Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 174
Chương 174: Chernobyl E31.
“Sau khi bà nhảy ra khỏi cửa sổ, bà không hề rời khỏi điểm tiếp tế.”
Tạ Trường Sinh vạch trần lý do chính xác tại sao bà Bành lại xuất hiện ở đây.
“Đúng vậy, tôi nghe thấy lời nhắc nhở của Ninh Chuẩn. Cậu biết đấy, khu vực cấm vào ban ngày có thể còn kinh khủng hơn điểm tiếp tế hỗn loạn, tôi không hề muốn vô cớ thách thức nó.”
Bà Bành thận trọng đứng ở gần cửa phòng, không tiếp tục tiến về phía trước.
Bà ta và Tạ Trường Sinh duy trì khoảng cách an toàn và cảnh giác không phải bạn bè nên có.
Ánh mắt giao tiếp, đối mắt nhìn nhau.
Bà Bành cười, thở dài: “Trường Sinh, cậu không cần phải nhìn tôi như thế này. Tôi tin cậu không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của tôi, cậu biết sớm muộn gì tôi cũng sẽ tới tìm cậu. Bởi vì nếu không thuyết phục được cậu giúp tôi, vậy thì sự phản bội trong màn chơi của tôi sẽ là vô nghĩa và cực kỳ ngu ngốc.”
“Dẫu sao đến cuối truyện, chúng ta đều phải trở về hiện thực.”
“Mà trong hiện thực, tôi chỉ là một bà lão già yếu, còn các cậu là ba thanh niên có thể gọi là cường tráng và bản lĩnh. Tin tôi đi, tôi không kiêu ngạo đến mức tự nhận một mình tôi có thể đánh bại ba người các cậu.”
Tạ Trường Sinh quan sát bộ da ngoài có chút xa lạ của bà Bành, lạnh giọng nói: “Xem ra bà không có lưu trữ bất kỳ thủ đoạn nào tại nơi ở của bà trên đài thiên táng để có thể g**t ch*t ba người chúng tôi, đồng dạng, bà cũng không có bất kỳ sự chắc chắn nào có thể g**t ch*t bất kỳ hai người trong chúng tôi ở trong màn chơi.”
“Do đó, bà đã không thể gia nhập phe Lý Kim Nhã, mà trong kế hoạch ban đầu của bà, bà cũng không có ý định phản bội chúng tôi ngay trong lần đầu tiên bà tham gia trò chơi.”
Bà Bành không đổi sắc mỉm cười, hơi nhướng mày: “Cậu luôn nghĩ tôi sẽ phản bội các cậu.”
“Lẽ nào bà không làm vậy sao?”
Tạ Trường Sinh thờ ơ nhìn thẳng vào bà Bành.
Bà Bành không trả lời, Tạ Trường Sinh cũng không trông đợi bà ta trả lời.
Tạ Trường Sinh tiếp tục nói: “Bà có gia nhập phe Lý Kim Nhã hay không vẫn còn nghi vấn, cá nhân tôi suy đoán dù cho bà có gia nhập hay không thì ít nhất bà cũng đã đạt được nhận thức chung nhất định, hoặc là có hợp tác nhất định với tổ chức của Lý Kim Nhã. Nhưng có khả năng cao là bọn họ không thể giúp bà giết người trong màn chơi, hoặc là hoàn thành một số mục đích khác.”
“Và chuyện bà vốn có ý định phản bội chúng tôi hay không lại rất dễ xác định.”
“Có lẽ bà đã chuẩn bị một số thứ trước khi bước vào trò chơi Hộp Ma, song dù có chuẩn bị bao nhiêu đi chăng nữa thì chúng cũng không đủ để hỗ trợ một người dựa vào hộp ma của Ninh Chuẩn để bước vào trò chơi lần đầu tiên mà đã vội vàng phản bội.”
Sau một lúc dừng lại, đôi lông mày nhợt nhạt vốn chìm trong bóng tối của Tạ Trường Sinh đột nhiên nhướng lên một chút sắc bén.
Ánh mắt Tạ Trường Sinh lạnh lùng lướt qua đôi mắt của bà Bành, mang theo sự thăm dò sắc bén: “Tôi rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra với bà trong bảo tàng Gương vào buổi chiều đầu tiên đã khiến bà thay đổi suy nghĩ, lựa chọn vứt bỏ tất cả, bí quá hóa liều?”
Bà Bành nhếch môi: “Cậu cứ vậy xác định là ở trong bảo tàng Gương, mà không phải phòng nghiên cứu ban đầu, không phải trên cầu, không phải trong rừng, hay là trong điểm tiếp tế thứ nhất ư? Suy đoán của nhóc người yêu của Ninh Chuẩn hoàn toàn khác với cậu, cậu ta không nói cho cậu biết, hay là cậu không tin tưởng cậu ta?”
“Không, là cậu ta không hiểu rõ bà.”
Tạ Trường Sinh không đếm xỉa đến cạm bẫy đầy gai nhọn trong lời nói của bà Bành, điềm nhiên nói: “d*c v*ng của con người là vô biên, dù lớn hay nhỏ thì cũng không ai có thể thoát khỏi sự săn đuổi của d*c v*ng. Nhưng bà là người khá thông minh và có nguyên tắc.”
“Tiền bạc, quyền lực và nam sắc không đủ tiêu chuẩn để được bà đặt lên bàn cân.”
“Nhưng có một d*c v*ng trên thế giới này có thể dễ dàng thay đổi suy nghĩ của bà, giẫm lên nguyên tắc của bà và khiến bà lựa chọn từ bỏ mọi thứ khác.”
Như thể linh cảm được những gì Tạ Trường Sinh sắp nói, ánh mắt bà Bành tối lại, cuối cùng màu sắc cũng thay đổi.
Môi bà ta mấp máy mất kiểm soát, run rẩy mở ra và đóng lại.
Bà ta muốn mở miệng cản lại, song cuối cùng không thốt ra được một lời nào.
Giọng nói của Tạ Trường Sinh như đá ném xuống nước, rơi vào căn phòng im lặng và tối tăm, có thể nghe thấy rõ ràng.
“Tô Nhạc Nhạc, con gái của bà.”
Tạ Trường Sinh nói: “Tại điểm tiếp tế đầu tiên, bà đã giấu chúng tôi một phần những gì bà gặp được trong bảo tàng Gương.”
“Bà không chỉ nhìn thấy con gái của bà trong gương, mà còn nhìn thấy hy vọng về sự sống lại của con bé. Bà hẳn đã có được thứ gì đó mang tính thực chất trước khi có thể đưa ra quyết định lựa chọn.”
“Bà sẽ không tin lời giải thích của bất cứ ai, không ai có thể cám dỗ bà hay kiểm soát bà, bà chỉ tin những gì bà tận mắt nhìn thấy. So với sự thuyết phục có thể tồn tại ở nơi khác, tôi thích tin vào những tấm gương sẽ thăm dò lòng người và ký ức, thực sự làm bà dao động kia hơn.”
Bầu không khí mờ ảo hòa quyện giống như ngưng đọng trong tích tắc.
Bà Bành ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào Tạ Trường Sinh.
Đôi mắt bà tay chìm trong vũng lầy tăm tối, y hệt hai hồ sâu ngột ngạt và băng giá. Chúng nó không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào, nhưng dường như che giấu sự kìm nén và sắc bén nhất.
“Cậu muốn nói cái gì?”
Bà Bành khàn giọng nói: “Cậu cũng muốn cười tôi mơ tưởng, dùng đủ loại chứng cứ xác thực để chứng minh tôi là từ đầu đến cuối là một con mụ điên, bị bệnh tâm thần không thể cứu chữa sao?”
“Không, không, Trường Sinh.”
“Cậu sẽ không làm vậy đâu.”
“Tôi biết trong đầu cậu đang suy nghĩ cái gì, tôi cũng biết cậu đã âm thầm mua những thiết bị gì từ Phòng thí nghiệm God và Viện XL, cũng như cậu sẽ làm gì với chúng nó… Thí nghiệm cải tử hoàn sinh so với vọng tưởng quỷ dị biến mèo thành người, đến tột cùng ai mới là kẻ mất trí thực sự đây? Ha, tôi thực sự nên để Ninh Chuẩn đến nhìn xem bạn bè của cậu ta là loại quái vật hết thuốc chữa ra sao…”
Tạ Trường Sinh lạnh nhạt ngắt lời bà ta: “Nó vốn là con người.”
Căn phòng trống trải bỗng yên tĩnh.
Tiếng âm cuối run rẩy cùng hơi thở nặng trĩu đầy xúc động bập bềnh đi từ cạnh cửa vào khe hở của cửa sổ, bị nghiền thành bột mịn giữa ánh sáng và bóng tối.
Sự bình yên và giả dối đáng lẽ có thể duy trì ở điểm tiếp tế đầu tiên giờ đã không còn nữa.
Bà Bành nhắm mắt lại.
Không nhìn vào vẻ mặt và con dao trên tay Tạ Trường Sinh nữa mà cất bước đi vòng qua, nặng nề ngồi xuống một trong những chiếc ghế ở giữa phòng.
“Những người coi giấc mơ là hiện thực, đồng thời tin vào nó thường bị coi là những kẻ mắc bệnh tâm thần.”
Bà ta nói: “Nhưng tôi biết cậu chắc chắn không nghĩ như vậy. Cậu tin vào những gì cậu tin, và tôi cũng vậy. Đó là lý do tại sao tôi tìm tới cậu, Trường Sinh. Suy cho cùng, chúng ta là cùng một loại người.”
Tạ Trường Sinh quay đầu nhìn bà Bành, ánh mắt lạnh lùng: “Bà biết được cái gì?”
“Tôi biết rất nhiều.”
Bà Bành đối mắt với Tạ Trường Sinh: “Tôi đã điều tra cậu. Khi cậu còn là thanh thiếu niên, cậu không giỏi che đậy bí mật, cậu từng được tư vấn tâm lý ở phòng Y tế trường trung học một thời gian. Tôi có xem qua những ghi chép kia, cậu đã đề cập đến giấc mơ của mình hơn ba lần.”
“Sau khi tốt nghiệp trung học, cậu ngừng tư vấn tâm lý, cũng không nhắc đến những giấc mơ này nữa, nhưng cậu hoàn toàn không quên chúng, cũng không xem chúng như những giấc mơ bình thường như mọi người bình thường.”
“Cậu đơn giản là bị ám ảnh, cậu thực sự tin chúng nó là thật.”
“Những câu chuyện bông đùa về con mèo có quan hệ với cậu chưa bao giờ thực sự là lời nói đùa, phải không?”
“Chỉ là mọi người muốn tin vào những lời đùa ấy hơn thay vì tin một kẻ ngang ngạnh và mất trí là cậu. Suy cho cùng, dù có thế nào đi chăng nữa, thì ai nhìn nó cũng chỉ là một con mèo mà thôi. Một con mèo không thể trở thành con người, và con người cũng không thể trở thành con mèo, đó là một giả tưởng đã vượt ra khỏi phạm trù khoa học.”
“Không một người bình thường nào tin vào mộng tưởng mà nghi ngờ hiện thực cả.”
Đôi mắt lạnh lùng của Tạ Trường Sinh dần hiện lên sắc thái rất mạnh khác với mọi khi.
Khóe môi hiếm thấy cong lên, lộ ra đôi phần giễu cợt lạnh lùng: “Bà không muốn dùng lí do chúng ta cùng điên để thuyết phục tôi đâu.”
“Đương nhiên rồi.”
Bà Bành kéo khóe miệng, lộ ra một nụ cười co rút.
Bà ta lấy từ trong túi ra một cục giấy vò nát, cầm ở trong tay: “Tôi đã chuẩn bị một món quà mà cậu không thể từ chối.”
“Đây là một trong những công nghệ tiên tiến nhất trên thế giới hiện nay, được nhiều nhà khoa học ở Châu Đại Dương gọi là nấc thang đầu tiên dẫn đến sự bất tử. Có thể là quá lãng phí nếu sử dụng nó trên một con mèo, nhưng tôi tin nó hiện là phương pháp duy nhất, nhanh nhất và hoàn hảo nhất cho nhu cầu của cậu.”
“Tải lên và chuyển giao nhận thức sinh học.”
Cục giấy thoát ra khỏi đầu ngón tay của bà Bành, lăn trên sàn rồi dừng lại dưới chân Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh dựa lưng vào tường, con dao sắc bén va vào thành giường gây ra một tiếng động khô khốc.
Cho dù không nhặt quả cầu giấy lên và mở ra xem, Tạ Trường Sinh cũng có thể đoán được nội dung bên trong.
Các thử nghiệm về tải lên ý thức liên quan đến chủ đề cấm kỵ về sự bất tử đều không thể nhận được hỗ trợ tài chính hoặc kỹ thuật quanh minh chính đại trên phạm vi toàn thế giới, nhưng hầu như tất cả các phòng thí nghiệm hàng đầu đều sẽ không thể kiềm chế bản thân bước vào lĩnh vực này.
Sự bất tử luôn là mục tiêu theo đuổi khó cưỡng nhất của con người.
Sử dụng nó trên một con mèo __ tải lên ý thức của con mèo rồi chuyển nó vào cơ thể con người __ Thực sự là quá lãng phí.
Nhưng Tạ Trường Sinh chắc chắn người nghĩ ra ý tưởng này tuyệt đối là một kẻ điên đáng sợ và vô lương tâm hơn cả mình.
Không, có lẽ so với kẻ đó, Tạ Trường Sinh chỉ là một tên ngốc đáng thương sống trong khe nứt, còn lâu mới được gọi là điên cuồng.
Đây không phải là một con bài mặc cả mà bà Bành có thể đưa ra.
Tạ Trường Sinh trầm ngâm nhìn cục giấy dưới chân mình.
Một lúc sau, Tạ Trường Sinh mới mở miệng nói: “Vừa rồi bà nói bà gọi Ninh Chuẩn và tôi cùng tới núi Kailash, tới Đài thiên táng. Nhưng nếu tôi nhớ không lầm, tính toán thời gian thì Ninh Chuẩn không thể được bà gọi tới mà là cậu ta tự mình tới, nhưng việc cậu ta tới hình như không làm bà bất ngờ.”
Bà Bành dường như không quan tâm liệu Tạ Trường Sinh có đi tra xem nội dung của cục giấy hay không. Việc ném cục giấy đi giống như là hoàn thành một nỗi lòng lớn đối với bà ta. Đôi vai bà ta buông xuống, khuôn mặt tuổi trẻ lộ ra vẻ già nua và yếu đuối thuộc về linh hồn không thể che giấu.
Bà ta dường như đã trở lại thành bà già gầy gò kia.
Nghe những lời của Tạ Trường Sinh, bà ta thất thần hai giây trước khi trả lời: “Không, chính xác mà nói, là God của cậu ta đi trước tôi một bước, trên thực tế, tôi đã liên hệ với cậu ta thông qua một vài cách thức liên lạc mà cậu ta để lại. Tôi hy vọng cậu ta sẽ đến núi Kailash càng sớm càng tốt.”
“Tôi chỉ không ngờ cậu ta lại đến nhanh như vậy, nhanh đến mức hai người chạm mặt nhau.”
Tạ Trường Sinh nói: “Mọi chuyện xảy ra ở sa mạc đêm qua thật sự có liên quan gì đến bà à?”
“Có thể nói như vậy.”
Bà Bành gật đầu: “Nhưng nói chính xác hơn, ký ức trong đầu của người được chọn có liên quan đến ảo giác. Trước buổi sáng hôm nay, tôi không thể xác định đầy đủ những mối liên hệ này, nhưng bây giờ tôi có thể nói với cậu một cách chắc chắn rằng ngay cả khi tôi không thể trả lời cậu, đợi Ninh Chuẩn quay lại, cậu ta cũng có thể cho cậu câu trả lời.”
“Cậu ta cố ý chỉ đích danh căn phòng này, chứng tỏ cậu ta đã đoán được hầu hết mối quan hệ giữa căn phòng và ngọn đèn đỏ trên cửa chính, cùng với việc gặp phải phần lớn quái dị mỗi đêm.”
“Ánh sáng đỏ đó sẽ chọn một người trong một căn phòng đặc biệt, cũng trong đêm đó, nó sẽ mang lại cho người đó một quyền lực thú vị __ Đào khoét ký ức, trở ngại trong việc biến tưởng tượng thành hiện thực.”
Nói đến đây, bà Bành mệt mỏi đứng dậy: “Được rồi, cậu đã hỏi đủ rồi, Trường Sinh.”
“Tôi rất sẵn lòng giải đáp nhiều hơn, nhưng điều kiện tiên quyết là chúng ta vẫn là bạn. Nếu cậu đã nghĩ rõ ràng thì hãy đến tìm tôi ở căn phòng bên cạnh trước khi bữa tối bắt đầu, tôi sẽ luôn ở đó.”
Bà ta bước tới cửa, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên ngoài một hồi rồi mới chậm rãi mở cửa bước ra ngoài.
Khi bóng dáng bà ta sắp sửa biến mất khỏi căn phòng, bà ta đột nhiên nghe thấy giọng nói cực kỳ trầm thấp của Tạ Trường Sinh từ bóng tối phía sau truyền đến.
“Tôi nhớ lúc Nhạc Nhạc rời đi chỉ mới mười tuổi.”
Bóng lưng trong khe cửa cứng đờ.
Bà Bành mím chặt môi rồi thả ra.
“Tôi biết.”
Bà ta nói.
Ánh sáng trong hành lang xuất hiện trong chớp mắt rồi lụi tắt.
Cánh cửa một lần nữa đóng lại, mọi thứ trở về im lặng.
Không biết đã qua bao lâu.
Tạ Trường Sinh thu lại tầm mắt dán chặt vào cửa phòng, ngồi nhổm dậy vươn tay nhặt lấy cục giấy kia.
Không ngoài dự liệu, nội dung bên trong là một chuỗi số điện thoại nước ngoài.
Tạ Trường Sinh nhắm mắt sàng lọc trong hộp ma của mình, sau đó lấy ra một chiếc bật lửa có khắc những con chữ kỳ lạ.
Chiếc bật lửa phun ra một ngọn lửa xanh âm u, từng dải sáng quái đản bất định kéo đến, lắc lư tiến vào trong đôi mắt đang từ từ mở ra của Tạ Trường Sinh.
Ngực Tạ Trường Sinh phập phồng lên xuống thất thường, hơi thở dần ngập tràn mùi khói và bụi giấy cháy, chua chua và ngột ngạt.
Cùng lúc đó.
Phòng chứa đồ tầng ba.
Chân nến cong queo trong góc tường được nắn thẳng lại, một chùm sáng nhỏ sáng lên, kéo dài hai bóng người chồng lên nhau trên mặt tường.
Lê Tiệm Xuyên vứt đại cái bật lửa đã dùng hết vào trong đống đồ tạp nham, rồi khuỵ gối ngồi xuống cạnh Ninh Chuẩn.
Trong khoảng thời gian tương đối ngắn này, cả hai đã kiểm tra tất cả ngóc ngách của căn phòng và đặt tất cả các manh mối có thể có giá trị nhất định thu được lên chiếc bàn thấp khá sạch sẽ trước mặt.
“Vị thần trong miệng của dân bản địa rốt cuộc là gì, xuất hiện như thế nào và tồn tại như thế nào. Cái gọi là quái dị liệu là bị k*ch th*ch bởi một thế lực nào đó hay là bị thu hút mà tới. Maria và Yegor, Loban và Evgeni __”
“Lúc Bell bé nhỏ xuất hiện trên cánh tay em, em có linh cảm rằng sự thật của tất cả những điều này có thể được vén ra một góc ở đây.”
Ngón tay trầy xước và nhuốm máu vuốt lên những trang giấy bị rách.
Ninh Chuẩn nhướng mày mỉm cười, đôi mắt đang rũ xuống bật lên một vẻ đẹp quỷ lệ đan xen dưới ánh nến, ẩn chứa thú vị và bí ẩn u ám khó giải thích.
Lê Tiệm Xuyên đồng ý với nhận định này.
Mặc dù hắn luôn có chút không thể bắt kịp những suy nghĩ trong đầu Ninh Chuẩn.
“Con búp bê nói tiếng bụng rơi vào cánh tay em không dò thám được bí mật nào sao?” Lê Tiệm Xuyên hỏi.
“Có lẽ chỉ có Bell bé nhỏ mới có thể biết câu trả lời chính xác.”
Ninh Chuẩn hờ hững nói: “Có thể không phải là không thăm dò được gì, mà là vô tình nhìn thấy quá nhiều.”
Lê Tiệm Xuyên giật mình, vô thức liếc nhìn Ninh Chuẩn.
Nhưng Ninh Chuẩn hiển nhiên không có ý định giải thích gì thêm, cậu hơi nâng cằm lên, di chuyển ngón tay, tiên phong mở cuốn truyện trên bàn ra.
Lê Tiệm Xuyên không hỏi thêm bất kỳ câu hỏi nào, thay vào đó tập trung sự chú ý vào trang bìa trong.
Trang bìa trong được lật qua, lộ ra nội dung cuốn truyện.
Không một trang truyện nào bị bỏ sót, tất cả đều bị những cây bút chì màu sặc sỡ vẽ lung ta lung tung, chữ viết tay bằng tiếng Nga thì xiêu xiêu vẹo vẹo, giống như dấu vết của những con rắn đang trườn mình và bơi lội hơn là những đoạn trích của trẻ em.
Cuốn truyện mở đầu sáo rỗng và chung chung mà hầu như tất cả các câu chuyện cổ tích đều sử dụng: “Từ rất lâu trước đây, những điều ước tốt đẹp nhất trong trái tim con người thường có thể trở thành sự thật. Trong thời kỳ say mê đó, Chernobyl đã chào đón vị thần của riêng mình…”
“Vào mùa xuân, khi lớp đất đóng băng vừa mới xốp đi, trong đêm khuya không trăng, phía trên nhà máy điện hạt nhân vẫn còn mới toanh, những người sống ở đây có thể nhìn thấy rõ một lỗ hổng trên bầu trời mây mù bao phủ.”
“Nhìn kìa!”
“Đó là một con mắt cao quý __”
“Đó là một thứ ánh sáng gây choáng váng giống như sao băng __”
“Ngài đến rồi, ngài đang giáng xuống!”
“Thần của chúng ta, vị cứu tinh của chúng ta, tiên tri của chúng ta!”
Ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên dần dần đóng băng trên những dòng chữ đầy huyễn hoặc kia.
Cảm giác quen thuộc không gì sánh nổi khiến hắn nhớ đến quyển kinh da đỏ lấy ra từ ngôi chùa ở Thanh Hải, Tây Tạng.
Trên quyển kinh, hắn đã vẽ một chuỗi dài những bức tranh giống như bách họa. Bắt đầu của những bức tranh là một ngọn núi tuyết phủ rất cao, cùng với một vết nứt trên bầu trời phía trên đỉnh núi phủ tuyết __
“Vào năm 2037, Đấng Tạo Hóa đã tuyên bố cứu thế sẽ đến với thế giới.”
Hết chương 174
Lời tác giả: Đoạn văn bên dưới được cải biên Truyện cổ Grimm.
“Từ rất lâu trước đây, những điều ước tốt đẹp nhất trong trái tim con người thường có thể trở thành sự thật. Trong thời kỳ say mê đó, Chernobyl đã chào đón vị thần của riêng mình…”
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 174
10.0/10 từ 35 lượt.
