng sau đó bọn họ sẽ phát hiện thế này quả thật có thể suôn sẻ giải đố, nhưng lại không thể giải thích Nghi ngờ thứ 6 một cách hợp lý.”


“Các nhà nghiên cứu bị phòng thí nghiệm God lợi dụng, vì một thí nghiệm tạo thần không biết có thực sự tồn tại hay không, cứ nối đuôi nhau tiến vào nơi này tự tìm đường chết, trong đó tất nhiên không có ít người chơi. Tinh thần nhân loại tươi mới này đến tinh thần nhân loại tươi mới khác, đây chính là thứ mà lũ quái vật hộp ma và đám người giám thị ưa thích hơn cả máu thịt.”


“Cho nên, phòng thí nghiệm God đưa máu thịt tới cho Chernobyl, hay là đưa tinh thần tới cho đám người giám thị và quái vật hộp ma đây?”


“Không cần biết là đưa tới cho kẻ nào, có vẻ đều không liên quan gì đến bản thân hộp ma. Thế thì, rốt cuộc có phải phòng thí nghiệm God cũng si mê hộp ma giống như lũ quái dị và tiên tri hay không? Nếu phải, vậy thì tại sao bọn họ lại không hành động để đưa hộp ma ra ngoài. Nếu không phải, vậy thì mục đích bọn họ liên tục cử các nhà nghiên cứu tới đây là gì?”


“Người chơi chúng ta chắc chắc đã bị xoay như chong chóng.”


“Giải đố làm sao giống như cũng đều sai và không hoàn chỉnh.”


Ninh Chuẩn trầm giọng nói: “Sự can thiệp của các người đã phá hủy đáp án giả vốn được thêu dệt khá hoàn mỹ cho hộp ma, khiến người chơi phát hiện ra mâu thuẫn trong đó, nảy sinh hoài nghi liệu bí mật thật sự của Chernobyl có được tạo ra bởi hộp ma hay không. Nhưng sau khi tránh đi đáp án giả nổi trên bề mặt này, người chơi không thể tìm ra đáp án thực sự, cảm thấy logic hỗn loạn, không thể giải được câu đố, cũng không thể giúp Yegor đi vào khu vườn sau để lấy thêm manh mối sau khi bị ô nhiễm, càng không thể đáp ứng điều kiện còn lại ba người chơi là có thể qua màn rời đi.”


“Ô nhiễm chính là trầm luân.”


“Các người cố ý tìm những nhà nghiên cứu kia đến đây để ảnh hưởng đến thân phận của người chơi, tăng độ khó của màn chơi, khiến nó biến thành cái bẫy chết người, đó chính là kết quả mà các người muốn  ___ Những người chơi bị mắc kẹt trong vô vọng không thể rời đi, mặc cho các người thao túng như đám mồi tung ra để bắt dã thú, để bọn họ hết tốp này đến tốp khác bỏ mạng ở nơi này.”


“Bọn họ đã sử dụng cái chết của mình để vạch trần mục đích của các người, cũng ám chỉ đáp án cuối cùng. Nếu trò chơi Hộp Ma không đưa tôi đến trận đấu này, thì có lẽ sau nhiều tuần thử nghiệm hơn nữa trong tương lai, có lẽ sẽ có người khám phá ra điểm này, chạm vào sự thật, nhưng khi đó, sợ rằng các người đã gần đạt được những gì các người mong muốn, không thể ngăn cản được nữa.”


“Về phần hiện tại, các người chắc chắn đã không bắt được con dã thú mà các người muốn.”


“Bởi vì các người quá nóng vội, nóng vội đến mức không ngại khiêu chiến các quy tắc cơ bản của trò chơi Hộp Ma nên biến khéo thành vụng, để cho tôi đi tới nơi này.”


“Vậy thì, rốt cuộc con dã thú này mà các người hấp tấp muốn có được là gì?”


“Hoặc là nói, cái hộp nửa đen nửa trong suốt được giấu trong Chernobyl rốt cuộc là gì?”


Ngừng một chút, Ninh Chuẩn bất ngờ lắc đầu: “Nơi này có rất nhiều lỗ tai nghe mà không hiểu rõ tình hình, không thể nói, không nói được, nhưng nó không phải hộp ma, cũng không phải đồ vật bên trong hộp ma, nó trước đó bị thất lạc trong lúc hỗn loạn hẳn đã vô tình đáp xuống nơi này.”


“Nó đã lấy một phần sức sống vô song và một phần quy tắc của hộp ma để hợp thành sức mạnh của riêng mình, có được ý thức yếu ớt và sức mạnh vô cùng mạnh mẽ.”


“Sau khi biết được nó là thứ được gọi là Thần kia, mọi vấn đề lớn nhỏ đều có thể được giải thích ___ Tại sao hộp ma bị mong muốn mãnh liệt thu hút mở ra lại đối thoại với dân bản địa như thể có nhận thức về bản thân, mê hoặc bọn họ, tính kế tiên tri và quái dị, mưu toan cướp đoạt nhiều sức mạnh hơn, tạo nên hỗn loạn này đến hỗn loạn khác, đắp nặn ra Chernobul ngày hôm nay ___ Rất đơn giản, bởi vì nó không phải là hộp ma.”


“Và bởi vì nó không phải là hộp ma nên thế giới này mới xuất hiện phòng thí nghiệm God, mới có các nhà nghiên cứu bị cử đến, mới có bẫy chết xuất hiện và người chơi tuyệt vọng bỏ mạng ___ Không nói bọn họ có cần hộp ma hay không, hộp ma cũng sẽ không bị mắc câu bởi mưu kế của bọn họ. Cho dù là cần, cho dù có thể câu được đi nữa thì có rất nhiều hộp ma trong thế giới trò chơi, bọn họ hoàn toàn không cần phải… liều lĩnh phá hoại quy tắc, không cần tới tóm thứ này ___ Lời giải thích duy nhất vẫn như trước, nó không phải là hộp ma.”


Tốc độ nói của Ninh Chuẩn dần dần chậm lại, như thể đang cân nhắc ranh giới lời có thể nói và lời không thể nói: “Nếu cố chấp tìm hiểu nguồn gốc của nó thì có thể nói rằng nó đã từng thuộc về tôi, nhưng sau khi bị thất lạc, nó là tự do, không thuộc về bất cứ ai.”


“Mà phòng thí nghiệm God, không, tôi nên gọi bọn họ là Pandora, lý do bọn họ bức thiết cần nó là bởi vì bọn họ là một trong hai phe trên cán cân. Ban đầu, bọn họ có lợi thế tuyệt đối trên cán cân này, nhưng vì số cân của một bên khác tiếp tục tăng lên, cán cân bắt đầu tăng và giảm, sắp sửa ngang bằng nhau.”


“Bọn họ không cho phép mình đi mất lợi thế nên bắt đầu tìm kiếm các sức mạnh tự do khác nằm bên ngoài cán cân để bù lại.”


“Chiếc hộp này thuộc về một trong những sức mạnh đó.”


Thế giới hiện thực, trò chơi Hộp Ma, phòng thí nghiệm God, Pandora…



Hết thảy của hết thảy giống như chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trong màn chơi này, lượng thông tin khổng lồ khiến Lê Tiệm Xuyên bị chấn động đến đầu óc trống rỗng, trong một lúc khó có thể để hình dung được cảm thụ của chính mình.


Hắn theo bản năng nhìn về phía Tạ Trường Sinh, liền bắt gặp một ánh mắt vừa mù mờ ngỡ ngàng vừa chấn động suy nghĩ sâu xa giống hệt như mình.


Có lẽ, sau khi trận đấu này kết thúc, hắn cần phải nghiêm túc suy nghĩ về tất cả.


Không biết là may mắn hay là bất hạnh, Ninh Chuẩn đúng lúc dừng lại đề tài này: “Cuối cùng, Chernobyl sẽ có diện mạo như thế nào sau khi loại bỏ những cảnh tượng kỳ lạ chiếm cứ ban đêm và mặt âm ban ngày bị tiên tri xâm nhiễm?”


“Đúng vậy, mất đi tất cả những nét tô điểm quỷ dị đó, bãi tha ma gần như vô tận bị sa lầy trong tuần hoàn không ngừng của vụ nổ hạt nhân, bức xạ và khí độc, chính là Chernobyl chân chính bị từ trường khác thường bóp méo ___ Nó chôn vùi quái dị, chôn vùi dân bản địa, chôn vùi người vô tội, cũng chôn vùi bí mật của mọi thứ trong quá khứ.”


Ninh Chuẩn lặng lẽ nhìn chằm chằm phía trước, thở dài nở nụ cười như tuyên cáo: “Được rồi, đến đây là kết thúc giải đố.”


“Loại trừ những phần cấm kỵ không thể nói, đây là câu trả lời chính xác và đầy đủ nhất mà tôi có thể chắp vá ghép ra.”


Giọng nói rất nhẹ nhàng nhưng lại có sức mạnh.


Sắc trắng đen ngưng đọng từ từ rút đi.


Màu sắc hội tụ vào trong võng mạc, sương khói vô biên màu vàng lại tuôn ra, bãi tha ma im lìm như cũ, tiếng nổ hạt nhân như thể đã cách rất xa, rất xa.


Thời gian chân không chấm dứt.


Làn sóng chấn động nổ tung dữ dội đánh úp tới.


Tai Lê Tiệm Xuyên ù đi, cơ thể bị va chạm nằm rạp xuống đất.


Hắn liều mạng ngẩng đầu lên, trong tầm nhìn bị che khuất bởi mây mù và cát bay, hắn nhìn thấy Ninh Chuẩn nửa quỳ trước mộ, nhổ ​​bông hoa phục sinh kia lên, lấy hộp ma ra.


Nhưng khi lấy được hộp ma rồi, cậu cũng không đứng dậy, thay vào đó, cậu xuôi theo khe hở đó mà đâm con dao găm sâu hơn vào ngôi mộ.


Khung cảnh xung quanh bắt đầu sụp đổ, lộ ra một phông nền đen tối vô tận.


Bóng dáng Tạ Trường Sinh trở mình ngã xuống mờ đi và biến mất.


Một giọng nữ quen thuộc và lạnh lùng vang lên đúng lúc.


“Giải đố thành công, màn chơi kết thúc!”


“Quy tắc thanh toán!”


“Những người chơi qua màn sẽ được đưa về…”


Ý thức đóng băng, vạn vật sụp đổ.


Tầm nhìn của Lê Tiệm Xuyên hoàn toàn tối sầm lại.


Cát và sỏi bị con dao găm cắt bay.


Ninh Chuẩn vừa đào mộ, vừa áp đóa hoa thược dược đỏ trên cổ tay vào lỗ khóa của hộp ma, sau khi nghe thấy một tiếng cạch nhẹ, liền tùy ý trở tay cất hộp ma đi.


“Cậu… đang tìm kiếm cái gì?”


Yegor hấp hối phát ra tiếng.


Mất đi sức mạnh do hộp ma thêm vào, hoa phục sinh trở lại hình dáng ban đầu, không còn có thể duy trì trạng thái bất tử của Yegor nữa.


Anh ta sắp lao vào vòng tay của thần chết, cũng sắp được giải thoát. Anh ta mang ơn người trước mặt này đã giải quyết mọi bí ẩn, vạch trần kế hoạch trả thù nực cười của anh ta, để anh ta không cần lún sâu hơn. Nhưng anh ta cũng tò mò không kém, tò mò không biết người này là rốt cuộc ai và muốn làm cái gì.


“Tiết kiệm chút hơi sức để tận hưởng sinh mệnh sau cùng đi.”


Ninh Chuẩn không ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói: “Đây có thể là khoảnh khắc bình yên và tỉnh táo nhất trong cuộc đời của anh. Đừng lãng phí nó để khám phá những điều không nên biết.”


Yegor im lặng.


Anh ta nhìn lên bầu trời màu vàng, đôi mắt đờ đẫn từ từ hiện lên vẻ sáng ngời.



Bầu trời đối diện bầu trời, êm đềm và bao la.


Ninh Chuẩn cảm nhận được sức sống của Yegor tiêu tan, động tác của cậu dừng lại, sau đó tiếp tục đào xuống dưới.


Đào được một lúc thì bên dưới xuất hiện một đường hầm trong mỏ quặng.


Ninh Chuẩn nhặt con mèo sư tử rơi ngã bên cạnh lên, lảo đảo đi vào trong mỏ quặng.


Đi dọc theo đường hầm một hồi lâu, thần điện được xây sâu trong lòng đất đã hiện ra trước mặt.


Thần điện tráng lệ và thanh khiết, trên thần tọa cao quý ở trung tâm có một bóng người mơ hồ tỏa ra hào quang vạn trượng.


Nếu Lê Tiệm Xuyên có mặt ở đây, hắn nhất định chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra bóng người kia chính là Ninh Chuẩn.


“Xem ra mày cũng bị tao làm cho ô nhiễm.”


Ninh Chuẩn nhìn bóng dáng kia, lắc đầu mỉm cười.


Cậu bước từng bước lên bậc đá, lấy xuống cái hộp trên thần tọa bị bóng người mơ hồ và hào quang vạn trượng kia che chắn.


Cái hộp nửa đen nửa trong suốt, bên trong không có gì ngoại trừ một vết máu nhỏ đã khô thành màu đen.


Khi tiếp xúc với bàn tay của Ninh Chuẩn, cái hộp như sống lại, rít gào bắt đầu giãy giụa điên cuồng, nhưng vết máu trong đó nhanh chóng trở lại màu đỏ tươi, di động thấm vào lòng bàn tay Ninh Chuẩn.


Vết máu biến mất, cái hộp giống như mất gần hết lực chống đỡ, tan ra như băng.


Cơ thể Ninh Chuẩn run lên dữ dội, giống như trong phút chốc đã phải chịu lấy một cú đánh và đau đớn không thể tưởng tượng được.


Cậu nhắm mắt lại, loạng choạng vịn vào lưng ghế của thần tọa, rồi ngồi xuống.


Lúc này, một giọng nam máy móc xa xăm mơ hồ rơi xuống từ độ cao không thể do thám được.


“Chúng ta cần nói chuyện, God.”


Giọng nam nói.


Duỗi thẳng tay chân dựa vào thần tọa, Ninh Chuẩn giơ ngón tay ấn thái dương, khép hờ hai mắt, lạnh lùng nói: “Tôi từ chối.”


Giọng nam máy móc nói: “Chỉ là chiến thắng trong một cuộc đối đầu giữa vô số phó bản, chỉ là một trọng lượng bé nhỏ không đáng kể được thêm vào một đầu cân của cậu mà cậu liền hồ đồ, không còn nhận ra tình thế nữa sao?”


“Chúng ta từng cho rằng cậu là người que diêm đặc biệt nhất trên tờ giấy này. Nhưng hóa ra cậu chỉ thông minh hơn một chút, mức độ khai phá khu vực não bộ cao hơn một chút, về bản chất, cậu và những người que diêm khác kia không có gì khác biệt.”


“Chúng ta biết các cậu không thể hiểu được bóng tối bên ngoài tờ giấy này.”


“Các cậu cũng không cần hiểu, chúng ta sẽ không thương tổn bất cứ người nào.”


Thần điện huy hoàng thánh khiết lặng yên không một tiếng động.


Một lúc lâu sau, giọng nói của Ninh Chuẩn lại vang lên: “Tôi 


thực sự đã nghe đủ phép loại suy ngu ngốc này rồi.”


Hết chương 191

  • Tóm tắt khái quát dòng thời gian của màn chơi 6

Năm 1973: Nhà máy điện hạt nhân được xây dựng ở Chernobyl.


Năm 1974: Tiên tri giáng xuống Chernobyl.


Năm 1977: Quái dị bị sức mạnh của tiên tri thu hút đến Chernobyl. Cùng năm, tiên tri thức tỉnh, giúp dân bản địa bắt giữ và giam cầm quái dị. Hoạt động bắt giữ này kéo dài năm năm.


Năm 1982: Hành động săn bắt quái dị kết thúc.


Năm 1986: Dân bản địa bắt tay với quái dị, phản bội tiên tri, khởi động cuộc phản loạn. Một ngày sau đó, thảm họa hạt nhân nổ ra.


Năm 2042: Oleg và Yegor đến Chernobyl.


Năm 2050: Yegor thỏa thuận với phòng thí nghiệm God trong màn chơi. God cử nhóm nhà nghiên cứu đến Chernobyl.


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 191
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...