Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 170


Chương 170: Chernobyl E27


Gần như trong nháy mắt, ánh mắt của tất cả các nhà nghiên cứu khác đang ngồi xung quanh bàn ăn đều đổ dồn về phía con búp bê, và theo ánh mắt của con búp bê, tất cả lại đổ dồn vào Lê Tiệm Xuyên và Julian giơ cao con búp bê nói tiếng bụng.


Nhà nghiên cứu của hạng mục tuần đầu tiên, người sống sót trong hạng mục trước, và bí mật nào đó mà không ai biết?


Không khí trong đại sảnh đột nhiên yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, ngay cả tiếng thở hổn hển và nức nở hỗn loạn như bị tiếng cười khúc khích của Julian kéo rơi vào cơn ác mộng vừa rồi đều biến mất trong tích tắc, như thể chớp mắt bị một miếng bọt biển hút âm hút vào trong chân không ngạt thở.


Khóe mắt Lê Tiệm Xuyên lướt nhanh qua biểu cảm và phản ứng của hầu hết các nhà nghiên cứu, từ đó đoán ra được điều đã quá muộn để che giấu.


Đây là một thu hoạch khá bất ngờ và phong phú đối với hắn.


“Tôi là người sống sót mà anh đang nói đến à, Julian?”


Lê Tiệm Xuyên tập trung sự chú ý trở lại con búp bê nói tiếng bụng đang nhìn mình, nhướng mày vô cảm: “Tôi xin lỗi, tôi không biết anh đang nói gì cả. Giống như mọi người ở nơi này, đây là lần đầu tiên tôi đến đây.”


Cái miệng đỏ như máu của con búp bê càng nứt to ra, lập tức trợn to đôi mắt đen láy kỳ quái, giọng nói trẻ con và sắc nhọn bộc lộ sự tức giận không thể kiểm soát: “Ôi trời ___ Đến lúc này rồi mà anh còn tơ tưởng cái gì nữa, Phương Nhất Xuyên?”


“Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa đây, thí nghiệm của chúng ta chỉ có một kết quả là thất bại, chúng ta sẽ không nhận được sự đồng ý của bất kỳ ai trong số họ, chúng ta sẽ không thể nhìn thấy vị thần thực sự, chúng ta chỉ là một lũ đáng thương ngu xuẩn, sẽ chỉ trở thành một đám thịt thối kinh khủng trong lời nguyền của Chernobyl mà thôi!”


“Mong anh tỉnh táo một chút, chúng ta mới là đồng loại!”


Lê Tiệm Xuyên đưa tất cả những từ thông tin của con búp bê vào đầu, đồng thời nhận thấy con búp bê nói tiếng bụng không phủ nhận hắn gọi nó là Julian.


Điều này đã xác nhận suy đoán của Lê Tiệm Xuyên.


Hắn đảo mắt liếc nhìn Julian đang giơ con búp bê.


Không biết tự bao giờ, nhà nghiên cứu nhìn con búp bê nói tiếng bụng với khuôn mặt hiền lành hòa nhã đã dại ra, như thể người ngồi trên chiếc ghế đó không còn là một con người hoàn chỉnh nữa mà chỉ là một cái xác không hồn.


“Tại sao chúng ta lại là đồng loại?” Lê Tiệm Xuyên dò hỏi, phớt lờ những ánh mắt khác nhau của những nhà nghiên cứu khác.


Con búp bê không nghĩ câu hỏi của hắn có gì khác lạ, vội vàng vẫy một cánh tay nhỏ, chỉ vào Lê Tiệm Xuyên, rồi chỉ vào chính mình: “Anh, tôi, chúng ta đều là những người sống sót!”


“Chúng ta không giống những tên ngốc khác lần đầu tiên đến đây, chúng ta cần nhiều thứ hơn nữa để chứng minh rằng chúng ta vẫn còn sống và vẫn còn là một con người!”


Nó thở ra một cách nặng nhọc và yếu ớt giơ hai tay lên: “Được rồi, tôi biết anh đang giả ngu mà, Phương, anh sợ thân phận của mình sẽ bị những kẻ ngu ngốc đó biết được, anh sợ bọn chúng phát hiện ra điều gì đó rồi trốn khỏi đây, làm chúng ta không lấy được thêm sinh mạng nào nữa. Nhưng nơi này chỉ là điểm tiếp tế thứ hai, bọn họ cần vượt qua năm điểm tiếp tế trước khi muốn rời khỏi nơi này, khoảng cách còn rất xa, vì vậy anh không cần phải lo lắng làm gì, không ai có thể ra ngoài được đâu.”


“Vậy nên đừng trốn tránh nữa, tôi đã chịu đựng đủ những ngày tháng sống như giống như loài gặm nhấm rồi! Chúng ta hãy hợp lực lại, đừng để bi kịch xảy ra lần nào nữa, anh phải tin tôi, Phương! Tôi có thể biểu thị thành ý của tôi, nói cho cậu biết bí mật kia __”


“Câm miệng!”


Trong sảnh tối, Maria đột nhiên hét lên, cắt ngang những gì con búp bê định nói.


Maria dường như không hề nao núng trước tiếng cười sắc lẹm trước đó, trong lúc hét lên, Maria đã lao thật nhanh về phía Julian, như thể muốn chộp lấy con búp bê.



“Cứu mạng!”


“Đừng bắt tôi, đừng bắt tôi, cứu tôi với!”


Con búp bê nói tiếng bụng đột nhiên quay lại nhìn Maria đang lao về phía mình, cả người run rẩy, hoảng sợ la to giống như một đứa trẻ rơi xuống nước và sắp chết.


Maria đã lao tới trước mặt Julian, nhưng con búp bê nói tiếng bụng đang liều mạng né ra đằng sau Julian, khiến Maria không thể bắt được cơ thể mềm mại và linh hoạt của nó.


Nhưng may mắn là cơ thể của Julian vẫn ngồi tê liệt trên ghế, không cử động được, do đó khả năng né tránh của con búp bê cũng bị hạn chế. Maria dùng một tay đè vai Julian lại, tay còn lại duỗi tới chộp lấy cánh tay đang vung vẫy của con búp bê.


“Bắt được mày rồi, Bell bé nhỏ!”


Maria nói.


Nhưng gần như cùng lúc đó, giọng cảnh báo của Loban vang lên: “Không! Maria, đừng chạm vào da của nó!”


Đã quá muộn.


Lê Tiệm Xuyên với thị lực đủ để nhìn thấy mọi thứ trong bóng tối bình thường đã thấy rõ ràng ngay khi tay trái của Maria nắm chặt lấy cánh tay của con búp bê nói tiếng bụng, cánh tay mảnh khảnh của con búp bê giống như đột nhiên tan chảy, biến thành một chất lỏng dạng keo đặc sệt.


Chất lỏng này tràn ra khỏi lòng bàn tay Maria theo động tác siết chặt lòng bàn tay, nhanh chóng lan ra mu bàn tay Maria, bao phủ toàn bộ bàn tay trái của Maria và một nửa cánh tay.


“… Chính là nó, ‘Kẻ đào khoét tâm hồn’!”


Khi lời nói của Loban lọt vào trong tai, Maria giống như bị cái gì đó làm cho giật mình, muốn hất tay lùi nhanh về sau.


Nhưng lúc này, một mảng lớn chất lỏng sền sệt đã đông đặc lại trên tay Maria, trong khoảnh khắc Maria rút tay ra, con búp bê giống hệt một đứa bé trai đã lần theo dấu vết của chất lỏng đó, nhẹ nhàng trượt xuống từ cánh tay của Julian rồi trượt tới trên người Maria.


Loban chạy đến muốn ngăn cản, nhưng lập tức dừng lại khi thấy Maria giơ cánh tay trái lên cao.


Anh ta nhanh chóng liếc nhìn vài vị trí trong đại sảnh, sau đó lặng lẽ lùi lại hai bước, trên mặt lộ rõ ​​vẻ lo lắng và sợ hãi.


“Maria?”


Loban nhìn chằm chằm vào tấm lưng cứng đờ của Maria, khẽ kêu lên.


Nghe tiếng, Maria không cử động, nhưng cánh tay đang giơ lên ​​của cô đột nhiên xoay 180 độ, kèm theo đó tiếng cơ bắp co rút và xương gãy, con búp bê vặn vẹo cơ thể: “Hì hì… hì hì… Loban, anh là Loban, anh đang gọi em ư?


“Ồ, không đúng.”


Loban chưa kịp trả lời thì con búp bê lại lắc tay, tức giận phủ định lời nói của mình: “Anh không phải là Loban.”


“Hôm nay chỉ có Maria vẫn là Maria, còn Loban và Evgeni vẫn như ngày hôm qua, không phải Loban và Evgeni…”


“Tốt nhất là cô nên câm miệng lại!” Loban quát một tiếng, cắt ngang giọng nói của con búp bê, giơ tay lên, trong tay có một cây súng tỏa ra ánh lửa, “Belle bé nhỏ, không, Maria, cô không muốn nếm thử đạn của súng săn đâu!”


Con búp bê ngừng nói.



Giọng nói lanh lảnh mang theo một chút aria kỳ lạ, con búp bê dựng thẳng người giống như rắn hổ mang dựng cái cổ dài, đột nhiên nói, “Loban, anh đã dùng nó để săn bao nhiêu quái dị và người đến từ bên ngoài rồi? Để tôi đoán nhé, tròn 10 người chưa ta? Ồ, tôi nghĩ là chưa, nhưng ít nhất cũng có bảy, tám, hoặc có thể đến chín rồi.”


“Vào thời điểm anh thành công chứa đựng nó và trở thành người dẫn đường, bọn họ hẳn đã nói với anh rằng mỗi người được sử dụng cây ‘Súng săn’ này nhiều nhất là mười lần. Nếu bất cẩn vượt quá số lần này thì họng của ‘súng săn’ nhắm vào sẽ không còn là con mồi, mà là thợ săn.”


“Thậm chí có thể không cần đến mười lần nữa kìa. Trong khoảng hơn năm lần và gần mười lần, mỗi lần sử dụng, anh sẽ đánh thức nó thêm một chút. Nó có thể thức tỉnh bất cứ lúc nào và chuyển hướng sang săn chủ nhân của nó.”


“Nhìn kìa, Loban, anh rõ ràng biết điều này mà, anh sợ hãi, anh đang do dự __ bằng không thì anh nên nổ súng ngay bây giờ, bắn vào tôi, ngăn tôi nói ra bí mật trong lòng mình, nói cho mọi người tất cả bí mật của chúng ta!”


“Nhưng anh có dám không? Ồ, anh không dám.”


Con búp bê cười toe toét như thể đang âm thầm chế giễu.


Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy những đường gân xanh nổi lên trên bàn tay cầm súng của Loban.


Rõ ràng đã bị con búp bê này nói trúng rồi.


Loban lại liếc nhìn đại sảnh, giọng nói lạnh lùng uy h**p: “Maria, đây là điểm tiếp tế thứ hai.”


“Đừng đe dọa tôi, Loban.”


Con búp bê biểu hiện vẻ mặt khinh bỉ bất thường: “Anh có từng nghĩ tại sao đã lâu như vậy nhưng dân bản địa ở điểm tiếp tế thứ hai vẫn chưa từng cưỡng đoạt Bell từ tay tôi không? Bell đã nói với tôi là bọn họ đang ứng phó với những phiền phức nghiêm trọng hơn nên tạm thời không có thời gian tới đây.”


“Đợi bọn họ giải quyết xong rắc rối và đến được đây, tôi nghĩ tôi đã cùng Bell bé nhỏ thoát khỏi cái nơi ma quái này rồi.”


Loban cau mày: “Cửa đã đóng, giờ đang là ban ngày, các người trốn không thoát đâu, Bell không có khả năng đó.”


Con búp bê cười khúc khích và nói: “Anh đang dụ tôi nói ra sao, Loban? Tôi khuyên anh đừng làm thế, cũng đừng cố chuyển chủ đề, đến nghe tôi nói ra bí mật mà tôi đã kìm nén giữ kín bấy lâu nay.”


“Maria!”


Loban linh tính được cái gì đó, hét một tiếng lớn rồi lại nhắm vào con búp bê.


Con búp bê phớt lờ Loban, nói rất nhanh: “Anh lúc nào cũng vậy hết, Loban, cứ nghĩ mình là người thông minh nhất. Tất nhiên, tôi thừa nhận rằng trong số những người dẫn đường này, tôi là người kém thông minh nhất, nhưng còn Evgeni, tôi nghĩ anh ta thông minh hơn anh rất nhiều.”


“Anh đoán xem anh ta đã sử dụng ‘Bộ đồ mới của Pha-ra-ông’ bao nhiêu lần rồi?”


“Anh chắc chắc sẽ đoán sai thôi, Loban, anh ta không đơn giản như anh nghĩ, nếu không thì tại sao anh ta lại là người đầu tiên trong cả buổi lễ ngày hôm qua và buổi lễ ngày hôm nay chứ?”


“Đương nhiên, tôi không đủ tư cách để chế nhạo các anh. Dẫu sao hai anh đã bắt được đồ cúng tế trong hai đêm liên tiếp, còn tôi thì không thành công lần nào, tối hôm qua thất bại, đêm nay vẫn thất bại. Có lẽ khi đến cuối cùng rồi, tôi vẫn không thành công, vậy thì tôi sẽ phải đối diện với điều gì đây?”


“Bị tước đoạt quái dị này, mất đi sự bất tử do Thần ban tặng cùng với quyền hạn đi lại trong khu vực cấm, một lần nữa trở thành khối thịt thối rữa và vặn vẹo… Trời ơi, nghe thôi cũng đủ kinh sợ!”


“Tôi thực sự sợ rằng ngày đó sẽ đến, Loban, anh hiểu không? Nhưng tôi có làm được gì, tôi không thể chứa đựng quái dị cường đại như anh và Evgeni, tôi vô cùng ghen tị với anh, bây giờ là vậy, trước đây cũng vậy, cho nên lúc đó tôi đã chọn giúp Yegor…”


Loban lập tức ngẩng đầu: “Maria!”


Đoàng!



Đây là thời cơ khó hiểu đối với Lê Tiệm Xuyên, vì có vẻ như bí mật về những người dẫn đường đã được tiết lộ đôi chút. Những gì con búp bê sắp nói ra chỉ là bí mật của riêng Maria, nhưng Loban, người đã không đặt cược nổ súng ngăn cản trước đó, lại đang nổ súng vào thời khắc này.


Tia lửa b*n r* không phải là một viên đạn, mà là một đám khói màu trắng xám.


Đám mây khói rơi xuống cánh tay đang giơ lên ​​của Maria với tốc độ rất nhanh, bao trùm cả cánh tay và cả cơ thể Maria.


Thấy vậy, Loban thả súng xuống, từ từ tiến lại gần Maria.


Mặc dù không ai biết nguyên tắc săn bắn của ‘Súng săn’ này, nhưng rõ ràng các nhà nghiên cứu đang ngồi trên ghế đã thả lỏng hơn rất nhiều, hiển nhiên chẳng ai muốn con búp bê nói tiếng bụng giúp đỡ thổ lộ bí mật sâu thẳm trong lòng.


Nhưng Lê Tiệm Xuyên không lập tức thả lỏng, hắn cảm thấy có gì đó không ổn.


Đột nhiên, đôi mắt đang tuần tra trong bóng tối của hắn đột nhiên khựng lại __ Chất lỏng sền sệt!


Trên mặt đất hỗn độn, hắn nhìn thấy một thứ chất lỏng dinh dính như thạch, rất giống rượu vang đỏ tràn ra, đang từ từ lúc nhúc trượt về phía trước!


Con búp bê nói tiếng bụng không hề bị bắt!


Lê Tiệm Xuyên ngước mắt lên nhìn theo hướng đi của chất lỏng, nhận ra đích đến đường đi của nó chính là Lý Kim Nhã, người phụ nữ mang vẻ ngoài Nhật Hàn trong đội của Loban.


Ngay khi Lê Tiệm Xuyên muốn nhắc nhở Loban rằng con búp bê nói tiếng bụng không hề bị tóm và mục tiêu tiếp theo đã được lựa chọn, cùng lúc đó Lý Kim Nhã đang ngồi trên ghế giống như cũng phát hiện sự bất thường trên sàn nhà, cô ta bỗng ngẩng đầu, cằm rung lên giống như bị co giật, sau đó bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Ninh Chuẩn.


Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy Lý Kim Nhã lặng lẽ phun ra bốn chữ: “Mục tiêu chuyển dời!”


Là năng lực đặc biệt!


Lê Tiệm Xuyên gần như lập tức đoán được Lý Kim Nhã đang làm gì, đồng tử của hắn đột nhiên co lại, hắn trực tiếp hét lên, “Ivan, tránh ra mau!”


Lời còn chưa dứt, chất lỏng đang chạy về phía Lý Kim Nhã đột nhiên xoay ngoắt nhảy lên khỏi mặt đất, tăng tốc độ lên mấy lần, trong phút chốc nhào tới cánh tay đang buông xuống của Ninh Chuẩn.


Ánh sáng xanh thẫm làm tổn thương nhãn cầu.


Lê Tiệm Xuyên cảm nhận mấy mảnh thủy tinh đè ở dưới chân mình, lập tức muốn sử dùng lần xuyên mặt kính cuối cùng, xuất hiện trước mặt Ninh Chuẩn đang mang theo thấu kính vỡ.


Nhưng trong giây phút này, con búp bê nói tiếng bụng vừa mới được thành hình lại trên cánh tay của Ninh Chuẩn đột nhiên run rẩy, tất cả các bộ phận mắt, mũi, cánh tay và cơ thể giống như bị khô héo vỡ ra, rồi rơi xuống lách cách.


Chỉ có cái miệng đỏ như máu vẫn cứng ngắc đóng mở.


“Cậu, cậu là… không, không, tôi, tôi là…”


“Không có… không có trái tim, Bell bé nhỏ gặp phải… một con quái vật không có trái tim, đào, đào không được…”


Ninh Chuẩn cúi đầu, mái tóc vàng nhạt che khuất đôi mắt, chỉ có khóe môi cong lên một đường vòng cung nhẹ.


Cậu học cách nghiêng đầu của con búp bê, nhẹ nhàng nói: “Một đứa bé ngoan phải biết lễ phép, không nên nói lung tung, nếu không khi trưởng thành rồi, nó sẽ trở thành người lớn ngu xuẩn và đáng sợ.”


“Vậy nên bé phải học cách im lặng, được không, Bell bé nhỏ?”



Đột nhiên, đám thực vật và lan ống điếu được treo lơ lửng quanh đại sảnh điên cuồng sinh trưởng giống như biến dị.


Chỉ mất có vài giây mà cành, thân và lá vốn mảnh mai và ngắn cũn trở nên to dài như những con trăn, cả đại sảnh lập tức tràn ngập những xúc tu bạch tuộc vung vẫy kịch liệt.


Những cây dây leo này leo lên, vòng qua bàn ăn lộn xộn và ghế của các nhà nghiên cứu, từ trần nhà, từ mặt đất, nhanh chóng tiến đến bên cạnh Ninh Chuẩn, từng đợt từng đợt xoắn lấy tay chân rơi xuống của con búp bê, sau đó rút đi như thủy triều.


Cùng lúc đó, Lê Tiệm Xuyên cảm thấy cơ thể của mình đột nhiên nhẹ đi, tất cả các nhà nghiên cứu đã lấy lại quyền kiểm soát cơ thể.


Lê Tiệm Xuyên quay đầu, nắm lấy cổ tay Ninh Chuẩn, trên đó vẫn còn dính một chút chất sền sệt.


“Đứa nhỏ lười tắm rửa, bẩn quá đi.”


Ninh Chuẩn than thở.


Cậu khom lưng mò mẫm trên bàn ăn, tìm tới một tờ giấy ăn nhỏ.


Lê Tiệm Xuyên đưa tay cầm lấy, vừa lau cánh tay cho cậu vừa kiểm tra xem có bất thường gì hay không.


“Vừa rồi là cái gì?” Lê Tiệm Xuyên cố ý hỏi.


Ninh Chuẩn nhướng mày, thấp giọng đáp: “Năng lực đặc biệt.”


Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn Ninh Chuẩn.


Tất nhiên hắn biết đây không phải là năng lực đặc biệt của Ninh Chuẩn, nhưng đây là đáp án hắn muốn. Hắn có thể cảm nhận rõ rệt rằng vào lúc câu trả lời của Ninh Chuẩn rời khỏi miệng, những ánh mắt như có như không đang dò hỏi và nghi ngờ xung quanh giảm đi rất nhiều.


Bọn họ nghe được.


Lê Tiệm Xuyên có linh tính rằng vào lúc này, việc vạch trần danh tính người chơi của hai người sẽ an toàn hơn là tiếp tục điều tra con búp bê nói tiếng bụng bị vỡ tan tành kia.


Sau khi lau cánh tay của Ninh Chuẩn, Lê Tiệm Xuyên đang suy nghĩ xem phải làm gì tiếp theo thì cánh tay của hắn đột nhiên bị chạm vào.


Hắn quay đầu, nhìn thấy Ninh Chuẩn giơ tay nắm lấy bàn tay hắn.


Làn da mềm mại mát lạnh kề đến, ngón tay trắng nõn mảnh khảnh tách ra, vừa vuốt nhẹ vừa trượt tới, chậm rãi quấn chặt, giống như noãn ngọc lăn vào lòng bàn tay, tản ra dòng nước mát mềm mại.


Khác với bình thường là hình như trong dòng nước ấm áp này có thêm vật thể cứng và nhỏ.


Đó là một cái chìa khóa.


Lê Tiệm Xuyên sửng sốt một chút, lập tức đoán được hẳn là do con búp bê nói tiếng bụng để lại, hắn dằn lại kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Ninh Chuẩn.


Ninh Chuẩn ghé sát vào người Lê Tiệm Xuyên, vui vẻ cảm nhận đám râu lởm chởm đâm vào má mình, cười nhẹ rồi cất giọng thì thầm đầy ám chỉ: “Anh trai tốt bụng ơi, lát nữa về phòng, anh có thể dẫn em đi xem cục cưng bự được không?”


Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn Ninh Chuẩn, thân kinh bách chiến lờ cậu đi, xoay người muốn hỏi Loban vài câu.


Nhưng hắn còn chưa kịp nói hỏi thì trong đại sảnh trống rỗng lại đột nhiên vang lên tiếng dòng điện của loa phóng thanh.


Hết chương 170


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 170
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...