Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 183


Chương 183: Chernobyl E40.


“Tách bỏ ô nhiễm và liệu pháp cải tạo gen sao?”


Tạ Trường Sinh không có ai giúp đưa nước rất độc lập tự chủ tự vặn nắp chai: “Có vẻ như đây là lý do tại sao dân bản địa để Oleg và Yegor trở thành ngoại lệ trong số những người ngoài.”


“Cái trước chưa từng nghe qua, cái sau có tồn tại trong thế giới hiện thực. Một số phòng thí nghiệm tư nhân hàng đầu thế giới ở Bắc bán cầu chưa bao giờ từ bỏ nghiên cứu di truyền, có thông tin cho rằng phòng thí nghiệm tên God từng bí mật hoàn thành nhiều trường hợp cải tạo gen. Tất nhiên, cách đây không lâu nó đã không còn là bí mật nữa.”


Tạ Trường Sinh liếc nhìn Ninh Chuẩn: “Thợ săn A2 đã hợp thành từng tốp tiến vào trò chơi Hộp Ma và tầm nhìn của các thế lực lớn trên thế giới, loạt thí nghiệm A3 đã không còn ẩn náu sau khi cậu trốn khỏi phòng thí nghiệm, tuyên bố hoạt động đánh bắt toàn cầu.”


“Hơn nữa, đây chỉ là bề nổi. Trên thực tế, bất kể là quốc gia, giáo phái, tổ chức hay là phòng thí nghiệm, viện nghiên cứu nào đi nữa, tất cả những ai có thể thành công nổi lên hoặc đứng sừng sững không ngã sau khi trò chơi Hộp Ma ra đời đều ít nhiều làm chủ được công nghệ cải tạo gen.”


“Có bắt nguồn từ tự thân, cũng có lấy từ hộp ma hoặc cái khác.”


Càng vào sâu trong trò chơi Hộp Ma, Lê Tiệm Xuyên càng nhận ra vị trí của mình tại Xử Lý quá tự do và đơn giản.


Tự do đến mức ngoài việc giao nhiệm vụ hoặc tiến hành một số chỉ đạo hành động, Xử Lý chưa bao giờ quan tâm đến các hành động khác của hắn, cũng không áp đặt nhiều hạn chế, chỉ cần không làm tổn thương người vô tội và có thể thường xuyên vượt qua các bài kiểm tra tâm lý và tư tưởng chính trị là được. Đơn giản, nhưng đơn giản đến hắn đã tiếp xúc với bao nhiêu thế lực và bí mật, nhưng lại không có chút hiểu biết nhất định về một vài phương diện.


Cũng như thông tin mà Tạ Trường Sinh tiết lộ vào thời điểm này.


Là hắn không đủ tư cách để chạm vào những thứ này, hay có thứ gì đó đang cản trở hắn?


Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng xoay chuyển ý nghĩa này trong đầu, nhưng hắn biết mình hiện tại không thể suy nghĩ sâu xa, cho nên liền theo ý nghĩ trước đó của mình hỏi: “Cái khác?”



“Thành quả khai quật một số di tích nền văn minh bí ẩn.” Ninh Chuẩn cười khẽ, “Con người khó tin tưởng vào điều bí ẩn, nhưng lúc nào cũng hấp tấp.”


Lê Tiệm Xuyên gật đầu nói: “Màn chơi này không cho biết thời gian cụ thể, nhưng có thể khá gần với niên đại trong thế giới thực của chúng ta. Có điều, nếu nhìn từ góc độ nghiên cứu liệu pháp biến đổi gen thì trọng tâm của họ không phải là biến đổi mà là trị liệu, đồng thời có nhân tố năng lượng thần bí nào đó.”


“Có rất nhiều chuyên gia tham gia vào nghiên cứu này, nhưng Oleg là người nổi danh và tài năng nhất trong số đó, thậm chí đã có thành quả nghiên cứu sơ bộ. Để hoàn thiện kết quả này, Oleg mới cùng Yegor đến Chernobyl.”


“Các dân bản địa coi trọng điểm này, để Oleg trở thành một ngoại lệ. Tiên tri đúng là vì coi trọng những gì mà các dân bản địa coi trọng nên mới tiếp xúc với Oleg, nhưng sau khi tiếp xúc, tiên tri cũng cho rằng Oleg có một chút khác biệt với tất cả mọi người.”


Cuốn sổ ghi chép của Oleg được đặt trên giường.


“Oleg xưng mình là khách quen của điểm tiếp tế thứ hai, nhưng không gặp qua bất kỳ dân bản địa nào ngoài người dẫn đường ở điểm tiếp tế thứ hai. Song những dân bản địa này rất niềm nở và thân thiện, bởi vì họ chào đón Oleg đến với khu vườn sau để nghiên cứu thực vật biến dị.” Ninh Chuẩn nói, “Bây giờ chúng ta đã biết các dân bản địa của điểm tiếp tế thứ hai có lẽ chính là thực vật đột biến.”


“Điểm này có thể được khẳng định.”


Não Lê Tiệm Xuyên hoạt động thần tốc, thúc đẩy giọng nói của hắn cũng trở nên bình tĩnh, lãnh đạm: “Dựa theo thị giác của tiên tri, chiếu theo thứ tự thời gian, thì chuyện đại khái là thế này.”


“Năm 1973, khi nhà máy điện hạt nhân được xây dựng ở Chernobyl, tiên tri đang phiêu bạt trong không gian bị thúc đẩy bởi năng lượng chưa biết tên mà tiếp cận trái đất.”


“Năm 1974, Ngài ngự xuống Chernobyl từ một vết nứt trên bầu trời. Vết nứt này không vô cớ xuất hiện. Trong ký ức của tiên tri, đây là phương pháp mà sinh mệnh chiều cao có khả năng không thăm dò được, lợi dụng lỗ đen để xây dựng một lối tắt để du hành giữa các vì sao.”


“Sau khi tiên tri giáng xuống, lối tắt biến mất, Ngài va chạm với nguồn năng lượng không xác định trên trái đất, chìm vào giấc ngủ sâu. Sức mạnh của Ngài bị rò rỉ, gây ra ô nhiễm và phong tỏa ‘mặt âm’ của Chernobyl, cũng thu hút quái dị trên toàn cầu đến.”


“Tình huống này kéo dài khoảng chừng hơn ba năm.”


“Vào tháng 3 năm 1977, tiên tri tỉnh dậy, Chernobyl nối lại liên lạc với thế giới bên ngoài. Cộng hòa Xô viết Ukraina phê chuẩn thành lập một căn cứ bảo vệ dưới lòng đất ở mặt âm, nhưng không cử người vào Chernobyl, mọi thứ đều được ủy quyền cho các cư dân bản địa.”



“Theo cách nhìn của tiên tri, cuộc trò chuyện này chỉ liên quan đến hai khía cạnh. Một là Ngài đến từ đâu và là cái gì, lợi và hại và ảnh hưởng của ô nhiễm do sự rò rỉ sức mạnh của Ngài là gì, chúng có thể bị loại bỏ hay sử dụng hay không. Hai là đám quái dị đã biến Chernobyl trở thành một nơi nguy hiểm, chúng nó đến vì sức mạnh của tiên tri nên tiên tri cần phải chịu trách nhiệm và giúp đỡ săn lùng quái dị.”


“Những gì bọn tôi nghe được từ mảnh vỡ tiên tri trong khu vườn sau về cơ bản là chính xác, vì vậy chuyện tiếp đó cũng rất rõ ràng, đó là các dân bản địa đã nghiên cứu tiên tri bị nghi ngờ là tạo vật bí ẩn của nền văn minh ngoài trái đất, thu được rất nhiều kiến ​​thức, ngày càng trở nên lớn mạnh.”


“Khu vực bị ô nhiễm bởi sức mạnh của tiên tri, tức là nơi bị bao phủ bởi kim loại màu đồng đen được gọi là ‘mặt âm’. Bọn họ dựa vào ‘mặt âm’ để xây dựng căn cứ, cũng coi đây là căn bản, từ đó mở rộng từng điểm tiếp tế. Những điểm tiếp tế này được gọi là thánh địa, chốn được thần ưu ái.”


“Nói tới đây, thực ra tiên tri tin rằng các cư dân bản địa chưa bao giờ đặt niềm tin vào Ngài ngay từ ban đầu.”


Ninh Chuẩn nhướng đuôi mắt, lập tức đưa ra suy luận: “Ô nhiễm, cám dỗ của quyền lực, thay đổi trong nhận thức và việc phong tỏa ba năm đã tác động tiêu cực đến trạng thái tinh thần của bọn họ?”


“Đúng.”


Lê Tiệm Xuyên gật đầu: “Tiên tri đã học được một số kiến ​​thức từ trái đất, nhưng phải chịu nhiều hạn chế, cũng không rõ ràng sự ô nhiễm không là gì đối với mình kia lại là một thảm họa đối với dân bản địa. Ngài đã nhắc nhở dân bản địa, nhưng bọn họ đã tiếp thu quá nhiều lời nói sảng truyền tới từ trong radio, trong người cũng có sức mạnh do tiên tri ban cho nên không thèm đoái hoài tới.”


“Càng tiếp xúc với những sức mạnh bí ẩn và vô danh đó thì càng hiểu được sự tầm thường và ngu dốt của con người. Bọn họ nghiện sức mạnh này. Với sự ô nhiễm ngày càng sâu và những biến dạng ngầm vặn vẹo trong nhận thức và tinh thần, bọn họ dần trở nên điên loạn.”


“Họ thực sự tín ngưỡng tiên tri vì để có thêm kiến ​​thức và sức mạnh.”


“Với sự trợ giúp của kiến ​​thức và sức mạnh này, họ đã hoàn toàn xây dựng Chernobyl thành một xã hội bí ẩn thu nhỏ, hoàn toàn tách rời với thế giới bên ngoài, thu phục tất cả quái dị và nhốt chúng nó trong những chiếc hộp kim loại màu đồng đen, chia ra giam giữ tại mỗi điểm tiếp tế khác nhau.”


“Các hoạt động này tiếp tục trong năm năm và kết thúc vào cuối năm 1982. Tiên tri hiếm khi hỏi về những chuyện này.”


“Từ năm 1983 đến đầu năm 1986 là thời kỳ bình an vô sự trong mắt tiên tri, không có quái dị quấy nhiễu, không có sự can thiệp từ bên ngoài, các cư dân bản địa xây dựng mái ấm, thờ thần, tiếp thu tri thức, làm chủ quyền lực, mọi thứ đều phồn thịnh.”


“Ngài dần dần rơi vào trạng thái ngủ say, không nhận thấy bất cứ điều gì.”



“Ngài bị dân bản địa và quái dị tập kích, sức mạnh tán loạn, chỉ có mảnh vỡ trốn thoát và ẩn giấu trong khu vườn sau của điểm tiếp tế thứ hai. Đó là một trong những nơi mà sức mạnh mặt âm của Ngài mạnh mẽ nhất và cũng khó tìm thấy nhất. Quả nhiên bọn họ đã không tìm thấy Ngài.”


“Sau đó, như mảnh vỡ tiên tri đã nói, Ngài nhận thức thế giới bên ngoài rất chậm, chỉ biết dân bản địa và quái dị từng hợp tác với nhau lại trở mặt rồi đánh thêm một trận nữa.”


“Kết quả của trận chiến này là có một vài quái dị đã chạy trốn, kiến tạo một khu vực cấm kỳ lạ ở Chernobyl, chiếm đất làm vua. Một vài quái dị bị dân bản địa bắt giữ, một số tiếp tục bị cầm tù, một số được dân bản địa thông qua phương pháp chứa đựng nào đó chuyển vào cơ thể bọn họ, đồng thời nhận được sức mạnh của quái dị, chống lại sự ô nhiễm của sức mạnh tiên tri.”


“Hai bên đã đạt được sự cân bằng mong manh. Chernobyl đã dỡ bỏ hoàn toàn sự phong tỏa nhân tạo, thực sự có thể giao tiếp với thế giới bên ngoài.”


“Nhưng người ngoài có thể tiến vào, dân bản địa vẫn cứ như cũ không thể rời đi.”


“Trong khoảng sáu mươi năm sau đó, Chernobyl đã trở thành một truyền thuyết đáng sợ bởi sự hoang tàn và bí ẩn của nó, rất ít người ngoài bước vào mà còn sống sót. Cho đến năm 2042, Oleg và Yegor đã đến đây.”


“Đúng rồi, chỗ này có thể trả lời câu hỏi vừa rồi của anh đấy, Trường Sinh.”


Lê Tiệm Xuyên nhìn Tạ Trường Sinh: “Yegor với tư cách là người thuyết minh có tính trung lập và chân thật nhất định, vì sao lại lừa dối chúng ta rằng tuyến đường của chúng ta là từ rìa đến trung tâm, thay vì sự thật là tháo chạy từ trung tâm đến rìa đây.”


“Thật ra, Yegor không nói dối. Anh có nhớ chính xác lời nói của anh ta không?”


‘Theo hành trình dự kiến ​​của mọi người, mọi người sẽ xuất phát từ phòng nghiên cứu rìa khu vực cấm Chernobyl này, đi qua nửa phía Nam khu vực cấm Chernobyl trong bảy ngày, đến được tàn tích vụ nổ hạt nhân ở trung tâm khu vực cấm…


Trong mắt Tạ Trường Sinh lóe lên chút bừng tỉnh: “Cấm đi lại ở bên ngoài vào ban ngày là mặt âm của tiên tri, đám người dẫn đường không dám dẫn đường. Lên đường vào ban đêm là mặt khác của dân bản địa và quái dị, vì vậy trung tâm này không phải là trung tâm, rìa này cũng không phải là rìa.”


“Không sai.”


Lê Tiệm Xuyên nói: “Chernobyl được chia thành hai mặt, một được gọi là mặt âm, mặt còn lại tôi tạm gọi là mặt dương. Phòng nghiên cứu của Oleg là rìa mặt âm của Chernobyl, cũng vừa vặn là trung tâm của mặt dương do dân bản địa và đám quái dị khống chế.”



“Mà Yegor với tư cách là người thuyết minh, truyền đạt ý tứ là đi từ rìa mặt âm, hướng về trung tâm của mặt âm. Ngay từ đầu, Yegor đã đưa ra manh mối quan trọng này.”


Tạ Trường Sinh gật đầu, lại nói: “Người thuyết minh sẽ che giấu và lừa dối, cần phải lắng nghe cẩn thận. Chỗ đáng tin của dân bản địa cũng không nhiều, Loban, Maria và Evgeni đều từng nói tới chuyện Thần và quái dị của bọn họ, nhưng rất khác với những gì mảnh vỡ tiên tri nói ra, thời gian cũng không chính xác.”


“Có giả tự nhiên sẽ có thật.” Ninh Chuẩn đột nhiên cười nói.


Lê Tiệm Xuyên dừng lại chủ đề cần bàn luận sâu hơn, liếc nhìn đồng hồ treo tường trên tường, đứng dậy nói: “Nói hơn nửa ngày rồi, cũng sắp hết thời hạn một tiếng đồng hồ, mặc dù không biết điểm tiếp tế thứ hai có vụ này hay không nhưng tốt hơn hết là nên thận trọng. Phần còn lại để nói sau, chúng tôi đi qua phòng khác trước.”


Tạ Trường Sinh nhìn theo tầm mắt của Lê Tiệm Xuyên: “Đến lúc rồi. Chú ý an toàn.”


“Yên tâm đi.”


Ninh Chuẩn ngồi dậy theo, dựa nửa người vào người Lê Tiệm Xuyên, duỗi ngón tay trỏ vào cái đầu bóng loáng của anh ta: “Bọn tôi ở ngay bên cạnh, gặp nguy nhớ đừng cậy mạnh. Julian tôi sẽ sắp xếp, tạm thời anh đừng lo đến chuyện này.”


Tạ Trường Sinh lạnh nhạt liếc mắt nhìn cậu một cái, không để ý tới cậu.


Quần áo bảo hộ và ba lô được treo trên tay, Lê Tiệm Xuyên đỡ Ninh Chuẩn, hai người bước ra ngoài.


Bình nước trong tay Ninh Chuẩn không được đậy nắp, lại còn vừa đi vừa cầm trên tay, lắc lư làm đổ rất nhiều nước.


Khi sắp đến cửa phòng đã lắc đổ luôn chút nước cuối cùng.


Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn vết nước trên sàn, vẻ mặt hơi buông lỏng, giơ tay xoay tay nắm cửa, cùng Ninh Chuẩn bước ra ngoài.


Ngay khi bước vào căn phòng bên cạnh, lông mày của Lê Tiệm Xuyên lập tức nhướng lên: “Em biết có người đang theo dõi, còn cố ý để tôi tiết lộ một phần đáp án à?”


Hết chương 183


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 183
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...