Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 152
Chương 152: Chernobyl E9.
Đột nhiên, một bàn tay cách lớp quần áo bảo hộ dày cộm kiên định nắm chắc cánh tay hắn, hơi thở lạnh lùng và vô minh đột nhiên ập tới như tro tàn của lớp băng tuyết sâu thẳm.
“Là Phương Nhất Xuyên.”
Giọng nói của Ninh Chuẩn vang lên, mang theo bình tĩnh không thể nghi ngờ: “Có thẻ công tác.”
Không khí xao động xung quanh dịu lại.
Lê Tiệm Xuyên cảm giác được Ninh Chuẩn đưa tay chạm vào mặt mình, sau đó đặt một cái mặt nạ phòng độc đặc biệt lên đó.
Hắn đếm thầm mười giây mù, vào giây tiếp theo sau khi mặt nạ phòng độc được chụp vào mặt, hắn nâng mắt lên nhìn về phía trước.
Hắn đối diện với đôi mắt của Evgeni lộ ra từ kẽ hở trên băng vải.
Im lặng nhìn nhau trong hai giây, Evgeni nói: “Gần sáng rồi, chúng ta không có thời gian, tiếp tục lên đường.”
Nói xong, Evgeni xoay người lại, dẫn đầu đi vào màn sương.
“Xem ra không có chuyện gì…” Andrea nhìn Lê Tiệm Xuyên vài lần rồi liền vội vàng đi theo Evgeni.
Lê Tiệm Xuyên trộm liếc nhìn trái phải, phát hiện lần ‘xuyên mặt kính’ này đã thực sự xuyên qua tấm gương mà hắn từng đi ngang qua trước đó. Nhưng bây giờ gặp Ninh Chuẩn và những người kia, cũng có nghĩa là những gì Chris nói trước đó là đúng, bọn họ thực sự đảo quanh tại chỗ, bằng không sẽ không thể đi qua tấm gương mà bọn họ từng đi lướt qua này.
Hơn nữa, theo biểu hiện vừa rồi của những người trong đội, trong thời gian hắn biến mất, bọn họ có thể đã gặp phải thứ gì đó giống với hình ảnh phản chiếu.
Đập vỡ muôn kiểu gương mọc lên như rừng, sương mù và bóng tối bao trùm.
Lê Tiệm Xuyên nắm tay Ninh Chuẩn, hai người liếc nhìn nhau, rơi xuống cuối đội, phía trước là Tạ Trường Sinh và bà Bành. Trước đó một chút là Hứa Chân và Andrea, người trước đó cũng bám sát Evgeni là Chris không thấy đâu nữa.
“Em có sợ tôi là quái vật không?”
Lê Tiệm Xuyên thấp giọng nói.
Hắn đề phòng xung quanh, nhưng cuối cùng cũng có thể thả lỏng các nơron thần kinh đã hoạt động rất tích cực tại thế giới trong gương ban nãy kia mà chọc ghẹo Ninh Chuẩn.
“Sợ, sao lại không sợ chứ?”
Ninh Chuẩn dựa người tới, dùng đầu cụng nhẹ vào hắn, giọng nói bị mặt nạ phòng độc đè nén ra một chút nhẹ nhàng: “Chỉ là, nếu giáo sư Phương là loại quái vật có xúc tu trước đó thì em cũng rất thích.”
Tự dưng bị hun đúc thành lão tài xế, Lê Tiệm Xuyên gần như lập tức hiểu ra ý của Ninh Chuẩn, không nhịn được một lời khó nói liếc nhìn cậu.
Không phải chứ cục cưng, con đường nát này cũng lái được sao?
Có tiếng cười trầm thấp truyền đến từ dưới lớp mặt nạ phòng độc trắng bợt, Ninh Chuẩn di chuyển ngón tay gõ vào lòng bàn tay hắn vài chữ: “Anh đã biến mất hai mươi ba phút.”
Lê Tiệm Xuyên nhận ra đôi chút lo lắng trong đó, liền dừng lại một chút, nghiêng đầu cụng vào đầu Ninh Chuẩn.
Sau khi giải quyết sầu lo và kiềm nén, Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn một lần nữa gõ mật mã để trao đổi.
Hóa ra là hai mươi ba phút trước, khi Lê Tiệm Xuyên nghe thấy tiếng hát huyễn hoặc rồi rơi vào thế giới trong gương, cũng có bốn người cùng biến mất cùng hắn, theo thứ tự là Andrea, Chris, Hứa Chân và bà Bành.
Sau khi bọn họ biến mất, Ninh Chuẩn lập tức nhận ra vấn đề là nhìn thẳng vào gương. Thu thập, cất giữ, trưng bày. Nhìn thẳng vào gương là quá trình thu thập các bộ sưu tập trong bảo tàng, sau đó cất giữ, năm người nhìn thẳng vào gương lập tức biến mất, sau đó nữa hẳn là trưng bày.
Ninh Chuẩn cho rằng những người bị sưu tầm này sẽ được bảo tàng trưng bày, mà bởi vì bọn họ liên tục đi vòng quanh con đường cũ nên chỉ cần chú ý những tấm gương mình đi ngang qua là sẽ có thể tìm được người mất tích.
Evgeni không phản đối đề xuất của Ninh Chuẩn.
Sự thật đúng như Ninh Chuẩn đoán.
Cậu dẫn theo Tạ Trường Sinh và Evgeni cẩn thận không nhìn thẳng vào gương mà chỉ rọi đèn pin quét qua một bên gương và đáy gương, đi được một đoạn, cậu thấy Andrea bên trong một tấm gương.
Trong mắt nhóm Ninh Chuẩn, Andrea giống như đang nằm trong quan tài thủy tinh trong gương, nhắm mắt ngủ yên, mặt nạ cùng quần áo bảo hộ đã mất tăm, chỉ mặc quần áo bình thường.
Tương tự, Lê Tiệm Xuyên và ba người khác cũng được Ninh Chuẩn tìm thấy ở gần đó.
Ninh Chuẩn không chọn hấp tấp phá hủy gương hoặc dùng các biện pháp đánh thức khác, sau khi kiểm tra xong, cậu chọn cách chờ đợi, cũng đề nghị với Evgeni ở lại đợi một tiếng, nếu không có ai ra ngoài thì Evgeni có thể rời đi cùng với Tạ Trường Sinh.
“Em biết đó là trận chiến trong thế giới gương. Em có thể can thiệp, nhưng trên người Evgeni có chút vấn đề.”
Lê Tiệm Xuyên nói: “Vấn đề gì?”
Ninh Chuẩn lắc đầu không trả lời.
Khi nhìn thấy phản ứng của Ninh Chuẩn, Lê Tiệm Xuyên đoán đại khái điều này có thể liên quan đến Ninh Chuẩn hoặc bí mật của trò chơi Hộp Ma.
Kể từ lúc hắn lấy lại được một phần ký ức của mình sau màn chơi Phiên tòa bàn tròn, Ninh Chuẩn đã thay đổi thái độ. Khi đối mặt với những vấn đề và nghi ngờ của hắn, cậu không còn nói lắt léo hay trêu chọc để qua mặt hắn nữa mà thay vào đó là im lặng.
Việc này dường như đang ám chỉ cho hắn cái gì đó.
Lê Tiệm Xuyên không hỏi về vấn đề của người dẫn đường Evgeni nữa mà lắng nghe Ninh Chuẩn kể lại những gì bọn họ đã phát hiện được sau đó.
Trước khi Lê Tiệm Xuyên thoát ra, bốn người còn lại cũng đã thật sự thoát ra.
Hứa Chân thoát ra đầu tiên, tiếp theo là bà Bành và Andrea. Cả ba người họ đều thoát ra một cách suôn sẻ. Chẳng qua là khi được hỏi chuyện gì đã xảy ra sau khi bọn họ biến mất, tất cả đều mơ màng. Mà khi Chris bước ra, nhóm người Ninh Chuẩn lại bị tấn công bất thình lình.
Bởi vì Chris bước ra đã không còn là Chris chân chính nữa.
“Thẻ công tác?
Lê Tiệm Xuyên nhớ tới lời Ninh Chuẩn nói lúc hắn vừa thoát khỏi gương.
Ninh Chuẩn gật đầu: “Không ai để ý khi nào Chris quay trở lại, nhưng anh ta đã tấn công Hứa Chân. Sau đó, em phát hiện chữ và ảnh trên thẻ công tác của anh ta đã bị đảo ngược, là hình ảnh phản chiếu trong gương.”
Thảo nào lúc hắn vừa bước ra, những người trong đội lại phản ứng như vậy.
Lê Tiệm Xuyên hơi cau mày.
“Em không sử dụng đồng thuật, bọn em không giết được Chris. Anh ta đã tiến vào trong một chiếc gương và biến mất.” Ninh Chuẩn lại nói.
Hai người đang ở đây nắm tay gõ mật mã trao đổi, giọng nói của Evgeni đột nhiên vang lên ở phía trước: “Trước đó mọi người hẳn đã nghe được tiếng ca đó, tôi đoán manh mối để thoát ra khỏi khu tàn tích này nằm trong tiếng ca.”
Andrea ở phía trước nghe tiếng nói: “Lẽ nào muốn chúng tôi hát theo hả?”
“Không, không phải hát.”
Anh ta hình như có chút không diễn đạt được ý tứ của mình, mông lung nói: “Kẻ hành quyết, kẻ thụ hình… treo trên giá treo cổ tượng trưng cho nguy hiểm. Chúng ta không thể kiễng chân, nhưng có thể thử nhìn chằm chằm vào mũi chân mình.”
Chỉ nhìn chằm chằm vào mũi chân e là không hiệu quả.
Lê Tiệm Xuyên nghĩ đến trước khi mình biến mất, Ninh Chuẩn đã bảo hắn vừa đi vừa nhìn vào mũi chân nhưng vẫn không có tác dụng gì. Nếu dựa theo hướng dẫn của Evgeni rằng manh mối nằm ở tiếng ca thì liệu có phải là ngược lại không?
“‘Kẻ hành quyết bị treo trên giá treo cổ, kiễng chân mỉm cười, kẻ thụ hình nhìn chằm chằm vào mũi chân đang la hét’…”
Tạ Trường Sinh lặp lại vài câu hát này rồi nói, “Tôi đã thử nhìn chằm chằm vào mũi chân của mình nhưng không có tác dụng. Lẽ nào phải hét lên khi nhìn chằm chằm vào mũi chân của mình ư?”
Lê Tiệm Xuyên lướt qua vai một vài người, liếc nhìn bóng lưng Evgeni trước mặt, trầm giọng nói: “Tôi không nghĩ chúng ta là kẻ thụ hình mà phải là kẻ hành quyết, trước đó tôi đã vô tình ‘được’ kiễng chân lên, lần này không bằng chúng ta tự kiễng chân lên và mỉm cười đi về phía trước thử xem.”
Quả nhiên, hắn thấy bóng dáng Evgeni khẽ lay động.
Xem ra Evgeni thực sự biết điều gì đó.
“Dù sao cũng chỉ có vài câu đó, không phải động tác này thì là động tác khác. Chúng ta thử hết xem sao.” Andrea rầu rĩ nói, “Chúng ta vẫn giữ nguyên cách dàn hàng, nhìn vào người phía trước, nếu không ổn thì lập tức cảnh báo. Tôi tin đây là một ý tưởng an toàn.”
Lần này, những người khác đều không có ý kiến.
Hứa Chân lại như người vô hình, lẳng lặng đi theo đội, khẽ gật đầu một cái.
Cả đội thử nghiệm nửa câu đầu tiên do Lê Tiệm Xuyên vạch ra trước đó, vừa đi kiễng chân vừa mỉm cười. Một lúc lâu sau, nụ cười đóng băng trên khuôn mặt gần giống như một chiếc mặt nạ.
Nhưng đáng mừng chính là bọn họ dựa vào phương pháp này đi không được bao lâu liền nhìn thấy lối ra trong màn sương mù mịt.
Lê Tiệm Xuyên phát hiện ở lối ra của khu tàn tích có một tấm gương nằm nghiêng, rất giống viện bảo tàng chính quy, trên đó có một dòng chữ bằng máu: “Hoan nghênh quý khách đến thăm.”
“Trời ạ, cuối cùng cũng thoát ra được!”
Vừa bước ra khỏi khu tàn tích gương, Andrea không khỏi thở ra một hơi dài, vai gục xuống, trông thư thái hẳn ra.
Những người khác cũng thả lỏng hơn một chút.
Lê Tiệm Xuyên xem qua thời gian, bọn họ thật sự đã mất đến mấy tiếng trong khu tàn tích gương, ngoại trừ 23 phút có vài người biến mất, thì có nghĩa là bọn họ đã đi lòng vòng bên trong mấy tiếng đồng hồ mà không hề có cảm giác thực.
Sau khi nghỉ ngơi vài phút ở lối ra của khu tàn tích gương, cả nhóm tiếp tục tiến về phía sâu trong rừng.
Không biết Lê Tiệm Xuyên có mắc phải chứng vọng tưởng bị theo dõi lúc đi qua sông trước đó hay không mà khi rời khỏi khu phế tích gương, hắn cứ cảm thấy có một cặp mắt ác ý đang dõi theo sau lưng hắn.
Hắn nghi ngờ rằng đó là Chris, hình ảnh phản chiếu trong gương đã chạy trốn kia, nhưng khi hắn thận trọng quay đầu lại, hắn không nhìn thấy gì ngoại trừ khu tàn tích bị bao phủ bởi sương mù dày đặc và bóng tối sâu thẳm.
Theo lời nói ban đầu của Evgeni, sau khi đi qua khi khu tàn tích gương và trước khi đến điểm tiếp tế, chỉ cần bọn họ không động đến khu rừng này thì họ sẽ không gặp phải những chuyện khủng khiếp kỳ lạ. Và vì đã ở quá lâu trong khu tàn tích gương nên dù có mệt đến đâu, bọn họ cũng không thể nghỉ ngơi được nữa, nhất định phải đến điểm tiếp tế trước bình minh.
May mắn là bọn họ đi xuyên qua khu rừng, ngoại trừ sương mù dày đặc đầy trời thì bọn họ không gặp phải bất cứ điều gì.
Trước bình minh, cuối cùng bọn họ cũng nhìn thấy một con đường nhân tạo ở phía trước, con đường này đã làm cho mọi người trong đội phấn chấn hẳn lên.
“Sắp tới điểm tiếp tế rồi.”
Giọng nói lạnh lùng của Evgeni lộ ra chút phấn khích.
Cả đội bước trên con đường nhỏ rải sỏi, lập tức tăng tốc.
Andrea thậm chí còn ngâm nga hát đứng quãng, có vẻ như đang nghĩ đến khoảng thời gian hạnh phúc được nghỉ ngơi ăn uống no đủ sau khi đến điểm tiếp viện.
Đi không bao lâu, trời đột ngột đổ mưa.
Không ai mang theo ô, nhưng quần áo bảo hộ chống thấm nước rất tốt, mọi người vẫn tiếp tục đi về phía trước dưới cơn mưa ngày càng nặng hạt.
Đi dưới mưa khoảng mười phút, sương mù dần tan, với thị lực phi thường của mình, Lê Tiệm Xuyên là người đầu tiên nhìn thấy căn gác xép nhỏ đứng lặng im ở trong rừng.
Căn gác xép này hẳn được xây dựng từ vật liệu có sẵn là cây cối trong rừng. Tổng thể là màu nâu sậm, đường vân trên gỗ trông giống như những đôi mắt kỳ dị được khảm trên vách tường.
Điều lạ là cửa sổ của căn gác xép rất nhỏ, nếu tính theo tỉ lệ của căn gác thì có khi chỉ bằng 1/10 cửa sổ bình thường, chỉ chứa được một cái đầu người.
Trong lúc Lê Tiệm Xuyên nghĩ như vậy, hắn nhìn thấy có một cái đầu với tóc xõa dài xuất hiện ở cửa sổ tầng một của căn nhà.
Đột nhiên một ánh dao lóe lên.
Cái đầu đó ngay lập tức bị tách ra làm đôi, máu và não bắn tung tóe trên kính cửa sổ, từ từ tạo thành hình dạng nhãn cầu.
Hết chương 152
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 152
10.0/10 từ 35 lượt.
