Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 81: Couple


Tới bệnh viện, cuối cùng bác sĩ cũng gỡ được tay Nhiếp Thanh Châu ra khỏi tay Hạ Nghi. Bonnie rối rít cảm ơn anh, sắp xếp nhân viên đưa anh về, sau đó hai người họ biến mất sau cánh cửa phòng VIP của bệnh viện.


Đây là một bệnh viện tư nhân, chắc hẳn là do Bonnie sắp xếp, vị trí khá hẻo lánh, công tác bảo mật quyền riêng tư được thực hiện rất tốt.


Nhiếp Thanh Châu ngồi trên băng ghế dài của bệnh viện, nói với trợ lý Tiểu Vương do Bonnie sắp xếp rằng anh chưa về nhà vội.


“Phiền cậu nói lại với chị Bonnie, nếu Hạ Nghi tỉnh lại cần tôi thì tôi có thể đến bất cứ lúc nào.” Nhiếp Thanh Châu nói với Tiểu Vương.


Tiểu Vương không thể tự quyết định, nghe vậy bèn nhắn tin cho Bonnie.


Bệnh viện yên tĩnh đến lạ thường, thời gian cũng trở nên dài đằng đẵng. Nửa tiếng sau, Bonnie từ trong phòng bước ra, cúi người nói với Nhiếp Thanh Châu một cách hòa nhã: “Hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều, Hạ Nghi đã tỉnh lại rồi, cậu về nghỉ ngơi trước đi. Sau này có cơ hội nhất định sẽ đến tận nhà để cảm tạ.”


Nhiếp Thanh Châu đứng dậy, anh lắc đầu: “Không cần đâu, Hạ Nghi… cô ấy… không nói muốn gặp tôi sao?”


“Không có đâu ạ. Hạ Nghi nói cô ấy mệt, muốn ngủ một lát. À đúng rồi, cô ấy nhờ tôi nhắn với cậu một câu, chúc mừng sinh nhật.”


Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc rồi gật đầu.


“Không cần phiền chị tiễn tôi đâu, bạn tôi đang trên đường tới đây, lát nữa cậu ấy sẽ đưa tôi về.”


Đêm xuân vẫn còn se lạnh. Bệnh viện tựa lưng vào núi, trong từng hơi thở đều là hương cây cỏ căng tràn sức sống. Nhiếp Thanh Châu ngồi bên đài phun nước ngoài bệnh viện, ngẩn ngơ nhìn ngọn cỏ non mọc lên từ kẽ gạch.


“Thanh Chu!” Tiếng gọi của Từ Tử Hàng vang lên.


Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu lên, chỉ thấy Từ Tử Hàng chạy tới, ngồi phịch xuống bên cạnh anh.


“Hạ Nghi sao rồi?” Cậu ta cuống quýt hỏi.


“Chắc là không sao rồi. Chị quản lý nói cô ấy đã tỉnh lại.”


“Đáng sợ thật đấy, làm ngôi sao hạng A cũng chẳng dễ dàng gì, áp lực lớn quá…” Từ Tử Hàng cảm thán.


Nhiếp Thanh Châu tháo kính xuống, day day ấn đường: “Từ Tử Hàng, tại sao không nói trước với tôi?”



Nghe cái giọng chậm rãi, rành rọt từng chữ của Nhiếp Thanh Châu, Từ Tử Hàng biết là không ổn rồi, cậu ta bèn hắng giọng.


“Tớ có lòng tốt chuẩn bị bất ngờ sinh nhật cho cậu mà! Cậu ngày nào cũng lải nhải Hạ Nghi, Hạ Nghi, ai mà ngờ được Hạ Nghi cũng thích đọc sách của cậu chứ? Trùng hợp làm sao, hai người các cậu đúng là món quà của nhau rồi còn gì! Hơn nữa, kết nối được với Hạ Nghi, giá trị thương mại của cậu sẽ tăng vọt cho mà xem, để tớ nói cho cậu biết, bây giờ cậu đang trên top tìm kiếm đấy…”


Từ Tử Hàng móc điện thoại ra định đưa cho Nhiếp Thanh Châu xem, nhưng bắt gặp ánh mắt sắc như dao của anh liền rụt tay lại. Cậu ta ấm ức nói: “Cậu đúng là ngày càng khó chiều đấy. Ai mà ngờ được lại xảy ra chuyện thế này cơ chứ? Được gặp Hạ Nghi, cậu không vui sao?”


Nhiếp Thanh Châu im lặng.


Được gặp Hạ Nghi, đương nhiên là anh rất vui. Nhưng Hạ Nghi gặp anh, chưa chắc đã thấy vui.


Tám năm qua, anh chưa bao giờ thay đổi phương thức liên lạc, nhưng Hạ Nghi chưa một lần liên lạc với anh. Kể cả khi anh thỉnh thoảng gọi điện cho Tưởng Viện Viện hay Hạ Diên, thăm dò nhắc đến Hạ Nghi, cũng chẳng nhận được bao nhiêu thông tin về cô, dường như giữa họ có một sự ngầm hiểu là sẽ giấu anh.


Có lẽ trong lòng Hạ Nghi vẫn còn khúc mắc với anh.


Ít nhất là hôm nay, cô không muốn gặp anh.


Nhiếp Thanh Châu nhìn những vết cào trên cánh tay mình, nắm chặt tay rồi lại buông ra. Anh hít một hơi thật sâu, nói với Từ Tử Hàng: “Dù sao đi nữa, hôm nay cũng cảm ơn cậu.”


Từ Tử Hàng mơ hồ chẳng hiểu gì, ấm ức đi lấy xe. Nhiếp Thanh Châu lên xe rồi hạ cửa kính xuống, mệt mỏi vò mái tóc, rồi chống tay lên khung cửa sổ, lơ đãng nhìn ra ngoài.


Anh không hề để ý, phía sau khung cửa sổ hắt ra ánh sáng trên tầng hai, có người đang khẽ vén rèm lá sách, hé ra một khe hở.


Hạ Nghi đang nép mình sau cửa sổ. Từ lúc anh ngồi bên đài phun nước, cô đã dõi theo anh rồi.


Bonnie bước vào phòng bệnh, vỗ nhẹ lên lưng Hạ Nghi rồi hỏi: “Hạ Hạ, em đang nhìn gì thế?”


Đôi mắt Hạ Nghi lấp lánh sáng. Cô chăm chú nhìn chiếc xe của Nhiếp Thanh Châu lăn bánh, cho đến khi anh cùng chiếc xe khuất dạng nơi cuối con đường, không còn thấy một bóng hình nào nữa, cô mới quay người lại nhìn Bonnie.


“Không có gì đâu ạ.”


“Ngày mai bác sĩ Steve sẽ tới, em còn thấy khó chịu ở đâu không?”


Vẻ mặt Hạ Nghi đã bình lặng trở lại. Cô khoác trên mình bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, vì đã tẩy trang nên sắc mặt trông có phần nhợt nhạt. Cô lắc đầu, rồi hỏi: “Hôm nay trông em có đáng sợ lắm không?”


Bonnie thành thật nói: “Chị đúng là bị dọa sợ hết hồn. Chị chưa bao giờ thấy bộ dạng này của em, kể cả những lúc em ốm đau bệnh tật cũng chưa từng thấy.”



Bonnie hiểu ra ngay, chị nói: “Không muốn để Thanh Châu thấy bộ dạng hôm nay của em à?”


Lăn lộn trong giới giải trí bao nhiêu năm, lại quen biết Hạ Nghi đã lâu, chị nhanh chóng nhận ra bầu không khí khác thường giữa cô và Nhiếp Thanh Châu.


“Em và Thanh Châu, trước đây hai đứa có quen nhau không?”


Hạ Nghi im lặng một lúc lâu. Cô không biết phải miêu tả mối quan hệ giữa mình và Nhiếp Thanh Châu như thế nào, cố gắng tìm một lời giải thích đơn giản nhất.


“Anh ấy là… người em từng thích.”


Bonnie há hốc miệng kinh ngạc. Chị vỗ về tấm lưng Hạ Nghi: “Vậy nên em đọc sách của cậu ấy là vì… Lạy Chúa, trùng hợp quá đi mất! Xin lỗi nhé, chị hoàn toàn không nghĩ tới, còn định tạo bất ngờ cho em nữa chứ… Vậy bây giờ, em còn thích cậu ấy không?”


Hạ Nghi lặng thinh. Đêm đã khuya, bốn bề chìm trong tĩnh lặng, cô không trả lời câu hỏi của Bonnie.


Kể từ lúc mơ mơ màng màng bị lừa đến tham dự buổi lễ kỷ niệm ra mắt của Hạ Nghi, điện thoại của Nhiếp Thanh Châu như muốn nổ tung, rung không ngớt từ sáng đến tối. Những người bạn học đã im hơi lặng tiếng bao năm bỗng dưng sống lại trong danh bạ, lần lượt tìm đến hỏi chuyện anh. Cứ dăm ba bữa lại có tin tức, video, hay bài viết từ các trang tin được gửi vào nhóm chat, mổ xẻ sự cố đột ngột này từ mọi góc độ.


Nhiếp Thanh Châu day day thái dương, chỉ thấy đau cả đầu.


Anh mở ứng dụng tin tức, dòng tít chễm chệ ngay vị trí đầu tiên chính là: “Hạ Nghi ngất xỉu tại lễ kỷ niệm, nhà văn Thanh Châu ra tay cứu giúp tại chỗ”. Anh thoát ra ngay tức khắc.


Lần trước anh hành động như vậy là khi lên top tìm kiếm sau buổi họp báo ra mắt “Người bị quan sát”, Từ Tử Hàng đã nói thẳng rằng chắc anh mắc phải hội chứng sợ nổi tiếng.


Nhiếp Thanh Châu đáp: “Không phải, tôi chỉ thấy ngượng khi mặt mình xuất hiện trên báo thôi.”


Lần này, anh không chỉ không muốn thấy mặt mình trên tin tức, mà cũng chẳng muốn xem lại cảnh Hạ Nghi thở gấp. Cứ nhớ lại cảnh tượng đó, tim anh lại đập loạn nhịp, hơi thở như ngừng lại. Hạ Nghi lúc ấy đau đớn đến nhường nào, lòng anh cũng bất giác quặn thắt theo.


May mà ngay ngày hôm sau buổi lễ, Hạ Nghi đã đăng video báo bình an với mọi người, trông cô cũng có vẻ ổn. Nhưng việc cô ấy bị thở gấp… Lẽ nào vấn đề tâm lý vẫn chưa khỏi hẳn? Hay là trong tám năm qua đã xảy ra chuyện gì nữa?


Anh chẳng biết chút gì về cuộc sống riêng tư của cô trong tám năm ấy nên không thể nào đoán được.


Nhiếp Thanh Châu thở dài một hơi, anh chuyển sang tài khoản WeChat có tên “Boat”, phát hiện các nhóm chat của nhóm phụ đề và nhóm đón sân bay đều đã loạn cào cào cả lên, tin nhắn chưa đọc trong mỗi nhóm đều hiện “99+”.


Ngón tay khựng lại giây lát, rồi anh đành chấp nhận số phận mà nhấn vào.


Đúng như dự đoán, mọi người đều đang bàn tán về chuyện Hạ Nghi đột nhiên thở gấp trong buổi livestream. Ban đầu, ai nấy đều lo lắng cho sức khỏe của Hạ Nghi, trách móc công ty đã bóc lột cô, nhưng đến lượt “Ây Da Ây Da” thì không khí đột ngột đổi chiều.



Ây Da Ây Da (Timeline): Tội lỗi quá đi mất, tôi xót Hạ Nghi lắm, nhưng mọi người không thấy Thanh Châu và Hạ Nghi là một cặp cực phẩm để “đẩy thuyền” sao!


Ây Da Ây Da (Timeline): Mọi người xem này, chỉ có mình anh ấy phát hiện Hạ Nghi không ổn, anh ấy vòng qua hai người, đỡ lấy chị ấy ngay trước khi chị ấy ngã xuống! Mà màn sơ cứu cũng quá ngầu đi chứ!


Ây Da Ây Da (Timeline): Trời ơi, ánh mắt anh ấy nhìn Hạ Nghi kìa, vừa xót xa vừa tuyệt vời đến nao lòng. Các chị em ơi, tôi phải lập một nhóm để “đẩy thuyền” cặp đôi này thôi!*


Nhiếp Thanh Châu thoáng có một dự cảm không lành. Anh thoát khỏi nhóm chat này thì thấy cái tên của nhóm nhỏ đón sân bay ngày xưa đã được đổi thành “Mùa Hạ Trong Thanh, Tình Xanh Muôn Thuở”.


… Nhanh vậy sao? Mới đó mà đã tình xanh muôn thuở rồi à?


Ây Da Ây Da: Tôi thấy những người “đẩy thuyền” gần như trùng hết với thành viên nhóm cũ nên thôi không lập nhóm mới nữa nhé. Ai không chung thuyền thì tự giác rời nhóm nha, hẹn gặp lại ở nhóm lớn.


Lulus: Haizz, mọi người thấy chưa, có người đi “soi” lai lịch của Thanh Châu rồi kìa, anh ấy với Hạ Nghi học cùng trường cấp ba đó! Có người nói hồi cấp ba họ là một cặp đôi học đường đấy!


Cô nàng ném một đường link vào nhóm, cả đám trong nhóm lập tức bùng nổ.


Pika: Cũng có người nói họ chỉ là hàng xóm, bảo là hồi cấp ba Nhiếp Thanh Châu theo đuổi Hạ Nghi nhưng bị từ chối.


Ây Da Ây Da: Không phải chứ, tôi hoàn toàn dựa vào trực giác mà lại “đẩy” trúng một con thuyền lớn thế này à?


Chưa Giảm Xuống 50kg Chưa Đổi Tên: Cô ấy đọc sách anh ấy viết, anh ấy là fan của cô ấy, cách nhau mười hai múi giờ, một tình yêu chẳng thể nói thành lời, cũng chẳng thể chạm tới. Đây chẳng phải là câu chuyện tình yêu song phương, gương vỡ lại lành trong truyền thuyết hay sao?


Nhiếp Thanh Châu day day thái dương, vừa uống nước vừa nghĩ, với tài văn chương như vậy, cô gái này nên đi viết sách mới phải chứ?


Pika: Tự dưng thấy sợ sợ, chỉ có mình tôi thấy Thanh Châu có khả năng là trai đểu thôi sao? Anh ta không thao túng tâm lý Hạ Nghi của chúng ta đấy chứ?


Nhiếp Thanh Châu phụt cả ngụm nước đang uống ra ngoài.


Pika: Hạ Nghi vừa nhìn thấy anh ta đã ngất xỉu, lạ thật đấy chứ.


Lulus: Ý cậu là trước đây anh ta đã làm tổn thương Hạ Nghi, để lại ám ảnh tâm lý cho cô ấy à?


Pika: Tôi nghĩ vậy đó, cái không khí này đâu có giống những người yêu nhau tương phùng đâu chứ?


Ây Da Ây Da thẳng tay quăng mấy tấm ảnh động vào nhóm. Đó là cảnh quay từ xa ghi lại khoảnh khắc tay họ nắm lấy nhau sau khi Hạ Nghi ngã xuống. Tay của Hạ Nghi và anh đan chặt vào nhau, mười ngón tay khép lại, khớp xương trắng bệch vì dùng sức quá nhiều.



Ây Da Ây Da: Trong giây phút nguy cấp ấy, người ta sẽ chỉ dựa vào người mà mình tin tưởng nhất thôi, đúng không? Phản ứng trong tiềm thức không biết nói dối đâu. Phản ứng đầu tiên của Hạ Nghi chính là dựa dẫm vào Thanh Châu.


Ây Da Ây Da: Hơn nữa, nếu chị ấy không thích Thanh Châu, sao lại cứ đọc mãi sách anh ấy viết, đến nỗi đi máy bay cũng mang theo bên mình?


Ây Da Ây Da: Tôi thích Hạ Nghi bao nhiêu năm nay rồi, tôi cũng không có ý bênh vực gì cho Thanh Châu đâu. Chỉ là mọi người không cảm thấy Hạ Nghi trước giờ luôn quá điềm tĩnh hay sao? Chị ấy rất ít khi xuất hiện, nhưng mỗi lần xuất hiện trông đều rất bình thản, dù là concert hay phỏng vấn cũng chưa bao giờ quá phấn khích, nụ cười cũng chỉ là mỉm cười nhẹ nhàng. Mọi người có hiểu cái cảm giác đó không? Rất cô độc, cái cảm giác tự bao bọc mình thật chặt, rõ ràng có thể viết ra những bài hát tuyệt vời đến thế, hát cũng chạm đến trái tim người nghe như vậy, nhưng lại cứ có cảm giác như tình yêu của cả thế gian này chẳng liên quan gì đến chị ấy cả.


Ây Da Ây Da: Đây là lần đầu tiên tôi thấy Hạ Nghi bộc lộ một cảm xúc khác thường đến vậy. Đối với tôi Thanh Châu chỉ là một “công cụ”, chỉ cần anh ấy có thể khiến Hạ Nghi vui vẻ là được rồi.


Người vừa được phong làm “công cụ” là Nhiếp Thanh Châu chợt dừng động tác nhấn nút lại.


Boat: Mọi người nghĩ Hạ Nghi còn thích anh ấy không?


Ây Da Ây Da: !!! Vãi chưởng, B-thần chưa rời nhóm! Anh cũng “đẩy thuyền” Mùa Hạ Trong Thanh à!


Boat: …


Ây Da Ây Da: Anh lên Weibo mà xem! Trong Super Topic có cả đống ảnh động với bài phân tích đó, xem là hiểu liền. Ai xem mà không hiểu thì tôi chỉ có thể nói là gu có vấn đề thôi.


Nhiếp Thanh Châu cảm thấy đầu óc mình chắc có vấn đề rồi, vì anh lại lên Weibo tìm kiếm thật. Anh vốn là người tám trăm năm không ngó ngàng đến Weibo, tài khoản cũng chỉ là một nick phụ chẳng ai biết đến. Cảm giác ngượng ngùng khiến anh cứ xem được một tấm ảnh động hay video của chính mình là lại phải tắt màn hình điện thoại đi để bình tĩnh lại.


Dù vậy, anh vẫn cần mẫn xem hết một lượt các từ khóa: tên mình, tên Hạ Nghi, tên cặp đôi và các chủ đề hot. Dường như tấm ảnh hai tay họ đan vào nhau và tấm ảnh động anh ôm lấy Hạ Nghi, nghiêng mình nhìn cô đang cực kỳ nổi tiếng, vô số người xem trầm trồ cảm thán.


“Không khí ngược luyến… một ánh mắt vạn năm… thiếu niên rung động một khoảnh khắc là rung động cả đời…” Đây là cái quái gì thế này?” Ngón tay Nhiếp Thanh Châu lướt nhanh trên màn hình.


– Tôi đã xem lá số của Hạ Nghi và Thanh Châu rồi, tuyệt cú mèo luôn, họ đúng là một cặp trời sinh! Giữa họ là duyên phận không thể cắt đứt, đã định sẵn sẽ quấn quýt cả đời, là chỗ dựa cho nhau.


Nhiếp Thanh Châu nhướng mày, đến cả lá số cũng có rồi sao?


Ngón tay anh lướt qua, khựng lại, rồi lại lướt về.


Anh để lại bình luận bên dưới bài viết đó: “Xin hỏi xem lá số như thế nào vậy ạ?”


Ngay khoảnh khắc gửi đi câu này, Nhiếp Thanh Châu cảm thấy đầu óc mình đúng là có vấn đề nghiêm trọng rồi.


Trong tám năm đằng đẵng chờ đợi, rõ ràng anh vẫn luôn giữ được lý trí và sự kiên nhẫn, vẫn luôn điềm tĩnh thong dong. Nhưng sau khi gặp lại Hạ Nghi, sau khi nhận ra cô dường như không muốn gặp mình, tất cả bỗng chốc đổi khác.


Anh bắt đầu nóng nảy bất an, và rồi khẩn thiết muốn tìm cho ra một bằng chứng, rằng tình cảm cô dành cho anh vẫn chưa hề đứt đoạn.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 81: Couple
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...