Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 8: Khai giảng


Nếu cô em họ ở tận mười năm sau của anh mà biết anh mình cuối cùng cũng trở thành fan của idol ruột, chắc cô bé sẽ vui đến phát khóc tại chỗ, rồi kéo anh lải nhải suốt ba tiếng đồng hồ rằng Hạ Nghi là tiên nữ tuyệt vời nhất trần đời, ba câu không rời “con gái ngoan của tôi”.


Cô em họ tự xưng là “fan mẹ” của Hạ Nghi, bảo rằng đây là một kiểu fan không cầu xin gì khác, chỉ mong thần tượng được hạnh phúc.


Nhiếp Thanh Châu vốn không hiểu lắm mấy cái kiểu của giới fan hâm mộ, anh nghiêm túc nghĩ ngợi một lúc. Đã vậy thì từ nay về sau, anh sẽ là “fan ba” của Hạ Nghi.


Ngoài ra, anh còn muốn nói với cô em họ một cách chân thành tha thiết rằng, cặp đôi em “chèo” chắc chắn là giả, anh họ của em tuyệt đối sẽ không thích một cô nhóc nhỏ hơn mình tận mười tuổi.


Nhiếp Thanh Châu đang mải mê với dòng suy nghĩ, Hạ Nghi ở phía trước hoàn toàn không hay biết mình đã có thêm một người “ba” chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cuối cùng cô cũng tìm thấy chiếc xe ba gác của mình trong bãi đỗ, cô cúi xuống mở khóa, tấm lưng cong lên, dấu vết của cột sống hằn rõ sau lớp áo.


Nhiếp Thanh Châu nhớ lại trên đường đến bệnh viện, anh đã mơ màng dựa vào lưng cô, xương của cô rất cấn.


Cô rất gầy.


Anh nắm lấy tay lái, nói: “Để tôi đạp cho, cậu ngồi sau đi.”


Hạ Nghi đứng thẳng dậy, ánh mắt lướt qua vết máu trên vai Nhiếp Thanh Châu, cô thản nhiên nói: “Tiền thuốc men cậu nợ tôi 374 tệ, vết thương mà bục chỉ phải khâu lại thì giá gấp đôi. Cậu có tiền không?”


“Không…”


“Vậy thì lên xe.”


Hạ Nghi dứt khoát ngồi lên xe, một chân đặt lên bàn đạp, chỉ tay ra chiếc ghế phía sau.


Nhiếp Thanh Châu day day trán, rồi lóng ngóng leo lên xe. Khi xe bắt đầu lăn bánh, anh nghĩ có lẽ bây giờ mình giống “fan em trai” hơn.


Hạ Nghi đạp xe rất giỏi, vừa vững vừa nhanh, luồn lách linh hoạt qua những con phố, ngõ hẻm rồi rẽ vào con đường ven biển quen thuộc dẫn về nhà. Một bên đường là những mái nhà san sát cao thấp, một bên là biển xanh bao la vô tận. Nhiếp Thanh Châu đưa tay lên ngang mày nhìn ra xa, rồi lại chuyển tầm mắt đến mái tóc mai bị gió thổi rối của Hạ Nghi.



Bờ biển Thường Xuyên rất đẹp.


Và cả cô gái nhỏ duy nhất anh quen ở nơi này, tên cô là “Hạ Ý”, nhưng lại tựa như “Thu Ý” hơn. Giống như tiết trời đầu thu trong trẻo, yên tĩnh và sáng trong này.[1]


Từ nay về sau, với tư cách là người ủng hộ cô, anh sẽ làm hết sức mình để hỗ trợ và giúp đỡ cô.


Giây phút này đây, anh cảm giác như đôi chân lần đầu tiên chạm đất, một cảm giác thật vững chãi.


Trên đường về có một đoạn dốc, Nhiếp Thanh Châu đã nói từ trước khi lên dốc: “Cậu cho tôi xuống đi, cũng không còn xa nữa, tôi đi bộ về được rồi.”


Hạ Nghi lại lờ đi như không nghe thấy, chỉ đạp nhanh hơn, gió rít gào bên tai. Nhiếp Thanh Châu giật giật áo cô, nói lớn: “Phía trước là dốc đấy, tôi nặng lắm, cậu không chở nổi tôi đâu.”


Cuối cùng Hạ Nghi cũng lên tiếng, cô lạnh nhạt liếc nhìn Nhiếp Thanh Châu: “Ngồi yên, đừng nói nhảm nữa.”


“…”


Nói rồi cô đạp xe lên dốc. Con dốc không quá đứng, nhưng lại rất dài. Hạ Nghi siết chặt tay lái, tốc độ xe vậy mà không giảm đi bao nhiêu, cứ thế bon bon leo dốc.


Nhiếp Thanh Châu ngạc nhiên trước sức lực của Hạ Nghi, nhưng cũng hiểu rõ dù cô khỏe đến đâu thì việc chở anh lên dốc cũng sẽ rất tốn sức. Anh nhìn tốc độ của chiếc xe, thầm tính toán xem phải nhảy xuống thế nào mới có thể tiếp đất an toàn.


Nhưng khi mức giá khâu lại vết thương và khoản sinh hoạt phí ít ỏi còn lại lướt qua đầu, anh liền ngoan ngoãn ngồi im.


Nhiếp Thanh Châu nghiêm túc suy ngẫm, sao dạo này mình gặp vận rủi thế không biết, ngoài việc bị thương đủ kiểu, lại còn liên tục mất mặt, mà lần nào cũng là trước mặt Hạ Nghi.


Cuối cùng cũng về đến nhà, bà Hạ vừa thấy hai người đã vội từ tiệm tạp hóa đi ra, vừa mừng rỡ vừa lo lắng nắm lấy tay Nhiếp Thanh Châu xem xét.


“Ây da, cháu về rồi đấy à? Không sao chứ chàng trai, cháu đúng là dọa người ta sợ chết khiếp!”


Nhiếp Thanh Châu nở nụ cười mà anh giỏi nhất để lấy lòng người lớn tuổi: “Cháu không sao ạ. Bác sĩ bảo cứ uống thuốc đúng giờ, đến ngày thì đi cắt chỉ là được.”



Bà Hạ nhìn ra sau lưng anh, hỏi: “Người nhà cháu đâu? Không phải Hạ Hạ nói sẽ liên lạc với gia đình cháu à?”


“Ba mẹ cháu đều đi làm công nhân ở tỉnh, bình thường cháu chỉ ở một mình thôi ạ. Vết thương này cũng không có gì to tát, đừng làm phiền họ thì hơn.” Nhiếp Thanh Châu dừng một lúc rồi nói thêm: “Tiền thuốc men cháu sẽ gửi lại bà sớm nhất có thể ạ.”


Ánh mắt bà Hạ ánh lên vẻ thương xót, bà vỗ vỗ tay anh: “Không vội. Cháu bị thương thế này, tự chăm sóc bản thân kiểu gì, ăn uống ra sao?”


“Cháu tự nấu ăn, làm chậm một chút là được ạ.”


“Trời ơi, cháu phải cẩn thận chứ. Hay là thế này, khoảng thời gian này cháu cứ qua đây ăn cơm với bà, nhà cũng không thêm gì ngoài một đôi đũa.”


Nhiếp Thanh Châu mở to mắt, anh bất giác nhìn về phía Hạ Nghi. Cô cũng nhìn lại anh, không nói một lời. Anh đắn đo: “Cháu đến bệnh viện đã phiền bà nhiều rồi, giờ còn qua ăn cơm nữa, cháu…”


“Đã phiền rồi thì phiền cho trót luôn. Đông người ăn cơm càng vui, phải không Hạ Hạ?” Bà Hạ nở nụ cười hiền từ, quay sang tìm sự đồng tình từ Hạ Nghi.


Hạ Nghi không nói gì.


“Hạ Hạ!” Bà gọi.


Hạ Nghi đảo mắt, xắn tay áo lên, đáp một cách vô cảm: “Vâng ạ.”


“Đấy cháu xem, Hạ Hạ cũng chào đón cháu rồi đấy, đi rửa tay rồi vào ăn cơm cùng nào.” Bà Hạ vỗ lưng Nhiếp Thanh Châu, đẩy anh vào trong tiệm.


Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, bà nhìn kiểu gì mà ra được là cô ấy đang chào đón cháu vậy.


Lúc bà đi gọi Hạ Diên ra ăn cơm, Hạ Nghi đến bên cạnh Nhiếp Thanh Châu, thì thầm rất khẽ: “Chuyện tôi chơi dương cầm, không được nói cho bà tôi biết.”


Tiệm tạp hóa nhỏ nhà họ Hạ có tên là “Tạp hóa Hạ Gia”, phía trước là mặt tiền cửa hàng, phía sau là nơi sinh hoạt của bà Hạ, Hạ Nghi và Hạ Diên. Vì muốn nhường tối đa không gian cho tiệm tạp hóa nên nhà họ không có phòng khách hay phòng ăn, bữa cơm được bày trên một chiếc bàn nhỏ trong bếp.


Nhiếp Thanh Châu đã cao tới một mét tám mươi ba, chiếc bàn này đối với anh quả là hơi thấp, đôi chân dài chẳng biết đặt đâu đành phải co lại, cánh tay cũng không đặt lên bàn được, đành phải bưng bát mà ăn.



Bà Hạ vừa gắp thức ăn cho anh, vừa nói: “Ăn nhiều vào, ăn nhiều vào. Chàng trai trẻ ăn uống sao mà lịch sự thế, không một tiếng động, gắp thức ăn cũng chỉ gắp những món trước mặt mình, có phải ở nhà bà còn chưa quen không?”


Nhiếp Thanh Châu ngẩn ra, rồi cười nói: “Không… đây là thói quen của cháu thôi ạ.”


“Đừng khách sáo với bà, ăn nhiều vào nhé, Chu Bân.”


Nhiếp Thanh Châu tức thì bị sặc, anh lấy tay che miệng quay mặt đi ho sù sụ, ho đến cổ cũng đỏ ửng lên. Hạ Nghi liếc nhìn Nhiếp Thanh Châu, bắt gặp ngay ánh mắt đầy lúng túng của anh.


“Bà ơi… cháu… cháu không phải Chu Bân, cháu tên là Nhiếp Thanh Châu ạ.” Anh giải thích.


“Hả? Sao bà nhớ trong sổ nợ cháu ghi là Chu Bân mà?” Bà Hạ lộ vẻ ngạc nhiên.


“Chuyện đó… lúc nhỏ cháu tên Chu Bân, sau này đổi tên rồi ạ! Hôm đó đầu óc cháu hơi rối nên viết nhầm.”


Cổ và mặt Nhiếp Thanh Châu đỏ bừng một mảng.


Bà Hạ còn định hỏi thêm gì đó, Hạ Nghi đã gắp một đũa rau vào bát bà, phát lòng từ bi giải vây cho Nhiếp Thanh Châu: “Bà ơi, bà cũng ăn nhiều vào ạ.”


Sự chú ý của bà Hạ lập tức bị Hạ Nghi thu hút, bà xót xa: “Bảo bà ăn nhiều làm gì, con ăn nhiều vào mới phải chứ! Con gầy thế này, bà nhìn mà không nỡ, bình thường ăn cũng có ít đâu, có phải ở trường không chịu ăn uống đàng hoàng không…”


Hạ Nghi bình thản đón nhận “hỏa lực” từ bà, cô vẫn ít nói như thường lệ, chỉ thỉnh thoảng gật đầu.


Vào khoảnh khắc này, vẻ lạnh lùng và cảnh giác nơi cô dường như tan biến hết, cả con người trở nên thư thái nhẹ nhàng, tựa như một lớp hơi nước phủ lên mặt băng cứng, chực tan mà chưa tan.


Nhiếp Thanh Châu nhìn cô, rồi lại nhìn Hạ Diên đang cắm cúi ăn, rồi lại nhìn bà Hạ không ngớt lời càm ràm, anh khẽ mỉm cười.


Anh rất biết điều, không hỏi về sự thiếu vắng của cha mẹ nhà họ Hạ, cũng không hỏi tại sao chân của Hạ Diên lại bị tật.


Những ngày sau đó của Nhiếp Thanh Châu cuối cùng cũng ổn định lại, anh bước vào cuộc sống thường nhật của một học sinh: ăn chực, ôn bài, làm bài tập. Kỳ nghỉ Quốc khánh trôi qua nhanh như một cơn gió, học sinh lại ào ào kéo đến trường, quay về với guồng quay học tập.



Khi Nhiếp Thanh Châu xách cặp bước vào lớp 10/13, còn mười phút nữa mới đến tiết đọc buổi sáng, lớp học đang loạn như một cái chợ vỡ, thỉnh thoảng lại vang lên những câu đối thoại kiểu như: “Cậu làm bài kiểm tra đó chưa?”, “Trời ơi, tớ quên mất còn cái này!”, “Mau cho tớ chép với!”


Trường Trung học số Một Thường Xuyên mà anh đang theo học, nói là trường cấp ba tốt nhất ở Thường Xuyên, nhưng Thường Xuyên cũng chỉ là một thành phố cấp huyện nhỏ bé, lên cấp thành phố còn có mấy trường tốt hơn nhiều. Những học sinh ưu tú xuất sắc của Thường Xuyên, chỉ cần nhà có điều kiện một chút đều sẽ không ở lại trường huyện, phần lớn đều lên thành phố học. Chất lượng đầu vào của Trung học số Một Thường Xuyên cũng có thể thấy rõ.


Mà trường Trung học số Một Thường Xuyên lại chia thành lớp chuyên và lớp thường. Các lớp từ 1 đến 5 khối 11 là lớp chuyên, còn lại đều là lớp thường, những “mầm non” tốt nhất đều được chọn vào lớp chuyên cả. Lớp 13 mà Nhiếp Thanh Châu đang học, giống như đáy của một cái chum nước thời xưa, toàn một lớp cặn.


Trong buổi sáng ồn ào vội vã chép bài tập này, vẫn có người chú ý đến Nhiếp Thanh Châu. Mái tóc vàng của anh đã được nhuộm lại, có lẽ vì trước đó đã tẩy tóc nên màu đen nhuộm lại cũng không quá đen, dưới ánh sáng lại ánh lên màu xám tro.


Đồng phục của anh trước đây lúc nào cũng xám xịt, ăn mặc cũng xộc xệch, trông rất luộm thuộm. Hôm nay tóc tai anh gọn gàng, đồng phục cũng được giặt sạch sẽ, bên trong bộ đồng phục thu đông màu xanh trắng là một lớp áo đồng phục mùa hè, cổ áo cài đến chiếc cúc đầu tiên ngay dưới chiếc cổ gầy gầy.


Hai ba người đi lướt qua anh không khỏi ngoái đầu lại nhìn, có người thì thầm: “Hôm nay trông Nhiếp Thanh Châu có vẻ hơi khác phải không?”


Nhiếp Thanh Châu chỉ thấy ồn ào đến đau cả đầu, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của người khác. Anh day trán, xách cặp ngồi vào chỗ của mình. Vừa ngồi xuống đã thấy Trương Vũ Khôn vẫy vẫy hai tờ bài kiểm tra đi tới, nhiệt tình nói: “Anh Châu, đến rồi à, tớ vừa mới lấy bài kiểm tra tiếng Anh của Bì Tiểu Ca, cậu có muốn chép không?”


Nhiếp Thanh Châu lấy ra một chồng bài tập dày cộp từ trong cặp: “Không cần, tôi làm xong rồi.”


Trương Vũ Khôn trợn tròn mắt, cậu ta cầm lấy bài kiểm tra tiếng Anh của Nhiếp Thanh Châu: “Không phải chứ anh Châu, cậu bắt đầu làm bài tập từ khi nào thế… Ủa, Hạ Nghi?”


Nhiếp Thanh Châu ngẩn ra, anh giật lại tờ bài kiểm tra mới phát hiện trong đó có một tờ là của Hạ Nghi.


Nhà Hạ Nghi chỉ có một chiếc bàn học không lớn. Bình thường cô học buổi tối ở trường, bài tập đều làm xong ở lớp, nên chiếc bàn này để cho Hạ Diên dùng. Nhưng mỗi khi đến kỳ nghỉ, cả Hạ Nghi và Hạ Diên đều cần bàn để làm bài, chỗ ngồi liền trở nên chật chội.


Để báo đáp ơn ăn chực, Nhiếp Thanh Châu chủ động mời Hạ Nghi và Hạ Diên đến nhà mình làm bài tập. Phòng khách nhà anh rộng, ba người ngồi quanh bàn ăn làm bài cũng không thành vấn đề.


Tờ bài kiểm tra này chắc là bị lẫn vào lúc họ làm bài tập cùng nhau.


Nhiếp Thanh Châu cầm lấy bài của Hạ Nghi, vỗ vỗ vào chồng bài tập rồi nói với Trương Vũ Khôn: “Tôi qua lớp 10/1 một chuyến, lát cán sự bộ môn đến thu bài thì nộp giúp tôi nhé.”


Trương Vũ Khôn lộ vẻ kinh ngạc, nhìn theo bóng Nhiếp Thanh Châu đi xa, sau đó vẻ mặt dần trở nên phấn khích. Cậu ta lao mấy bước đến bên cạnh Lại Ninh, ra vẻ thần bí: “Đỉnh nóc kịch trần, hình như tôi vừa phát hiện ra một chuyện động trời.”



[1] Đây là hiện tượng đồng âm trong tiếng Trung, “Nghi” đồng âm với “Ý”


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 8: Khai giảng
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...