Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 60: Tranh tài


Tiết trời cuối hạ đầu thu tháng Chín chẳng nóng chẳng lạnh, cũng là lúc hội thao trường Trung học số Một Thường Xuyên chính thức khai mạc.


Vị trí của lớp 11/1 rất đẹp, ngay bên phải khán đài chính, chỉ cần phóng tầm mắt là có thể bao quát được toàn cảnh sân thể dục. Phó Tử Minh chỉ huy đội cổ vũ giương cao băng rôn, trên nền đỏ là dòng chữ vàng chói lọi: “11/1, 11/1, quyết không tầm thường! 11/1, 11/1, dũng mãnh tranh ngôi vương!”


Ngay sát bên phải lớp 11/1 là lớp 11/2. Lớp họ thì mỗi người cầm một tấm bảng, khi ghép lại sẽ thành dòng chữ: “Vượt qua tầm thường, xuất chúng phi phàm, thanh xuân bay bổng, hãy xem 11/2!”[1]


Phó Tử Minh vừa thấy khẩu hiệu của lớp 11/2, mắt liền long lên: “Cái gì mà ‘vượt qua tầm thường’, rõ ràng là bọn họ cố tình cà khịa chúng ta mà!”


Nhiếp Thanh Châu đứng dưới khán đài, vỗ vai Phó Tử Minh, giọng nghiêm túc: “Khẩu hiệu của người ta trông có vẻ sâu sắc hơn một chút đấy.”


Phó Tử Minh lườm Nhiếp Thanh Châu một cái. Cậu ta giơ tay lên, dùng hai ngón tay ra hiệu: “Không nhiều, chỉ một chút xíu thôi. Cậu thấy sao hả Hạ Nghi?”


Hạ Nghi đang khởi động tại chỗ. Hôm nay cô cột tóc đuôi ngựa, dùng kẹp ghim gọn gàng hết phần tóc con, trên người là áo phông và quần short đồng phục, để lộ ra cánh tay và đôi chân thon dài.


Nghe vậy, cô ngẩng đầu lên nhìn kỹ băng rôn của hai lớp rồi nói: “Khẩu hiệu của lớp mình vần hơn mà.”


Phó Tử Minh giơ ngón cái: “Vẫn là lớp phó của chúng ta có mắt nhìn nhất. Lớp phó ơi, cậu thi đầu tiên đấy, cố lên!”


Lời Phó Tử Minh vừa dứt, loa phát thanh đã vang lên thông báo gọi các thí sinh nữ khối Mười một thi vòng loại 400 mét vào điểm danh. Hạ Nghi vẫy tay chào Phó Tử Minh và Nhiếp Thanh Châu rồi quay người đi về phía khu vực điểm danh.


“Hạ Nghi cố lên! Cậu mở màn cho lớp mình đó!” Phó Tử Minh đột nhiên hét lớn.


Nhiếp Thanh Châu khum tay bên miệng, hùa theo: “Hạ Nghi cố lên!”


Hạ Nghi khựng lại, rồi cô nghe thấy những tiếng hô vang dội nối tiếp nhau vang lên từ đám đông của lớp 11/1.


“Hạ Nghi cố lên!”



“Hạ Nghi cố lên!”


“Cố lên nhé!”


Hạ Nghi đứng sững lại, nhìn những gương mặt quen thuộc cùng ánh mắt nồng nhiệt đến lạ lẫm của họ. Trong thoáng chốc ngẩn ngơ, cô cũng máy móc vẫy tay chào lại rồi mới đi về phía khu vực điểm danh.


Cô không quen với sự nồng nhiệt thế này cho lắm.


Thế nhưng, sự thật đã chứng minh rằng sự nồng nhiệt ấy vẫn còn là quá dè dặt. Khi tiếng súng hiệu lệnh vang lên, Hạ Nghi như một mũi tên xé gió lao vút về phía trước, nhanh chóng bỏ xa các đối thủ, cả lớp 11/1 như vỡ òa trong tiếng reo hò.


“Hạ Nghi! Hạ Nghi! Hạ Nghi!”


“Nhanh lên! Nhanh lên! Bỏ xa họ đi! Bỏ xa họ đi!”


“Ố! Oa! Nhất rồi!”


“11/1, 11/1, dũng mãnh tranh ngôi vương!”


“Thấy chưa, chúng ta vừa ra quân đã giành hạng nhất rồi!”


Lớp 11/2 ở bên cạnh lập tức cà khịa: “Vòng loại về nhất thì có gì ghê gớm chứ!”


Lớp 11/1 phản pháo ngay tắp lự: “Ghê chứ sao không! Còn hơn khối người bị loại từ vòng gửi xe!”


Suốt cả ngày hôm đó, sự cuồng nhiệt của lớp 11/1 dường như chưa từng ngơi nghỉ. Tiếng cổ vũ vang lên không ngớt, hết “Hạ Nghi” lại đến “Nhiếp Thanh Châu”, rồi “Phó Tử Minh”, rồi “Văn Chung”. Không biết có phải nhờ chăm chỉ luyện tập hay không, mà ngoài hai “hắc mã” Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu, thành tích của các thí sinh khác trong lớp cũng tiến bộ vượt bậc.


Ở các cự ly ngắn 100, 200 mét và cự ly dài 800 mét, mấy bạn nữ chuyên thể thao của khối tranh đấu đến trời đất mù mịt, điều này vô tình lại tạo cơ hội cho Hạ Nghi giành được chức vô địch 400 mét nữ khối Mười một. Còn trong phần thi 800 mét quy tụ đầy cao thủ, Hạ Nghi cũng về thứ tư. Cả lớp 11/1 vui đến phát điên, gần như muốn đưa Hạ Nghi lên tận mây xanh.


Còn Nhiếp Thanh Châu thì giành được hạng ba ở cự ly 1.500 mét nam.



Ngoài ra, nhiều thí sinh khác của lớp 11/1 cũng đạt được thứ hạng có thể mang về điểm số. Phó Tử Minh liên tục cập nhật điểm số của cả lớp, dáng vẻ trông hệt như một lão địa chủ đang đếm tiền dưới ánh nến, đôi mắt sáng rực lên vì phấn khích.


Khi ngày thi đấu đầu tiên khép lại, loa phát thanh từ khán đài chính bắt đầu công bố điểm số của các lớp. Lúc nghe tên lớp 11/1 được xướng lên ở vị trí thứ tám, cả lớp đã vỡ òa trong tiếng reo hò vang trời dậy đất.


“Nghe thấy chưa! Nghe thấy chưa! Lớp mình đang đứng thứ tám đó!”


“Lần này chắc chắn chúng ta không thể đội sổ được nữa rồi!”


“Đương nhiên rồi! Lớp mình có hẳn một nhà vô địch toàn khối, lại còn có cả giải ba nữa! Sao có thể đội sổ được chứ!”


Thế nhưng Phó Tử Minh lại không vội ăn mừng. Cậu ta gọi tất cả thành viên đội chạy tiếp sức hỗn hợp 4×400 mét ngày mai lại, rồi trịnh trọng trình bày kết quả nghiên cứu của mình.


“Lớp 11/2 nhờ có bạn chuyên thể thao kia mà hôm nay đã giành được hai chức vô địch, cộng thêm các điểm số khác, hiện tại họ đang xếp thứ bảy, ngay trên chúng ta một bậc. Tớ đã tính toán rồi, ngày mai lớp trưởng thi 3.000 mét không có đối thủ chuyên thể thao, vào tốp năm là chắc, thế nào cũng kiếm thêm được điểm. Bên lớp 11/2 có một người mạnh về điền kinh, năm ngoái họ cũng dựa vào cậu ta là chính, nên ngày mai chắc chắn họ sẽ có thêm điểm ở môn đẩy tạ và nhảy xa.”


“Ngoài ra, bạn chuyên thể thao của lớp 11/2 ngày mai vẫn còn một mục thi nữa là tiếp sức hỗn hợp 4×400 mét. Đây chính là trận đấu mấu chốt để chúng ta vượt qua lớp họ. Chúng ta phải vào tốp năm, và nhất định phải hơn bọn họ!”


Phó Tử Minh ra dáng một vị tướng quân đang bài binh bố trận, bắt đầu chỉ huy: “Người chạy đầu tiên là tớ, người thứ hai là Tống Vũ Hi, người thứ ba là Hạ Nghi, và người cuối cùng là Nhiếp Thanh Châu. Tớ đã quan sát trình độ của lớp 11/2 rồi, người chạy tiếp sức thứ hai của họ có tốc độ tương đương Tống Vũ Hi, người chạy đầu tiên và thứ ba đều không bằng chúng ta, nhưng người chạy cuối cùng lại chính là bạn chuyên thể thao kia.”


Nói rồi, Phó Tử Minh quay sang nhìn Nhiếp Thanh Châu, ánh mắt rực lửa: “Hôm nay cậu xem cậu ta thi đấu rồi, cảm thấy thế nào?”


Nhiếp Thanh Châu suy nghĩ một lát rồi giơ tay ra hiệu: “Nếu ba người các cậu có thể tạo ra lợi thế khoảng ba mươi mét cho tớ, tớ nghĩ mình có thể thử một phen.”


Phó Tử Minh đáp một cách sảng khoái: “Quyết định vậy đi!”


Sang ngày thi đấu thứ hai, trong phần thi 4×400 mét, khi đội của hai lớp chạm mặt nhau, không khí sặc mùi thuốc súng. Nếu không khí giữa các lớp khác là “tình bạn là trên hết, thi đấu là thứ yếu”, thì không khí giữa hai lớp này lại là “tình bạn cái đếch gì, không phục thì nhào vô!”


Tiếng súng hiệu lệnh vừa vang lên, tất cả thí sinh đều lao đi. Trên khán đài, một cuộc chiến khác cũng bắt đầu. Tiếng cổ vũ của lớp 11/1 và lớp 11/2 vang dậy trời đất, mang theo khí thế không phải gió đông át gió tây thì cũng là gió tây đè bẹp gió đông.


Quả nhiên như lời Phó Tử Minh nói, cậu ta ngay lập tức bỏ xa người chạy đầu của lớp 11/2 khoảng chục mét. Nhưng có lẽ vì quá căng thẳng, lúc trao gậy, cậu ta và Tống Vũ Hi đã phối hợp không tốt và làm rơi mất gậy.



Càng luống cuống càng chạy không nổi, Tống Vũ Hi không thể bám theo được lớp 11/2. Khi gậy được trao đến tay Hạ Nghi, lớp 11/2 đã vượt lên một quãng xa. Hạ Nghi nhận gậy rồi lao vút đi, không một lần ngoảnh lại.


Gió lùa căng phồng vạt áo, tóc đuôi ngựa bay phần phật trong gió, cô tựa một chú hươu kiêu dũng, thoăn thoắt rút ngắn khoảng cách với lớp 11/2.


Khán đài của lớp 11/1 như muốn nổ tung, đây chính là nhà vô địch 400 mét toàn khối cơ mà!


Ngay khoảnh khắc Hạ Nghi sắp vượt qua đối thủ của lớp 11/2 ở đường chạy bên cạnh, một sự cố bất ngờ đã xảy ra.


Họ chạy quá gần nhau, bóng hai người đột nhiên chập vào làm một, rồi Hạ Nghi ngã sóng soài trên mặt đất. Bạn nữ lớp 11/2 chỉ loạng choạng một chút rồi tiếp tục lao về phía trước.


Từ khán đài lớp 11/1 bật ra một tiếng kêu kinh hãi tột độ. Nhưng tiếng kêu còn chưa dứt, đã thấy Hạ Nghi cầm chắc cây gậy tiếp sức, gắng gượng đứng dậy từ mặt đất. Cô chạy còn nhanh hơn cả trước đó, như một mũi tên rời cung được gió chắp cánh, chỉ trong nửa vòng sân đã vượt qua bốn người liên tiếp, bao gồm cả bạn nữ lớp 11/2. Vẻ mặt Hạ Nghi vẫn bình thản, cô không thèm liếc nhìn người kia lấy một cái, cứ thế bỏ xa cô ấy lại phía sau.


“Máu! Máu! Hạ Nghi chảy máu rồi!”


Trịnh Bội Kỳ hét lên, các học sinh lớp 11/1 cũng kinh hãi kêu theo. Đầu gối Hạ Nghi đã bị trầy một mảng lớn, giờ đây theo từng guồng chân của cô, máu đã chảy dài xuống, rẽ thành ba dòng, thấm đẫm cả chiếc tất nơi cổ chân, nhuộm nó thành một màu đỏ rực.


Nhiếp Thanh Châu đang đứng ở vị trí tiếp sức cuối cùng. Có một khoảnh khắc, anh không còn nhìn thấy bất cứ thứ gì khác, trong mắt chỉ còn lại một màu đỏ chói lòa, nhức nhối.


Mãi cho đến khi màu đỏ ấy ập đến ngay trước mặt, Hạ Nghi dúi cây gậy vào tay anh, chỉ buông ra một chữ ngắn gọn, nhưng lại tựa như sấm sét vang dội bên tai anh.


“Chạy.”


Nhiếp Thanh Châu siết chặt cây gậy tiếp sức, quay người lao vút đi.


Trong đầu anh lúc này chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất: Kệ xác cái lợi thế ba mươi mét, kệ xác cả học sinh chuyên thể thao kia đi, anh phải thắng.


Được adrenaline k*ch th*ch đến tột độ, Nhiếp Thanh Châu đã bung sức chạy nước rút với tốc độ nhanh nhất đời mình. Khoảnh khắc băng qua vạch đích, não anh thoáng chốc trống rỗng vì thiếu dưỡng khí.


Rồi anh lập tức quay lại tìm Hạ Nghi. Ánh mắt anh mờ mịt, vô định quét khắp sân thể dục với bao người qua kẻ lại. Tiếng huyên náo xung quanh dường như biến thành một thứ tạp âm rè rè, chỉ còn lại tiếng th* d*c kịch liệt của chính anh vang dội bên tai.



Mãi cho đến khi Phó Tử Minh phấn khích choàng vai anh và nói: “Mẹ kiếp! Chúng ta phải qua lớp 11/2 nói cho ra nhẽ! Con nhỏ lớp đó chắc chắn là cố ý! Tớ nói cậu nghe, nó chính là đứa bị ngã năm ngoái đó, chắc chắn là ghim hận trong lòng nên mới trả thù lên đầu Hạ Nghi!”


“Hạ Nghi sao rồi?”


“Trịnh Bội Kỳ đưa cậu ấy xuống phòng y tế rồi.”


Nhiếp Thanh Châu cố gắng trấn tĩnh lại. Anh cùng Phó Tử Minh đi về khu vực khán đài. Lớp 11/1 và lớp 11/2 đã vì chuyện này mà cãi nhau kịch liệt, nếu có sẵn trứng thối trong tay thì có lẽ đã ném cho nát bét rồi. Phó Tử Minh vừa xắn tay áo chuẩn bị nhập cuộc thì thấy Cao Quyên Mai tuần tra đang đeo băng đỏ, mặt đằng đằng sát khí bước tới quát lớn: “Ồn ào cái gì thế! Còn cãi nữa là tôi trừ sạch điểm kỷ luật bây giờ!”


Nể mặt Cao Quyên Mai, cuộc khẩu chiến hai bên mới tạm lắng xuống. Cô gọi lớp trưởng của hai lớp lại, yêu cầu họ quản lý lớp mình cho tốt, không được làm ồn nữa.


Nhiếp Thanh Châu cất giọng bình tĩnh: “Thưa cô, nếu là cố tình va chạm thì có thể hủy bỏ thành tích đúng không ạ?”


Lớp trưởng lớp 11/2 nhìn Nhiếp Thanh Châu một cái, giọng điệu cũng khá ôn hòa: “Cậu không thể cứ thế mà kết luận lớp chúng tôi cố tình va chạm được, thầy cô còn chưa có kết luận gì mà. Với lại, lớp tôi có thành tích gì đâu, lấy gì để mà hủy?”


Nhiếp Thanh Châu sững người một thoáng. Anh quay về khu khán đài của lớp mình, hỏi Phó Tử Minh: “Kết quả thi tiếp sức vừa rồi thế nào?”


“Lớp trưởng, cậu không biết à?” Phó Tử Minh tròn mắt ngạc nhiên: “Lớp mình hạng ba đó! Lớp mình làm rơi gậy một lần, ngã một cú mà vẫn giành được hạng ba! Cậu và Hạ Nghi đã thi đấu quá xuất thần, đặc biệt là Hạ Nghi, khoảnh khắc cậu ấy vượt qua mọi người thật sự quá máu lửa!”


Nhiếp Thanh Châu xua tay, hỏi: “Thế còn lớp 11/2 thì sao? Bọn họ thế nào?”


Phó Tử Minh bĩu môi khinh khỉnh: “Bọn họ á? Lúc trao gậy giữa lượt ba và lượt bốn thì làm rơi gậy, lăn đi xa tít. Đúng là quả báo mà! Có học sinh chuyên thể thao thì cũng có ích gì? Chẳng phải cũng chỉ về thứ sáu, không có điểm nào hay sao.”


Nhiếp Thanh Châu chợt nhớ ra, ngay sau khi anh vừa chạy xong, đã có một bóng người xuất hiện giữa những hình ảnh và âm thanh xa xăm mờ ảo. Chàng trai cao lớn rắn rỏi đó đã vỗ vai anh, dường như ngập ngừng muốn nói điều gì, rồi cuối cùng chỉ buông một câu: “Xin lỗi nhé.”


Người đó chính là học sinh chuyên thể thao của lớp 11/2.


Theo lý mà nói, cậu ta không thể nào làm rơi gậy, cũng không thể nào chỉ về thứ sáu được.


Nhiếp Thanh Châu xoa xoa thái dương, nói với Phó Tử Minh: “Chuyện trên sân đấu, hãy giải quyết trên sân đấu đi.”



[1] Lớp 11/1 và “tầm thường” đồng âm với nhau


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 60: Tranh tài
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...