Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 41: Tâm sự


Hạ Nghi lặng lẽ cụp mắt xuống


Nhiếp Thanh Châu gọi điện cho Hạ Diên giải thích tình hình, rồi quay lại dịu dàng và tỉ mỉ lau khô tóc cho Hạ Nghi, đội cho cô chiếc mũ len màu đen. Chiếc mũ len của anh hơi rộng so với cô, vành mũ chùng xuống che cả hàng lông mày. Hạ Nghi vịn lấy vành mũ, khẽ kéo lên một chút.


“Áo khoác của cậu ướt rồi.” Anh lấy từ trong cặp ra một chiếc áo phao dáng ngắn mỏng nhẹ đưa cho Hạ Nghi: “Cậu thay sang chiếc áo này nhé?”


Hạ Nghi nhìn chiếc áo phao trong tay anh, rồi lại ngước mắt lên nhìn anh: “Tôi cứ thấy cậu rất giống…”


“Hửm, giống gì cơ?” Nhiếp Thanh Châu nghiêng đầu, đôi mắt cong lên ý cười: “Doraemon à?”


Hạ Nghi thành thật gật đầu.


Nhiếp Thanh Châu vỗ nhẹ lên đầu cô, khiến chiếc mũ len rộng thùng thình sụp xuống che mất nửa con mắt của cô.


“Nobita à, sao cậu chẳng bao giờ khiến người khác bớt lo lắng đi vậy.” Anh vừa vỗ đầu cô vừa nói.


Hạ Nghi dùng ngón tay kéo vành mũ lên để lộ ra đôi mắt, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười rất nhạt. Cô ngoan ngoãn cởi chiếc áo khoác ẩm ướt lạnh lẽo của mình ra, khoác lên người chiếc áo phao khô ráo và ấm áp của anh. Chiếc áo phao này cũng quá rộng so với cô, tay áo dài che lấp cả những ngón tay, trông cô hệt như một chú mèo con cuộn mình trong chăn.


Nhiếp Thanh Châu không nhịn được mà bật cười. Hạ Nghi chẳng hiểu gì, bèn liếc nhìn anh.


Thế giới bên ngoài mái che nhỏ là bão tuyết mịt mù, nơi cuối trời tăm tối triều dâng cuộn sóng. Ngoài tiếng sóng vỗ, vạn vật dường như đều đã chìm vào yên lặng. Chỉ có nơi chốn nhỏ bé này, một ngọn đèn vàng vọt treo lơ lửng, le lói tỏa ra chút hơi ấm mỏng manh.


Hạ Nghi ôm túi sưởi trong tay, đăm chiêu nhìn ra màn bão tuyết, vô thức ngân nga giai điệu vang lên trong đầu. Giọng cô rất mỏng, rất trong, giống như lớp băng mỏng tựa cánh ve, hay một đóa hoa tuyết đơn độc giữa bầu trời.


Nhiếp Thanh Châu ngồi xuống bên cạnh cô. Chiếc ghế chật hẹp khiến vai anh kề sát vai cô, hai người nương tựa vào nhau ấm hơn nhiều so với cái lạnh giá khi chỉ có một mình.


Tiếng hát của Hạ Nghi chợt ngừng lại. Dường như nghĩ tới điều gì, cô cúi đầu, lấy chiếc điện thoại từ trong túi chiếc áo khoác nỉ đặt bên cạnh, mở nắp rồi bấm phím, như đang tìm kiếm thứ gì đó.


Nhiếp Thanh Châu ghé sát lại gần, nhìn thấy trên màn hình điện thoại của cô là hình một người phụ nữ xinh đẹp với nụ cười rạng rỡ, tuy rằng bức ảnh có hơi nhòe. Dường như đó là một ngày vào mùa xuân, phông nền phía sau là một khu rừng nở đầy những đóa hoa màu hồng, người phụ nữ ấy đang dắt tay một cô bé xinh xắn.


Anh sững người, rồi khẽ hỏi: “Đây là mẹ cậu sao?”



“Ừm.” Đôi mắt đen láy của Hạ Nghi in bóng ánh sáng le lói từ màn hình điện thoại, những ngón tay giấu kín trong ống tay áo rộng thùng thình. Cô khẽ nói: “Ở nhà không còn tấm ảnh nào của mẹ nữa, đây là tấm cuối cùng.”


Cô ngừng một lát, rồi nói tiếp: “Trong ba năm qua, tôi cũng chỉ xem nó đôi ba lần.”


Cô vừa dứt lời, Nhiếp Thanh Châu đã thấy trên màn hình hiện lên dòng chữ hỏi có muốn xóa không. Anh lập tức hiểu ra Hạ Nghi định làm gì, vội giật lấy chiếc điện thoại: “Đừng! Đừng mà! Sao cậu lại muốn xóa nó đi!”


Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, thì ra đây chính là lý do chiếc điện thoại này quý giá đến vậy, nếu em xóa nó đi, chẳng phải tôi đã phí công đổi nó về hay sao?


Anh giơ chiếc điện thoại lên thật cao: “Cậu xóa nó đi thì chứng minh được điều gì chứ? Rằng cậu không còn muốn nhớ đến mẹ nữa ư? Cậu có nhất thiết phải làm đến mức này không?”


Bàn tay Hạ Nghi vẫn còn lơ lửng giữa không trung, cô từ từ hạ tay xuống, khẽ đáp: “Ừm.”


Dù câu trả lời là khẳng định, nhưng cô không hề có ý định giằng lại chiếc điện thoại từ tay anh.


Nhiếp Thanh Châu nghĩ, quả nhiên là cô ấy không nỡ.


Anh hạ cánh tay đang giơ cao điện thoại xuống, nhìn người phụ nữ nhòe mờ trong ảnh và hỏi: “Mẹ cậu là người như thế nào?”


Hạ Nghi rúc mình trong chiếc áo phao rộng lớn, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Mẹ rất đẹp, rất ngây thơ, thích náo nhiệt, cũng rất hay khóc. Mẹ là người quan trọng nhất trong nhà. Mẹ cũng vô cùng rực rỡ, vô cùng yếu mềm, giống như… một cánh bướm vậy.”


Giống như một cánh bướm, chỉ có thể sống trong mùa xuân ấm áp, nên phải trốn chạy khỏi mùa đông giá lạnh. Đôi cánh rực rỡ sắc màu ấy không thể che chở cho bất kỳ ai.


Thế nên, mẹ đã bay đi mất.


“Cậu yêu mẹ nhiều lắm nhỉ.” Nhiếp Thanh Châu khẽ nói.


Hạ Nghi im lặng một lúc, rồi mới trả lời: “Mẹ luôn nói rằng tôi không yêu mẹ.”


Dường như chưa một ai từng cảm nhận được tình yêu từ cô. Ba mẹ, bà nội và em trai cô, tất cả họ đều cho rằng cô lạnh lùng và ít nói.


Vậy thì, vấn đề hẳn là nằm ở chính bản thân cô.


Từ khi còn nhỏ cô đã cảm thấy mình không ổn. Phần lớn thời gian cô không biết phải định nghĩa cảm xúc của mình ra sao, cũng không biết phải biểu đạt chúng thế nào cho chính xác. Những gì cô muốn truyền đạt và những gì người khác cảm nhận được, lúc nào cũng là hai thái cực hoàn toàn trái ngược.



Thế nên cô đã hỏi mẹ: “Mẹ ơi, có phải con đã sai ở đâu không? Có phải con có vấn đề gì không ạ?”


Nhưng mẹ chỉ hoảng hốt ôm chầm lấy cô và nói rằng cô không có vấn đề gì cả, rằng thiên tài nào cũng có những tật kỳ quặc.


Thế nhưng, chính mẹ cũng từng than phiền rằng cô không gần gũi, không yêu thương mẹ.


Sau này khi đã lớn hơn một chút, cô dần hiểu ra, có lẽ không phải mẹ cho rằng cô không có vấn đề, mà là mẹ cần cô không có vấn đề. Mẹ đã có một người con trai khiếm khuyết, nên không thể có thêm một đứa con gái bất thường được nữa.


“Nhưng tôi nghĩ, có lẽ tôi vẫn yêu mẹ.” Hạ Nghi sửa lại chiếc mũ len trên trán, khẽ kéo nó lên một chút. Lúc cô nói, một làn hơi trắng ấm áp chầm chậm tỏa ra từ đôi môi, tựa như chính lời nói của cô cũng mang theo hơi ấm vậy.


Nhiếp Thanh Châu gập nắp điện thoại lại, gương mặt xa xôi mà xinh đẹp của người phụ nữ khuất sau lớp vỏ màu bạc. Anh cảm thán: “Đúng vậy, tình yêu đâu phải thứ dễ dàng hủy bỏ hay xóa đi như vậy.”


Ngừng giây lát, anh lại nói tiếp: “Hơn nữa, cậu yêu mẹ thì đâu có gì sai, chỉ là cậu chưa trò chuyện thẳng thắn với bà nội mà thôi.”


Hạ Nghi quay đầu lại nhìn Nhiếp Thanh Châu, đôi mắt cô tựa như cả cơ thể, cũng phủ một lớp hơi nước mờ ảo, vừa mông lung, lạnh lẽo lại vừa cố chấp, hệt như một viên ngọc mắt mèo đen bị bỏ quên giữa nền tuyết trắng.


Ngay khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, tim Nhiếp Thanh Châu bất giác khẽ run lên.


“Còn cả âm nhạc nữa. Nếu tôi lại làm những việc liên quan đến âm nhạc, bà nội sẽ đau lòng.”


“Vậy cậu… muốn từ bỏ ư?”


Hạ Nghi chậm rãi lắc đầu.


“Vậy thì chúng ta cùng đi thuyết phục bà. Cậu hãy nói cho bà nghe tất cả những suy nghĩ trong lòng mình, khi bà hiểu cậu rồi, bà sẽ không đau lòng nữa. Người nhà vốn dĩ là phải thấu hiểu và nhường nhịn lẫn nhau mà.”


“Chúng ta?”


“Đúng vậy, Nobita mà không có Doraemon thì làm sao được chứ? Tôi là fan hâm mộ số một của cậu mà.”


Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, vỗ nhẹ lên đầu Hạ Nghi.


Anh lại vỗ cho chiếc mũ của Hạ Nghi sụp xuống, che khuất đôi mắt cô. Cô đưa tay kéo vành mũ lên, mím môi nói: “Cậu đừng có lúc nào cũng nghịch mũ của tôi nữa.”



Nhiếp Thanh Châu bật cười thành tiếng, sợi dây căng thẳng trong lòng cũng khẽ chùng xuống.


Anh tự lý giải cho những rung động nhỏ bé trong lòng mình, rằng là do hôm nay Hạ Nghi thỉnh thoảng để lộ ra sự yếu đuối mà trở nên xinh đẹp một cách lạ thường.


Đợi đến khi gió tuyết ngớt dần, Nhiếp Thanh Châu đưa cho Hạ Nghi một chiếc ô. Hai người cùng nhau bước ra khỏi mái che, men theo con đường quốc lộ dài, chầm chậm bước về nhà dưới ánh đèn đường soi rọi.


Đôi giày Hạ Nghi đang đi có đế hơi trơn, Nhiếp Thanh Châu bèn bảo cô vịn lấy ba lô của mình. Anh đi trước cô một bước, vừa vặn có thể che cho cô cơn gió tạt thẳng vào mặt.


“Có giống hôm chúng ta ở chợ đêm không? Lúc đó cậu cứ túm lấy mũ của tôi, làm tôi suýt bị nghẹt thở mấy lần.” Nhiếp Thanh Châu cảm khái: “May mà hôm nay là thứ Bảy, chứ nếu mai phải đi học thì cả ba chúng ta đều phải xin nghỉ rồi. Nghĩ lại thì cũng thật may mắn, phải không?”


Anh lúc nào cũng có thể nếm ra được chút vị ngọt từ những chuyện chẳng lành.


Tựa như trong túi áo anh lúc nào cũng có sẵn một vốc kẹo, mỗi khi cần anh đều có thể lấy ra một viên, rồi lại lấy thêm một viên nữa cho cô.


Hạ Nghi túm lấy chiếc ba lô sau lưng anh, khẽ nói: “Đúng nhỉ.”


Hai người chầm chậm lê bước về đến tận cửa nhà thì đã là mười một giờ đêm. Tuyết gần như đã tạnh hẳn, cửa cuốn của tiệm tạp hóa đã đóng, chỉ còn ánh sáng hắt ra từ ô cửa sổ.


Hạ Nghi thử gõ cửa gọi mấy tiếng “bà ơi”, nhưng bên trong không có tiếng trả lời.


“Chắc là bà vẫn còn giận đấy. Cậu cứ qua nhà tôi ở tạm với Hạ Diên một đêm đã, mai rồi hãy nói chuyện tử tế với bà sau.” Nhiếp Thanh Châu vừa nói vừa giũ tuyết trên ô, rồi dẫn Hạ Nghi lên tầng vào nhà mình.


Hạ Diên đã đợi ở nhà rất lâu, vừa thấy Hạ Nghi, cậu liền bật phắt dậy từ ghế sô pha, mặt sa sầm lại dường như có ngàn lời muốn nói. Nhưng một lát sau, cậu chỉ biết nghiến răng quay người bỏ đi, như thể lần trách mắng trước đó đã dùng hết “hạn mức” nói chuyện của mình với Hạ Nghi rồi.


Nhiếp Thanh Châu vỗ vai Hạ Nghi nói: “Xem ra sau khi nói chuyện với bà xong, cậu còn phải tâm sự với Hạ Diên nữa. Thằng bé dồn nén lâu lắm rồi.”


Anh nhường phòng ngủ của mình cho Hạ Nghi, trong đó vừa hay có một chiếc giường đơn, còn anh và Hạ Diên sẽ qua ngủ ở giường đôi trong phòng ngủ chính. Nhiếp Thanh Châu ôm từ trong tủ ra bộ ga giường và vỏ gối mới: “Cậu đợi một lát, để tôi dọn giường cho cậu đã.”  


Hạ Nghi nhìn động tác thành thục của Nhiếp Thanh Châu, suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Cậu mắc bệnh sạch sẽ à?”


“… Thế này mà đã là bệnh sạch sẽ á? Tôi chỉ là người ưa sạch sẽ thôi. Cậu không chê tôi, tôi không thể để cậu chịu thiệt thòi được.” Nhiếp Thanh Châu giũ mạnh tấm ga trải giường mới, hương bạc hà của nước giặt tức thì lan tỏa khắp căn phòng.


Hạ Nghi nhớ lại ấn tượng ban đầu của mình về Nhiếp Thanh Châu, cô thấy anh giống hệt một cậu ấm được giáo dưỡng nề nếp, và bây giờ vẫn thế. Cô đi vài bước trong phòng, nhìn tủ sách và tủ đầu giường được anh dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp, chỉ duy có bàn học là bày một chồng sách lộn xộn, tựa như bị ai đó đổ bừa lên.



Bên cạnh chồng sách đó, có một cuốn sổ bìa da mềm màu xám.


Cuốn sổ đó rõ ràng chẳng có gì đặc biệt, vậy mà không hiểu sao Hạ Nghi lại cứ nhìn nó mãi. Như bị ma xui quỷ khiến, cô vươn tay ra, những ngón tay trắng ngần kẹp lấy cuốn sổ, chậm rãi lật mở một trang. Thứ gì đó trên trang giấy vừa lướt qua mắt, cô còn chưa kịp nhìn rõ thì cuốn sổ đã bị giật phắt đi.


Nhiếp Thanh Châu ôm khư khư cuốn sổ, vẻ mặt căng thẳng nhìn cô: “Cậu… sao cậu lại tự tiện cầm đồ của tôi vậy!”


Hạ Nghi sững người, buông thõng tay xuống: “Tôi xin lỗi.”


Anh tỏ ra bình tĩnh, hắng giọng hỏi: “Cậu thấy gì rồi?”


“Một đường kẻ ngang rất dài, và rất nhiều câu ngắn.”


“… Nội dung thì sao?”


Hạ Nghi thành thật đáp: “Tôi không nhìn rõ.”


Nhiếp Thanh Châu thở phào một hơi dài nhẹ nhõm. Anh nhét cuốn sổ vào một ngăn trên giá sách, nghiêm giọng nói: “Đây là sự riêng tư của tôi, cậu đừng tùy tiện xem đấy nhé.”


Hạ Nghi ngước nhìn cuốn sổ bị kẹp giữa những cuốn sách cao thấp không đều, gật đầu nói: “Tôi biết rồi.”


Nhiếp Thanh Châu biết Hạ Nghi là người nói lời giữ lời, một khi đã hứa thì sẽ không bao giờ động vào cuốn sổ đó nữa. Dù vậy, anh vẫn còn hơi lo, bèn đẩy cô ra xa khỏi bàn học: “Cậu đợi một lát nhé, tôi trải giường xong ngay đây.”


Hạ Nghi làm theo ý anh, đi ra xa, mở cửa rồi bước ra ban công. Cô chống tay lên lan can nhìn xuống, giống hệt tư thế mà Nhiếp Thanh Châu vẫn thường đứng ở đó.


Lúc trải giường, Nhiếp Thanh Châu thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn cô một cái, bất giác không khỏi mỉm cười. 


Bóng hình Hạ Nghi chợt lay động. Cô đột nhiên quay người chạy vụt ra khỏi phòng, băng qua phòng khách rồi mở toang cửa chính, vội vã chạy lộc cộc xuống lầu, rồi biến mất như một cơn gió.


Nhiếp Thanh Châu ôm chiếc gối sững sờ tại chỗ, nhất thời không phản ứng kịp. Đến khi anh lẹp xẹp dép lê chạy ra đến cửa, thì vừa lúc thấy Hạ Nghi lại tất tả chạy ngược lên cầu thang. Cô vịn vào cửa nhìn anh, lồng ngực phập phồng dữ dội.


“Từ ban công, tôi nhìn qua cửa sổ nhà mình, thấy bà nội ngã trên sàn, lúc nãy tôi gọi nhưng bà không trả lời.”


Đồng tử Nhiếp Thanh Châu co rút lại. Anh vơ lấy chiếc áo khoác bên cạnh mặc vào, vừa rút điện thoại ra vừa nói: “Chúng ta đi.”


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 41: Tâm sự
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...