Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 86: Show giải trí
Kể từ sau cuộc gặp gỡ với Nhiếp Thanh Châu, dường như Hạ Nghi đã trút được nỗi lòng. Mỗi khi truyền thông nhắc đến những vấn đề liên quan tới anh, cô cũng không còn lảng tránh nữa.
Thế là, trong các bản tin, tạp chí và những bài phỏng vấn của Hạ Nghi, thông tin về Nhiếp Thanh Châu xuất hiện với tần suất ngày một dày đặc. Cô nói mình là một độc giả trung thành của anh, họ từng là bạn học thời cấp ba, là hàng xóm cũ và là những người bạn rất thân.
Cô nói Nhiếp Thanh Châu chính là người đã giúp cô trưởng thành, rằng nếu không có anh trong những năm tháng cấp ba thì có lẽ cô đã không thể nào gắng gượng được.
Cô nói vì mình ra nước ngoài nên cả hai đã mất liên lạc, mãi đến khi về nước mới nối lại được.
Nhiếp Thanh Châu dần dần nhìn thấy những manh mối mà anh từng viết vào cuốn sổ tay năm xưa. Thời gian tựa như một cỗ máy in, in những họa tiết mà định mệnh đã sắp đặt sẵn thành từng hàng thẳng tắp, không một ly sai lệch.
Trong suốt tám năm qua, anh đã chứng kiến sức mạnh của cỗ máy in này không biết bao nhiêu lần.
Anh cũng không biết giờ đây Hạ Nghi có suy nghĩ gì về cuốn kịch bản định mệnh này. Cô đã từng sụp đổ vì nó, thế nhưng lần gặp trước cô lại chủ động nhắc tới thời điểm anh quay về quá khứ, tựa như đã suy tính kỹ càng và đưa ra quyết định của riêng mình.
Có lẽ, cô đang chờ đợi hồi kết của định mệnh.
Ngày nào Từ Tử Hàng cũng đến cằn nhằn với anh, rằng nhờ có Hạ Nghi mà giờ đây danh tiếng của anh trên trường quốc tế cũng được nâng lên. Có nhà xuất bản nước ngoài muốn dịch sách của anh, còn khuyên anh nên nhận lời phỏng vấn, chụp ảnh tạp chí để duy trì sức nóng.
Nhiếp Thanh Châu chỉ biết nói lời cảm ơn rồi khéo léo từ chối.
Hình tượng couple của anh và Hạ Nghi hiện đang gây ra những luồng ý kiến trái chiều. Rất nhiều người qua đường cho rằng khi người trong cuộc đã thẳng thắn thừa nhận như vậy thì có lẽ chỉ là bạn bè, hơn nữa chênh lệch địa vị giữa hai người quá lớn, bình thường cũng chẳng có chút liên quan nào.
Thế nhưng, đội ngũ “đẩy thuyền” cũng ngày càng hùng hậu. Càng có nhiều thông tin liên quan đến anh và Hạ Nghi, người hâm mộ lại càng có thể dựng nên một câu chuyện hoàn chỉnh về họ. Nhiếp Thanh Châu đã từng thấy trên “siêu thoại” vô số phiên bản “ngược luyến tình thâm”, những bài phân tích về mối liên kết giữa lời bài hát của Hạ Nghi với anh, giữa những cuốn sách của anh với cô, và cả những chi tiết ẩn ý trong các cuộc phỏng vấn của cả hai năm xưa.
Tóm lại, cũng chỉ xoay quanh hai câu mà Giang Vũ Thiến thường hay nói.
“Mỗi câu chuyện của anh đều viết về chị ấy, anh yêu chị ấy biết bao!”
“Mỗi bài hát của chị ấy đều hát về anh, chị ấy cũng yêu anh nhường nào!”
Nhiếp Thanh Châu đọc những bài phân tích của họ mà cảm thấy kinh ngạc trước trí tưởng tượng phong phú ấy. Cặp đôi này qua tay họ đã thực sự thăng hoa thành nghệ thuật.
Dạo này Giang Vũ Thiến đã không còn tham gia các hoạt động của fan hâm mộ, lại đang bận rộn chuẩn bị cho kỳ thực tập, nhưng vẫn tranh thủ thời gian để gào thét trong nhóm chat: “Cái gì mà ‘hiên ngang là tình bạn, dè dặt mới là tình yêu’ chứ! Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu của chúng ta trai tài gái sắc, tình trong như đã, cặp đôi nhỏ của chúng ta phải công khai thể hiện tình cảm mới đúng!”
Tin đồn tình cảm của anh và Hạ Nghi còn chưa kịp lắng xuống thì chương trình giải trí từng cung cấp cho anh nhiều thông tin nhất để thấu hiểu về cô và Nhiếp Thanh Châu cuối cùng cũng đã lên sóng.
“Thanh Châu, cậu có biết chương trình mới ‘Trên Tình Bạn, Dưới Tình Yêu’ của đạo diễn Chu Lợi không?”
Từ Tử Hàng ngồi trên sô pha nhà Nhiếp Thanh Châu, tay bưng chén trà hào hứng nói. Còn Nhiếp Thanh Châu chỉ tựa lưng vào ghế, vẻ mặt thoáng một nét kỳ lạ.
Làm sao anh lại không biết cơ chứ? Anh không chỉ biết mà còn từng xem cả bản dựng hoàn chỉnh rồi.
“Chương trình này là một show hẹn hò rất đặc biệt, chủ đề là mời các cặp đôi nổi tiếng lên đóng giả tình nhân và hẹn hò. Giai đoạn đầu, họ đã mở một cuộc bình chọn trên mạng để xem khán giả muốn thấy cặp đôi nào nhất, cặp đôi ‘Mùa Hạ Trong Thanh’ của cậu và Hạ Nghi đã được bình chọn ở vị trí thứ ba đấy! Đạo diễn Chu Lợi đã đến nói chuyện với tôi rằng muốn mời cậu và Hạ Nghi tham gia.”
Nhiếp Thanh Châu chống tay lên trán nhìn Từ Tử Hàng. Dù biết chương trình này là chuyện ván đã đóng thuyền, nhưng cho đến tận hôm nay anh vẫn không tài nào hiểu nổi rốt cuộc vị đạo diễn này đang nghĩ gì trong đầu.
Chu Lợi là một đạo diễn chương trình giải trí tầm cỡ quốc bảo, chưa từng có chương trình nào qua tay ông ta mà không nổi tiếng, cũng chưa có vị khách mời nào mà ông ta không mời được. “Trên Tình Bạn, Dưới Tình Yêu” là chương trình hẹn hò đầu tiên ông ta thực hiện. Không ngờ ông ta lại mời thẳng những cặp đôi được yêu thích lên chương trình, rồi còn cố ý xáo trộn họ, dùng đủ loại luật chơi để ghép họ thành đối tượng mập mờ cho các buổi hẹn hò. Dự kiến sẽ có tám người tham gia, gồm bốn nam và bốn nữ.
Nói cách khác, dù người tham gia chương trình là những cặp đôi nhưng chưa chắc hai người trong cùng một cặp đã hẹn hò với nhau.
Khi đó, xem đến đoạn mở đầu của chương trình và nghe cô em họ giới thiệu, Nhiếp Thanh Châu chỉ thầm nghĩ đây là cái chương trình giải trí thất đức gì thế này?
Đạo diễn thật sự có thể mời được tất cả bọn họ sao? Những khách mời này cũng đồng ý hợp tác luôn sao? Nhất là Hạ Nghi, với danh tiếng quốc tế của cô ấy, sao lại có thể tham gia một chương trình như thế này chứ?
Và giờ đây, chính anh, Nhiếp Thanh Châu bằng xương bằng thịt, đang ngồi trên sô pha lắng nghe quản lý của mình truyền đạt lại lời mời nhiệt tình từ vị đạo diễn “thất đức” của cái chương trình “thất đức” kia.
Trong khi quản lý của anh đang hào hứng nói: “Còn một chuyện cực kỳ thú vị nữa, trong tốp năm cặp đôi được bình chọn cao nhất, ngoài cậu và Hạ Nghi ra thì bốn cặp còn lại, cộng tới cộng lui cũng chỉ có bốn người thôi. Cậu đoán xem là tại sao?”
Nhiếp Thanh Châu hồi tưởng lại rồi đáp: “Bốn người đó là diễn viên, hai nam hai nữ, ban đầu từng hợp tác chung trong một bộ phim truyền hình. Sau đó họ lại lần lượt hợp tác chéo với nhau, bốn người hoán đổi vị trí tạo thành bốn cặp đôi khác nhau?”
Anh đã từng nghe cô em họ phổ cập kiến thức, rằng bốn người này mới chính là những nhân vật cốt lõi và nặng ký nhất của chương trình. Những bộ phim họ đóng trước đây đều rất nổi tiếng, lượng người hâm mộ của cả bốn cặp đôi đều ngang ngửa nhau, nên mỗi lần họ hẹn hò trên chương trình đều có thể gây ra những cuộc thảo luận và tranh cãi nảy lửa nhất.
Mặt Từ Tử Hàng rạng rỡ hẳn lên: “Ồ, xem ra cậu đã nghiên cứu từ trước rồi nhỉ, thấy hứng thú lắm đúng không? Đạo diễn Chu nói phía Hạ Nghi đã đồng ý rồi!”
Thôi được rồi, chuyện khó tin nhất cuối cùng cũng đã xảy ra.
Nhiếp Thanh Châu chân thành cất tiếng hỏi: “Tại sao Hạ Nghi lại đồng ý chứ?”
Từ Tử Hàng liếc nhìn anh đầy ẩn ý, vừa cười gian vừa khích: “Cậu hỏi tôi làm gì? Tự đi mà hỏi Hạ Nghi ấy! Người ta đã đến tận quán karaoke tìm cậu rồi, đừng nói là cậu không có số của người ta nhé. Biết đâu người ta tham gia chương trình này là vì cậu thì sao!”
“Gần đây tôi chỉ viết sách thôi chứ không làm gì khác. Nếu cô ấy muốn gặp tôi thì gặp lúc nào chả được, cần gì phải lên chương trình chứ?”
Từ Tử Hàng đập bàn một cái, cứ như bắt được thóp gì đó: “Mối quan hệ của hai người quả nhiên không tầm thường! Cậu kể cho tôi nghe xem rốt cuộc hai người là thế nào đi! Lần ở quán karaoke đã có mấy người nghi ngờ đó là Hạ Nghi rồi, nếu không phải tôi một mực khẳng định đó là bạn gái mới ngoài ngành của cậu thì lời nói dối của cậu đã chẳng thể che đậy nổi nữa rồi! Cậu chẳng nói cho tôi biết gì cả, thế mà gọi là anh em à?”
Dưới ánh mắt sắc lẹm của Từ Tử Hàng, Nhiếp Thanh Châu vẫn điềm nhiên suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng chịu hé lộ một chút thông tin: “Bây giờ tôi và Hạ Nghi đang bắt đầu lại từ tình bạn.”
“Bắt đầu lại từ tình bạn, câu này vi diệu thật đấy. Chẳng phải hai người vốn dĩ đã là bạn bè rồi sao? Vậy tức là trước đây đã xảy ra chuyện gì đó khiến hai người không thể tiếp tục làm bạn, và bây giờ hai người gương vỡ lại lành, cố gắng bắt đầu lại từ tình bạn rồi phát triển thành tình nhân!” Chỉ trong thoáng chốc, Từ Tử Hàng đã phân tích xong cả một kịch bản.
Nhiếp Thanh Châu nhìn anh ta một lúc lâu rồi nói: “Cậu có hứng thú gia nhập hội fan của cặp đôi ‘Mùa Hạ Trong Thanh’ không? Tôi thấy cậu có năng khiếu lắm đấy.”
“Còn không phải tại cậu cứ úp úp mở mở bắt tôi đoán sao! Thôi đừng lề mề nữa, rốt cuộc cậu có đồng ý lời mời tham gia chương trình này hay không?”
“Được, tôi nhận.” Nhiếp Thanh Châu dứt khoát đồng ý.
Vì Hạ Nghi đã đồng ý nên anh cũng không có lý do gì để từ chối.
Từ Tử Hàng vui vẻ ở lại nhà Nhiếp Thanh Châu ăn chực một bữa cơm do chính tay anh nấu rồi mới đi. Trước khi về, anh ta còn nói muốn nắm giữ trái tim phụ nữ thì phải nắm giữ dạ dày của cô ấy trước, gợi ý Nhiếp Thanh Châu nên luyện tập thêm vài món ăn cao cấp và phức tạp, còn anh ta thì không ngại làm chuột bạch thí nghiệm để thưởng thức.
Đây là lần đầu tiên Nhiếp Thanh Châu thấy có người có thể nói chuyện ăn chực một cách thanh tao thoát tục và hùng hồn đến thế.
Cánh cửa vừa đóng lại, Nhiếp Thanh Châu liền cầm điện thoại đi ra ban công. Anh ở trên tầng hai, bên ngoài cửa sổ là một cây mộc lan tím rất lớn, cành cây đã vươn dài đến tận vách tường, gần như sắp xuyên qua cửa sổ để mọc vào trong nhà, sát bên cửa sổ là bốn năm đóa hoa trắng phớt tím đang hé nở.
Nhiếp Thanh Châu vừa mở cửa sổ, một làn hương thanh tao trong trẻo liền ùa vào. Anh tựa khuỷu tay lên bậu cửa, gọi điện cho Hạ Nghi.
“A lô, Hạ Hạ.” Nhiếp Thanh Châu gọi tên cô, giọng anh thong thả: “Đang làm gì thế?”
“Đang khớp lịch trình với Bonnie.”
“Anh có làm phiền em không?”
“Không có.”
Nhiếp Thanh Châu gõ nhẹ lên khung cửa, anh nói: “Vừa nãy nghe Tử Hàng bảo em đã nhận lời mời tham gia chương trình rồi, anh muốn hỏi tại sao em lại đồng ý?”
“Lẽ ra anh phải biết là em sẽ đồng ý từ trước rồi chứ.”
“Đúng là anh biết từ sớm rồi, nhưng từ trước đến giờ anh vẫn luôn không hiểu được lý do.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, giọng Hạ Nghi vang lên có chút mơ hồ: “Chỉ là muốn thử thôi.”
“Thử cái gì?”
“Yêu đương.”
“Tại sao lại phải dùng cách này?”
“Bởi vì chỉ có cách này mới có thể thử được.” Câu trả lời của Hạ Nghi lại quay về điểm xuất phát.
Nhiếp Thanh Châu trầm ngâm một lát, dù vẫn chưa thực sự hiểu rõ nhưng anh vẫn nói: “Được rồi, vậy thì chúng ta cứ thử xem sao.”
Anh dừng lại giây lát rồi cười nói: “Giá như lúc hẹn hò em có thể đến nhà anh làm khách thì tốt biết mấy. Tay nghề nấu nướng của anh giờ đã tiến bộ nhiều lắm, có thể làm cho em rất nhiều món ngon. Cây đàn dương cầm ở nhà đã lâu không có ai chơi, có lẽ âm cũng không còn chuẩn nữa rồi. Hơn nữa, hoa mộc lan tím trong khu nhà anh đang nở rộ, thơm lắm.”
“Hoa đã nở vào tận trong cửa sổ nhà anh rồi sao?” Hạ Nghi hỏi.
“Vẫn chưa. Lần trước gửi mail cho em anh có nhắc tới nó, nó còn cách tường nhà anh hơn nửa mét. Bây giờ thì nó đã áp sát vào tường nhà anh rồi, sắp phải uốn mình để vươn tiếp rồi đấy.”
“Ừm…”
Bonnie kinh ngạc nhìn Hạ Nghi ngồi phía đối diện. Hạ Nghi ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn, khuỷu tay đặt lên thành ghế, tai đeo tai nghe bluetooth, giọng điệu bình thản mà dịu dàng trò chuyện với người ở đầu dây bên kia. Cô cụp mắt nói về hoa mộc lan, về những món ngon, về cây dương cầm, nói về những điều bình dị, dung tục mang đầy hơi thở của cuộc sống đời thường.
Bonnie vẫn luôn cảm thấy Hạ Nghi ít nhiều có một vẻ gì đó như không vương khói lửa nhân gian. Lần đầu tiên gặp mặt, giữa một nhóm sinh viên tự tin, phóng khoáng đã quen với văn hóa Mỹ, Hạ Nghi hiện lên như một nốt nhạc hoàn toàn lạc điệu.
Hạ Nghi không giống một cô gái trẻ mười chín tuổi. Cô không ham mê ẩm thực, chẳng bận tâm đến chuyện ăn mặc, cũng không bao giờ bàn tán chuyện phiếm. Cô luôn lặng lẽ quan sát người khác, hiếm khi nói về điều gì ngoài âm nhạc, tựa như chẳng hề có bất cứ d*c v*ng trần tục nào với thế giới này.
Bonnie từng nghe nói, khi ấy Hạ Nghi vừa mới bình phục sau một trận bệnh tâm lý nghiêm trọng. Chị ấy không biết đây là di chứng của bệnh tật hay là bản tính của Hạ Nghi vốn sinh ra đã như vậy.
Ít nhất là từ khi quen biết Hạ Nghi, cô chưa từng có lấy một người bạn, mọi giao thiệp với giới nhạc sĩ đều chỉ dừng lại ở mức độ hợp tác công việc, ngay cả mối liên hệ với gia đình cũng hết sức tế nhị. Sau này, bệnh tình của Hạ Nghi tái phát không biết bao nhiêu lần, nhưng cô chưa từng một lần tiết lộ tình hình thật sự của mình cho người nhà. Mãi đến vài năm gần đây, khi bệnh tình đã có chuyển biến tốt, cô mới nói cho gia đình biết.
Thì ra Hạ Nghi cũng có lúc hứng thú với những điều vụn vặt thường ngày như thế, cũng có một người mà cô muốn cùng sẻ chia cuộc sống.
Đợi Hạ Nghi cúp điện thoại rồi quay đầu nhìn sang, Bonnie nói một cách chân thành: “Lúc nãy trông em thật tuyệt vời.”
“Gì cơ?”
“Trông em rất hạnh phúc.” Bonnie vui vẻ nói: “Em vẫn còn thích cậu ấy, đúng không? Vậy thì hãy thử hẹn hò với cậu ấy xem sao!”
Hạ Nghi sững người rồi đáp: “Cho nên em mới nhận lời mời tham gia chương trình đó.”
“Không phải kiểu giả vờ trong show giải trí mà là hẹn hò thật sự ngoài đời ấy.” Bonnie nhiệt tình gợi ý. Chị ấy thầm nghĩ, có lẽ mình là một trong số ít những quản lý lại đi mong nghệ sĩ của mình thực sự yêu đương.
Hạ Nghi lắc đầu, dường như cô muốn giải thích cặn kẽ cho Bonnie nhưng lại không biết phải diễn tả thế nào.
Cuối cùng, cô chỉ nói một cách đơn giản: “Anh ấy không phải là người có thể tùy tiện dùng để ‘thử’. Nếu mọi chuyện có thể dễ dàng đến vậy, em đã không phải chờ đến tận hôm nay.”
Cô ngồi bên khung cửa sổ sát đất của tầng lầu cao vút, cảnh đêm thành phố trải dài lấp lánh xa xăm dưới chân. Dường như kể từ khoảnh khắc cô gác máy, cô đã tách mình khỏi cõi nhân gian ấm áp mang theo hương mộc lan và mùi thức ăn, để rồi bay bổng lên lơ lửng giữa tầng không.
Bonnie lặng ngắm một Hạ Nghi như thế và chợt nhận ra, dù mình mới biết cái tên Nhiếp Thanh Châu cách đây không lâu nhưng suốt bảy năm qua, người con trai ấy vẫn luôn âm thầm tồn tại nơi sâu thẳm câm lặng của Hạ Nghi, chỉ là chị ấy chưa từng nhận thấy mà thôi.
Người con gái mà chị ấy vẫn ngỡ là kiên cường nhất thế gian này, người đã một mình chiến thắng cả thất bại, bội phản và căn bệnh tâm lý giày vò, cũng có lúc vì một người mà trở nên cẩn trọng và yếu lòng đến thế.
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 86: Show giải trí
10.0/10 từ 25 lượt.
