Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 172


Chương 172: Chernobyl E29.


Loban dường như không ngạc nhiên với câu hỏi này của Dick.


Anh ta cau mày như thể đang suy nghĩ điều gì đó, cũng không định trả lời ngay.


“Quái dị?”


Giọng anh ta cao hơn một chút.


Dick vô tình liếc nhìn vài góc tối trong đại sảnh, vừa cười vừa nói: “Đúng vậy, quái dị. Tôi nghĩ trong miệng của dân bản địa Chernobyl thì đây hẳn là một danh từ, mà không phải một tính từ.”


Dick dường như không muốn lãng phí quá nhiều thời gian tranh luận với Loban, nói thẳng: “Anh biết rõ tôi muốn nói gì, Loban. ‘Súng săn’ của anh, ‘Bộ đồ mới của Pha-ra-ông’ của Evgeni, còn có ‘Kẻ đào khoét tâm hồn’ đáng yêu tinh ranh kia nữa ___ Nắm giữ những năng lực bí ẩn và kỳ lạ, hoặc là còn nắm giữ linh hồn và sinh mệnh nhất định, tóm lại, là những vật thể vừa thần kỳ vừa nguy hiểm vượt quá tầm hiểu biết của con người.”


Loban nói: “Cậu đã đoán được chúng là gì rồi.”


“Không, không, còn kém một chút.”


Dick chống một tay lên chiếc ghế tựa lưng cao: “Tôi không biết nguồn gốc, số lượng, sự phân bố và mối quan hệ của chúng nó với Chernobyl và với các anh. Sự chần chừ sẽ không giúp anh đạt được kết quả như mong muốn và tôi rất ghét quanh co, Loban.”


“Thành thật một chút có lẽ đều tốt cho cả hai chúng ta.”


Dick dường như có ý gì đó.


Loban hơi nghiêng đầu.


Một nửa khuôn mặt của anh ta lộ ra khỏi mép mũ trùm đầu, chìm trong bóng tối dày đặc không một chút ánh sáng, đường nét khô gầy teo tóp như đầu lâu.


Khóe môi của đầu lâu mấp máy, vẽ ra một đường vòng cung hết sức quỷ quyệt.


“Theo một cách nào đó, tôi phải đồng ý với những gì cậu đang nói, Dick.”


Trong cổ họng Loban ngậm lấy ý cười khàn khàn: “Nhưng đáp án cho câu hỏi này có thể không phải là câu chuyện mà cậu muốn nghe đâu.”


“Cách đây hơn 60 năm, vụ nổ nhà máy điện hạt nhân Chernobyl, tôi tin rằng không ai ở đây sẽ quên được nó. Chúng ta phải thừa nhận rằng nó là thủ phạm thay đổi Chernobyl từ một khu công nghiệp sôi động trở thành một vùng đất hoang và khu vực cấm quỷ dị và đau thương, đồng thời cũng là nguồn gốc thu hút những sự vật đáng sợ không thể miêu tả đó đến với nơi này.”


“Bởi vì nó đã thay đổi từ trường ban đầu của Chernobyl.”


Nghe đến đây, Lê Tiệm Xuyên trong tiềm thức nhớ lại bối cảnh tương quan của Chernobyl được Yegor đề cập trong bữa tối Pandora đầu tiên khi vừa mới vào màn chơi.


Nguyên văn của Yegor là do thảm họa trước đó, một từ trường mà khoa học không thể giải thích được đã được tạo ra ở khu vực Chernobyl này, từ trường đã xúc tác cho một số thứ kỳ lạ, dẫn đến nhiều hiện tượng bí ẩn xảy ra trong khu vực cấm này.


Lời giải thích này dường như không khác nhiều so với Loban.


Nhưng nếu suy nghĩ cẩn thận, theo logic ngôn ngữ của Yegor, vụ nổ hạt nhân làm thay đổi từ trường, quái dị được sinh ra là do sự thay đổi của từ trường, và nhiều sự kiện kỳ ​​lạ mà họ gặp phải khi di chuyển trong khu vực cấm đều là do quái dị sinh ra.


Đáng chú ý là, Loban đang nói về thu hút, chứ không phải xúc tác, sản sinh.


Điều này có nghĩa là Loban tin rằng quái dị không phải đến từ Chernobyl, mà là đến từ bên ngoài.



Dick cũng thể hiện mức độ ngạc nhiên vừa phải: “Ý anh là vụ nổ hạt nhân đã làm thay đổi từ trường của Chernobyl, và từ trường thay đổi đã thu hút những sự vật kỳ dị này?”


“Đúng vậy, sau khi ý thức được chúng nó xuất hiện ở Chernobyl và ảnh hưởng nặng nề đến Chernobyl, tổ tiên chúng tôi vẫn đang suy nghĩ đủ loại phương pháp để xử lý chúng nó.”


Loban gật đầu nói: “Họ đã đặt cho chúng nó một cái tên thống nhất, gọi là quái dị.”


“Chernobyl sau vụ nổ hạt nhân là một địa ngục thực sự trên trái đất, da thịt dữ tợn, lở loét thối rữa, cơ thể khiếm khuyết, óc trắng sữa, da đỏ tươi rơi rớt __ tất nhiên, tôi không tận mắt chứng kiến những thứ này, nhưng những đoạn băng ghi hình còn sót lại kia đã được phát ít nhất hàng trăm lần ở mỗi điểm tiếp tế. Những cơn ác mộng kinh hoàng và tàn khốc đó giống như loài cỏ nước cứ dây dưa khiến người nghẹt thở.”


Loban dừng lại, thở nhẹ ra, thổi bay đi rất nhiều bóng đen ký ức bất giác trồi lên trong giọng nói.


“Đúng vậy, chúng tôi cần khắc ghi vài vết cắt để có một tương lai tốt đẹp hơn.”


“Bước đầu tiên cho một tương lai mới là làm cho Chernobyl trở thành một nơi có thể sống được, ít nhất là có thể sống được đối với chúng tôi.”


“Vậy thì cần phải thanh lý đám quái dị nuốt sống người kia.”


Dick chế nhạo: “Nhưng cuộc thanh lý của các người có vẻ chưa đủ thành công. Chúng nó vẫn hoành hành khắp Chernobyl, đến nỗi nơi này đã trở thành một vùng cấm con người thực sự theo một nghĩa khác.”


Sau một vài phút gay gắt, Loban dần lấy lại hơi thở mềm mỏng trong lời ăn tiếng nói của mình, không còn tỏ ra khó chịu trước thái độ của Dick mà chỉ tăng giọng và khẳng định: “Hiện tượng kỳ lạ mà các người gặp phải trong khu vực cấm cùng với quái dị chúng ta đang nói tới hoàn toàn không thể so sánh với nhau.”


“Những hiện tượng kỳ lạ kia không có bất kỳ suy nghĩ nào, chúng có giá trị rất thấp. Có thể có một số trường hợp ngoại lệ, nhưng tôi không rõ cho lắm.”


“Trên thực tế, chúng tôi đã khá thành công với việc thanh lý quái dị.”


“Có lẽ không thể được gọi là thanh lý, chúng tôi thích gọi đó là bắt giữ hơn.”


Rad trên cầu thang nhướng mày, thốt lên: “Hành động bắt giữ hiện tại ở điểm tiếp tế thứ hai?”


“Đúng, điểm tiếp tế thứ hai hiện đang truy bắt những quái dị đang chạy trốn. Hầu hết các người cũng đã đoán được điểm này.”


Giọng điệu của Loban rất bất đắc dĩ, sự thẳng thắn của anh ta khiến người ta có chút hốt hoảng: “Điểm tiếp tế thứ hai là một trong những nhà tù giam giữ quái dị, hay nói một cách đơn giản, mỗi điểm tiếp tế là một nhà tù giam giữ vô số quái dị.”


“Ban đầu, chúng tôi mất khoảng năm năm để bắt tất cả quái dị quanh Chernobyl và giam trữ chúng trong một số vật chứa đặc biệt.”


Dick cắt ngang: “Loban, ý anh là những người bản địa bình thường sống sót sau thảm họa ném bom hạt nhân là các anh đây muốn bắt giữ quái dị, đồng thời còn bắt giữ thành công đám quái dị xảo quyệt và đáng sợ đó ư? Nghe cứ như chuyện nghìn lẻ một đêm.”


“Các người đã sử dụng phương pháp đặc biệt nào để bắt giữ vậy?”


Loban cõng Maria trên lưng, từ từ nghiêng người: “Tôi nhớ tôi đã nói với cậu rồi mà Dick, chúng tôi hiến tế cho Thần, đây đều là ban ơn cả Thần. Chính Thần đã giúp chúng tôi giam cầm những quái dị mang đến vô số kinh khủng đó, bản thân chúng tôi không có bất kỳ năng lực nào, chúng tôi chỉ là người bình thường.”


Dần dần, trong đại sảnh của lâu đài ngoại trừ tiếng thở kiềm nén trầm thấp thì không còn âm thanh nào khác.


Mọi người đang chăm chú lắng nghe cuộc đối thoại này, hoặc cau mày trầm ngâm, hoặc nhìn nhau, trao đổi ánh mắt.


Thần?


Evgeni và Loban, cũng như dân bản địa ở điểm tiếp tế đều đã nói đến từ này, nhưng thái độ của họ dường như không quá sợ hãi và cuồng tín. Thần có thể có một mối quan hệ không thể tách rời với căn nguyên sâu xa của mọi vấn đề.


Vì vậy, đây là ảnh hưởng của việc ký thác tinh thần, hay là là một loại tượng trưng đặc biệt nào đó?


Hoặc là một loại quái dị khác?



Lê Tiệm Xuyên đã thành thạo sắm vai nhân vật ngoài lề trong cảnh tượng này, trong đầu chứa đủ loại phỏng đoán hỗn loạn.


“Đúng vậy, tôi đã nghe anh nhắc đến nó, không chỉ một lần. Nhưng anh chưa bao giờ trả lời tôi Thần của các anh rốt cuộc là ai?” Dick thở dài, “Vậy nên anh thấy đấy, Loban, chúng ta có thể trao đổi thân thiện trong mọi thời điểm, nhưng ở những thời điểm đó, anh không hề chân thành.”


“Tôi nghĩ bây giờ anh có thể trả lời câu hỏi đó một cách trung thực rồi, Loban.”


Loban lùi lại, cười một tiếng, lắc đầu nói: “Dick, cậu có chút hiểu lầm về tôi rồi. Tôi từ chối trả lời câu hỏi này không phải vì tôi không muốn trả lời hay không thể trả lời, mà là vì tôi cũng không biết câu trả lời thực sự.”


“Điều duy nhất tôi có thể nói với các người là Thần của Chernobyl không được thế giới bên ngoài biết đến, được gọi là ‘Tiên tri’, từng sống trong phế tích của nhà máy điện hạt nhân trước đây, nắm giữ sức mạnh đáng kinh ngạc vượt ra ngoài thế giới thực.”


“Theo những gì tôi biết, chưa ai thực sự nhìn thấy Tiên tri, nhưng sự thần thánh và sáng chói của Ngài đã lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của Chernobyl, là tín ngưỡng vào hy vọng và sức khỏe.”


Dick nhướng mày, như thể thực sự tin lời Loban.


Dick không hỏi sâu hơn, mà thay vào đó nói: “Được rồi, câu hỏi thứ ba, cái gọi là săn bắn và nghi thức mà người dẫn đường Maria nói đến là gì?”


“Như những gì cậu nghe được.” Loban nói không chút nghĩ ngợi, “Thỉnh thoảng, khi có người bên ngoài tiến vào Chernobyl, dân bản địa sẽ chọn ra vài dân bản địa, những người đó sẽ dùng cơ thể của chính mình để chứa đựng quái dị, từ đó nhận được quyền sử dụng nó.”


“Đám quái dị này không phải thiện lành gì, mỗi con đều có những điểm đặc biệt riêng và yêu cầu thịt tươi để duy trì hiệu quả sử dụng. Vì vậy, chúng tôi chứa đựng chúng, sử dụng năng lực của chúng để tránh nguy hiểm và dẫn các người xuyên qua khu vực cấm, đồng thời cũng cần cho chúng ăn no.”


“Mỗi ngày chọn một con mồi trong đội ngũ, sau khi săn giết sẽ tổ chức nghi lễ hiến tế cho quái dị cho mình sử dụng. Đây là bí mật của những người dẫn đường mà Maria nói tới.”


Cảm nhận được ánh mắt của các nhà nghiên cứu phóng tới từ trong bóng tối bỗng chốc càng trở nên tàn nhẫn và bất thiện, thân hình Loban lại nghiêng một chút, trầm thấp cười nói: “Mọi người, không cần thiết phải thù địch tôi dữ dội vậy đâu.”


“Quy tắc là quy tắc, thực tế là thực tế, nghi thức hiến tế không nhất thiết phải được tổ chức hàng ngày. Maria đã không thu hoạch được gì trong hai đêm liên tiếp nhưng cô ấy vẫn sống khỏe mạnh, không phải sao?”


“Những lời nói kỳ lạ như ‘trở thành một khối thịt thối rữa’, ‘chịu hình phạt đau đớn’ đều là bóng tối của những câu chuyện nhất định đã khắc sâu trong tâm trí cô ấy. Bằng không, tôi đã không chọc giận các người, lại còn báo cho các người chân tướng dưới tình huống khiến các người hoàn toàn đối địch với chúng tôi.”


“Đối với Evgeni và tôi mà nói, tôi nghĩ việc săn bắn của chúng tôi có lẽ ít thường xuyên và ít chuẩn xác hơn so với việc giết hại lẫn nhau của các người.”


Dù giọng điệu nhẹ nhàng đến đâu cũng không kìm nén được sự mỉa mai tr*n tr** của Loban.


Nhưng không ai lên tiếng phản bác.


“Tôi thậm chí có thể trơ trẽn nói rằng được chết dưới súng săn của tôi là một chuyện rất may mắn. Nó chắc chắn sẽ không để các người chết trong đau đớn khổ sở và hoàn toàn biến dạng giống như bị xé nát bởi những con quái vật trong khu vực cấm.” Loban hơi pha trò nói.


“Hừ, đúng là không biết xấu hổ.” Dick vuốt lại tóc, giễu cợt nói.


“Còn câu hỏi nào khác không?”


Loban nói: “Maria bị tấn công bởi ‘Kẻ đào khoét tâm hồn’ cần được điều trị càng sớm càng tốt, tôi không có nhiều thời gian đâu, Dick.”


Nói xong, Maria đang rủ đầu nằm nhoài trên lưng Loban trượt về phía trước một chút theo động tác nghiêng người của anh ta, chỉ còn mười cen-ti-mét nữa thôi là đầu cô ta sẽ rơi tới trên đất.


Tâm trí của Lê Tiệm Xuyên ban đầu chỉ tập trung vào Loban và Maria, nhưng lúc này, những lời nói của Loban và chuyển động nhỏ bé của Maria đã khiến hắn vô thức chuyển hướng chú ý nhiều hơn vào người Maria, nhằm đề phòng sự khác lạ hoặc đột nhiên thức tỉnh của cô ta.


Chính tại điểm chú ý này, Loban đang cõng Maria trên lưng dường như đã nhận ra Maria đang trượt xuống, đột nhiên đưa tay ra kéo eo Maria lại như muốn đưa cô trở lại vị trí cũ.


Nhưng khi lòng bàn tay của Loban vừa đặt trên phần hông sau của Maria, chân của Maria đột nhiên nảy lên, như thể sắp tấn công!


Thấu kính sắc bén ngay lập tức xuất hiện giữa kẽ tay của Lê Tiệm Xuyên.



Gần như cùng lúc đó, cánh tay của Dick giơ lên, một khẩu súng kiểu cũ xuất hiện trong lòng bàn tay, Dick bóp cò không chút do dự.


“Đoàng đoàng đoàng!”


Những tiếng súng chói tai liên tiếp vang lên.


Tia lửa lóe lên, hai chân nảy lên của Maria tóe ra những bông hoa máu, cô ta giống như một bao cát bị bỏ rơi, bị ném lên cao, rồi giống như mất đi trọng lượng, rơi xuống dưới tác động của viên đạn.


Cô ta nện xuống cầu thang __ Loban vốn cõng cô ta trên lưng đã biến mất tăm.


Dick nhận ra điều gì đó, đồng tử đột nhiên co rút lại, bỗng nhiên xoay người lùi lại, nhưng vừa vặn nhìn thấy có một bóng đen xuất hiện trên bàn ăn lộn xộn, tay giơ cao con dao, đâm mạnh về phía nhà nghiên cứu nữ Lý Kim Nhã đang ngoan ngoãn đứng lặng yên trước ghế.


“Lão đại, cẩn thận!”


Dick hét lên một tiếng.


Nhưng đáy lòng lại hơi thả lỏng.


Loban đã phát hiện ra bản thân bị kẻ nào sai khiến, lựa chọn đầu tiên của anh ta là giết người sau lưng mình chứ không phải chính mình, điều đó có nghĩa là bản thân vẫn còn đủ thời gian tự vệ, cứu người, hoặc là… phải… phản công…


Máu đỏ phun tung tóe, che mất tầm nhìn mờ mịt.


Suy nghĩ của Dick và chuyển động xoay của họng súng cùng lúc bị đóng băng.


Dick muộn màng cảm nhận được cơn đau buốt của vết cắt.


Bàn tay không cầm súng vô thức đưa lên chạm vào cổ họng, một bàn tay trắng như tuyết ẩm ướt.


Không, không thể nào… là ai! Khi nào!


Dick là người chơi hộp ma dày dặn kinh nghiệm, lại đang có được thứ đó trong màn chơi này… Làm sao có thể chết như thế này được!


Không ai có thể trả lời được sự kinh hoàng và nghi vấn của gã.


Sự bàng hoàng và sợ hãi không thể tin được hiện lên trong con ngươi của gã.


Dick loạng choạng bước xuống hai bước theo quán tính, sau đó ngã xuống một cái ầm.


Trong nháy mắt Dick ngã xuống, một bàn tay mảnh khảnh vươn ra từ một bên trong bóng tối, năm ngón tay giang ra bắt lấy khẩu súng tuột khỏi tay Dick như thể đã đoán biết trước.


Nòng súng nhấc lên, không nhắm vào Loban đâm dao, cũng không hoảng loạn bắn vào những người có khả năng là kẻ địch trong đại sảnh mà thay vào đó lại nhắm vào vị trí phía sau Ninh Chuẩn nửa mét.


Nơi đó trống không, nhưng tiếng súng vang lên không chút do dự.


Trong không khí, một dòng máu rất nhỏ phun ra.


“Là Evgeni!”


Lê Tiệm Xuyên híp mắt, sắc mặt lạnh lùng: “Anh ta đã xuống lầu từ lâu!”


Evgeni tàng hình đã đến, đó là lý do tại sao trước đó Loban phải tránh sang bên phải, anh ta cũng chính là hung thủ đã g**t ch*t Dick một cách quỷ dị.



“Chạy thôi.”


Tạ Trường Sinh xuất hiện phía sau Ninh Chuẩn, cố gắng sử dụng ràng buộc linh thể nhưng cũng không thu hoạch được gì.


Cùng lúc đó, có tiếng răng rắc giòn tan truyền đến từ ghế của Lý Kim Nhã.


Đó không phải là âm thanh của lưỡi dao xé thịt, mà là âm thanh của xương cổ bị vặn một cách tàn nhẫn.


Âm thanh giòn giã rơi xuống đất, Ninh Chuẩn nghiêng người dựa vào lưng ghế tựa, vẫn đang trầm mặc rủ mắt như chìm vào giấc ngủ từ lâu đột nhiên ngẩng đầu lên.


Mái tóc vàng nhạt giống như ánh nước nhẹ nhàng chảy qua lông mày và đôi mắt của cậu.


Đôi mắt đào hoa ấy nở ra như nụ xuân, không nhanh không chậm mở ra, tùy ý liếc nhìn xung quanh, ánh sáng tối tăm và kỳ quái cứ thế mà bay bổng lên xuống trong sâu thẳm đôi mắt ấy, cảnh hoàng hôn bất tận dần dần xâm chiếm như một cơn ác mộng.


“Dick, Lý Kim Nhã, Daniel.”


Ninh Chuẩn chậm rãi đọc ra ba cái tên: “Số 2, số 3, và số 6.”


Cậu thở dài, như cười như không mà nhỏ giọng nói: “Tự mình chết, hay là để tôi có lòng giúp các người một chút?”


Lý Kim Nhã không hề do dự, hét lên, “Daniel!”


Daniel đang đứng cách Lý Kim Nhã không xa lập tức lao ra, túm lấy cánh tay của Lý Kim Nhã trước loạt đạn trong nháy mắt trút xuống của Lê Tiệm Xuyên.


Vào khoảnh khắc da thị chạm vào nhau, bóng dáng của Daniel và Lý Kim Nhã biến mất nhanh như cắt, giống như đã tiến vào một chiều không gian khác, chỉ để lại hai bóng đen mơ hồ trên mặt đất.


Trong nháy mắt, bóng đen này cũng hòa vào trong bóng tối dày đặc của đại sảnh, khó bề bắt giữ.


Ninh Chuẩn bật cười: “Ồ, hóa ra thật sự còn có Daniel.”


Lê Tiệm Xuyên vừa đi đến bên cạnh, vừa buồn cười liếc cậu một cái, hóa ra là gạt người ta.


“Cáo già.”


Hắn vỗ lưng Ninh Chuẩn một cái, đưa người đến gần mình hơn để bảo vệ chu toàn.


“Đợi, đợi chút!”


Giọng nói run rẩy của Rad đột nhiên vang lên: “Có ai có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra hay không! Các người đang làm gì vậy!”


“Không, không, rốt cuộc các người là ai! Các người là ai!”


Rad giống như vẫn chưa hồi phục lại từ hai ba phút chiến đấu ngắn ngủi.


Tất cả động tác đều diễn ra rất nhanh, ngoại trừ tiếng súng liên tiếp để Rad nhìn rõ ra, còn lại gần giống như câu chuyện kỳ lạ trong truyền thuyết, khiến Rad cảm thấy những người bạn đồng hành trước mặt vô cùng kh*ng b* và xa lạ.


Rad cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm từ Diana, nhà nghiên cứu nữ duy nhất vẫn còn đứng trong đại sảnh, nhưng trong giây tiếp theo Rad dời mắt sang chỗ khác, lại nghe Diana đột nhiên nói: “Chúng nó đến rồi!”


Giọng nói rơi xuống.


Toàn bộ lâu đài điểm tiếp tế thứ hai đột nhiên khẽ rung chuyển, sau đó lắc lư dữ dội!


Hết chương 173


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 172
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...