Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 51: Làm lành
Hạ Nghi không lập tức trả lời lời đề nghị của Tưởng Viên Viên, cô chỉ nói cần phải suy nghĩ thêm. Tưởng Viên Viên vừa lau nước mắt vừa nói muốn bắt taxi đưa Hạ Nghi về, nhưng Hạ Nghi cũng từ chối, thậm chí cô còn không nhận tiền của bà.
Thế là Tưởng Viên Viên có chút chạnh lòng, cô đơn đứng dưới gốc ngô đồng ngày xuân, nhìn bóng lưng Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu xa dần.
Khi họ đi ngang qua trạm xe buýt, Hạ Nghi đột nhiên hỏi Nhiếp Thanh Châu: “Những lúc trong lòng rối bời, cậu thường làm gì?”
Nhiếp Thanh Châu ngẩn người: “Ừm… Chạy bộ?”
“Vậy chúng ta chạy bộ về nhà đi.” Hạ Nghi thốt ra một câu khiến người khác kinh ngạc.
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, từ đây về nhà phải hơn chục cây số, một ông chú hai mươi bảy tuổi sẽ chẳng đời nào làm cái chuyện vừa ngớ ngẩn vừa mệt bở hơi tai như vậy.
Nhưng cậu thiếu niên mười bảy tuổi thì sẽ làm.
Nhiếp Thanh Châu nhìn đỉnh đầu Hạ Nghi, khẽ mỉm cười: “Được thôi.”
Anh chỉ vào một gốc cây ven đường cách đó mười bước, nói: “Bắt đầu chạy từ cái cây đó nhé.”
Hạ Nghi gật đầu, nhưng cô còn chưa gật xong, Nhiếp Thanh Châu đã lao vút đi như một mũi tên rời cung. Cô sững người một lúc, nhìn chàng trai phía trước lách qua những người đi đường, rồi quay đầu lại cười lớn với cô: “Dễ bị lừa thế, tôi đi trước đây!”
Khóe miệng cô khẽ cong lên, vừa cài lại chiếc kẹp tóc, vừa chạy theo.
Hai người băng nhanh qua dòng người trên đường phố Ngu Bình, khiến người đi đường xôn xao ngoái nhìn, lấy làm lạ không hiểu hai đứa trẻ này đang làm gì giữa phố. Nhưng sự kinh ngạc cũng chỉ là thoáng chốc, bóng hình một xanh một trắng ấy đã nhanh chóng biến mất dạng.
Họ chạy từ nơi đông người đến những con đường dần thưa vắng, băng mình trên vỉa hè lát gạch đỏ, dưới những vệt sáng tối đan xen của vòm cây. Gặp đèn đỏ thì dừng lại nghỉ, qua ngã tư lại tiếp tục guồng chân, tựa như phía trước có điều gì đó khiến người ta không thể chờ đợi.
Chẳng biết ai là người bật cười trước, rồi tiếng cười như có sức lan truyền, khiến người còn lại cũng cười theo. Trên một con đê ven sông, Nhiếp Thanh Châu vừa cười vừa dừng lại, hai tay chống gối nói: “Sốc hông rồi, sốc hông rồi, chúng ta nghỉ một lát, đi bộ một đoạn đi.”
Hơi thở của Hạ Nghi cũng đã trở nên nặng nhọc, nghe Nhiếp Thanh Châu nói vậy, cô liền đi chậm lại, ngoảnh đầu nhìn anh.
Giây lát sau, cô đột nhiên hỏi anh: “Nhiếp Thanh Châu, nước Mỹ có xa lắm không?”
Nhiếp Thanh Châu ngẫm nghĩ một lát, rồi bấm ngón tay tính: “Từ chỗ chúng ta qua đó phải bay mười bốn, mười lăm tiếng, lệch múi giờ khoảng mười hai tiếng.”
“Mẹ sắp phải đến một nơi xa như thế.” Hạ Nghi ngoảnh mặt đi, lặng nhìn con đê dài hun hút chẳng thấy đâu là cuối.
Cô chưa từng rời khỏi Ngu Bình, và đã từng nghĩ rằng, ở đầu bên kia của nhà ga xe lửa Ngu Bình chính là vô vàn những thế giới xa xôi và chưa từng được biết đến. Nhưng trên cõi đời này còn có những thế giới xa xôi hơn thế nữa, những nơi mà ngay cả nhà ga Ngu Bình cũng chẳng thể nào kết nối và đưa người ta đến được.
“Cậu nói vậy, có phải là không muốn đi cùng dì không?” Nhiếp Thanh Châu nhìn cô.
Hạ Nghi tháo chiếc kẹp tóc đã lỏng lẻo trên đầu xuống, rồi cẩn thận cài lại. Đó là những chiếc kẹp trơn màu đen, không có hoa văn, một phong cách đã quá quen thuộc của cô.
“Ừm, tôi không đi cùng mẹ.”
“Tại sao vậy?”
“Tôi đã từng nghĩ mẹ sẽ không bao giờ quay về nữa. Mẹ vẫn là một người quan trọng, nhưng không còn quan trọng như trước đây. Bây giờ, tôi muốn sống cùng bà nội và Tiểu Diên hơn.”
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, quả đúng là vậy, theo dòng thời gian mà anh biết, đây không phải là lúc Hạ Nghi ra nước ngoài.
Hơn nữa, anh nhận ra tình cảm của Hạ Nghi dành cho Tưởng Viên Viên vô cùng kỳ lạ. Sự nồng nhiệt của cô khi nhìn thấy bà ấy dường như còn không sâu sắc bằng tình cảm cô dành cho tấm ảnh kia.
Hạ Nghi chưa từng nghĩ sẽ có ngày gặp lại Tưởng Viên Viên. Cô vốn là một người rất dứt khoát, cô đã hoàn toàn chấp nhận sự lựa chọn của mẹ, chấp nhận sự chia ly của hai người.
Hạ Nghi trước nay luôn có ranh giới rõ ràng. Trong thế giới của cô có một vạch kẻ, bên trong vạch kẻ đó là “người của cô”. Cô luôn dùng hết sức mình để bảo vệ “người của cô”, đôi khi đến mức mù quáng và bất chấp hậu quả.
Còn bên ngoài vạch kẻ là “người khác”. Cô vẫn dành cho họ một sự tử tế vừa phải, nhưng những người đó không thực sự quan trọng với cô. Nếu cần, cô có thể hoàn toàn không nghe thấy tiếng nói của họ, không nhìn thấy ánh mắt của họ.
Tình cảm của cô rạch ròi là thế.
Tưởng Viên Viên đã từng là người ở bên trong vạch kẻ của cô, cho nên dù bà bỏ cô mà đi, cô vẫn nghĩ cho bà, và chưa một lời trách cứ.
Chỉ là, kể từ khoảnh khắc Tưởng Viên Viên rời đi, bà đã bị Hạ Nghi nhẹ nhàng đẩy ra khỏi ranh giới ấy, trở thành một “người khác” có phần hơi đặc biệt mà thôi.
Điều này sẽ không đổi thay chỉ vì sự trở về của Tưởng Viên Viên. Người mà Hạ Nghi nhung nhớ và yêu thương là “người của cô” trong tấm ảnh ngày ấy, chứ không phải một “người khác” của hiện thực này.
Nhiếp Thanh Châu cảm thán với Hạ Nghi: “Tôi còn chưa được nghe cậu hát bao giờ nhỉ.”
Hạ Nghi lặng đi giây lát. Giữa cơn gió chiều bảng lảng, cô hít một hơi thật sâu, rồi cất tiếng hát.
Khúc hát ấy là một giai điệu không lời. Giọng ca của cô dịu dàng, trong trẻo và tươi sáng, nhẹ bẫng vút lên những nốt cao rồi chuyển sang giọng giả thanh mượt mà, tựa như cánh hải âu chao liệng giữa mây trời, lúc trầm lúc bổng, vừa da diết quyến luyến, lại vừa phảng phất nét bi thương.
Vậy mà lúc này, cô thậm chí còn chưa được luyện tập chuyên nghiệp là bao.
Nhiếp Thanh Châu từ kinh ngạc đến hoàn toàn bị chinh phục, cuối cùng cũng thấu hiểu thế nào gọi là được ông trời đút cơm cho ăn.
Anh nhớ lại rất lâu về trước, khi đi cùng cô em họ đến buổi hòa nhạc của Hạ Nghi, ngay khoảnh khắc giọng hát của cô vang lên qua micro và loa, anh đã kinh ngạc trước âm sắc trong trẻo không một chút tạp chất ấy.
Có lẽ sẽ có người không thích cô gái này, nhưng không một ai có thể phủ nhận rằng cô luôn tỏa sáng lấp lánh.
Giờ đây, cô đang tỏa ra thứ ánh sáng ấy ngay trước mắt anh.
Hạ Nghi hát xong khúc ca cũng là lúc họ sắp đi đến cuối con đê. Nhiếp Thanh Châu bất giác vỗ tay, phấn khích nói: “Hay quá đi, cậu đã đặt tên cho bài hát này chưa? Chủ đề của nó là gì thế?”
Giữa ánh nước lấp lánh trên sông, Hạ Nghi quay đầu lại: “Nhiếp Thanh Châu…”
“Ừm, sao thế?”
“Tại sao Nhiếp Thanh Châu lại xa lánh tôi, đó là chủ đề của bài hát.”
Nụ cười của Nhiếp Thanh Châu đông cứng trên môi. Anh sững sờ nhìn Hạ Nghi, sự phấn khích bị cảm giác chột dạ dâng lên như thủy triều nhấn chìm.
Hạ Nghi nhìn con đường bụi bay phía trước, tự mình nói tiếp: “Lần trước tiễn mẹ đi xong, tôi cũng đi bộ về nhà. Khi ấy, tôi cảm thấy con đường sao mà dài, dài quá đỗi, trong đầu toàn là những âm thanh hỗn loạn.”
Cô nghĩ mình đã để mẹ đi rồi, phải giải thích với bà nội và Tiểu Diên thế nào đây, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tìm được cách nào để giải thích. Cô chỉ còn cách đối xử với bà và Hạ Diên tốt hơn, phải chăm sóc họ thật tốt, để gánh vác trách nhiệm cho sự ra đi của mẹ.
Hạ Diên từng nói cô quá khách sáo và xa cách, có lẽ bởi đối với cô, sức nặng của hai chữ “bảo vệ” luôn lớn hơn rất nhiều so với “dựa dẫm”.
Nhưng chẳng biết tự bao giờ, khi ở bên Nhiếp Thanh Châu, cán cân giữa “dựa dẫm” và “bảo vệ” đã trở nên ngang bằng.
“Hôm nay cậu đi gặp mẹ cùng tôi, chạy bộ cùng tôi, tôi cảm thấy rất vui, con đường này dường như cũng không còn dài đến thế nữa. Nhưng về rồi, có phải cậu sẽ lại trốn tránh tôi không? Chỉ khi nào tôi nhờ cậu giúp đỡ, cậu mới ở bên cạnh tôi như hôm nay.”
Hạ Nghi quay sang nhìn sâu vào mắt Nhiếp Thanh Châu, cô chân thành và có chút bất an: “Tôi… tôi sẽ không luôn cầu cứu người khác đâu, tôi không… quen làm những chuyện như vậy. Nhưng tôi hy vọng cậu sẽ ở bên cạnh tôi.”
“Có cách nào không? Tôi có thể làm gì được không? Sau này chúng ta có thể… giống như hôm nay được không?” Giọng cô vô cùng chân thành, lại tha thiết.
Nhiếp Thanh Châu sững sờ nhìn Hạ Nghi.
Anh chưa từng nghĩ rằng cô sẽ nói những lời như vậy.
Hạ Nghi xưa nay luôn kiệm lời, quen giấu giếm và đè nén cảm xúc của mình, thậm chí còn vụng về trong việc bày tỏ ngay cả với người thân.
Một Hạ Nghi như thế, vậy mà lại đang cẩn trọng níu kéo anh.
Nhiếp Thanh Châu đột nhiên bước tới một bước, ôm choàng lấy Hạ Nghi. Anh dịu dàng v**t v* gáy cô, vừa xấu hổ vừa xót xa, cúi đầu ghé sát vào tai cô thì thầm: “Xin lỗi… xin lỗi cậu, sao tớ có thể để cậu phải chịu ấm ức thế này… Tớ sai rồi, sau này tớ sẽ không như vậy nữa.”
Hạ Nghi dường như hơi sững người, rồi cô cũng đưa tay ra, lần này cô đã thành công ôm lấy lưng anh. Cô ôm rất chặt, dường như cái ôm siết chặt này có thể giúp cô xác nhận một điều gì đó.
“Vậy tớ phải làm thế nào đây?” Hạ Nghi vẫn cố chấp với câu hỏi này.
“Cậu không cần làm gì cả, là tớ đã sai.”
“Vậy sau này…”
“Sau này tớ sẽ không trốn tránh cậu nữa, chỉ cần cậu cần, tớ sẽ luôn ở bên cạnh, trừ phi cậu đuổi tớ đi. Được không?”
“Được.”
Ngừng một lát, Hạ Nghi khẽ nói: “Quyết định vậy nhé.”
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, con người hai mươi bảy tuổi của anh không được phép rung động trước Hạ Nghi. Nhưng giờ đây anh mới mười bảy, và cái phần mười bảy tuổi trong cơ thể anh này có lẽ được phép rung động trước cô.
Dù được phép hay không, anh quyết định chấp nhận.
Tiếng chuông xe đạp reo vang cùng tiếng hét lớn, Nhiếp Thanh Châu thuận thế xoay người kéo sát Hạ Nghi vào lề đường, một chiếc xe đạp đã lao vút qua như gió cuốn, tung lên một đám bụi mù.
Chủ nhân chiếc xe là một chàng trai trẻ với mái tóc ngông cuồng, thấy Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đang ôm nhau, cậu ta huýt sáo đầy ẩn ý rồi để lại một bóng lưng phóng khoáng khuất dần.
Nhiếp Thanh Châu chột dạ buông Hạ Nghi ra, nhưng vừa cúi đầu đã thấy cô đang chăm chú nhìn theo bóng thanh niên đạp xe đi xa.
Cô lẩm bẩm: “Cách đây rất lâu, Tiểu Diên từng nói với tớ rằng nó cũng muốn được đi xe đạp.”
Hạ Nghi như chợt nghĩ ra điều gì, ánh mắt sáng rực nhìn Nhiếp Thanh Châu: “Nếu mẹ có thể đưa một người đi, vậy còn Tiểu Diên thì sao? Trước đây khi ba còn sống, bác sĩ đã nói nếu được đưa đến bệnh viện lớn chữa trị sớm thì chân của Tiểu Diên vẫn còn hy vọng. Điều kiện y tế ở Mỹ chắc chắn sẽ tốt hơn, kinh tế của mẹ bây giờ cũng rất tốt, nếu Tiểu Diên đi cùng mẹ, liệu chân của em ấy có khả năng được chữa khỏi không? Như vậy em ấy có thể làm tất cả những gì mình muốn, cũng có thể đi xe đạp nữa.”
Nhiếp Thanh Châu ngẩn người. Ánh mắt anh trầm xuống, sau một thoáng suy tư, anh phân tích: “Rõ ràng là dì muốn đưa cậu đi hơn, nên trước hết phải xác định được ý của dì, xem có phải nhất định phải là cậu hay không. Nếu dì có ý định đưa Tiểu Diên đi, thì còn phải xem ý của bà nội và Tiểu Diên nữa. Với tính khí của hai người họ, mỗi một cửa ải đều không dễ vượt qua.”
Hạ Nghi cụp mắt xuống, cô gật đầu.
“Cậu vẫn muốn thử chứ?”
Hạ Nghi lại gật đầu một lần nữa.
“Được, vậy chúng ta đi tìm dì nói chuyện trước, tớ sẽ giúp cậu.” Nhiếp Thanh Châu hơi cúi người, nghiêm túc nói: “Đừng sợ, dù quyết định của cậu là gì tớ cũng sẽ ủng hộ. Cậu còn nhớ không, Nobita sao có thể thiếu Doraemon được chứ?”
Hạ Nghi ngẩng lên nhìn sâu vào mắt Nhiếp Thanh Châu, rồi mỉm cười thật nhẹ nhõm. Ánh mắt cô chan chứa hình bóng anh, long lanh tỏa sáng, ý cười gợn sóng lan xa.
Nhiếp Thanh Châu cảm thấy ngay khoảnh khắc này, trái tim anh lại phản chủ mà đập loạn lên.
Rung động thì có thể chấp nhận, nhưng hành động thì không.
Vừa mới tạm biệt Hạ Nghi, Nhiếp Thanh Châu về đến nhà liền đập đầu xuống bàn, vừa đập vừa khẽ r*n r*: “Chu Bân ơi là Chu Bân, mày đúng là Đ* c*m th*! Mày lại dám ôm con bé! Mày lòng dạ rối bời, mày thừa lúc người ta nguy khốn, mày… lương tâm của mày đâu rồi!”
Anh lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trên cửa sổ, rồi chỉ vào đó mà nói: “Tỉnh táo lại cho tao, đừng có chui vào cái vỏ vị thành niên rồi muốn làm gì thì làm, mày là người trưởng thành đấy! Kìm nén cho tốt tâm tư của mày lại đừng để ảnh hưởng đến con bé, có chuyện gì cũng phải đợi con bé thành niên rồi hẵng nói!”
Hạ Nghi là người anh tìm, nhưng thời điểm lại chưa đến.
Anh phải đợi cho đến khi thời điểm chín muồi. Con đường còn dài, và anh cũng đủ kiên nhẫn.
Anh sẽ ở bên cạnh Hạ Nghi của anh, cùng cô bình yên trưởng thành.
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 51: Làm lành
10.0/10 từ 25 lượt.
