Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 159
Chương 159: Chernobyl E16.
Lửa trại đỏ rực, vần vũ đung đưa theo cơn gió chẳng biết từ đâu thổi tới.
Âm thanh máy móc lạnh giá gõ vào màng nhĩ của những người chơi có mặt, tư thế của mọi người đều thay đổi do quy tắc bị vạch trần đột ngột xuất hiện.
Hơi thở của các người chơi bỗng nặng nề và ngột ngạt giống như sắp rơi vào một cơn mưa bão sóng thần.
Lê Tiệm Xuyên cũng hơi nhíu mày.
Số 3 đã nói ra quy tắc của số 7, thẳng thắn và dứt khoát như đinh đóng cột, rất có thể là số 3 có quan hệ khá chặt chẽ với số 7, hoặc có một số manh mối đã được nắm chắc. Số 3 cứ thế nói thẳng ra trước mặt mọi người mà không chọn cách giải quyết riêng tư, không nghi ngờ gì nữa, số 3 muốn gửi một tín hiệu đến những người chơi khác.
___ Tôi rất mạnh, cẩn thận một chút, đừng để tôi tóm lấy, hoặc là liên hệ với tôi, nhờ cậy tôi.
Lê Tiệm Xuyên có thể nhìn thấy mục đích hành động của số 3, nhưng hắn không đoán được động cơ cơ bản. Ngoại trừ ở ván trước hắn và Ninh Chuẩn đã gây được tiếng vang lớn, thời điểm còn lại cả hai đều rất khiêm tốn, không khoa trương.
Những người chơi khác dường như cũng nhìn ra được kế hoạch của số 3, số 4 ở bên cạnh số 3, khàn giọng nói: “Chơi lớn nhỉ, số 3.”
“Này không phải là đám thợ săn kia chứ?”
Số 6 đoán già đoán non: “Mới ngày đầu tiên mà đã nóng lòng ra tay, tự biến mình thành bia ngắm thu hút người chơi khác lao về phía mình… Sau đó bị thu hoạch như rau hẹ, hết lứa này đến lứa khác? Tôi hình như đã nghe nói qua cách thức này.”
Hai chữ “thợ săn” giống như đã khuấy động bầu không khí trong phòng khách, Lê Tiệm Xuyên có thể cảm nhận rõ sống lưng của mọi người đều căng thẳng, ánh mắt trong bóng tối dưới mũ trùm đầu bắt đầu trở nên bất thiện.
Số 3 không bị quấy nhiễu bởi những câu nói này, hơi nghiêng đầu liếc nhìn số 4 và số 6 rồi đột nhiên bật cười khó hiểu: “Giữa hai người chỉ cách một người thôi.”
Chỉ cách một người, cho thấy rằng bọn họ rất thân thiết.
Bí mật được công khai trong trò chơi Hộp Ma chính là người chơi được người có hộp ma dùng hộp ma đưa vào sẽ ngồi cạnh nhau.
Số 3 chỉ đơn giản nói thẳng mình nghi ngờ số 4 và số 6 là một nhóm, và tất nhiên, số 5 kẹp giữa hai người kia cũng không phải ngoại lệ.
Số 4 và số 6 cùng trước tiên phá vỡ tình cảnh im lặng và trì trệ, mở miệng liền nhắm thẳng vào số 3. Đây có phải nói rõ bọn họ có thể có liên quan đến số 7 vừa chết hay không?
Việc bốn người tạo thành một đội trong một màn chơi đông người cũng là chuyện bình thường.
Lê Tiệm Xuyên chuyển mắt, trong lòng nghĩ đến lời nói của số 3, lập tức nảy ra vô số phỏng đoán cùng nghi ngờ. Nếu không có bất ngờ gì khác thì những người chơi khác cũng nghĩ như vậy.
“Đỉnh thế.”
Số 10 đột nhiên cười khàn.
Đúng là rất đỉnh.
Số 3 có thể nói là đã quang minh chính đại nắm được một đầu mối và bắt đầu dẫn dắt mọi người, hơn nữa, mặc kệ cuối cùng suy đoán này là thật hay là giả thì cũng đã trở thành một mối nghi ngờ có cơ sở nhất định, bám rễ trong lòng các người chơi, đối với số 4 và số 6 mà nói chẳng khác gì đã bị vạch trần một nửa.
Tất nhiên, điều này chủ yếu là do số 4 và số 6 quá bất cẩn để lộ sơ hở. Nhưng dù cho số 3 không chỉ ra đi nữa, sau khi người chơi suy ngẫm một lúc thì mỗi người cũng sẽ có suy đoán của riêng mình.
Có điều, đây có thể cũng chỉ là một ý kiến, suy cho cùng, người bên cạnh số 4 còn có bản thân số 3.
Số 4 và số 6 giống như bị tắt tiếng, lựa chọn im lặng.
Im lặng quả thực là lựa chọn tốt nhất vào lúc này.
“Không thể nói là đỉnh được.”
Số 3 nhìn về phía số 10 bên cạnh Lê Tiệm Xuyên: “Trái lại, tôi rất có hứng thú với vị số 10 đây. Tôi tin rằng chúng ta là người cùng một đường.”
Số 10 nghiêng đầu nói: “Tiếc quá, tôi không cho là vậy.”
Số 3 bị từ chối thẳng thừng cũng không mấy quan tâm, cười nói: “Khi nào thay đổi quyết định thì có thể đến tìm tôi, tôi nghĩ vị đây đã đoán được tôi là ai rồi.”
Số 10 hơi lười nhác ngả người ra sau, không trả lời.
Những người chơi khác theo bản năng phán đoán hàm nghĩa của cuộc trò chuyện giữa hai người, nhưng chưa suy nghĩ được bao nhiêu thì Yegor ở góc bên đã lên tiếng: “Chắc là mọi người đã nói xong điều cần phải nói rồi, vậy thì tiếp theo tôi có một chuyện muốn nhờ các nhà nghiên cứu đang có mặt ở đây.”
Tầm mắt của các người chơi lập tức hướng về phía Yegor.
Về cơ bản, chuyện mà người thuyết minh nhờ vả sẽ có liên quan đến đáp án.
Ánh lửa hắt ra từ rìa bóng của các người chơi, cắt những đường nét thô trên khuôn mặt gầy gò của Yegor.
Yegor cau mày, khóe miệng mím lại, nghiêm túc nói: “Tôi nhớ trong số mọi người ở đây có không ít nhà sinh vật học. Sau khi kết thúc hành trình của đêm thứ hai, khi đến điểm tiếp tế thứ hai, mọi người sẽ thấy điểm tiếp tế đó có một khu vườn sau khá rộng, ở đó mọi người có thể nhìn thấy rất nhiều loài động thực vật biến dị.”
“Nếu như có thể, ý tôi là nếu như có thể, tôi hi vọng mọi người có thể bắt giúp tôi một vài động thực vật biến dị, vậy thì sẽ rất có ích cho tôi. Tôi sẽ chi trả thù lao cho mọi người.”
Phòng khách yên lặng trong vài giây.
Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ một chút, khàn giọng nói: “Anh Yegor, anh cũng có thể đến điểm tiếp tế thứ hai, đúng không? Anh hoàn toàn có thể tự mua mà.”
“Không, nhà nghiên cứu đây không hiểu ý của tôi rồi.”
Yegor lắc đầu, cầm bánh sandwich cắn một miếng, trong đáy mắt hiện lên chút kỳ quái: “Nếu như tôi có thể mua chúng từ nơi đó vậy thì tôi còn cần nhờ đến mọi người làm gì. Thực ra, những cư dân bản địa kia không đồng ý mua bán những thứ đó.”
“Cái tôi nói chính là bắt được, mọi người bắt được.”
Yegor nâng cao giọng, nhấn mạnh nói.
Lê Tiệm Xuyên nói: “E rằng, cái này có thể được gọi là ăn trộm chăng?”
“Hoặc là mọi người có thể cướp lấy.”
Yegor nhét cả miếng bánh sandwich vào miệng, uống một hơi cạn sạch nửa tách cà phê, nói với giọng mập mờ và khàn khàn, “Nhưng tin tôi đi, dân bản địa ở Chernobyl rất tinh ranh. Tôi cũng bắt đầu không thích bọn họ rồi.”
Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ ý tứ trong lời nói của Yegor, sau đó nghe số 10 hỏi: “Anh Yegor, chúng tôi có thể hoàn toàn tin tưởng nhóm người dẫn đường không?”
Câu hỏi này rất đơn giản, nhưng khi hỏi vào lúc này lại như ẩn chứa một ý nghĩa khác.
Yegor bình tĩnh liếc nhìn số 10, có chút chế nhạo nói: “Chỉ có ngu mới hoàn toàn tin tưởng một người khác.”
Nói xong lời này, có vẻ đã đến lúc người thuyết minh xuống sân khấu, Yegor uống cạn tách cà phê, cầm mặt nạ và kính bảo hộ lên, sau đó mở cửa của điểm tiếp tế, đi vào trong bóng tối bên ngoài cửa.
Khi cánh cửa được đóng lại, số 10 đột nhiên nói, “Tôi nhớ Yegor từng nói nếu không ở điểm tiếp tế thì căn bản không thể tồn tại trong khu vực cấm __ Vậy các người đoán xem Yegor đã trải qua một ngày của mình ở đâu?”
Không ai đáp lại lời của số 10.
Lê Tiệm Xuyên đang do dự xem có nên trao đổi thông tin giữa những người chơi với nhau hay không, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ thì đã từ bỏ ý định.
Hành động của số 3 luôn mang đến cho hắn một cảm giác kỳ lạ, trực giác của hắn cho biết việc đưa ra đề nghị tại màn chơi này có lẽ sẽ không nhận được sự ủng hộ, đồng thời còn khá nguy hiểm.
Ngoài chấn động ban đầu, bữa tối thứ hai diễn ra khá ngột ngạt và buồn tẻ, như thể tất cả người chơi đã cẩn thận thu lại vòi của mình, cảnh giác cao độ với mọi thứ, mỗi người đều có những tính toán mới.
Vào lúc chín giờ, bữa tối kết thúc, tất cả các người chơi đều trở về phòng.
Khoảng 20 phút sau, tiếng bước chân từ hành lang tầng trệt truyền đến, tiếp theo là tiếng gõ cửa, giọng nói khàn khàn của Evgeni vang vọng cả hành lang: “Mọi người, đã đến giờ chúng ta xuất phát rồi.”
Chẳng mấy chốc, bên ngoài vang lên từng tiếng mở cửa.
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn không tiếp tục ngủ sau khi trở về từ bữa tối mà mặc quần áo gọn gàng, sau đó thảo luận ngắn gọn về chuyện số 3. Ninh Chuẩn có một số phỏng đoán về danh tính của số 3, song tạm thời không thể xác định.
Sau khi nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cả hai lập tức đeo ba lô vào, kiểm tra đồ đạc rồi lần lượt bước ra khỏi phòng.
Lửa trại trong phòng khách đã tắt từ lâu, đèn bật sáng. Bên ngoài cánh cửa mở toang tối đen như mực, có thể nhìn thấy lờ mờ những bóng cây đung đưa. Ba người dẫn đường đứng ngoài cửa, nhìn từng nhà nghiên cứu đi ra.
Khi đi qua cửa của điểm tiếp tế, Lê Tiệm Xuyên không thể giải thích được nhớ đến phòng nghiên cứu của Yegor. Phía trên cửa của điểm tiếp tế này cũng có đèn đỏ giống hệt ngọn đèn của phòng nghiên cứu, đèn đỏ cũng nhấp nháy mỗi khi có nhà nghiên cứu đi qua.
Lê Tiệm Xuyên có ý thức rơi xuống cuối cùng, chú ý đến ánh sáng đỏ nhấp nháy qua khóe mắt.
Sau đó, hắn nhìn thấy khi một bóng người phụ nữ đi qua cửa, đèn đỏ lại lóe lên nhiều lần giống như khi Daniel đi ngang qua đêm qua.
Bà Bành?
Lê Tiệm Xuyên khẽ cau mày.
Chẳng bao lâu sau, không còn tiếng mở cửa vang lên nữa, nhưng chỉ có mười hai trong số mười ba nhà nghiên cứu đi ra.
Mọi người đều chưa đeo mặt nạ phòng độc, Lê Tiệm Xuyên ngẫu nhiên liếc nhìn liền phát hiện ra người không có mặt chính là Jana, người rất thân với Andrea.
Xem ra số 7 chính là Jana.
Lê Tiệm Xuyên cũng từng cố ý quan sát Jana khi Jana trò chuyện với Andrea, hắn không nhìn thấy bất kỳ đặc điểm người chơi nào rõ ràng.
Trừ phi Andrea cũng là người chơi, bằng không thì Jana không khỏi tinh ranh cẩn trọng quá mức, khiến cho Andrea vốn hiểu mình hoàn toàn không nhận ra chỗ bất thường. Tất nhiên, Andrea cũng có thể nhận ra điều gì đó, mà điều này cũng có thể liên quan đến việc Jana bị nói toạc quy tắc.
Giữa lúc Lê Tiệm Xuyên đang suy nghĩ như vậy, Andrea nhìn trái nhìn phải rồi đột nhiên hét lớn: “… Mười một, mười hai… Quái lạ, làm sao có thể thiếu một người được? Chờ đã… Jana? Jana không có mặt, các người đã quên đánh thức cô ấy à?”
Người dẫn đường Maria đang đứng gần cửa chuyển động cổ và nói, “Jana không có ở đây.”
Evgeni nói: “Tôi chắc chắc mình đã gõ cửa từng phòng.”
Maria kéo mũ trùm đầu, đi nhanh vào trong nhà, Andrea khựng lại một chút rồi cũng kéo bộ đồ bảo hộ nặng nề đuổi theo.
Các nhà nghiên cứu khác đưa mắt nhìn nhau, đều do dự có nên đi vào xem thử hay không, nhưng nhìn ngoài mặt, không ai nghĩ Janna sẽ xảy ra chuyện nên chẳng ai động đậy.
Vài phút sau, Maria bước ra, lắc đầu nói: “Cửa phòng khóa trái, không có ai bên trong.”
Đây là câu trả lời tất nhiên.
Cái chết do bị nói toạc quy tắc tương tự như bị trừ khử, sẽ không để lại xác người chơi. Lê Tiệm Xuyên từng nói toạc quy tắc của người chơi khác nên rất rõ điểm này.
Loban nói: “Có thể cô ấy đã đi trước.”
Andrea vừa vặn đi ra, nghe xong liền lập tức phản bác: “Anh Loban, chuyện này là không thể nào, Jana sẽ không bỏ lại người khác mà tự ý hành động. Hơn nữa, cô ấy không có người dẫn đường thì đi như thế nào? Không có hướng dẫn, cô ấy sẽ bị lạc trong khu vực cấm Chernobyl!”
“Chắc chắn cô ấy đã xảy ra chuyện… Tôi cần phải hỏi dân bản địa ở đây, đây là nơi ở của bọn họ, bọn họ nhất định biết!”
Andrea nói xong liền quay vào bên trong điểm tiếp tế, xông thẳng lên tầng hai, nhưng trước khi được phép làm như vậy, cánh cửa của điểm tiếp tế đã đóng sầm lại từ bên trong.
Mọi người khác giống như không nghe thấy lời giải thích gượng gạo và bất khả thi của Loban, khi ba người dẫn đường xoay người đi vào bóng tối, bọn họ cũng dồn dập đuổi theo.
Lê Tiệm Xuyên đi sau cùng.
Hắn chú ý tới nhất cử nhất động của Andrea, liền thấy Andrea ra sức đá vào cửa điểm tiếp tế.
Không biết có phải là ảo giác của hắn không nhưng hắn cảm thấy cơ thể Andrea đột ngột cứng lại sau khi đá vào cửa, hơi thở cả người thay đổi rất nhỏ nhặt.
Sau đó, hắn thấy Andrea im lặng nhìn chằm chằm vào cánh cửa trong vài giây, sau đó quay lại và chạy về phía Evgeni trước khi mọi người đi thật xa.
Hết chương 159
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 159
10.0/10 từ 35 lượt.
