Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 17: Chạy bền
Ngày cuối tuần vui vẻ trôi qua, thứ Hai lại đến.
Tiết Thể dục chiều thứ Hai, nắng thu rực rỡ đến chói chang. Ven sân thể dục trồng mấy hàng hoa quế, cả sân trường ngập tràn trong hương thơm dịu ngọt. Nhiếp Thanh Châu bị nắng chiếu cho nhíu mày, lắng nghe thầy Thể dục oang oang thông báo rằng ngày kia cả lớp sẽ kiểm tra chạy bền, nữ tám trăm mét, nam một nghìn mét. Tiết này cho mọi người luyện tập trước, ai có điều kiện thì cũng nên tự giác rèn luyện thêm.
Thông báo vừa dứt, cả đám học sinh đồng loạt k** r*n, đặc biệt là đám con gái, tiếng than ai oán vang dội cả một góc trời.
Thời còn đi học, môn Thể dục có lẽ đáng sợ nhất chính là bài kiểm tra chạy tám trăm và một nghìn mét. Mỗi học kỳ mùa thu đều có một cái ải khó nhằn như vậy, khiến người ta chạy đến mức tứ chi như đeo chì, cổ họng như rỉ máu, thậm chí tinh thần hoảng hốt đến độ hoài nghi nhân sinh.
Thế nhưng, phản ứng của Nhiếp Thanh Châu lại cực kỳ bình thản. Đợi thầy giáo hô giải tán để tự luyện tập, anh liền bắt đầu khởi động, làm nóng người, chuẩn bị cho một tiết chạy bền đầy hứng khởi. Trương Vũ Khôn ở bên cạnh không ngừng ca cẩm về bài kiểm tra, còn Lại Ninh thì chỉ tay về phía bên kia sân vận động và nói: “Ê, con trai lớp 10/1 đến kìa, bọn nó hôm nay kiểm tra một nghìn mét đấy!”
Trương Vũ Khôn lập tức bật dậy: “Đâu? Đâu?”
Chỉ thấy ở đầu kia sân trường, thầy Thể dục lớp 10/1 đang cầm một tấm bảng ghi thành tích, cổ đeo còi, dặn dò điều gì đó với một đám con trai đang vây quanh. Ngay sau đó, đám con trai lần lượt cởi áo khoác, buộc lại dây giày, rồi tốp năm tốp ba đứng sau vạch xuất phát. Trong đám người đó, Nhiếp Thanh Châu nhìn thấy gương mặt thư sinh đeo kính quen thuộc.
“Môn Thể dục của Văn Chung thế nào?” Nhiếp Thanh Châu hỏi.
“Tàm tạm thôi.” Trương Vũ Khôn đáp.
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, cởi áo khoác ném cho Lại Ninh. Đúng lúc thầy Thể dục lớp 10/1 thổi còi, anh vẫy tay với Trương Vũ Khôn: “Tôi đi một lát rồi về ngay!”
Lại Ninh ngơ ngác nhìn bóng lưng Nhiếp Thanh Châu. Trên bãi cỏ có khá nhiều người, nhưng đường chạy đã được dọn trống để phục vụ cho bài kiểm tra. Nhiếp Thanh Châu len lỏi qua đám đông hỗn loạn trên bãi cỏ, như một con cá khéo léo trà trộn vào đội hình chạy của lớp 10/1.
“Anh Châu định làm gì thế?” Lại Ninh quay sang hỏi người bên cạnh.
Trương Vũ Khôn gãi đầu, nhìn Nhiếp Thanh Châu chạy mấy bước dài vượt qua vài người rồi giảm tốc độ ngay bên cạnh Văn Chung, chợt bừng tỉnh ngộ: “Cậu ấy định đi tính sổ với Văn Chung à? Nhưng mà tính kiểu gì được chứ?”
Văn Chung đã chạy được hơn nửa vòng, đang cố gắng điều chỉnh nhịp thở theo lời thầy dặn, bụng bảo dạ lần này cố gắng một chút chắc sẽ chạy dưới bốn phút. Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên ngay bên cạnh.
“Văn Chung!”
Cậu ta giật nảy mình, quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Nhiếp Thanh Châu đã xuất hiện bên phải mình từ lúc nào, đang chạy song song với khoảng cách chưa đầy một cánh tay.
“Cậu…”
“Đừng căng thẳng, ngày kia lớp tôi mới thi, tôi đến luyện tập thôi.” Nhiếp Thanh Châu nhìn thẳng về phía trước, ngừng giây lát rồi bất ngờ nói: “Có chuyện này tôi muốn hỏi cậu. Tối hôm đó cậu có nhìn rõ thật không? Người chạy vào phòng giáo vụ trộm đề thi đúng là tôi thật à?”
Nói xong, anh mới quay sang nhìn Văn Chung, thấy vẻ mặt kinh ngạc và nghi ngờ của đối phương, bèn cười khẩy một tiếng: “Xem ra đúng là cậu nói rồi. Cậu có thật sự nhìn thấy không? Hay là bịa chuyện?”
Văn Chung cứng đờ mặt, nặn ra mấy chữ từ kẽ răng: “Tôi đã nhìn thấy.”
“Chắc chắn là tôi? Ánh sáng kém đến mức camera cũng không quay rõ, tôi với cậu cũng chẳng thân thiết gì, vậy mà cậu liếc mắt một cái đã nhận ra ngay? Hay là cậu quen kẻ trộm đề, muốn bao che cho hắn?”
“Không có!” Văn Chung nghiến răng nghiến lợi.
“Vậy thì là cậu không nhìn rõ là ai, nên tiện tay đổ lên đầu tôi thôi.”
Cùng một tốc độ chạy, Nhiếp Thanh Châu nói chuyện cứ như đùa, mặt không đỏ, thở không gấp. Trong khi đó, sắc mặt Văn Chung bên cạnh đã không ổn lắm, cậu ta cắn chặt răng không đáp.
Nhiếp Thanh Châu lại nhẹ nhàng nói tiếp một cách bâng quơ: “Là vì tôi cướp mất hạng nhất của cậu, nên cậu muốn dùng cách này để hạ bệ tôi, giành lại vị trí số một của mình?”
Văn Chung hít thở nặng nề: “Cậu dám nói… hạng nhất là do chính cậu…”
“Chính là do tôi tự thi được.”
“Không thể nào… theo lẽ thường…”
“Không phù hợp với lẽ thường thì cậu có thể vu khống tôi à? Cậu cho rằng mình chính xác tuyệt đối? Nếu là trường hợp xấu nhất, cho dù tôi có dùng thủ đoạn hèn hạ để giành hạng nhất, mà cậu dùng thủ đoạn hèn hạ để kéo tôi xuống, thì cậu và tôi có khác gì nhau?”
Văn Chung hụt hơi, đưa tay ôm lấy bên hông.
Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn tư thế chạy xiêu vẹo của Văn Chung, ôn tồn nói: “Sao thế, sốc hông rồi à? Nói không nổi thì đừng nói nữa.”
“Chúng ta trước không thù sau không oán, ngoài chuyện hạng nhất ra thì chỉ có chuyện biệt danh của cậu thôi. Đó là một sự hiểu lầm, biệt danh của cậu không phải do tôi đặt, tôi cũng chưa bao giờ gọi cậu là ‘ngỗng trời’. Biệt danh này lan rộng như vậy, có lẽ là vì quần chúng nhân dân yêu thích chăng.”
Vừa nghe thấy hai chữ “ngỗng trời”, Văn Chung lập tức trừng mắt lườm Nhiếp Thanh Châu một cái đầy tức giận. Nhiếp Thanh Châu không những không kiêng dè, mà còn tiếp tục chọc vào tử huyệt của cậu ta.
“Tôi nhớ là cậu muốn vào trường Trung học Chính Nhất đúng không? May mà cậu không vào được, nơi đó không hợp với cậu đâu. Chính Nhất là cái chốn quần ma loạn vũ, thần tiên đánh nhau, đừng nói là hạng nhất toàn trường, top ba mươi thôi cũng thay đổi xoành xoạch, cậu chịu nổi không? Ở Chính Nhất, mỗi năm đều có vài học sinh phải nghỉ học vì suy sụp tâm lý, còn bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế, rối loạn lo âu thì nhiều không đếm xuể. Với tố chất tâm lý như cậu, vào đó chắc cạnh tranh đến trầm cảm luôn. Mạng sống vẫn quan trọng hơn điểm số chứ nhỉ? À, tôi có một người bạn học lớp chuyên ở Chính Nhất, tất cả những điều này đều là cậu ấy kể cho tôi nghe đấy.”
“Nhưng nếu hạng nhất quan trọng với cậu đến thế, ví dụ như không giành được hạng nhất thì sẽ bị ba mẹ mắng chửi, đánh đập, thì cậu cứ nói với tôi. Như vậy sau này tôi sẽ chú ý một chút, nhường lại vị trí số một cho cậu. Còn nếu cậu không nói thì e là cậu không giữ vững vị trí hạng nhất toàn trường đâu.”
Văn Chung có lẽ đã chạy đến giai đoạn khổ sở nhất, hơi thở nặng nề, như thể đang phải nhấc cả thân mình lên để lê từng bước chân về phía trước. Con người luôn kiêu ngạo chỉn chu, giờ đây lại lộ ra dáng vẻ thảm hại. Nhiếp Thanh Châu đoán rằng cổ họng cậu ta hẳn đã tanh mùi máu rồi.
“Cậu… im đi…” Cậu ta khó nhọc thốt lên.
Nhiếp Thanh Châu vẫn ung dung sảng khoái, nói chuyện không hề hụt hơi.
“Hôm nay cậu trượt chắc rồi, bạn nhỏ à.”
Cuộc tra tấn dằng dặc cuối cùng cũng kết thúc. Văn Chung lảo đảo vượt qua vạch đích, nghe thấy thầy giáo đọc thứ hạng của mình, hai mươi mốt. Lớp có hai mươi lăm nam sinh, cậu ta xếp thứ hai mươi mốt, trượt một trăm phần trăm. Văn Chung loạng choạng đi vài bước. Các giáo viên hô lớn: “Đi lại đi, đi lại đi, đừng ngồi vội!” Cậu ta cố gắng đứng vững, nghe thấy tiếng Nhiếp Thanh Châu nói với thầy Thể dục: “Thầy ơi, thầy đừng ghi em, em không phải lớp 10/1, em tự luyện tập thôi ạ.”
“Tự luyện tập? Tự luyện tập thì không được chạy vào đường số một, hai, ba, giáo viên của em không nói à?”
“Em xin lỗi, xin lỗi thầy, em quên mất ạ.”
Văn Chung ngước mắt nhìn, Nhiếp Thanh Châu thậm chí còn chẳng đổ mồ hôi là mấy, hơi thở đều đặn, đang thản nhiên xin lỗi thầy giáo một cách phóng khoáng. Bắt gặp ánh mắt của cậu ta, Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, bước đến trước mặt: “Khó chịu lắm phải không? Sắp nôn cả phổi ra ngoài rồi chứ gì? Cậu mới chạy chưa được một phần tư đã thở loạn nhịp, lại còn sốc hông, cuối cùng còn cố gắng tăng tốc, không khó chịu mới lạ.”
“Đây là bài thi của cậu, cuộc đua của cậu, cuộc đời của cậu, không phải của tôi. Cậu hoàn toàn không ảnh hưởng được đến tôi. Những gì cậu làm với tôi sẽ chỉ ảnh hưởng đến chính bản thân cậu mà thôi.”
Anh cúi người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt ngùn ngụt lửa giận của Văn Chung, hờ hững nói: “Tương lai còn dài, hãy đi cho tốt con đường của mình, đừng làm những chuyện thừa thãi.”
Nói đến đây, Nhiếp Thanh Châu không định nói thêm gì nữa, trạng thái của Văn Chung lúc này cũng chẳng thể nói được lời nào. Anh thả lỏng vai, định quay người đi, nhưng bỗng nhớ ra điều gì đó, lại quay đầu lại nói với Văn Chung: “À phải rồi, tránh xa Hạ Nghi một chút.”
Văn Chung sững người.
Văn Chung chỉ cảm thấy ngọn lửa trong lồng ngực bùng cháy dữ dội hơn. Cổ họng đau rát như muốn rỉ máu, cậu ta chỉ có thể trừng mắt nhìn Nhiếp Thanh Châu đầy căm phẫn.
Nhiếp Thanh Châu là cái thá gì chứ? Một tên côn đồ đột nhiên xuất hiện, không biết đã dùng thủ đoạn mờ ám nào mà bỗng chốc trở thành học sinh xuất sắc. Nhiếp Thanh Châu mới quen biết Hạ Nghi được bao lâu? Cậu ta đã quen Hạ Nghi từ rất lâu rồi, cậu ta hiểu Hạ Nghi hơn Nhiếp Thanh Châu không biết bao nhiêu lần.
“Cậu… cậu thích Hạ Nghi?” Cậu ta nặn ra một câu.
Nhiếp Thanh Châu dứt khoát lắc đầu. Anh suy nghĩ một lát, rồi chỉ vào mình, nói một cách vô cùng nghiêm túc: “Tôi là fan cứng của cô ấy.”
“…”
Lại Ninh nhìn thấy Nhiếp Thanh Châu từ giữa đám học sinh lớp 10/1 đang ngồi vật vạ dưới đất chạy về phía này, liền vẫy chiếc áo khoác chào: “Anh Châu, bên này, bên này!”
Nhiếp Thanh Châu chạy lại nhận lấy áo khoác của mình: “Cảm ơn nhé.”
Lại Ninh thường cảm thấy, từ sau khi yêu đương, anh Châu trở nên văn minh lịch sự lạ thường.
Trương Vũ Khôn đứng bên cạnh sốt ruột: “Anh Châu, cậu cứ thế tha cho Văn Chung à? Dễ dàng cho thằng ranh đó quá vậy?”
Nhiếp Thanh Châu vừa mặc áo vừa nói: “Tin tôi đi, bây giờ cậu ta chắc chắn còn khó chịu hơn cả bị đánh một trận. Một nghìn mét không đạt, cậu ta còn phải chạy lại lần nữa.”
Anh vừa kéo khóa áo xong, liền thấy đám con gái lớp 10/1 cũng xuất hiện ở đầu kia sân thể dục. Thầy giáo lại cầm bảng thành tích dặn dò gì đó với các cô gái. Hạ Nghi mặc một chiếc áo hoodie trắng bên trong áo đồng phục tay ngắn, bên ngoài khoác thêm áo đồng phục, đứng thẳng tắp giữa đám đông, cúi đầu như đang chăm chú lắng nghe thầy nói.
Động tác kéo khóa của Nhiếp Thanh Châu khựng lại. Anh suy nghĩ một chút, rồi móc điện thoại trong túi ra gõ chữ. Ở phía xa, bóng dáng Hạ Nghi hơi chững lại, cô lùi về sau vài bước, rời khỏi đám đông, quay người lấy một chiếc điện thoại nắp gập ra xem, rồi bấm vài phím.
Nhiếp Thanh Châu lại gõ thêm vài chữ nữa, Hạ Nghi liền ngẩng đầu nhìn quanh, cho đến khi chạm phải ánh mắt anh ở đầu sân bên này.
Nhiếp Thanh Châu lại dứt khoát cởi áo khoác ra, ném cho Lại Ninh. Anh vẫy tay với Trương Vũ Khôn và Lại Ninh: “Tôi đi một chuyến nữa đây.”
Trương Vũ Khôn và Lại Ninh chỉ biết đứng nhìn Nhiếp Thanh Châu một lần nữa băng qua đám đông hỗn loạn trên bãi cỏ, chạy đến vạch xuất phát đứng đợi. Lần này, anh ngoan ngoãn đứng ở đường chạy số bốn, không chiếm đường chạy thi đấu. Khi các cô gái cởi áo khoác, buộc dây giày để khởi động, anh cũng không nhìn thêm một lần nào.
Khi thầy Thể dục lớp 10/1 thổi còi, đám con gái đồng loạt lao về phía trước. Nhiếp Thanh Châu cũng xuất phát cùng lúc với họ.
“Trời đất ơi, anh Châu còn chạy nữa à? Anh Châu tuổi con la hay gì?” Lại Ninh nhón chân nhìn về phía xa.
Đám con gái nhanh chóng phân thành nhiều tốp. Chưa đầy nửa vòng, Hạ Nghi đã vọt lên dẫn đầu. Dưới ánh nắng rực rỡ, mái tóc đen nhánh của cô bay bay, nhịp chân rất nhanh, sải bước lại dài, đôi chân thon dài thoăn thoắt đan vào nhau, toát lên một vẻ đẹp khỏe khoắn đầy sức mạnh.
Mà Nhiếp Thanh Châu, vẫn luôn ở đường chạy số bốn cách cô hai làn chạy, duy trì vị trí dẫn trước cô khoảng ba mét, với cùng một tốc độ, cùng một sải bước. Anh chỉ mặc một chiếc áo thun ngắn tay, chiếc áo rộng thùng thình căng đầy gió, dưới ánh nắng vàng óng tựa như một cánh buồm đang lướt đi.
Trương Vũ Khôn kích động nói: “Anh Châu đang dẫn tốc cho Hạ Nghi đấy! Nhìn kìa, Hạ Nghi đang điều chỉnh tốc độ theo anh Nhiếp!”
Trên xà kép của sân thể dục treo đầy áo khoác, trong chiếc áo đồng phục có thêu tên Hạ Nghi có một chiếc túi trong, một chiếc điện thoại nắp gập kiểu cũ đang lẳng lặng nằm trong túi. Mở nắp ra là có thể thấy tin nhắn của cô và một người có tên là “Hàng xóm tầng hai”.
17 giờ 55 phút bốn ngày trước – Đã đón được Tiểu Diên, đưa về nhà an toàn, đừng nhắn lại.
18 giờ ba ngày trước – Vừa đưa Tiểu Diên về nhà, đừng nhắn lại.
Ba phút trước – Cậu chạy tám trăm mét bao lâu?
Trả lời – Ba phút mười giây.
Ba phút trước – Có muốn chạy dưới ba phút không?
Trả lời – ?
Ba phút trước – Lát nữa chạy theo tôi, tôi dẫn tốc cho.
Hai người nhanh chóng bỏ xa các bạn nữ phía sau, như hai con nhạn đầu đàn tách khỏi bầy, như hai hòn đảo cô độc rời xa đất liền, chạy nhanh như một cơn gió, cuốn tan cả hương hoa quế ngập tràn sân cỏ, không gì có thể cản nổi.
Hạ Nghi là người đầu tiên về đích. Thầy giáo bấm đồng hồ, vui vẻ reo lên: “Hạng nhất, hai phút năm mươi lăm giây! Không tính học sinh chuyên Thể dục, đây chắc là thành tích tốt nhất của nữ sinh toàn trường rồi!”
Hạ Nghi chống tay lên đầu gối th* d*c, ngẩng đầu nhìn thấy Nhiếp Thanh Châu đang cười và giơ tay hình chữ V với cô ở phía xa. Trông anh còn vui hơn cả thầy giáo, nụ cười rạng rỡ để lộ hàm răng trắng đều.
Có lẽ vì nụ cười của anh quá đỗi vui tươi, có lẽ vì dopamine tiết ra sau khi vận động, khóe mắt Hạ Nghi bất giác cong lên.
Đã rất lâu rồi, cô mới lại bật cười theo anh.
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 17: Chạy bền
10.0/10 từ 25 lượt.
