Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 22: Học hành


Tối đến, quả nhiên Nhiếp Anh Hồng gọi điện “kh*ng b*” Nhiếp Thanh Châu. Anh đã quen với tính khí nóng nảy của cô mình, vừa kiên nhẫn lắng nghe vừa đáp lời. Nhiếp Anh Hồng nói tạm thời không về được, đã nhờ bà Hạ ở tầng dưới chăm sóc anh giúp mấy ngày.


Nhiếp Thanh Châu ngạc nhiên: “Cô có số điện thoại của bà Hạ từ khi nào thế?”


“Lần trước đến cô có lưu lại, có câu ‘bà con xa không bằng láng giềng gần’ mà. Lần sau đến cô sẽ mua chút quà cho bà Hạ, rồi tặng bà mấy phong bao để cảm ơn.”


Nhiếp Thanh Châu nghĩ, cô mà ra tay thì anh sẽ không còn nợ tiền bà Hạ nữa, vậy thì Hạ Nghi cũng không còn là chủ nợ của anh. Đến lúc đó anh có mời ăn gì, liệu cô ấy có ăn không?


Nghĩ đến đây, anh có chút phiền muộn, lại hy vọng món nợ này có thể kéo dài thêm.


Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vui vẻ vang lên. Nhiếp Thanh Châu kết thúc cuộc gọi với cô, thẳng đơ người di chuyển ra mở cửa.


Ngoài cửa, dưới ánh đèn là hai cậu con trai một cao một thấp mặc đồng phục trường Trung học số Một Thường Xuyên, không phải Trương Vũ Khôn và Lại Ninh thì còn là ai?


Nhiếp Thanh Châu ngạc nhiên: “Sao hai cậu không đi học tối?”


“Anh Châu! Cậu phải nhập viện khâu vết thương, bọn này đương nhiên phải đến thăm cậu rồi, học hành gì tầm này nữa!” Trương Vũ Khôn nói, mặt mày ủ rũ.


Lại Ninh vội vàng gật đầu lia lịa.


Nhiếp Thanh Châu chỉ cảm thấy huyết áp tăng vọt: “Hai cậu trốn học tối, không xin phép đúng không?”


Lần này thì Trương Vũ Khôn im bặt, hai người ở ngoài cửa nhìn nhau, trông chẳng khác nào hai cây cọc cao thấp đứng cạnh nhau.


Nhiếp Thanh Châu nghĩ, Lại Ninh đã nói đúng, anh quả nhiên phải đóng vai mẹ thật.


“… Vâng, phiền thầy ạ. Nếu cô Cao hoặc thầy Lý phát hiện, thầy cứ nói lúc chúng đến văn phòng không gặp thầy Lý nên xin phép thầy… Vâng, cảm ơn thầy.”


Nhiếp Thanh Châu cúp điện thoại, sắc mặt không mấy dễ coi, quay đầu nhìn Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách.


Lại Ninh vô tâm còn kinh ngạc hỏi: “Ê, anh Châu, cậu thân với thầy Trương Tự Hoa từ khi nào thế?”


Trương Vũ Khôn vỗ một phát vào lưng Lại Ninh, bật dậy khỏi sô pha nói: “Anh Châu, đừng đứng thế! Cậu mau ngồi đi! Tôi đi rót nước cho cậu!”



Nhiếp Thanh Châu xua tay: “Hai cậu ngồi yên đấy cho tôi!”


Trương Vũ Khôn rất nghe lời, lại ngồi “bịch” xuống ghế.


Bây giờ Nhiếp Thanh Châu chỉ cần cử động là cả người cứng đờ, chi bằng cứ giữ nguyên tư thế đứng, cúi đầu nhìn hai người ngồi trên sô pha. Hai người bị anh nhìn đến rụt cả cổ lại, Lại Ninh lắp bắp, cuối cùng dè dặt hỏi: “Anh Châu… vết thương của cậu sao rồi?”


“Khâu rồi, bác sĩ nói sâu thêm chút nữa là tôi không thể đứng đây nói chuyện với hai cậu được đâu. Đây dù sao cũng là lưng tôi, nếu tôi không đứng giữa cản một phát, con dao kia mà rạch lên mặt hai cậu, nhẹ thì cũng là hủy dung!” Giọng Nhiếp Thanh Châu nghiêm khắc nhưng lại hạ thấp, anh không muốn “phát sóng trực tiếp” trước mặt hàng xóm.


Mặt Trương Vũ Khôn và Lại Ninh trắng bệch, Trương Vũ Khôn căm hận nói: “Mẹ kiếp, thằng ranh Ngô Tư Viễn đó cũng ác quá mà! Anh Châu, tôi thật không hiểu nổi, sao cậu có thể tha cho nó được!”


“Cậu ta làm thế là ác à? Chẳng phải cũng giống như những gì hai cậu đã làm với cậu ta sao?” Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu trĩu nặng: “Lý do cậu ta mang dao đến, chẳng phải trong lòng cũng nghĩ rằng, ba thằng ranh Nhiếp Thanh Châu, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh bắt nạt người quá đáng, tao nhất định không tha cho chúng mày!”


“Bọn tôi… bọn tôi đâu có muốn lấy mạng nó!”


“Hai cậu bắt cậu ta mua Coca cho mình, Coca có ga bắn lên người, hai cậu liền lăng mạ người ta. Bất kể cậu ta cố ý hay không, dựa vào đâu mà cậu ta phải mua Coca cho hai cậu? Hai cậu bắt nạt cậu ta, chẳng phải vì thấy cậu ta yếu đuối không dám phản kháng sao? Theo logic của hai cậu, bây giờ cậu ta có dao trong tay, người yếu thế chẳng phải đã biến thành chúng ta sao, đương nhiên cậu ta có thể bắt nạt chúng ta rồi. Hai cậu đã khơi mào, thì nên nghĩ đến hậu quả như thế này.”


Nhiếp Thanh Châu nói một hồi thì ho khan, Trương Vũ Khôn lập tức chạy đi rót cho anh một cốc nước, cứ như đây là nhà mình vậy.


Lại Ninh vẫn ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, cúi đầu không nói gì.


Nhiếp Thanh Châu uống một ngụm nước, anh thở dài một hơi, khó khăn di chuyển đến ghế ngồi xuống. Trương Vũ Khôn cũng chạy lại ngồi bên cạnh Lại Ninh, mặt mày khổ sở không dám nói gì.


“Bây giờ các cậu và Ngô Tư Viễn coi như huề nhau. Các cậu đừng đi tìm cậu ta nữa, cũng đừng gây sự với bất kỳ ai nữa, tôi không muốn bị đâm thêm một nhát nào đâu. Cuối tuần này tôi không chơi bóng được, hai cậu qua đây làm bài tập với tôi, mang hết sách bài tập theo.” Nhiếp Thanh Châu ra lệnh.


Bình thường nếu anh nói như vậy, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh chắc chắn sẽ không làm theo. Nhưng bây giờ anh có ơn cứu mạng họ, họ đang cảm thấy áy náy. Nhiếp Thanh Châu nắm đúng thời cơ này, mặt Trương Vũ Khôn và Lại Ninh càng thêm méo xệch, nhưng Trương Vũ Khôn vẫn lập tức tỏ thái độ: “Đương nhiên rồi! Sao bọn tôi có thể bỏ anh Châu mà đi chơi bóng một mình được!”


Lại Ninh lập tức hùa theo: “Đúng vậy!”


Nhiếp Thanh Châu hài lòng: “Tốt, cứ quyết định vậy đi.”


Thấy vẻ mặt anh dịu lại, Lại Ninh và Trương Vũ Khôn mới thở phào nhẹ nhõm. Họ vây quanh anh, lòng còn sợ hãi hỏi han đủ điều, ân cần hỏi thăm sức khỏe. Nhiếp Thanh Châu xua tay: “Cặp của hai cậu đâu? Có mang bài tập về nhà không?”


Thế là một chuyến đi thăm bệnh đã biến thành một buổi làm bài tập tập thể.


Bình thường Trương Vũ Khôn và Lại Ninh làm bài tập toàn nửa chép nửa viết, Nhiếp Thanh Châu chưa bao giờ cho họ chép bài, chỉ nói câu nào không biết thì anh giảng cho. Nhưng hai người này phần lớn đều không kiên nhẫn lắng nghe, lại đi chép bài của người khác, ví dụ như Ngô Tư Viễn.



Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn quyển vở bài tập trống trơn của Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, thở dài một tiếng rồi đặt bài tập xuống, cầm sách giáo khoa lên: “Hai cậu kể cho tôi nghe trước, chiều nay thầy cô trên lớp đã dạy những gì.”


Anh nói là để Lại Ninh và Trương Vũ Khôn giảng, nhưng nói một hồi lại biến thành anh giảng cho hai người đối diện nghe. Đợi anh giảng sơ qua một lượt những bài học liên quan đến bài tập hôm nay, hai người kia cuối cùng cũng bắt đầu chậm chạp làm bài.


Lại Ninh huých Trương Vũ Khôn, nhỏ giọng kích động: “Ê, câu này tôi biết làm này!”


Trương Vũ Khôn ghé sát qua: “Tôi xem với, tôi xem với.”


Nhiếp Thanh Châu nhìn họ, khẽ mỉm cười.


Thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã về khuya. Lại Ninh nhận được điện thoại mới nhận ra giờ này mình đã phải về đến nhà rồi, cậu ta bịa ra một lý do để lấp l**m. Trương Vũ Khôn và Lại Ninh vội vàng thu dọn cặp sách, chuẩn bị về nhà.


Nhiếp Thanh Châu ngồi trên ghế, nói: “Tôi không tiễn đâu nhé, mấy hôm nay tôi xin nghỉ, nhớ mỗi ngày mang bài tập và vở ghi đến cho tôi.”


Lại Ninh vừa thu dọn vừa nhận lời. Trương Vũ Khôn ngẩng đầu định nói chuyện với Nhiếp Thanh Châu, ánh mắt lướt qua cửa sổ, không biết nhìn thấy gì mà đột nhiên phấn khích hẳn lên, kéo Lại Ninh qua: “Cậu xem này!”


Lại Ninh ghé qua nhìn theo hướng tay Trương Vũ Khôn chỉ, chỉ thấy dưới ánh đèn đường, Hạ Nghi đang đi xe đạp xuất hiện trên con dốc, cô nhanh chóng đi về phía này, rồi dừng trước cửa tòa nhà.


Trương Vũ Khôn phấn khích: “Khuya thế này rồi mà chị dâu còn đến thăm anh Châu!”


Nhiếp Thanh Châu đang ngồi bất động ở xa ngơ ngác: “Chị dâu nào?”


Đúng lúc này, tiếng chuông cửa lại vang lên. Trương Vũ Khôn phóng một bước qua, trong chớp mắt Nhiếp Thanh Châu đã hiểu cậu ta vừa nói đến ai, vội la lên: “Lại Ninh, cản cậu ta lại! Đừng để cậu ta nói bậy!”


Sau khi Hạ Nghi nhấn chuông, cô liền nghe thấy tiếng huyên náo hỗn loạn sau cánh cửa, cùng với tiếng gọi rõ mồn một của Nhiếp Thanh Châu.


Rồi cánh cửa được mở ra, mắt Trương Vũ Khôn sáng rực: “Chị dâu…”


Ngay sau đó, một bàn tay từ phía sau đưa tới, bịt thẳng vào miệng Trương Vũ Khôn. Lại Ninh kẹp chặt vai Trương Vũ Khôn, đứng sau lưng cậu ta thành thật nói: “Khôn à, anh Châu bảo cậu đừng nói.”


Trương Vũ Khôn gạt tay Lại Ninh ra, giãy giụa liên tục.


Lại Ninh chuyển ánh mắt sang Hạ Nghi, nở nụ cười hiền hòa: “Chị dâu đến rồi à.”


“…”



Nhiếp Thanh Châu day day ấn đường, hai tên này chắc là được cử đến để chữa bệnh huyết áp thấp cho anh đây mà.


Trương Vũ Khôn thoát khỏi sự kìm kẹp của Lại Ninh, cười nói: “Chị dâu, khuya thế này rồi mà còn cất công đến thăm anh Châu à?”


Ánh mắt Hạ Nghi lướt qua mặt hai người họ, rồi nhìn về phía Nhiếp Thanh Châu sau lưng họ.


“Tôi ở tầng dưới.” Cô nói.


Trương Vũ Khôn bừng tỉnh ngộ: “Hóa ra là vậy, ra là ở đây còn có một câu chuyện nữa. Ê, vậy mỗi tối anh Châu ở lại tự học…”


Cậu ta còn chưa nói xong, một quyển vở bài tập đã bay thẳng vào người. Nhiếp Thanh Châu cười nhạt: “Không phải hai cậu bảo về nhà à? Sao còn chưa về?”


Trương Vũ Khôn và Lại Ninh nhận lệnh, lập tức xách cặp chuồn thẳng. Trước khi đi, Trương Vũ Khôn còn nháy mắt với Nhiếp Thanh Châu, vẻ mặt hóng hớt phấn khích ấy khiến anh như thấy được cảnh cô em họ túm tay anh gào lên “Đây chính là tình yêu”.


Nhiếp Thanh Châu lại day day ấn đường.


“Đẩy thuyền” vui đến thế à?


Hạ Nghi nhìn hai người họ đi xuống cầu thang và biến mất khỏi tầm mắt, cô mới quay đầu lại nhìn Nhiếp Thanh Châu.


“Tôi vào được không?”


“Mau vào đi.”


Hạ Nghi bèn bước vào phòng rồi đóng cửa lại. Cô đi đến trước mặt Nhiếp Thanh Châu, anh cứng đờ người đứng tại chỗ, bất đắc dĩ nói: “Không rót nước cho cậu được rồi.”


Hạ Nghi lắc đầu ra hiệu không cần, cô nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, chàng trai trước mặt mặt mày tái nhợt nhưng trông vẫn rất có tinh thần. Cô hỏi: “Sao rồi?”


“Khâu bốn mũi, bảy ngày nữa đi cắt chỉ.” Nhiếp Thanh Châu nghiêng đầu, thở dài: “Cũng gần giống lần trước.”


“Cô của cậu nhờ, mấy hôm nay bà tôi sẽ nấu cơm giúp cậu.”


“Lại phiền bà nữa, ngại quá.”


“Tại sao họ lại gọi tôi là chị dâu?”



Sau một loạt những câu đối thoại bình thường, Hạ Nghi đột nhiên hỏi một câu như vậy, khiến Nhiếp Thanh Châu sặc đến không nói nên lời. Anh vừa ho vừa xua tay nói: “Không không không, cậu cứ coi như họ nói bừa đi, đừng để ý mà cũng đừng tin. À, tôi sẽ giặt sạch áo đồng phục trả lại cậu…”


Nói đến đây, Nhiếp Thanh Châu mới phát hiện Hạ Nghi đang mặc một chiếc áo đồng phục sạch sẽ, có vẻ hơi nhỏ một chút, tỏa ra mùi hương hoa cúc lạ lẫm.


“Áo đồng phục của cậu?”


Hạ Nghi cúi đầu nhìn, nói: “Trịnh Bội Kỳ cho tôi mượn.”


Giờ nghỉ trưa lúc cô trở về chỗ ngồi, Trịnh Bội Kỳ cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Hạ Nghi, cậu… áo đồng phục đâu rồi?”


“Bị bẩn rồi, tạm thời không mặc được.”


“Ồ…” Trịnh Bội Kỳ cũng không dám hỏi nhiều, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa, rồi lại quay đầu lại: “Chiều… chiều có tiết của cô chủ nhiệm, cậu không mặc đồng phục, cô sẽ mắng cậu đấy.”


Hạ Nghi chỉ gật đầu, không trả lời Trịnh Bội Kỳ nữa. Tiết học đầu tiên buổi chiều, Trịnh Bội Kỳ cứ mân mê điện thoại dưới gầm bàn, đợi đến lúc tan học, cô ấy chạy ra ngoài, lúc quay lại có cầm theo một chiếc áo khoác đồng phục.


“Tớ nhờ người nhà mang đến, là đồ sạch đấy! Cậu có thể mặc tạm.” Trịnh Bội Kỳ đưa chiếc áo đồng phục được gấp gọn gàng, còn thoang thoảng hương hoa đến trước mặt cô, đôi mắt rụt rè như một chú thỏ con.


Hạ Nghi nhìn cô ấy một lúc, rồi nhận lấy chiếc áo từ tay cô ấy.


“Cảm ơn cậu.”


Trịnh Bội Kỳ khựng lại một chút, rồi đôi mày và ánh mắt cong cong, nở nụ cười rạng rỡ. Dường như có chút ngượng ngùng muốn kìm bớt niềm vui này, cô ấy cắn môi, nói khẽ: “Không cần cảm ơn đâu.”


Nghe Hạ Nghi kể lại chuyện này, Nhiếp Thanh Châu cũng cười đến cong cả mày mắt giống Trịnh Bội Kỳ, để lộ lúm đồng tiền nhỏ trên má.


Anh cảm thán: “Tốt thật đấy.”


Hạ Nghi ngước mắt nhìn anh: “Chuyện gì?”


Đôi mắt long lanh ý cười của Nhiếp Thanh Châu dường như có ánh sáng, chiếu rọi vào mắt cô.


“Tốt quá, cậu sắp có thêm một người bạn rồi.”


Sau này không chỉ có tôi ở bên cạnh em, mà sẽ có thêm nhiều người hơn nữa, sẽ có ngày càng nhiều người nhận ra sự tốt đẹp của em.


Em vốn dĩ xứng đáng được bao bọc, che chở và yêu thương.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 22: Học hành
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...