Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 66: Quên mình
Trong mấy năm ấy, anh cũng thỉnh thoảng nghe nói về những vụ án tàn độc kiểu này, nhưng chúng đều là chuyện ở đẩu đâu, xa vời lắm. Thế nên sau này, khi xem chương trình truyền hình nhắc tới chuyện Nhiếp Thanh Châu dũng cảm làm việc nghĩa thời cấp ba, anh chỉ thấy kinh ngạc và vô cùng khâm phục.
“Người này can đảm thật đấy, nếu là anh hồi cấp ba thì chắc chắn chẳng dám một mình xông ra chặn một tên cặn bã coi thường xã hội đang cầm dao đâu.”
Đó là những gì anh đã nói với cô em họ của mình khi ấy. Nào ngờ, chuyện đời lại luôn lắm bất ngờ.
Giá mà anh biết sớm người đó chính là mình, thì còn hơi sức đâu mà ngồi đó cảm thán? Chắc chắn là phải cố mà ghi nhớ thật kỹ từng chi tiết vụ án được nhắc đến trong chương trình, rồi vội vàng lên mạng tìm kiếm tin tức liên quan. Như vậy thì đã chẳng đến nỗi chỉ vì nhớ mỗi ba từ khóa “mùa đông năm lớp Mười một”, “cổng trường tiểu học”, “người đàn ông mặc áo khoác xanh quân đội”, mà ngày nào cũng sống trong lo âu thấp thỏm, cứ hễ thấy ai mặc áo khoác xanh là lại giật mình căng thẳng.
Giờ nghĩ lại mới thấy, lúc kể lại chuyện này, Nhiếp Thanh Châu trên màn ảnh nói bằng giọng điệu thấm thía và vẻ mặt nặng trĩu đến nhường nào. Trông cậu ấy cứ như thể biết rằng dù mình có nói cặn kẽ đến đâu cũng bằng thừa, nhưng vẫn không kìm được phải nói ra.
“Tớ tình cờ nghe lén được một ông chú mặc áo khoác xanh quân đội nói rằng ông ta định mua dao để đến cổng trường tiểu học giết người… Còn nói gì mà ông ta không sống nổi nữa, nên muốn kéo theo vài người chết chung hay sao ấy.”
Nhiếp Thanh Châu đành cắn răng bịa chuyện.
Lần này, anh không thể nói là mình “tính” ra được nữa rồi, dù cho cái cớ này cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
“Vậy nên dạo này cứ đến thứ Sáu tan học là cậu lại căng thẳng như thế, chính là vì sợ sẽ gặp phải gã đó ở cổng trường tiểu học à?” Hạ Nghi vừa hỏi, vừa tung hứng cây dùi cui ba khúc trong tay.
Nhiếp Thanh Châu gật đầu.
Bình thường anh đi học từ sáng sớm đến tối mịt, giờ giấc hoàn toàn lệch với trường tiểu học. Chỉ riêng chiều thứ Sáu, trường anh tan sớm, lúc ấy vẫn còn vài đứa trẻ lớp lớn và những đứa ở lại trường tan muộn của trường tiểu học đang lác đác đi ra. Vì vậy, anh đoán chuyện này có lẽ đã xảy ra vào lúc tan học chiều thứ Sáu.
Hạ Nghi không hề cho rằng anh đang lo chuyện không đâu. Cô đăm chiêu suy nghĩ một lúc, rồi nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Báo cảnh sát đi, một mình cậu không lo liệu được đâu.”
Nhiếp Thanh Châu day day hai bên thái dương, dù trong lòng biết rõ cách này sẽ chẳng đi đến đâu, nhưng vẫn đáp: “Vậy cứ thử xem sao.”
Ngay ngày hôm sau, họ cùng nhau đến đồn cảnh sát. Người trực trong đồn là một anh cảnh sát chừng ba mươi tuổi, nghe Nhiếp Thanh Châu nói xong liền rút bút ra ghi chép: “Hắn nói sẽ gây án vào thời gian, địa điểm nào?”
“Thời gian thì không nói, còn địa điểm là ở cổng trường tiểu học ạ.”
“Trường tiểu học nào?”
“… Em không biết.”
“Cậu nghe thấy người này nói chuyện ở đâu? Hắn bao nhiêu tuổi, thông tin lai lịch, đặc điểm nhận dạng thế nào?”
Hạ Nghi nhìn sang Nhiếp Thanh Châu. Anh im lặng một lúc rồi đưa tay day trán: “Em… lúc đó hơi sợ nên không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ là ông ta mặc một chiếc áo khoác màu xanh quân đội thôi ạ.”
“Còn gì khác không, có nhớ thêm được gì nữa không?”
“Hết rồi ạ.”
Anh cảnh sát ngẩng đầu lên nhìn anh. Chỉ với ánh mắt ấy thôi, Nhiếp Thanh Châu đã ngờ rằng nếu mình không phải là một học sinh trông sáng sủa ngoan ngoãn thì giờ này chắc đã bị đuổi thẳng cổ ra ngoài rồi.
“Này chàng trai, cậu cũng chỉ nghe người ta nói vậy thôi, biết đâu hắn chỉ chém gió cho sướng miệng thì sao. Cậu báo án mà chẳng có thông tin gì thế này, bảo chúng tôi điều tra kiểu gì đây?”
Nhiếp Thanh Châu thở dài, đành bấm bụng nói: “Nhưng với giọng điệu của ông ta lúc đó, em chắc chắn là sẽ gây án thật. Hay là các anh… cử người đi theo em, chỉ cần đi theo em… rất có thể sẽ tóm được ông ta.”
Anh cảnh sát vừa bực vừa buồn cười, đập bàn nói: “Hóa ra cậu đến đây để giỡn mặt tôi đấy à? Đừng có suốt ngày nghĩ ngợi lung tung nữa, về nhà làm bài tập đi!”
Sự việc diễn ra đúng như dự liệu. Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi lủi thủi bước ra khỏi đồn cảnh sát. Anh nói với Hạ Nghi: “Thông tin tớ biết quá ít, chẳng ai tin tớ cả.”
Hạ Nghi vừa mở khóa xe vừa nói: “Cậu nghĩ người đó thật sự sẽ gây án sao?”
“Tớ khẳng định.”
“Cậu cũng không chắc ông ta sẽ gây án ở đâu, vào lúc nào.”
“Đúng vậy, nhưng một khi đã thấy, tớ nhất định phải ngăn ông ta lại.”
“Cậu thật sự ngăn được ông ta sao?”
“Tớ làm được.”
Sự thật là, chỉ có anh mới có thể làm được điều đó. Số phận rồi sẽ đẩy đưa anh đến đúng nơi anh phải đến, và anh cũng không thể không làm việc mình phải làm.
Nhiếp Thanh Châu nhìn vào đôi mắt đầy lo lắng của Hạ Nghi, anh đưa tay xoa đầu cô: “Yên tâm đi, tớ sẽ không sao đâu.”
Trong khoảng thời gian sau đó, ngày nào đi học Nhiếp Thanh Châu cũng mang theo “đồ nghề” của mình. Cho dù cổng trường tiểu học lúc tan học luôn vắng tanh không một bóng người, anh vẫn cẩn thận để ý. Hạ Nghi tuy không nói gì nhưng cũng thấp thỏm lo lắng cùng anh.
Nhưng rồi chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Thậm chí cả ngày tận thế theo lời sấm truyền của người Maya cũng đã trôi qua trong yên bình, vậy mà cái chuyện dũng cảm làm việc nghĩa được “tiên tri” trước này vẫn chưa hề xảy ra.
Hạ Nghi hỏi anh: “Người đó vẫn chưa xuất hiện, cậu vẫn nghĩ hắn sẽ gây án à?”
Nhiếp Thanh Châu kéo vai cô lại, giúp cô tránh một chiếc xe điện đột ngột lao ra, rồi để cô đi vào phía trong lề đường.
Anh thở dài một tiếng, đáp: “Tớ cũng thấy lạ lắm, lẽ ra phải có động tĩnh gì rồi chứ…”
Họ rẽ qua một khúc quanh, rồi trông thấy trạm xe buýt ở phía xa bên kia đường. Bên cạnh trạm xe buýt cũng có một trường tiểu học, không hiểu sao lúc này lại đang có rất nhiều học sinh đang ùa ra từ cổng trường, từng chiếc khăn quàng đỏ thắm nổi bật, ríu rít ồn ào cả một góc.
Nhiếp Thanh Châu sững người.
Sao trước đây anh không hề để ý rằng ở cạnh trạm xe buýt lại có một trường tiểu học nhỉ? Hôm nay là thứ Bảy, tại sao trong trường lại có học sinh?
Một bóng người mặc đồ xanh vụt lướt qua.
Đầu óc Nhiếp Thanh Châu trống rỗng trong một giây, rồi anh lao như bay qua đường, xông về phía đối diện, bỏ lại sau lưng tiếng phanh xe ken két và những lời chửi rủa. Trong mắt anh giờ đây chỉ còn lại bóng người đàn ông trong chiếc áo khoác xanh quân đội.
Thế mà lại là hôm nay, vào đúng ngay lúc này, khi anh không hề phòng bị chút nào. Cứ như thể có một vị thần nào đó chán ghét những ngày tháng tẻ nhạt đã đẩy mạnh lưng anh một cái rồi nói: Lên đi con, tay không chính là sự chuẩn bị tốt nhất rồi đấy!
Gã đàn ông trung niên mặc áo khoác xanh quân đội có vóc người không cao, trông hơi sồ sề. Gã sải bước đến cổng trường tiểu học với một sắc mặt u ám. Lũ trẻ đang chạy nhảy nô đùa và các bậc phụ huynh đứng tán gẫu bên đường hoàn toàn không hay biết hiểm nguy đang cận kề.
Gã đàn ông thò tay vào bên trong áo khoác, tay kia bất ngờ tóm chặt lấy một em học sinh đang đi tới. Khoảnh khắc gã rút ra con dao sáng loáng cũng là lúc đứa trẻ hét lên thất thanh.
Tiếng thét của đứa trẻ khiến gã đàn ông nở một nụ cười méo mó, nhưng ngay lúc đó, một người đột ngột lao tới từ phía sau giáng cho gã một cú trời giáng, con dao bị đá văng xuống đất kêu “loảng xoảng”.
Người vừa ra tay là một cậu học sinh cấp ba còn rất trẻ, trông như công tử bột nhưng lại khỏe đến không ngờ, vòng ra sau siết chặt lấy cổ gã đàn ông.
Đám đông hoảng loạn, lũ trẻ chạy tán loạn khóc thét, cảnh tượng hỗn loạn như ong vỡ tổ. Vài người cố rẽ dòng người để tiến lại gần, muốn ra tay giúp đỡ.
Gã đàn ông điên cuồng giãy giụa, lại rút ra một con dao khác vung loạn xạ về phía sau. Áp lực trên cổ tức thì lỏng ra, gã liền thoát được khỏi người đang khống chế mình. Những người vốn định xông vào giúp thấy con dao trong tay gã thì đều hoảng sợ lùi lại. Nhân cơ hội đó, gã đàn ông vội vã bỏ chạy.
Hạ Nghi gắng sức rẽ đám đông, chạy đến đỡ Nhiếp Thanh Châu đang ngã quỵ dưới đất. Anh ôm lấy cánh tay mình, máu đã thấm đẫm tay áo màu đen, nhỏ từng giọt xuống mu bàn tay.
Cả người anh căng như dây đàn, đôi mắt ghim chặt vào hướng gã đàn ông tẩu thoát, tựa như một con báo đang trong tư thế tấn công. Trong mắt anh bùng lên một ngọn lửa còn nóng bỏng hơn cả máu, chực đứng dậy để đuổi theo gã kia.
Nhưng Hạ Nghi đã giữ chặt vai anh. Đôi mắt đen láy của cô nhìn sâu vào mắt anh, giọng kiên định: “Cậu bị thương rồi.”
Tiếng còi cảnh sát vang dội.
Chiếc xe cảnh sát hú còi lao đến đưa Nhiếp Thanh Châu tới bệnh viện, rồi lại chở anh về đồn cảnh sát để lấy lời khai. Nhiếp Thanh Châu nhìn vết thương đã được băng bó cẩn thận trên cánh tay, ngẩng đầu nói với anh cảnh sát đang ghi chép: “Chú… cảnh sát ơi, các chú vẫn chưa bắt được người đó ạ?”
“Yên tâm đi, đã xác định được danh tính của hắn rồi, bắt được hắn chỉ là chuyện vài ngày tới thôi, không trốn được đâu.” Anh cảnh sát gấp tập hồ sơ lại, vỗ vỗ vai anh: “Cậu trai trẻ dũng cảm thật đấy, cũng may mà có cậu, không thì lũ trẻ đã gặp họa rồi.”
“Không có ai bị thương chứ ạ?”
“Có mấy đứa bị ngã trầy xước thôi, không sao hết.”
Nhiếp Thanh Châu thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như mọi sức lực trong người đều được trút bỏ, kiếp nạn lớn này xem như đã qua.
Cảnh sát tiễn anh ra đến cổng lớn, người đợi anh ở đó không chỉ có Hạ Nghi, mà ngay cả Nhiếp Anh Hồng cũng đã đến.
“Cô? Sao cô lại đến đây?” Nhiếp Thanh Châu bước vội xuống bậc thềm, ngạc nhiên hỏi.
Nhiếp Anh Hồng vẫn còn mặc bộ đồ công sở, chân đi giày cao gót, rõ ràng là vừa mới ở trường tới. Bà rất lo lắng, vội kéo tay anh lại để xem xét, miệng thì mắng: “Con xảy ra chuyện lớn như vậy, cô không đến thì ai đến? Con to gan thật đấy, người ta cầm dao cơ mà! Lỡ con có mệnh hệ gì thì phải làm sao! Cô biết ăn nói thế nào với ba mẹ con đây!”
Nhiếp Thanh Châu vội an ủi: “Chỉ bị thương ở tay thôi ạ, bác sĩ nói không sao rồi.”
Nhiếp Anh Hồng bấy giờ mới yên tâm phần nào, nhưng vẫn cau mày đánh mạnh vào lưng Nhiếp Thanh Châu một cái, giận dỗi nói: “Lần sau gặp phải chuyện này thì đừng có cậy mạnh nữa! Bản thân con cũng mới là một đứa trẻ nứt mắt ra thôi!”
“Người đàn ông đó là sao vậy ạ?” Hạ Nghi hỏi.
“Là một kẻ vô công rồi nghề, không vướng bận gì lại còn nợ ngập đầu, chán sống nên muốn trả thù xã hội, lôi kéo người khác chết cùng. Cảnh sát đã xác định được danh tính, đang truy tìm hắn. Thật không hiểu con người ta phải lệch lạc đến mức nào mới nghĩ đến chuyện đi bắt nạt học sinh tiểu học để hả giận.”
“Con lo chuyện bao đồng! Chỉ có con là dũng cảm thôi!” Nhiếp Anh Hồng lại bắt đầu cằn nhằn, vừa nói vừa đưa tay đánh vào lưng anh.
Nhiếp Thanh Châu vừa né vừa nói: “Con cũng đâu còn cách nào khác… Mà lạ thật, sao thứ Bảy mà trường tiểu học lại có học sinh ạ?”
“Tớ nghe nói trường tiểu học này thứ Bảy có mở lớp năng khiếu, dạy vẽ hay thủ công gì đó.” Hạ Nghi đáp lời.
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, đúng là người tính không bằng trời tính.
Nhiếp Anh Hồng cằn nhằn anh suốt dọc đường về. Vừa thấy Nhiếp Thanh Châu bị thương, bà Hạ đã hốt hoảng, cuống quýt hỏi tới hỏi lui. Thấy vậy, Nhiếp Anh Hồng bèn gửi gắm bà chăm sóc anh.
“Tiểu Châu cũng như cháu ruột của tôi vậy, tôi nhất định sẽ chăm sóc nó thật tốt!” Bà Hạ cam đoan chắc nịch.
Nhiếp Thanh Châu từ chối lời đề nghị của Nhiếp Anh Hồng muốn đón anh về ở vài hôm, hứa lên hứa xuống mãi mới tiễn được bà về. Anh quay lại, dựa vào cửa tiệm tạp hóa, nhăn mặt nhìn bà Hạ.
“Vâng ạ…”
“Ôi dào, cô cháu lo cho cháu mà, sau này phải cẩn thận hơn đấy nhé!”
Bà Hạ bước ra từ sau quầy hàng, sửa lại quần áo rồi cười nói: “Nhưng chuyện đã làm rồi thì phải khen chứ, Tiểu Châu nhà ta giỏi thật đấy, cháu đã cứu được bao nhiêu người! Nếu bà mà là phụ huynh của mấy đứa trẻ đó, bà nhất định sẽ mang cờ đến tặng cháu! Hai đứa trông quán nhé, bà đi mua ít gan lợn, tối về tẩm bổ cho cháu.”
Bà Hạ cầm ví tiền, chậm rãi bước ra khỏi tiệm. Hạ Nghi ở sau quầy, chống cằm nhìn Nhiếp Thanh Châu đang đứng bên cửa. Trông anh có vẻ hơi tiều tụy, nhưng so với trạng thái thấp thỏm lo âu dạo trước thì tinh thần đã tốt hơn nhiều rồi.
“Cậu cứ bị thương suốt thôi.” Hạ Nghi khẽ nói.
Nhiếp Thanh Châu bước đến bên quầy, tựa vào đó thở dài: “Ai bảo không phải chứ.”
“Vậy sau này tớ sẽ làm bác sĩ.”
Nhiếp Thanh Châu sững người. Anh quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Hạ Nghi. Dưới ánh chiều tà, đôi mắt cô vừa trong sáng lại vừa vô cùng nghiêm túc.
“Không phải cậu thích âm nhạc sao?”
“Tớ có thể trở thành người bác sĩ chơi nhạc hay nhất, hoặc là người nhạc sĩ có y thuật giỏi nhất.”
Nhiếp Thanh Châu nuốt khan. Anh nghĩ, lúc này mình nên lùi lại một bước, nên lảng sang chuyện khác. Nhưng rồi anh lại tiến lại gần cô hơn, khao khát muốn nói một điều gì đó.
Anh muốn hỏi cô, chỉ vì tớ hay bị thương mà cậu muốn học y sao? Cậu còn thích tớ hơn cả âm nhạc ư?
Anh còn muốn hỏi cô, cậu có biết “thích” là gì không? Có hiểu “thích” mà tớ nói nghĩa là gì không?
Và điều anh muốn hỏi nhất chính là, cậu không nhận ra là tớ thích cậu sao?
Họ lặng im nhìn vào mắt nhau trong giây lát. Đến cả ngọn gió cũng như ngừng thổi, chỉ còn tiếng rè rè yếu ớt của dòng điện vọng ra từ chiếc radio cũ.
Nhiếp Thanh Châu dời mắt đi, anh bỗng thẳng người dậy, bước về phía giá hàng bên cạnh rồi cười nói: “Đừng tự tin quá chứ, biết đâu cả hai thứ đều thành nửa vời thì sao.”
Lòng bàn tay anh đã rịn đầy mồ hôi.
Anh đã không hỏi bất cứ điều gì, dù chỉ suýt chút nữa là đã buột miệng hỏi rồi. Chỉ cần câu hỏi đầu tiên được thốt ra, anh biết mình sẽ chẳng thể nào kìm lại được nữa, mà sẽ hỏi dồn dập hết câu này đến câu khác, và thay đổi tất cả.
Nhiếp Thanh Châu nghĩ, may mà mình đã nhịn được, mình vẫn chưa sẵn sàng.
Nhưng rồi anh lại không khỏi băn khoăn, sao lúc này lại không có một vị thần nào đó chán ghét những ngày tháng tẻ nhạt, đẩy lưng cậu một cái và nói rằng, tay không chính là sự chuẩn bị tốt nhất rồi?
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 66: Quên mình
10.0/10 từ 25 lượt.
