Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 90: Mơ đẹp


Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi ngồi bên quầy bar, lắng nghe Quý Anh kể xong câu chuyện yêu hận tình thù với Trần Dục Phương trong suốt cả thanh xuân của cô ấy. Nghe ra thì nó giống một câu chuyện yêu hận tình thù đơn phương từ phía Quý Anh hơn, tựa như vừa xem xong một bộ phim thần tượng thanh xuân phiên bản ngắn.


Quý Anh ăn nốt miếng khoai tây chiên cuối cùng, thản nhiên nói: “Trần Dục Phương xưa nay vẫn luôn khá hướng nội, không thích nói chuyện. Hồi trước tôi còn đoán được suy nghĩ của anh ấy, nhưng giờ thì tôi thật sự không tài nào hiểu nổi anh ấy đang nghĩ gì.”


Cô ấy chỉ tay về phía Hạ Nghi, hỏi Nhiếp Thanh Châu: “Chị Hạ Nghi cũng trầm tính ít lời, sao anh lại biết chị ấy nghĩ gì thế?”


Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu chạm phải ánh nhìn của Hạ Nghi. Đôi mắt cô đen láy, chăm chú dõi theo anh.


Anh mỉm cười, đáp: “Thật ra tôi cũng thường không biết Hạ Nghi đang nghĩ gì, nhưng tôi tin rằng cô ấy sẽ nói cho tôi biết khi cần thiết. Đây không phải là chuyện thấu hiểu hay không, mà là tin tưởng hay không.”


Quý Anh hết nhìn Hạ Nghi lại nhìn sang Nhiếp Thanh Châu, chậc lưỡi rồi l**m vụn thức ăn còn dính trên tay: “Tôi thảm thật đấy, lại đi kể lể chuyện tình thất bại của mình cho một cặp tình nhân nghe.”


“Chúng tôi không phải…”


“Rồi rồi, không phải thì thôi. Thế còn buổi tư vấn của tôi thì sao? Thầy Thanh Châu có thể phân tích giúp tôi được không?”


Nhiếp Thanh Châu trầm ngâm một lát rồi đan hai tay ra sau gáy và nói: “Cô nói vì anh ấy thích mô-tô nên cô cũng gia nhập giới chơi xe. Vì anh ấy nói cô chỉ biết tiêu tiền của gia đình nên cô đã dọn ra sống tự lập. Anh ấy đóng phim, bước chân vào showbiz thì cô liền đi làm người mẫu.”


“Đúng vậy.”


“Vậy bây giờ cô có thích mô-tô không? Có thích làm người mẫu không?”


“Thích chứ.”


“Vậy thì đâu phải cô làm những việc này vì anh ấy, mà là vì chính bản thân cô thích chúng. Trong lời kể của mình, cô luôn nhấn mạnh cụm từ ‘vì anh ấy’, điều này giống như một kiểu tự ám thị, không ngừng gán cho anh ấy một ý nghĩa vô cùng quan trọng, khiến cô tin rằng một khi mất đi anh ấy thì cô sẽ phải chịu một tổn thất cực kỳ lớn lao.”


“Thực ra, dẫu không có Trần Dục Phương thì bằng một cơ duyên nào đó cô cũng sẽ đem lòng yêu thích mô-tô, say mê ngành người mẫu và trân trọng tất cả những gì cô đã làm trong những năm tháng qua.”


Nhiếp Thanh Châu bỏ tay xuống, phân tích: “Tôi cho rằng, anh ấy không quan trọng với cô như cô vẫn nghĩ, và cô cũng không thích anh ấy nhiều như cô vẫn tưởng.”


Quý Anh nhíu mày, phản bác: “Gần cả thanh xuân của tôi đều xoay quanh anh ấy, tôi chưa từng thích ai nhiều như thích anh ấy.”


“Vậy bây giờ cô thử hình dung về viễn cảnh chung sống với anh ấy trong tương lai xem, cô có mường tượng ra được không?”



Quý Anh thoáng do dự trong ánh mắt, rồi lại ngập ngừng muốn nói lại thôi.


Nhiếp Thanh Châu tỏ vẻ đã hiểu, anh xòe tay ra và nói: “Chuyện này cũng chẳng có gì to tát cả. Từ bỏ anh ấy thì những nỗ lực cô đã bỏ ra cũng không hề mất đi ý nghĩa, bởi chính tất cả những trải nghiệm đó đã tạo nên con người cô của hiện tại.”


Quý Anh vò vò túi snack, ánh mắt hơi mất tập trung. Sau một hồi im lặng, cô ấy bất chợt chuyển tầm mắt sang Hạ Nghi. Hạ Nghi đang cầm ly uống nước, dáng ngồi tao nhã tựa như một pho tượng xinh đẹp chẳng hề vướng bận chuyện thế gian.


“Chị Hạ Nghi, chị thấy sao?”


Hạ Nghi đặt ly xuống nhìn Quý Anh, đôi mắt đen láy chớp nhẹ một cái. Cô nói ngắn gọn súc tích: “Cô không quan trọng với anh ta đến thế đâu. Anh ta không đáng.”


Quý Anh nhướng mày: “Hết rồi à?”


“Hết rồi.” Hạ Nghi ngẫm nghĩ một lát rồi nói thêm: “Tôi thấy, phiền lòng vì một người không coi trọng mình lâu như vậy thật sự rất lãng phí thời gian.”


Quý Anh im lặng hồi lâu. Cô ấy chống cằm nhìn Hạ Nghi, đôi mắt phượng hơi nhướng lên.


“Chất thật đấy, những mối tình chị từng trải qua chắc hẳn hạnh phúc lắm nhỉ.”


Hạ Nghi sững người, bàn tay đang cầm ly của cô khựng lại giữa không trung. Nhiếp Thanh Châu cũng bất giác thẳng lưng, vểnh tai lên nghe ngóng câu trả lời của Hạ Nghi.


“Không có, tôi… chưa từng hẹn hò.” Hạ Nghi đặt ly xuống, đáp lời.


Khóe miệng Nhiếp Thanh Châu bất giác cong lên rồi lại vội vàng ghìm xuống một cách đầy kiềm chế. Anh đẩy gọng kính như để che giấu.


Quý Anh lại quả quyết: “Không thể nào!”


“Từ sau khi ra mắt, tôi luôn rất bận.”


“Thôi đi, người khác nói bận thì tôi còn tin, chứ chị ngoài việc ra album với tổ chức concert ra thì gần như biệt tăm. Concert cũng có tổ chức được mấy lần đâu, thế mà cũng bận á?”


“Ngoài công việc… còn có rất nhiều chuyện khác nữa.”


Quý Anh nhìn Hạ Nghi chằm chằm một lúc rồi dời mắt sang Nhiếp Thanh Châu, khẽ bật cười đầy ẩn ý.


“Thế thì cuộc sống của chị đúng là vô vị thật đấy. Thôi thì cũng cảm ơn hai người đã nghe tôi lải nhải, tôi về ngủ trước đây.”



Dứt lời, cô ấy liền nhảy thoắt xuống khỏi chiếc ghế đẩu cao. Khi đi đến đầu cầu thang, Quý Anh vịn vào tường quay đầu lại nhìn Nhiếp Thanh Châu: “Thầy Thanh Châu, anh xem ngoài Trần Dục Phương ra, ở đây tôi hợp với ai nhất?”


Nhiếp Thanh Châu im lặng một thoáng rồi nói ra tên của người sẽ có mối dây dưa sâu sắc với cô ấy ở nửa sau chương trình.


“… Chu Ôn Văn?”


Quý Anh búng tay một cái: “OK.”


Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, màn dạo đầu cho mối tình tay tư rắc rối của cô ấy không lẽ nào lại bắt đầu từ chính câu nói này của mình?


Sau khi Quý Anh rời đi, phòng khách lại chìm vào yên tĩnh. Hạ Nghi uống một ngụm nước, trầm ngâm nói: “Hóa ra cũng có người yêu đương như vậy.”


Nhiếp Thanh Châu nói nhỏ với Hạ Nghi: “Em đi nghỉ sớm đi, anh còn phải viết một lúc nữa.”


Hạ Nghi gật đầu. Cô rời quầy bar, bước về phía cầu thang. Trong tầm mắt, chiếc cầu thang uốn lượn dẫn lối vào một khoảng tối không thể lường trước, tim cô lại bắt đầu đập nhanh hơn, một cảm giác bất an nào đó lại bắt đầu trỗi dậy.


Cô đứng lặng ở đầu cầu thang một lúc. Mãi cho đến khi giọng nói thắc mắc của Nhiếp Thanh Châu vang lên từ phía sau, Hạ Nghi mới bừng tỉnh và quay đầu lại nhìn anh.


“Em ngủ ở sô pha ngoài phòng khách có làm phiền anh không?” Cô hỏi khẽ.


Nhiếp Thanh Châu sững sờ, rồi lập tức nhận ra điều gì đó, vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc: “Em gặp ác mộng à?”


Hạ Nghi lặng thinh.


Thế là anh đứng bật dậy khỏi ghế, định nói gì đó nhưng rồi lại liếc mắt về phía chiếc camera gần đấy. Cuối cùng, anh chỉ bước đến bên cô và nói: “Để anh đi lấy chăn gối cho em.”


Anh đi trước cô, từng bước tiến vào màn đêm, đèn ngủ cảm ứng cũng sáng lên theo bước chân nah. Hạ Nghi đi theo sau, ngước mắt nhìn vệt sáng yếu ớt lan trên tấm lưng rộng lớn của anh rồi đưa tay níu lấy vành mũ áo hoodie anh đang mặc.


Bước chân Nhiếp Thanh Châu khựng lại. Dường như anh bật cười khe khẽ rồi đưa tay nới lỏng cổ áo, đoạn tiếp tục đi về phía trước.


Anh ôm chăn gối của Hạ Nghi xuống, lúc đặt lên sô pha còn thoáng chút do dự. Anh dịu dàng nói: “Sô pha có khi hơi bẩn đấy. Để anh xem trong tủ còn ga giường không.”


Anh vẫn luôn sạch sẽ đến thế.


Hạ Nghi khẽ mỉm cười: “Không cần đâu.”



Cô ngừng một lát rồi hỏi: “Bây giờ anh… vẫn dùng loại nước giặt ngày trước à?”


“Mấy năm nay hãng đã đổi mẫu mấy lần rồi, nhưng anh tìm được một loại khác thay thế, mùi hương vẫn y như vậy.” Nhiếp Thanh Châu vừa giúp cô trải chăn gối ra sô pha vừa quay lại mỉm cười với cô: “Anh nhớ là em thích mùi hương này.”


Hạ Nghi thầm nghĩ, mùi hương bạc hà này chính là thứ cô đã nhận ra ngay tức khắc giữa sảnh tiệc ngập tràn những mùi nước hoa phức tạp khi gặp lại anh sau tám năm.


Giờ nghĩ lại, mùi hương trong ký ức ấy thực ra chỉ là mùi hương liệu nồng hắc của loại nước giặt rẻ tiền. Chẳng qua vì anh giặt giũ quá chăm chỉ nên nó mới vương trên người anh rõ rệt đến thế, trở thành một phần của chàng thiếu niên năm nào.


Hạ Nghi lặng lẽ ngước nhìn anh. Nhiếp Thanh Châu xoa đầu cô rồi cúi người xuống thì thầm: “Ngủ ngon nhé. Có anh ở đây rồi, đừng sợ.”


Hạ Nghi kéo chăn lên, cuộn mình trên chiếc sô pha. Không gian nhỏ hẹp này ngược lại còn cho cô thêm cảm giác an toàn. Cô cứ thế mở mắt nhìn về phía Nhiếp Thanh Châu sau quầy bar. Anh đang gõ phím dưới ánh đèn vàng vọt, tiếng lách cách từ bàn phím giờ đây cũng đã nhẹ hơn lúc đầu rất nhiều.


Anh ngồi đó, chẳng hiểu sao Hạ Nghi lại nghĩ đến chiếc đồng hồ cát đang chầm chậm chảy, miên man và tĩnh tại, với tiếng cát rơi lao xao khe khẽ.


Hàng mi cô chớp vội đôi lần rồi từ từ khép lại.


Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu lên từ sau chiếc máy tính. Anh lặng ngắm Hạ Nghi một lúc, đoán rằng cô đã ngủ say rồi mới gập máy lại. Chính anh cũng chẳng biết trong suốt khoảng thời gian vừa rồi mình đã gõ ra những dòng ký tự vô nghĩa gì nữa.


Anh rời khỏi ghế, liếc nhìn những chiếc camera xung quanh rồi tắt ngọn đèn treo nhỏ duy nhất trên đỉnh đầu. Không gian chìm vào bóng tối đặc quánh, trong tầm nhìn của camera giờ cũng chỉ còn một màu đen kịt, mờ ảo.


Nhiếp Thanh Châu rón rén bước về phía Hạ Nghi, rồi quỳ xuống trước sô pha. Anh khoanh tay lại, nghiêng đầu lặng lẽ lắng nghe nhịp thở đều đặn của cô.


Đôi mắt anh dần quen với bóng tối, và gương mặt cô cũng từ từ hiện ra rõ nét hơ. Vầng trán, đôi mày, sống mũi, đôi mắt, đường viền hàm và cả những lọn tóc vương trên gò má cô nữa. Dưới ánh trăng mờ ảo, trông cô như một bức tranh thuỷ mặc nhòe khói.


Cô chợt nhíu mày, có vẻ như đang gặp phải điều gì không vui trong mơ. Bao năm không gặp, dường như cô đã có thói quen cau mày nhiều hơn xưa.


Nhiếp Thanh Châu chậm rãi ghé sát lại gần, chống một tay lên sô pha, làm nhăn một góc chăn của cô. Anh dừng lại một thoáng để lắng nghe hơi thở nhè nhẹ của cô, rồi dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán cô.


Trán cô lành lạnh, thoảng hương sương mai tinh khiết.


Nụ hôn của anh rất khẽ nhưng lại kéo dài thật lâu. Đến khi anh rời đi, cánh tay đang chống đỡ cơ thể đã tê rần.


Nhiếp Thanh Châu nhìn đôi mày đã giãn ra của cô, bật cười khẽ: “Thế mới đúng chứ.”


Người anh thương ơi, đừng chau mày nữa, phải cười nhiều lên mới xinh đẹp.



“Phải mơ thật đẹp nhé.” Anh thì thầm, tựa như một lời nguyện cầu.


Kiều Na và Quý Anh đều cảm thấy anh thật thần kỳ, có khả năng tiên tri liệu việc như thần.


Nhưng anh biết, mình nào có năng lực thần thông gì. Bao năm qua, tất cả những lần anh cố vùng vẫy chống lại số phận đều chuốc lấy thất bại ê chề, đến mức giờ đây anh đã trở nên chai sạn, phó mặc cho dòng đời đưa đẩy.


Trong suốt tám năm đằng đẵng, có những khoảng thời gian, nỗi nhớ cô trong anh dâng lên cồn cào. Anh khao khát được nhìn thấy cô, được nghe giọng nói của cô, được chạm vào cô. Khao khát ấy giống như một mũi kim treo lơ lửng ngay tim, mỗi nhịp đập là một lần nhói đau, nhưng trái tim thì lại chẳng thể ngừng đập.


Anh sẽ thao thức suốt đêm để xem đi xem lại những video của Hạ Nghi, để nghe những bài hát của cô, để đọc những lời tỏ tình người hâm mộ gửi đến cô, để hòa tình yêu của mình vào biển tình bao la ấy. Dường như chỉ có cách đó mới có thể pha loãng thứ tình cảm nồng đậm đến mức anh không tài nào chịu nổi.


Và rồi, vận mệnh mà anh từng căm ghét lại trở thành niềm hy vọng duy nhất của anh. Khi tỉnh lại sau tai nạn xe, khi từ bỏ cơ hội đi du học, chính vì biết rằng rồi sẽ có ngày gặp lại Hạ Nghi nên anh mới có thể cắn răng chịu đựng tất cả.


Giờ đây, cô đã trở về, đang ngủ say ngay bên cạnh anh. Anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc, thậm chí có thể thanh thản nhìn lại những tháng ngày nhẫn nại đã qua.


Dù anh vẫn nhỏ bé và chẳng có phép màu gì, nhưng anh vẫn hy vọng có thể san sẻ chút hạnh phúc của mình cho cô, ít nhất là đủ để cô có một giấc mơ lành.


Sáng sớm, khi Chu Ôn Văn xuống lầu chạy bộ, anh ta đã bị Nhiếp Thanh Châu đang ngồi trên ghế quầy bar dọa cho giật nảy mình. Chu Ôn Văn vừa liếc nhìn điện thoại, vừa kinh ngạc hỏi: “Thầy Thanh Châu, sao anh dậy sớm thế? Mà sao không bật đèn?”


Mặt trời còn chưa lên hẳn, ánh sáng trong phòng khách hãy còn yếu ớt. Nhiếp Thanh Châu đã buộc tóc gọn gàng sau gáy, anh vẫn mặc chiếc áo hoodie hôm qua, bên cạnh là chiếc máy tính, còn trước mặt là một ly cà phê.


Anh đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu: “Suỵt, nói nhỏ thôi. Hạ Nghi đang ngủ ở đằng kia.”


Chu Ôn Văn nhìn sang, cũng hạ giọng xuống ngạc nhiên hỏi: “Ủa, sao Hạ Nghi lại ngủ ở đây thế?”


“Tôi cũng không rõ, chắc là thói quen của cô ấy thôi.”


“Ồ, thảo nào anh không bật đèn. Vậy anh về phòng ngủ đi chứ, ngồi đây làm gì?”


Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, đáp: “Tôi ngồi nghĩ ý tưởng cho bài viết, tìm chút cảm hứng.”


Chu Ôn Văn chỉ cho rằng đây là một kiểu lập dị nào đó của nhà văn, nên cũng vẫy tay chào anh rồi ra ngoài chạy bộ.


Sau đó, Nhiếp Thanh Châu lại có cuộc đối thoại tương tự với Bạch Nhất Tuyền và Trần Dục Phương khi họ lần lượt xuống lầu. Cứ thế cho đến khi mặt trời đã lên cao, căn phòng vẫn tĩnh lặng như tờ, không một ai làm phiền đến giấc ngủ của Hạ Nghi.


Hạ Nghi khẽ cựa mình, tạo ra một tiếng động nhỏ, anh biết là cô sắp tỉnh giấc rồi.


Nhiếp Thanh Châu bất giác mỉm cười. Anh liếc nhìn đồng hồ rồi rời khỏi ghế, bưng ly cà phê và cầm theo máy tính rón rén bước lên lầu.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 90: Mơ đẹp
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...