Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 146
Chương 146: Thảm họa Chernobyl E3.
Hạng mục hai tuần thất bại, những nhà nghiên cứu về những kỳ tích chưa được biết đến?
Lê Tiệm Xuyên khẽ cau mày, đọc được cảm giác quái lạ ẩn giấu trong đó.
Hắn nhét cuốn sổ vào trong đồ bảo hộ, định mang theo khi lên đường, sau đó xem sơ qua ba quyển sách tiếng Nga còn lại.
Nội dung đều nói về động thực vật biến dị, đưa ra nhiều ví dụ về tình hình ở Chernobyl, có quyển còn trực tiếp khẳng định bức xạ của vụ nổ hạt nhân đã làm thay đổi năng lượng và từ trường của khu vực này, biến mọi thứ từ mối nguy hiểm ngắn hạn thành đột biến đáng sợ.
Một quyển trong đó có kẹp một thẻ công tác ố vàng, vô tình rơi ra khi Lê Tiệm Xuyên đang lật sang trang.
Lê Tiệm Xuyên nhanh tay nhanh mắt lật tay như phản xạ có điều kiện, kẹp lấy nó trước khi nó rơi xuống đất, cúi đầu nhìn.
Thẻ công tác này hẳn thuộc về danh tính của hắn trong màn chơi này, đó là một người đàn ông Trung Quốc tên Phương Nhất Xuyên.
Thẻ công tác được làm từ bìa cứng tương đối dày, cũ mèm và có vết cháy sém ở mép. Trên thẻ công tác chỉ điền tên, tuổi và quốc tịch, còn các thông tin khác như chức vụ, hướng nghiên cứu và ngày tháng đều để trống.
Trên đó còn dán một tấm ảnh, là một người đàn ông có mái tóc hơi dài, mặt mày có chút u sầu.
Sát mép ảnh có đóng một con dấu thép, bên dưới còn có vài cái na ná như mộc đỏ của giấy thông hành.
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn hai lần, sau đó nhét thẻ vào túi rồi lại đi quanh phòng một vòng, khi đã xác nhận không còn phát hiện nào khác thì định mở cửa đi ra ngoài quan sát.
Hắn bước tới trước cửa, vừa giơ tay nắm chốt cửa thì ván cửa đột nhiên rung lên, tiếng gõ cửa truyền tới.
“Tôi đây.”
Một giọng nói hơi khàn khàn truyền đến, mang theo ngữ điệu quen thuộc.
Lê Tiệm Xuyên mở cửa, quả nhiên nhìn thấy đôi mắt hoa đào đen kịt thâm thúy.
Danh tính của Ninh Chuẩn lần này là một người Nga, tóc vàng nhạt, ngũ quan sắc sảo, làn da trắng như thể đã không tiếp xúc với ánh nắng trong nhiều năm, thậm chí cả lông mày cũng nhuộm sắc thái trang nhã.
Ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên dừng lại trên mái tóc dài của Ninh Chuẩn một giây, gợi hắn nhớ đến vài sợi tóc không phải của mình và ướt đẫm máu ở trên giường bệnh phía sau.
Cẩn thận liếc nhìn ra bên ngoài, Lê Tiệm Xuyên phát hiện cửa phòng trên hành lang không có dấu hiệu mở ra, động tĩnh ở đây dường như không thu hút được sự chú ý nào.
Hắn nghiêng người để Ninh Chuẩn đi vào, đóng cửa lại rồi đưa thẻ công tác và sổ ghi chép cho cậu, đồng thời tặng kèm vài sợi tóc màu vàng nhạt, nói: “Chúng nó rất giống với màu tóc của em, tìm được trên giường bệnh này. Vết máu trên giường vẫn chưa hoàn toàn khô lại, thời gian không lâu.”
Nói xong, hắn lại hỏi: “Tạ Trường Sinh và bà Bành đâu rồi?”
“Ở phòng đối diện.”
Ninh Chuẩn trả lời.
Cậu cầm thẻ công tác và sổ ghi chép nhưng không xem ngay, thay vào đó, cậu ngước mắt lên nhìn quanh phòng của Lê Tiệm Xuyên, sau đó bước đến bên giường, cúi đầu nhìn vết máu, trầm ngâm nói: “Quả thật… rất giống… xem ra mối quan hệ giữa hai danh tính này không chỉ là đồng nghiệp tham gia cùng một thí nghiệm.”
“Ngoài ra căn phòng này có chút khác biệt với căn phòng bên cạnh. Đây giống như phòng bệnh, nhưng bên cạnh lại giống như phòng giam.”
“Chính xác mà nói thì đó là một căn phòng giam không có giường.”
Cậu thu ánh mắt lại, nói với giọng uể oải.
Lê Tiệm Xuyên có chút lo lắng về sự tồn tại của phòng giam, nhưng Ninh Chuẩn không định miêu tả nhiều hơn, nói xong liền lật xem sổ ghi chép thí nghiệm, nói: “Thân phận lần này của em là Ivan Petrov, nhà nghiên cứu người Nga, đến đây để tham gia thí nghiệm.”
“Theo phán đoán của em, em hẳn là một chuyên gia về chất độc. Ở kẽ móng tay còn lưu lại mùi hương không thể tẩy sạch. Trên móng tay có đường kẽ trắng, hơi nhiễm độc kim loại nặng, suy giảm chức năng thận. Nhưng điều kỳ lạ là hầu hết các chức năng còn lại của cơ thể này được duy trì khá tốt.”
“Ngoài thẻ công tác thì trên người em còn có một tờ giấy nằm trong túi, viết sáu con số, theo thứ tự là 7, 1, 2, 5, 3, 6.”
Lê Tiệm Xuyên nhớ kỹ chuỗi số này, cau mày nói: “So với màn chơi trước thì màn chơi này đưa ra quá ít gợi ý về danh tính. Điều này có nghĩa là độ khó của trò chơi tăng lên, hay là danh tính có thể liên hệ chặt chẽ tới đáp án cuối cùng?”
“Cả hai.”
Ninh Chuẩn đóng sổ ghi chép lại, ngẩng đầu: “Không chỉ có ít gợi ý danh tính hơn bình thường mà còn có một chuyện đáng lẽ anh phải phát hiện mới phải.”
Lê Tiệm Xuyên lập tức hiểu ra, nghĩ đến một đoạn nội dung mà Yegor đã thuyết minh trong bữa tối.
“Tất cả mười ba người chơi được gọi là các nhà nghiên cứu trong cùng một thí nghiệm, vả lại còn là một thí nghiệm đã được thực hiện đến tuần thứ ba. Mà những người sẽ cùng chúng ta tập hợp thành đội lên đường là một nhóm các nhà nghiên cứu thí nghiệm khác”, Lê Tiệm Xuyên nói, “Điều này cho thấy thân phận của mười ba người chơi chúng ta có khả năng quen biết nhau.”
Ninh Chuẩn nói tiếp: “Nhưng bây giờ mười ba người này cũng là tất cả những người tham gia thí nghiệm này lại vừa vặn bị những người đến từ ngoài là chúng ta thay thế. Nói cách khác, không một ai biết tình huống cụ thể của cuộc thí nghiệm này.”
“Nhưng không loại trừ đã có một số người chơi nắm được manh mối hoặc một phần nội dung của cuộc thí nghiệm, giống như cuốn sổ ghi chép thí nghiệm này của anh vậy.”
“Hơn nữa, dưới tình huốn thế này, chỉ cần người chơi bắt đầu điều tra manh mối liên quan đến thí nghiệm thì chắc chắn sẽ tiếp xúc với mười hai người còn lại cùng tham gia thí nghiệm. Danh tính của người chơi trong màn chơi này tương đương với việc công khai một nửa, chúng ta sẽ ngửi thấy rất nhiều mùi máu tanh bốc hơi.”
Ninh Chuẩn nhấc đuôi mắt lên, giống như một nhà thơ mới học được cách tiên đoán mà khẽ nói: “Đây chẳng khác gì một cái bẫy ác ý.”
Lê Tiệm Xuyên láng ngáng ngửi được cái gì đó từ câu nói này.
Đúng lúc này, tiếng hét khàn khàn của Yegor đột nhiên vang lên từ hành lang bên ngoài.
“Các nhà nghiên cứu, thời gian nghỉ ngơi sau khi ăn tối đã kết thúc! Dựa theo hành trình của mọi người, chúng ta sẽ lên đường khi màn đêm buông xuống! Mọi người có mười phút để mặc quần áo bảo hộ và mang theo ba lô… Mười phút sau tập trung trước cổng rồi khởi hành!”
Yegor vừa tiếp tục lặp lại những lời này vừa đi về phía trước, tiếng vọng bay bổng trong hành lang khép kín.
Đồ của Ninh Chuẩn ở sát vách, cậu không hề mang theo tới.
Đợi tiếng nói và tiếng bước chân của Yegor trên hành lang đi xa, Lê Tiệm Xuyên mặc quần áo bảo hộ và đeo mặt nạ phòng độc đặc biệt vào, ba lô trên lưng được bọc trong quần áo bảo bộ chỉ có bánh quy nén và nước, đi cùng Ninh Chuẩn ra hành lang.
Hắn bước trước tới phòng Ninh Chuẩn và đi một vòng, thấy rằng nơi này khác với căn phòng giam giữ trong tưởng tượng và từng ở qua của hắn. Ngoại trừ bốn bức tường trắng thê thảm và những vết máu như súng phun vẽ nguệch ngoạc trên tường thì trong phòng chỉ có một chiếc ghế kim loại được đặt ở giữa phòng, đối diện với ngọn đèn tỏa ra ánh sáng mạnh chói mắt.
Ở một mức độ nào đó, phòng của hắn và phòng của Ninh Chuẩn có một mối liên hệ kỳ lạ.
Khi Ninh Chuẩn chuẩn bị xong đi ra, những cánh cửa đóng kín khác cũng lần lượt mở ra.
Từng bóng dáng mặc đồ bảo hộ màu trắng nặng nề và đeo mặt nạ phòng độc bước ra, từng đôi mắt với những cảm xúc khác nhau ẩn sau thấu kính của mặt nạ, tìm tòi quan sát những người khác.
Lê Tiệm Xuyên nhìn thoáng qua, để ý thấy có hai mươi người bước ra khỏi phòng, nói cách khác, ngoài mười ba người chơi thì còn có bảy nhà nghiên cứu của nhóm thứ hai đến để tiến hành một thí nghiệm khác, trộn lẫn vào trong bọn họ.
Ngôn ngữ cơ thể của những người này dường như rất cảnh giác, cẩn thận giữ khoảng cách an toàn với người khác, lần lượt bước ra khỏi viện.
Cánh cổng kim loại của viện bị đẩy ra, tiếng ken két cào xé màng nhĩ.
Lê Tiệm Xuyên vô thức ngẩng đầu nhìn, liền thấy phía trên cửa có đèn đỏ chớp nháy, hình như mỗi khi có người đi qua bên dưới, đèn đỏ sẽ chớp hai lần.
Chỉ là khi hắn vừa cho ra kết luận quan sát này, liền thấy đèn đỏ chợt lóe lên nhiều lần khi một bóng người thấp bé đi qua,.
Hắn liếc nhìn bóng dáng đó vài lần.
Đêm của Chernobyl không phải là bóng tối đưa tay không thấy được năm ngón, mà có một vầng trăng tròn khổng lồ lơ lửng phía chân trời, ánh trăng trắng vô biên vô tận.
Ánh sáng này đủ để tất cả những người có thị lực kém có thể thấy rõ đường nét của một số thứ mà không cần đến thiết bị chiếu sáng hỗ trợ.
Được bao phủ bởi ánh trăng và bóng tối là một cánh đồng cỏ dại màu vàng bất tận.
Viện nghiên cứu đứng ở giữa đồng cỏ bát ngát, xung quanh không một bóng người, khắp nơi đều là cảnh tượng hoang tàn mờ mịt đổ nát, cỏ dại trên đồng phân chia thành một con đường đi về phía Nam, dẫn tới viện nghiên cứu, chắc là đi thông ra bên ngoài Chernobyl.
Một chiếc xe địa hình cũ kỹ đậu bên đường, Yegor mặc đồ bảo hộ nhưng để lộ mặt, đứng bên cạnh xe nói chuyện với ba người xung quanh mình. Thấy các nhà nghiên cứu lần lượt đi ra, anh ta lập tức ngừng nói chuyện, phất tay.
“Theo nguyện vọng của mọi người, chúng ta sẽ tự do lập đội, chia thành ba đội, mỗi đội không được quá bảy người!”
Yegor vừa hét lên vừa bước tới.
“Úi chà, chiếc xe địa hình này là chuẩn bị cho chúng tôi hả?” Ai đó ủ rũ la to.
Khuôn mặt gầy gò của Yegor cười toe toét: “Nằm mơ đi, bạn của tôi! Mọi người đã chọn đi bộ đường dài, đây là một cái giá khác!”
Có một vài tiếng cười truyền ra từ đám đông.
Yegor tiếp tục nghiêm mặt nói: “Để thuận tiện cho việc xác minh và phân biệt danh tính của các vị, mời mọi người lấy thẻ công tác của mọi người ra và bỏ vào túi đựng thẻ trong suốt nằm trên ngực phải. Nếu thẻ công tác bị đánh rơi ở dọc đường thì xin vui lòng báo ngay cho người dẫn đường, nếu không bọn họ sẽ đá mọi người ra khỏi đội ngũ __ Bọn họ sẽ không đưa bất cứ ai vào Chernobyl mà không được cho phép, tôi hi vọng mọi người nhớ kỹ.”
Trong khi Yegor nói, ba đội đã thành hình.
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn đã đứng cùng nhau nãy giờ, những người còn lại hình như cũng có tính toán từ sớm, hoàn thành việc phân chia tự do mà hầu như không trải qua sự điều chỉnh nào.
Đội của Lê Tiệm Xuyên có đủ bảy người.
Ngoài hắn và Ninh Chuẩn, còn có hai người khác đi đến sau khi Ninh Chuẩn phủi tay hai lần. Đây là động tác ra hiệu đơn giản để xác nhận thân phận trong trò chơi mà bọn hắn và Tạ Trường Sinh cùng bà Bành đã giao ước.
Sau khi bọn họ đến, Ninh Chuẩn không đuổi đi, chứng tỏ bọn họ thực sự là Tạ Trường Sinh và bà Bành.
Lê Tiệm Xuyên nhìn lướt qua thẻ công tác mà bọn họ vừa đặt ở trước ngực, tên của Tạ Trường Sinh là Jonas và tên của bà Bành là Diana.
Đánh giá từ tên đầy đủ và ảnh chụp, danh tính của Tạ Trường Sinh có thể là người Đức, trong khi bà Bành đến từ nước Nga.
Ngoài ra còn có ba người lần lượt đi tới, hai nam một nữ, tên Hứa Chân, Chris và Andrea.
Chỉ là tuy Hứa Chân thấy được thẻ công tác của Lê Tiệm Xuyên nhưng cũng không có ý chủ động bắt chuyện, mà lẳng lặng đứng ở phía sau.
Ngoài những thứ này, Lê Tiệm Xuyên còn cố tình liếc nhìn người đi qua cổng đã khiến cho đèn đỏ lóe lên nhiều lần, thẻ công tác người nọ đeo có tấm ảnh của một thanh niên tóc xoăn màu nâu, tên là Daniel.
“Đây là ba người dẫn đường của mọi người.”
Thấy mọi người đã đeo thẻ công tác và chia đội xong, Yegor bắt đầu giới thiệu ba người đang đứng ở phía sau mình.
Ba người dẫn đường không hề mặc đồ bảo hộ.
Hai người trong số họ quấn áo choàng da màu đen, mũ trùm kín đầu, chỉ một nửa khuôn mặt lộ ra dưới ánh sáng của viện nghiên cứu, có thể thấy bọn họ gầy như Yegor.
Hai người gọi là Maria và Loban.
Về phần người mặc áo choàng da còn lại, phần cơ thể lộ ra ngoài quấn băng vải dính vết bẩn ố vàng, thoạt nhìn như nửa xác ướp, tên là Yevgeny.
Sau khi giới thiệu xong, Yegor cũng không dẫn nhóm người dẫn đường đến giới thiệu với Lê Tiệm Xuyên bọn họ mà trực tiếp tuyên bố bắt đầu hành trình.
Yevgeny quấn băng vải đã chọn đội Lê Tiệm Xuyên.
Anh ta trông rất kiệm lời, chỉ vào một địa điểm ở phía Bắc hơi chếch về phía Tây, rồi lặng lẽ đi về phía trước như thể không quan tâm bảy người ở phía sau có đi theo mình hay không, không giống một người dẫn đường có năng lực chút nào.
Cùng lúc đó, hai đội còn lại cũng bắt đầu xuất phát và đều chọn hướng Bắc, chỉ là có chút khác biệt.
Đi được một lúc, quý cô tên Andrea nhịn không được lên tiếng: “Điểm đến của chúng ta đều giống nhau, thế thì tại sao lại phải tách riêng, đi đường vòng lệch khỏi quỹ đạo vậy?”
Cỏ ma sát vào giày và ống quần tạo ra tiếng sàn sạt, một vài tiếng vang nhỏ kỳ lạ ẩn nấp sau ánh trăng.
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn bóng lưng Yevgeny, tưởng anh ta sẽ không trả lời, nào ngờ lại nghe thấy một giọng nói rất khàn như giấy nhám chà xát nói rằng: “Mỗi người dẫn đường có thể đi các tuyến đường khác nhau. Trong khu vực cấm Chernobyl, bất kể đi từ phương hướng nào thì điểm kết thúc cũng chỉ có một.”
“Chỉ cần các người nghe lời tôi, không để xảy ra bất trắc gì thì chắc chắn sẽ đến đúng giờ.”
Andrea lại hỏi: “Bất trắc? Gặp phải bất trắc gì chứ?”
Lần này Yevgeny không trả lời.
Đoàn người đang đi đột nhiên rơi vào im lặng.
Andrea không nói nữa, cùng Chris đi theo sát phía sau Yevgeny.
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn sóng vai đi ở giữa đội, Tạ Trường Sinh và bà Bành đi ở phía sau, Hứa Chân một mình rơi xuống cuối đội.
Bảy người giữ đội hình này đi xuyên qua vùng đồng bằng.
Dần dần, ánh đèn tràn ngập trong viện nghiên cứu phía sau biến mất, vầng trăng tròn phía chân trời cũng từ từ bị mây mù che phủ, trở nên mờ mịt.
Bóng tối bao la xung quanh càng lúc càng trở nên dày đặc, một cơn gió hú thổi tới từ đồng bằng.
Nhóm người bật đèn pin, giẫm lên cỏ hoang càng lúc càng cao vượt quá đầu gối đi về phía trước, tiếng thở nặng nề vang lên qua lớp quần áo bảo hộ nặng nề.
Dòng sông chảy róc rách giữa những bụi cây và đồng bằng, sông rộng chừng mười mấy mét, có một cây cầu bắt ngang được làm từ vài khúc gỗ.
Bước tới trước cây cầu, Yevgeny nói với mọi người: “Nhìn thẳng vào lưng người trước mặt, đừng tạo ra tiếng động, đừng nhìn mặt sông và đừng đáp lại bất kỳ ánh mắt nào.”
Andrea xem ra thật sự là một người không kìm được lời nói, thấy thế liền tò mò nói: “Ánh mắt ư? Ở đây sẽ có ánh mắt gì thế?”
Evgeny thoạt nhìn không buồn quan tâm đến cô ta nữa, giống như không nghe thấy bất cứ âm thanh gì mà trực tiếp cúi đầu bước lên cây cầu gỗ, mắt nhìn thẳng vào mũi chân giẫm lên cầu gỗ.
Không có được câu trả lời, Andrea có vẻ cũng không để ý, việc này không làm lỡ cô ta bắt kịp Evgeny.
Lê Tiệm Xuyên tạm thời không có suy nghĩ thăm dò người dẫn đường, nếu Yevgeny đã nói ra điều cấm kỵ và cách thức khi đi qua cầu thì hắn cũng sẽ không tùy tiện vi phạm bởi vì lòng hiếu kỳ và muốn tìm kiếm manh mối.
Lê Tiệm Xuyên đi theo sau Ninh Chuẩn, hai người lần lượt bước lên cây cầu gỗ.
Cây cầu gỗ rất chắc, không hề rung động dù có nhiều người ở trên, nhưng mặt cầu hơi trơn, cứ tạo ra ảo giác sẽ té ngã bất cứ lúc nào.
Sau khi bước lên cầu, Lê Tiệm Xuyên nghe thấy tiếng nước chảy bên tai đột nhiên mạnh hơn rất nhiều, giống như bọn họ không phải đang đi trên cây cầu gỗ trên mặt nước, mà là đang đi trong dòng nước vậy.
Bước chân của Yevgeny cũng chậm lại rất nhiều, như thể đang thích nghi với mặt cầu trơn trượt.
Nhóm người cẩn thận di chuyển trên cầu.
Đột nhiên, Lê Tiệm Xuyên cảm giác được ánh mắt của Tạ Trường Sinh nhìn thẳng vào lưng mình đã biến mất không hề báo trước, thay vào đó là một ánh mắt ác ý đâm tới như kim độc, k*ch th*ch Lê Tiệm Xuyên lập tức kéo cảnh giác lên cao nhất.
Cả người hắn căng cứng nhưng đường nhìn vẫn ghim chặt vào lưng Ninh Chuẩn, không quay đầu lại nhìn.
Chẳng mấy chốc, một ánh mắt ác ý khác xuất hiện trên đỉnh đầu, ngay sau đó là dưới chân, bên cạnh, phía sau, bốn phương tám hướng, đột nhiên xung quanh đều tràn ngập ánh nhìn.
Cả người Lê Tiệm Xuyên bị bao trùm bởi vô số ánh mắt ác ý.
Tóc gáy hắn dựng lên không kiểm soát được, trong đầu đã nghĩ tới hình ảnh phía sau ___
Sẽ là cả một khoảng không tối tăm, hết vết nứt này đến vết nứt khác lần lượt mở ra, từ trong vết nứt chui ra một con mắt, dày đặc mọi ngóc ngách, trật tự nhìn chằm chằm vào bóng người trước mặt, không hề che giấu sự hung ác và kinh khủng.
Lê Tiệm Xuyên cau mày.
Lúc này, sau tai đột nhiên truyền đến một tiếng tõm, hình như có thứ gì đó rơi xuống nước.
Ngay sau đó, ở phía sau có người vỗ hắn một cái, giọng nói của Tạ Trường Sinh truyền tới: “Đèn pin của tôi rơi xuống nước rồi, anh cho tôi mượn một cái được không?”
Lê Tiệm Xuyên không trả lời.
Hắn cẩn thận nhìn quét về phía bả vai mình qua khóe mắt, sau đó nhìn thấy
bàn tay đang chụp lấy vai mình ___
Một bàn tay ướt dầm dề, bị bao phủ bởi vô số con mắt và vảy nhỏ.
Hết chương 146
Lời editor: Chớp mắt cái đã hơn 6 tháng kể từ lúc tui post chương 145 rồi. Đợi tác giả viết xong màn 6 mà muốn hết bà thanh xuân TT__TT Vì nhớ mọi người quá cũng như muốn thông báo nhẹ là tui vẫn ở đây nên lên post một chương rồi lặn tiếp đây. Chúc mọi người năm mới vui vẻ, an khang thịnh vượng nha.
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 146
10.0/10 từ 35 lượt.
