Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 35: Năm mới
Sau ngày hôm đó, Ngô Tinh không bao giờ quay lại tiệm tạp hóa nhà họ Hạ nữa. Ngoài Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi, không một ai biết cô bé đã từng đến.
Nhiếp Thanh Châu đôi lúc lại nghĩ, nếu như anh không trông thấy Ngô Tinh, liệu Hạ Nghi có kể cho anh nghe chuyện này không? Chắc là cũng không đâu nhỉ. Trong sự im lặng của cô, rốt cuộc đã chôn giấu bao nhiêu bí mật?
Anh là một kẻ gian lận, dựa vào những thông tin của mười năm sau để từng bước, từng bước một lại gần cô.
Cơn sóng gió không ai hay biết ấy vừa qua đi, năm mới đã ngập tràn không khí hân hoan, rảo những bước chân thật dài mà đến. Đêm giao thừa, khi nhà họ Nhiếp đang gói bánh chẻo, tiếng pháo hoa, pháo nổ bên ngoài đã vang lên rộn rã, hệt như tiếng dầu reo trong một chiếc chảo lớn. Khi tiếng pháo đầu tiên nổ vang, Nhiếp Thanh Châu đã sững người trong giây lát, nhân bánh trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống bàn.
Ở khu vực nội thành của tỉnh, việc đốt pháo hoa vào dịp năm mới bị nghiêm cấm, nhưng ở một huyện như Thường Xuyên thì chẳng ai quan tâm đến những điều đó, càng náo nhiệt càng tốt, cái gì rực rỡ thì ta đốt. Pháo hoa bừng sáng khiến cả bầu trời đêm cũng như sáng lên mấy phần. Nhiếp Thanh Châu đã trải qua quá nhiều cái Tết yên tĩnh và cô quạnh ở thành phố, sớm đã quên mất một cái Tết với tiếng pháo nổ vang trời trông như thế nào.
Ba Nhiếp thấy anh cứ nhìn mãi ra ngoài cửa sổ, tưởng anh muốn đi đốt pháo hoa, liền khoát tay một cái, miễn luôn cho anh nhiệm vụ gói bánh chẻo. Ông bảo anh mang pháo hoa trong nhà xuống mà đi đốt cùng chị em nhà họ Hạ ở tầng dưới, đến giờ nhớ về ăn cơm là được.
Nhiếp Thanh Châu nghe vậy liền gói nốt chiếc bánh cuối cùng, chạy vội đến tủ lấy pháo hoa, mặc vội áo khoác, xỏ vội đôi giày rồi chạy huỳnh huỵch xuống tầng. Ba Nhiếp nhìn theo bóng lưng anh, mỉm cười cảm thán: “Tiểu Châu bây giờ thật sự chững chạc rồi, về nhà lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy nó ra dáng trẻ con.”
Mẹ Nhiếp cũng nhìn theo bóng lưng con trai, nhưng gương mặt lại thoáng lộ vẻ lo âu.
Cửa nhà Hạ Nghi vang lên tiếng “cốc cốc cốc”. Cô bước ra mở cửa thì thấy Nhiếp Thanh Châu đang đứng ngay trước mặt. Anh mặc áo phao dáng dài màu đen, quàng khăn len màu nâu, đeo đôi găng tay đen, mái tóc được cắt gọn gàng trông vô cùng khỏe khoắn, điển trai.
Anh giơ cao chiếc túi ni lông trong tay, nghiêng đầu cười rạng rỡ, để lộ lúm đồng tiền nho nhỏ: “Gọi cả Tiểu Diên nữa, chúng ta đi đốt pháo hoa đi!”
Anh cười tươi đến thế, hệt như một đứa trẻ, khiến Hạ Nghi phải ngẩn ra một lúc rồi mới đáp lời: “Được thôi.”
Thế là Nhiếp Thanh Châu, Hạ Nghi và Hạ Diên, trong những bộ đồ ấm áp kín mít, cùng nhau rảo bước trên con phố đêm Giao thừa treo đầy những chiếc đèn lồng đỏ. Anh dẫn đầu tìm đến một khoảng đất trống giữa các tòa nhà. Mấy hôm trước tuyết đã rơi liền mấy ngày, lớp tuyết đọng trên mặt đất vẫn chưa tan, trải ra một màu trắng xóa mênh mông.
Hạ Nghi và Hạ Diên cũng lấy một ít pháo hoa từ tiệm ra. Có thể nói là “đạn dược” của họ vô cùng dồi dào, ba người bàn bạc với nhau rồi xếp pháo hoa trên nền tuyết thành hình số 2012.
Nhiếp Thanh Châu đưa bật lửa cho Hạ Diên: “Em châm lửa đi!”
Hạ Diên cầm chiếc bật lửa, ngẩn ra một lúc: “Em châm à?”
Bởi vì chân cẳng không được thuận tiện, nên những thứ như pháo hoa, pháo nổ, trước đây đều do người lớn hoặc Hạ Nghi châm.
Lần này Hạ Nghi cũng định lấy chiếc bật lửa từ tay em trai, nhưng Nhiếp Thanh Châu đã ngăn cô lại: “Loại pháo hoa này cháy chậm lắm, Tiểu Diên không sao đâu. Nếu em ấy có ngã, tôi sẽ vác em ấy về.”
Thế là trọng trách này được giao cho Hạ Diên. Cậu vô cùng trịnh trọng cầm chiếc bật lửa, vừa lo lắng vừa lần lượt châm từng ngòi pháo, chăm chú hệt như đang làm một thí nghiệm hóa học. Khi cậu vừa châm đến que cuối cùng, thì que đầu tiên cũng vừa vặn bắn lên những vệt pháo hoa đầu tiên, dọa cho c* cậu giật mình nhảy bật về phía Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu, chạy không kịp dừng và được Hạ Nghi kéo lại.
Cậu ngã vào vòng tay Hạ Nghi, tay vịn lấy vai cô. Đây là lần đầu tiên cậu có một sự tiếp xúc gần gũi tựa như một cái ôm với chị gái mình. Hạ Diên sững sờ, mà Hạ Nghi cũng có chút luống cuống không biết phải làm sao.
Nhiếp Thanh Châu rất tự nhiên kéo Hạ Diên đứng vững trở lại, giữa tiếng pháo hoa đinh tai nhức óc, anh chỉ tay lên trời và nói với hai chị em họ: “Mau nhìn kìa!”
Thế là Hạ Nghi và Hạ Diên đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Những chùm pháo hoa thi nhau bung nở, hoàn toàn không còn nhìn ra bóng dáng của con số “2012” đã xếp trên mặt đất nữa. Chỉ thấy những tầng tầng lớp lớp rực rỡ, từng chùm lửa vút lên không trung, rồi bung tỏa thành muôn vàn những đóa hoa ánh sáng với đủ mọi hình dáng, màu sắc sặc sỡ giao hòa, lấp lánh rợp trời. Tựa như hoa của cả bốn mùa xuân, hạ, thu, đông đều đang tranh nhau để được nở rộ hết một lần trong vài giây ngắn ngủi, trên tấm màn đêm thăm thẳm kia.
Không chỉ có họ đang đốt pháo hoa, mà thực tế, cả bầu trời đêm đã bị pháo hoa từ khắp mọi nơi chiếm trọn. Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, đã bao nhiêu năm rồi anh không được thấy một bầu trời rợp đầy pháo hoa như thế này.
Anh vẫn luôn cảm thấy thế giới này thật rộng lớn. Nhưng trong những khoảnh khắc thế này, anh lại thấy thế giới cũng thật nhỏ bé, nhỏ đến mức chỉ cần pháo hoa, pháo nổ và những tiếng cười nói vui vẻ của một huyện lỵ con con là có thể lấp đầy.
Anh quay đầu lại, Hạ Nghi và Hạ Diên cũng đang ngẩng đầu ngắm pháo hoa. Mắt Hạ Nghi phản chiếu ánh pháo hoa, lấp lánh những sắc màu rực rỡ, tựa như một viên đá opal đen. Cô đeo chiếc bịt tai lông xù màu xám, trông giống như một chú mèo xinh đẹp mà yên tĩnh.
Cơ thể cô không hề sợ lạnh, nhưng đôi tai thì dường như lại rất sợ. Tai của một người nghệ sĩ lúc nào mà chẳng nhạy cảm.
Hạ Nghi vừa quay đầu lại thì một cục tuyết đã bay thẳng vào vai cô. Cô ngẩn người nhìn Nhiếp Thanh Châu, trên mặt còn vương lại chút tuyết vụn b*n r* từ cục tuyết vỡ.
Hạ Diên là người phản ứng đầu tiên, cậu nhanh chóng vốc một nắm tuyết dưới đất, nén chặt lại rồi ném về phía Nhiếp Thanh Châu: “Anh dám đánh chị em!”
Nhiếp Thanh Châu linh hoạt né được, cười ha hả: “Ha ha ha, không trúng nhé…”
Lời còn chưa dứt, một cục tuyết đã nổ tung trên đầu anh. Nhiếp Thanh Châu nhìn về phía Hạ Nghi vẫn còn đang giữ nguyên tư thế ném tuyết, anh giơ ngón cái lên: “Cậu vẫn lợi hại nhất.”
Pháo hoa đã tàn, khoảng sân tuyết trống trải này bỗng chốc trở thành một chiến trường. Ba người đuổi nhau vòng quanh trên một khoảnh đất nhỏ, ném những cục tuyết về phía nhau. Nhiếp Thanh Châu không hề nương tay với Hạ Diên, dĩ nhiên cậu bé cũng vậy. Nhưng vốn dĩ Hạ Diên và Hạ Nghi cùng một phe đối đầu với anh, chẳng biết là cục tuyết nào đã bay nhầm chỗ, mà chẳng mấy chốc đã biến thành một trận hỗn chiến ba người, thân ai nấy lo.
Họ vừa ném vừa né, những cục tuyết bay vèo vèo trong không khí, rồi lại vỡ tan ra thành từng tiếng “bụp bụp”. Cả ba người mình mẩy mặt mũi đều dính đầy tuyết, mặt ai cũng đều đỏ ửng lên vì lạnh, trông vô cùng nhếch nhác, nhưng không một ai nói dừng lại, cũng chẳng ai chịu nhận thua.
Nhiếp Thanh Châu cười không ngớt, để lộ cả hàm răng trắng bóng. Hạ Diên cũng cười, cà nhắc chạy khắp nơi ném tuyết, lông mày cũng trắng xóa cả lên. Cuối cùng, Hạ Nghi cũng bật cười. Cô khẽ cong môi, đôi mắt sáng lấp lánh, ngập tràn một niềm vui hiện hữu rõ ràng.
Những đóa pháo hoa thỉnh thoảng lại soi sáng cả bãi tuyết, rồi lại vụt tắt. Giữa ánh sáng nhập nhoạng ấy, họ đã để lại vô số dấu chân và những vệt hoa văn trên nền tuyết trắng.
Đến khi cuộc chiến kết thúc, Hạ Diên thở hổn hển nằm ngửa ra trên nền tuyết. Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi bước đến bên cạnh, mỗi người kéo một cánh tay cậu.
“Sao thế, cậu chủ nhỏ mới thế thôi đã chịu thua rồi à!”
Nhiếp Thanh Châu trêu.
Hạ Diên để mặc cho hai người kéo, bản thân không dùng chút sức lực nào, cũng không chịu đứng dậy. Cậu nhìn những chùm pháo hoa rực rỡ chẳng biết của nhà ai trên bầu trời, rồi đột nhiên cất lời: “Không phải người ta nói, năm 2012 là ngày tận thế sao?”
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, ồ phải rồi, anh suýt thì quên mất còn có một lời tiên tri cổ lỗ sĩ đến mức này. Hồi cấp ba anh còn từng hào hứng mong đợi xem liệu có chuyện gì xảy ra không, kết quả là ngoài mấy kỳ thi thì chẳng có gì xảy ra cả.
Hạ Diên mỉm cười, nhìn lên bầu trời và nói: “Bỗng nhiên em cảm thấy, tận thế cũng chẳng sao cả.”
Lúc xếp hình số 2012 trên mặt đất, cậu đã nghĩ rằng, nếu như sang năm thật sự là tận thế, thì cái thế giới chết tiệt này cứ hủy diệt đi cũng được, cũng chẳng có gì là không tốt cả.
Nhưng ngay lúc này đây, chẳng hiểu sao, cậu bỗng cảm thấy lời tiên tri ấy đã chẳng còn liên quan gì đến mình nữa. Cậu không mong chờ, cũng chẳng sợ hãi. Kết luận này dường như không thay đổi, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
Nhiếp Thanh Châu dùng sức kéo cậu dậy khỏi mặt đất, phá vỡ bầu không khí: “Lo gì ngày tận thế chứ, lo cái áo phao này của em còn mặc được nữa không thì hơn.”
Anh phủi tuyết trên người cho Hạ Diên, rồi tấm tắc khen: “Sức chiến đấu của em cũng mạnh ra phết đấy, lần sau chơi ném tuyết nhất định sẽ tìm em.”
Hạ Nghi vịn lấy tay Hạ Diên. Cô nhìn đôi bàn tay đỏ ửng vì lạnh của em trai, im lặng một lát rồi tháo chiếc bịt tai của mình xuống, đặt vào tay cậu.
“Cầm giúp chị một lát.” Cô nói vậy.
Hạ Diên cầm chiếc bịt tai vẫn còn ấm áp trong tay, ngẩn người ra.
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười. Khi Hạ Nghi quay người đi dọn dẹp đồ đạc, anh cúi đầu nói khẽ với Hạ Diên: “Chị em sợ tay em lạnh đấy.”
Hạ Diên dối lòng đáp: “Đâu cần chị ấy tốt bụng như vậy, ra vẻ lạnh lùng làm gì chứ.”
“Xem kìa, xem kìa, chính là câu này đấy. Không phải chị em ra vẻ lạnh lùng đâu, chỉ là sợ nghe em nói những lời như vậy, sợ em từ chối chị ấy thôi. Chị của em là một người rất mạnh mẽ, nhưng đối với em lại vô cùng dịu dàng.”
Nhiếp Thanh Châu khoác vai cậu, cười nói: “Về thôi! Ăn Tết thôi nào!”
Giao thừa năm nay có lẽ là đêm Giao thừa náo nhiệt và vui vẻ nhất mà Nhiếp Thanh Châu đã trải qua trong suốt mười năm qua.
Trong cuộc xã giao ngày Tết này, điều duy nhất khiến Nhiếp Thanh Châu cảm thấy được an ủi là anh nhận ra không chỉ có mình anh đang diễn. Những người họ hàng xung quanh luôn miệng hỏi han ân cần kia, có ai mà không đang diễn kịch chứ.
Một người cô họ nắm lấy tay anh nói: “Ôi chao, Tiểu Châu cao lớn quá nhỉ, học hành thế nào? Năm nay lên lớp mấy rồi cháu?”
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, năm ngoái cô cũng nói một câu y hệt thế này.
Nhưng trên mặt anh vẫn nở nụ cười, ngoan ngoãn đáp: “Dạ, cháu lên lớp Mười rồi ạ.”
“Ối chà chà, Tiểu Châu lớn thật rồi, biết lễ phép rồi đấy!” Người cô họ kinh ngạc thốt lên.
Không có gì ngạc nhiên, Nhiếp Thanh Châu đã trở thành niềm kinh ngạc lớn nhất trong cuộc đại xã giao mỗi năm một lần này. Mỗi người họ hàng đều phải khen ngợi sự thay đổi to lớn của anh một lượt, rồi lại truyền tai nhau trong những lần đi lại chúc Tết. Kết quả là, khi đến các bữa tiệc, Nhiếp Thanh Châu bỗng dưng trở thành nhân vật tâm điểm.
Trong bữa tiệc, ai cũng muốn đến nói với anh vài câu, nhà nào có con nhỏ thì kéo con đến bảo phải học tập anh. Thậm chí, vì sự “nổi tiếng” của mình, anh còn bị gọi sang ngồi cùng bàn với những người đàn ông trưởng thành, buộc phải nghe họ thao thao bất tuyệt, lại còn bị chuốc rượu.
Anh lặng lẽ vừa gắp thức ăn, vừa lắng nghe những người đàn ông trung niên của cái huyện lỵ nhỏ bé này dự đoán về tình hình kinh tế tương lai của thế giới, về xu hướng chính trị, chính sách quốc gia, và cả bố trí quân sự. Anh thầm nghĩ, đúng là toàn những lời bàn luận trên trời dưới biển, chẳng có lấy một điều nào đúng.
Những quốc gia mà họ cho rằng đang phồn thịnh rực rỡ, trong mười năm tới sẽ sa vào vũng lầy, thậm chí trở thành một đống đổ nát. Cường quốc mà họ ngưỡng vọng, sau này sẽ càng tàn bạo, càng ngông cuồng hơn, nhưng cũng sẽ bước đến con đường suy vong.
Tất cả mọi người đều sẽ phải trải qua tai ương, rồi lại từ trong tai ương mà đứng dậy, nhưng cho đến tận năm mà anh sống, vẫn không thể hoàn toàn thoát khỏi nó.
Thế giới này sẽ ngày càng có nhiều lo âu và đối lập hơn, cũng sẽ trở nên vô cùng phức tạp, vô cùng hỗn loạn, không một ai có thể nhìn thấu.
Nhiếp Thanh Châu khẽ thở dài, anh thấy một người đàn ông đứng dậy, nâng ly: “Nào nào nào, vì một ngày mai tươi đẹp hơn! Chúc mừng năm mới!”
Nhiếp Thanh Châu cũng nâng ly của mình lên, cụng ly với những người họ hàng xa lạ này, rồi dốc thứ chất lỏng cay nồng vào trong cổ họng.
Mặc dù ngày mai của thế giới này chưa chắc đã ngày một tươi đẹp hơn, nhưng dù thế nào đi nữa thì cũng chúc mừng năm mới.
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 35: Năm mới
10.0/10 từ 25 lượt.
