Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 55: Đường về


Cơn gió đầu hạ có phần oi ả lùa qua khung cửa, thổi bay tấm rèm trắng, uể oải vờn bay giữa hai người họ.


“Tôi đã từng nghĩ cậu ấy không cần phải từ bỏ, cậu ấy vốn rất giỏi giang và xuất sắc, vượt xa hầu hết mọi người. Nhưng nghĩ kỹ lại, có lẽ lý do từ bỏ lại nằm ở chính việc cậu ấy đã luôn quá giỏi giang, quá xuất sắc. Con người ta đôi lúc sẽ bị chính niềm kiêu hãnh của mình đánh bại.”


Nhiếp Thanh Châu chống khuỷu tay lên tủ, một tay đỡ lấy cằm. Câu chuyện kể tới đây là hết, dường như anh chẳng có ý định nói thêm gì nữa.


Văn Chung nhíu mày.


“Cậu cũng nhiều bạn thật đấy. Rốt cuộc cậu muốn nói điều gì? Nói tôi giống bạn cậu? Nói tôi học hành quá đau khổ? Nói tôi bị niềm kiêu hãnh của mình đánh bại? Hay nói tôi đã đánh mất thứ ánh sáng vớ vẩn nào đó? Nực cười, học hành xưa nay vẫn luôn đau khổ, cạnh tranh cũng mãi mãi tồn tại. Nếu không thì cần thi đại học để làm gì?”


Nhiếp Thanh Châu mỉm cười nhìn Văn Chung một lát, rồi đáp nhẹ bẫng: “Tôi chỉ kể một câu chuyện vu vơ thôi.”


Văn Chung sững người.


Cậu ta nhếch mép, cảm thấy bộ dạng vội vàng phủ nhận của mình ban nãy thật nực cười. Cậu ta đã bị Nhiếp Thanh Châu trêu rồi.


Thật quá nực cười.


Người khác cho rằng cậu ta kiêu hãnh, nhưng thực chất cậu ta chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, chỉ cần gõ nhẹ là sẽ vang lên những hồi âm trống rỗng, phơi bày toàn bộ bản thân ra trong chớp mắt.


Đúng vậy, những điều Nhiếp Thanh Châu nói cậu ta đều hiểu cả. Nhưng cậu ta có thể dừng lại được sao? Cậu ta có dám đối mặt với ánh mắt thất vọng của cha mẹ, dám đối mặt với vô số quà cáp phong bì mà họ đã biếu xén bao năm qua không?


Ngoài hai chữ “ưu tú” ra, cậu ta chẳng có gì khác để chống đỡ bản thân.


Thứ ánh sáng mà Nhiếp Thanh Châu nói cậu ta cũng từng thấy và cũng từng ngưỡng mộ. Sau khi gặp lại ở nhà thầy Kiều, lúc cậu ta thấy Hạ Nghi chơi bản nhạc do chính cô sáng tác, trên người cô đã có thứ ánh sáng rực rỡ ấy.


Thứ ánh sáng đó khiến cậu ta cảm thấy mình thật nhỏ bé.


Văn Chung lẩm bẩm: “Lúc Hạ Nghi chơi đàn, trong mắt cậu ấy quả thật có ánh sáng.”


Nhiếp Thanh Châu nhướng mày, sắc mặt sa sầm ngay tức khắc: “Thằng nhóc cậu không lẽ…”


Văn Chung hừ lạnh một tiếng, cắt ngang lời anh: “Cậu thích Hạ Nghi à?”



Nhiếp Thanh Châu như bị nghẹn họng, anh dời mắt đi, một lát sau mới quay đầu lại, hùng hồn đáp: “Cả khối đều biết tôi từng theo đuổi rồi bị cậu ấy từ chối, tôi thích cậu ấy thì có gì không bình thường sao?”


“Cậu không xứng với cậu ấy.”


“…”


“Dù bây giờ thành tích của cậu cũng rất tốt, nhưng cậu ấy và cậu không cùng một đẳng cấp. Sau này cậu ấy sẽ thành công hơn cậu rất nhiều.” Văn Chung quả quyết.


Nhiếp Thanh Châu im lặng hồi lâu, rồi giơ ngón cái lên: “Thằng nhóc cậu cũng có mắt nhìn người đấy chứ.”


Rồi anh bỗng phá lên cười, ngả người ra sau ghế, thả lỏng cơ thể: “Được thôi, với câu nói vừa rồi của cậu, không uổng công tôi cõng cậu vào phòng y tế.”


Không ngờ, thật không ngờ, anh lại có ngày đến mức phải đi ghen tuông với một đứa nhóc mười bảy tuổi.


“Cậu cứ bình tĩnh lại đi, đừng xem kỳ thi đại học là cọng rơm cứu mạng. Cái gọi là ‘thi xong đại học là ổn thôi’ chỉ là một lời an ủi sáo rỗng. Sóng gió sau này sẽ chỉ càng nhiều hơn, nếu không thể chấp nhận chính mình thì cả đời này cậu sẽ mãi đau khổ như bây giờ.” Nhiếp Thanh Châu dịu giọng.


Anh đã từng đi đến một tương lai xa hơn họ, đã từng sống cuộc đời phía sau vạch đích mang tên ‘kỳ thi đại học’, đã từng chứng kiến những trắc trở của vô số “người chiến thắng” trong kỳ thi ấy, bao gồm cả chính bản thân anh.


Đời người dài đằng đẵng bảy tám mươi năm, mà khi thi đại học, họ mới chỉ mười tám tuổi. Số phận dài rộng kia, ngay cả với người cần cù và thông tuệ cũng thường keo kiệt sự ưu ái, huống chi là với những kẻ chỉ muốn thắng trong chốc lát và những người đặt cược tất cả vào một ván bài.


Tiếng bước chân vọng lại từ hành lang bên ngoài, thầy giáo dẫn đoàn mồ hôi nhễ nhại xách thuốc trở về. Thấy Văn Chung đã tỉnh, thầy thở phào nhẹ nhõm, vuốt ngực lo lắng hỏi xem cậu ta cảm thấy thế nào.


Nhiếp Thanh Châu tự giác đứng dậy nhường chỗ cho thầy giáo, xách cặp lên rồi nói: “Thầy ơi, em ra ngoài một lát, sẽ về ngay ạ.”


Thầy giáo nhìn sang Nhiếp Thanh Châu, vẻ mặt vô cùng đau lòng. Nhiếp Thanh Châu giả vờ không thấy, chẳng đợi thầy lên tiếng đã quay người chuồn mất.


Nhiếp Thanh Châu lẻn đến tiệm pizza của một người Ý mở ở đối diện trường. Thứ được khen ngợi nhiều nhất ở tiệm pizza này thực ra không phải là pizza, mà là một món tráng miệng kiểu Pháp do chính đầu bếp người Ý làm, bánh macaron.


Anh xách hai hộp macaron, nhìn những sắc màu rực rỡ, sống động của chúng qua lớp vỏ hộp trong suốt, thầm nghĩ ai mà ngờ được sau này macaron lại trở nên nổi tiếng chính nhờ màu sắc của nó cơ chứ.


Nhiếp Thanh Châu vừa trả tiền xong, quay đầu lại thì bắt gặp hai cô gái mặc đồng phục trường Trung học Chính Nhất bước vào tiệm. Một trong hai cô bạn búi tóc củ tỏi nói với nhân viên: “Cho em hai phần pizza Napoli mang về ạ.”


Anh thấy cô bạn này quen quen, mãi đến khi cô ấy lấy ra chiếc ví sọc ca-rô màu tím, Nhiếp Thanh Châu mới chợt bừng tỉnh.


Ở đời, đi đâu mà chẳng gặp lại nhau. Đây chẳng phải là cô bạn mà anh đã thầm thương trộm nhớ hồi cấp ba hay sao? Chính là cô bạn đã nói chuyện bên cạnh anh, vào cái lúc mà bản thân anh năm mười sáu tuổi nhận được cuộc gọi từ chính mình của năm hai mươi sáu tuổi.



Anh đã gần như quên mất dáng vẻ của cô ấy hồi cấp ba trông thế nào, đột nhiên gặp lại suýt nữa đã không nhận ra.


Dường như anh và thành phố này đang tồn tại trong hai thế giới vận hành độc lập, chỉ có mình anh đơn độc lớn lên, còn mọi người thì vẫn cứ mãi trẻ trung và ngây ngô như vậy. Mà rung động trong lòng anh cũng đã sớm dành cho người khác, nên khi gặp lại cô bạn này, ngoài sự ngạc nhiên ra thì chẳng còn chút cảm giác nào.


Thậm chí anh còn cảm thấy cô bạn này trẻ trung non nớt đến thế, thích một người như vậy chẳng khác nào phạm tội hay sao?


Sai thời điểm, tất cả mọi thứ đều chẳng còn đúng nữa.


Vài giờ sau, trước tiệm tạp hóa nhỏ ở Thường Xuyên, Hạ Nghi nhận lấy hộp bánh có màu sắc sặc sỡ, có chút ngạc nhiên xen lẫn tò mò ngắm nghía một lúc. Cô cầm một chiếc macaron màu tím lên cắn một miếng, rồi ngước đôi mắt sáng trong nhìn Nhiếp Thanh Châu.


Tóc cô đã dài quá cằm, bồng bềnh lướt nhẹ trên má, bây giờ sẽ không còn ai nhầm cô là con trai nữa, nhìn cô kiểu gì cũng ra dáng một thiếu nữ xinh đẹp.


Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ: Phỉ phui, đồ đạo đức giả, mày đây không phải cũng đang phạm tội đấy sao? Thời điểm này thì đúng chắc? Sao mày lại cảm thấy mọi thứ đúng đắn đến thế cơ chứ! Tim mày sao lại đập rộn ràng vui sướng thế này!


Anh hắng giọng, lảng sang chuyện khác: “Thích không?”


Hạ Nghi gật đầu: “Thích.”


Nhiếp Thanh Châu đúng là tự lấy đá đập chân mình, cứng đờ tại chỗ. Hạ Nghi im lặng một lát rồi nói: “Dạo này mặt cậu hình như cứ hay đỏ lên thì phải?”


Nhiếp Thanh Châu vỗ vỗ lên má mình, đáp rất nghiêm túc: “Ừ, dạo này trời sao mà cứ ngày càng nóng, bức bối khó chịu quá.”


Hạ Nghi ngẫm nghĩ một lát, cô cất hộp bánh đi, rồi chỉ vào trong tiệm tạp hóa: “Hôm nay bà có nhập dưa hấu về, lứa đầu hè, bà để dành cho chúng ta hai quả đấy.”


“Oa! Tuyệt quá!” Nhiếp Thanh Châu quay người lướt một cái vào trong tiệm, nói vọng ra: “Bà ơi! Bà ơi! Có dưa hấu ạ?”


Bà nội ở trong bếp mơ hồ đáp lại, bảo anh đi rửa tay trước đã.


Hạ Nghi ôm hộp bánh đi vào sau quầy hàng, cô nhìn Nhiếp Thanh Châu vào trong bếp, nghe anh nói “Để cháu cắt, để cháu cắt”, bóng dáng anh mờ ảo qua lại trên ô cửa sổ.


Nhiếp Thanh Châu đã thực hiện rất tốt lời hứa của mình, bây giờ hễ rảnh là anh lại ghé qua tiệm tạp hóa, ra dáng như đứa cháu trai thứ ba của bà Hạ, trở thành một thành viên mới của nhà họ Hạ.


Hạ Nghi nhìn những chiếc bánh xinh xắn trong hộp, khẽ mỉm cười.


*



Trưa thứ Hai, lúc ăn cơm, năm người họ như thường lệ lại chiếm trọn một bàn. Trương Vũ Khôn vừa nhai cơm vừa nói: “Anh Châu đỉnh thật đấy, người duy nhất toàn trường đạt giải Ba cấp tỉnh. Ui chao, chỉ thiếu có một chút xíu nữa thôi, một chút xíu nữa là có suất tuyển thẳng rồi.”


Lại Ninh cũng hùa theo: “Không sao, anh Châu có thể tự thi đỗ được mà!”


Nhiếp Thanh Châu cười đáp: “Xin mượn lời chúc tốt lành của cậu.”


Ngoài anh, thầy giáo dẫn đoàn và Văn Chung ra thì không một ai khác biết chuyện anh bỏ thi, vì vậy mọi người đều tưởng anh thi cử bình thường và đạt giải Ba. Ah cũng không có ý định đính chính lại sự hiểu lầm này.


“À đúng rồi, hôm nay tôi còn nghe được chuyện này. Thầy Trương nói muốn mời anh Châu mở một buổi chia sẻ kinh nghiệm làm văn, ấy thế mà anh Châu từ chối thẳng thừng luôn!” Trương Vũ Khôn chỉ tay về phía Nhiếp Thanh Châu.


“Buổi chia sẻ á? Cậu có giảng không? Trước đây tớ từng xem các anh chị khóa trên chia sẻ kinh nghiệm học tập rồi, nhưng mà khối Mười thì hiếm thấy lắm đó. Sao cậu không đi vậy?” Trịnh Bội Kỳ ngạc nhiên hỏi.


“Tớ cũng nói với thầy Trương rồi, lần thi này vòng nào tớ cũng viết truyện ngắn, đó hoàn toàn là một cách làm không chính thống. Với bài văn thi đại học, viết nghị luận là phương án an toàn nhất, còn viết truyện ngắn thì gần như là tự tìm đường chết. Tớ đi chia sẻ cách viết truyện ngắn với mọi người để làm gì? Đây chẳng phải là làm hại con em người ta hay sao?”


Nhiếp Thanh Châu ngả người ra sau ghế, bất đắc dĩ đáp.


“Truyện ngắn á? Ngầu bá cháy! Anh Châu, cậu kể xem tình tiết thế nào đi! Tôi nói cậu nghe, nếu cậu chỉ đơn thuần giảng về cách viết văn thì chắc chẳng mấy ai thèm nghe đâu, còn nếu cậu kể về truyện ngắn thì cả đám nghe nghiện luôn cho xem.” Trương Vũ Khôn hào hứng hẳn lên.


Nhiếp Thanh Châu dở khóc dở cười. Anh rất nghi ngờ sở dĩ Trương Vũ Khôn hào hứng đến thế là vì tưởng anh viết thể loại tiểu thuyết võ hiệp như của Kim Dung hay Cổ Long.


“Không phải kiểu truyện ngắn mà cậu nghĩ đâu.”


“Thì cũng thú vị hơn mấy bài nghị luận khô khan chứ, nghe biết đâu lại có thêm cảm hứng thì sao?”


Trương Vũ Khôn vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cậu ta chuyển hướng sang Hạ Nghi, hào hứng xúi giục: “Chị Hạ! Cậu còn nhớ lúc anh Châu phụ đạo văn cho bọn mình không, dáng vẻ đó phải gọi là ngầu hết chỗ chê! Mau khuyên anh Châu đi, cậu ấy nhất định sẽ nghe lời cậu!”


Hạ Nghi đặt đũa xuống, quay sang Nhiếp Thanh Châu. Đôi mắt đen láy của cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Buổi chia sẻ của cậu, tớ cũng rất muốn nghe.”


Cô ngừng một chút, bồi thêm một câu: “Đúng là rất ngầu.”


Nhiếp Thanh Châu sững người, đồng tử co lại. Anh ôm trán, vội vàng xua tay: “Được được được, được rồi, được rồi, tớ đi, tớ đi mà!”


Trương Vũ Khôn mừng ra mặt, cậu ta đắc ý nháy mắt với Hạ Nghi rồi chìa tay ra: “Yeah!”


Hạ Nghi thản nhiên giơ tay lên đập tay với cậu ta.



Thế là anh lon ton chạy đến văn phòng, nói với thầy Trương là mình đã đổi ý, anh đồng ý mở buổi chia sẻ rồi.


Trương Tự Hoa vui ra mặt, vắt chân chữ ngũ, giọng đầy khí thế: “Ối chà, sáng nay còn mang bộ dạng khó xử nói với thầy là không muốn đâu, không muốn đâu. Sao bây giờ lại chủ động thế này?”


“Em nghĩ làm người thì nên dũng cảm thử sức.” Nhiếp Thanh Châu nói một cách đường hoàng.


Anh ngừng giây lát rồi nói tiếp: “Thầy ơi, em định lên lớp Mười một sẽ đăng ký vào lớp Lý-Hóa.”


Trương Tự Hoa có chút kinh ngạc: “Hả? Với thành tích môn Văn của em mà không vào ban Xã hội à?”


“Thành tích của em khá cân bằng, chỉ là môn Văn thì mạnh hơn một chút. Em nghĩ chuyện viết lách không nhất thiết cứ phải vào ban Xã hội mới bồi dưỡng được, mà vẫn là phải dựa vào việc tự mình đọc và luyện tập thôi ạ.”


“Ừm, chuyện này thì chỉ cần em tự suy nghĩ kỹ là được.”


“Thầy Trương, em thấy thầy dạy rất hay, em rất quý thầy.” Nhiếp Thanh Châu đột nhiên nói một cách vô cùng chân thành.


Lời khen bất ngờ này khiến Trương Tự Hoa nhất thời không phản ứng kịp, thầy sững người nhìn Nhiếp Thanh Châu.


“Vậy nên thầy có thể cố gắng một chút, lên lớp Mười một tiếp tục làm giáo viên dạy Văn của em được không ạ?”


Trương Tự Hoa hắng giọng: “Cảm ơn lời khen của em nhé, nhưng thầy không làm giáo viên dạy Văn của lớp chuyên được…”


“Lần này em cũng đã dũng cảm thử sức với buổi chia sẻ rồi. Thầy cũng thử xem sao ạ! Coi như là vì em mà thử một lần đi thầy!”


Từ lâu Nhiếp Thanh Châu đã nghe phong thanh về chuyện Trương Tự Hoa thất bại trong cuộc đấu đá nội bộ của trường, rồi sau khi ly hôn thì buông xuôi tất cả. Nhìn vào trạng thái của thầy Trương, anh cảm thấy lời đồn này có mấy phần là thật.


Trương Tự Hoa suy tư một lát, rồi thở dài một hơi: “Biết rồi, biết rồi, thầy sẽ cố gắng.”


Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, chân thành nói: “Vậy em còn một chuyện nữa muốn nói với thầy.”


“Chuyện gì?”


Anh khẽ ghé sát lại, nói nhỏ: “Thầy ơi, thầy thật sự nên đi tắm đi ạ.”


Nói xong, Nhiếp Thanh Châu liền chạy ra cửa, vừa cười vừa vẫy tay: “Mùa hè em kiến nghị ít nhất một ngày một lần ạ, em đi trước đây, cố lên nhé, my captain!”


Trương Tự Hoa ngẩn ra, giơ tay lên ngửi mùi trên người mình, rồi cười mắng: “Cái thằng nhóc này!”


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 55: Đường về
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...