Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 102: Ánh sáng (Hoàn chính truyện)


Buổi sáng ở thị trấn ven biển yên ắng lạ thường. Nơi này dường như thức giấc muộn hơn những nơi khác một chút, không có những dòng người công sở hối hả, các cửa tiệm nhỏ vẫn còn đang nửa đóng nửa mở, cả thế giới chỉ vang lên những thanh âm xì xào, sột soạt, tựa như đang cựa mình tỉnh giấc.


Hạ Nghi đứng trước mộ phần của bà Hạ và chú Hạ. Cô gỡ mũ và khẩu trang, lặng lẽ ngắm nhìn người phụ nữ lớn tuổi với nụ cười hiền từ phúc hậu và người đàn ông khí phách hiên ngang với nụ cười rạng rỡ trên tấm bia đá.


“Bà ơi, ba ơi, con đến thăm hai người đây. Nhiếp Thanh Châu đi cùng con. Ba ơi, con đã kể với ba về anh ấy rồi đấy, ba còn nhớ không ạ?” Hạ Nghi khẽ cất lời.


Nhiếp Thanh Châu vẫn siết nhẹ tay cô. Anh trao bó hoa cho Hạ Nghi, cô cúi người, cẩn trọng đặt hoa lên phần mộ của bà và ba.


Nắng sớm mai mang một sắc vàng tơ, dịu dàng như thể sợ làm kinh động đến điều gì. Mái tóc đen dài của Hạ Nghi óng ánh sắc vàng, đôi mắt cô khẽ chớp, giọng nói cũng rất nhẹ.


“Bà nội, ba… có những lúc con cảm thấy mình như đang chìm trong một cơn ác mộng thật dài, thật dài, mãi không thể tỉnh giấc. Nhưng giờ thì con ngỡ như mình đã tỉnh lại rồi, cơn ác mộng ấy cũng nên kết thúc thôi. Con sẽ ổn mà, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Sau này… con sẽ được hạnh phúc, phải không ạ?”


“Ba và bà cũng phải thật hạnh phúc nhé. Con không biết bây giờ hai người đang ở trên thiên đường hay đã bắt đầu một kiếp sống mới, nhưng con mong hai người đừng gò bó bản thân nữa, hãy ăn những gì mình muốn, làm những điều mình thích. Bà ơi, bà hãy may những chiếc váy thật đẹp nhé. Còn ba, ba hãy trở thành một võ sĩ chuyên nghiệp mà ba hằng ao ước nhé.” Hạ Nghi chân thành nói với họ.


Nhiếp Thanh Châu siết chặt tay cô hơn, rồi anh trịnh trọng cúi mình trước hai ngôi mộ.


“Cháu sẽ chăm sóc thật tốt cho Hạ Nghi. Cháu sẽ dùng cả cuộc đời này để mang lại hạnh phúc cho cô ấy.”


Ánh dương rọi lên những đóa hoa trên bệ đá trước mộ, khiến chúng trở nên rực rỡ lấp lánh, đồng thời chiếu rọi lên cả bóng lưng của hai người đang nắm tay nhau, sánh bước đi về phía xa xăm.


Chàng trai cao ráo cúi đầu hỏi cô gái: “Em nói xem, hồi cấp ba bà nội thật sự không phát hiện ra chuyện giữa chúng ta sao?”


Cô gái đeo khẩu trang ngẩng đầu nhìn anh, đáp: “Thật ra bà có hỏi em là có phải em đang hẹn hò với anh không.”



“Hả? Sao em không nói với anh chứ, thế em trả lời bà thế nào?”


“Em nói là không có. Sau đó bà lại hỏi em coi anh là người thế nào.”


“Em đã nói sao?”


“Em nói, anh là chiến hữu của em.”


“Haha… ví von cái kiểu gì vậy chứ…”


“Là do anh tự nói mà. Hồi nghỉ đông năm lớp Mười, anh đã nói anh sẽ đứng về phía em, rằng anh là chiến hữu của em.”


“Hình như đúng là có chuyện này thật, vậy bà đã phản ứng ra sao?”


“Bà ngạc nhiên lắm. Bà bảo đánh trận gì mà ghê thế, e là phải đánh nhau cả đời mất thôi.”


“… Hahaha.”


Tiếng nói cứ thế xa dần, đến cả những đóa hoa trước mộ cũng không còn nghe rõ được nữa, chỉ loáng thoáng vọng về những thanh âm cười nói mơ hồ.


Lần này Nhiếp Thanh Châu về nhà rất đột ngột. Lúc mẹ Nhiếp mở cửa, bà đã không khỏi giật mình khi thấy anh và một cô gái khác đang đội mũ, đeo khẩu trang đứng đợi bên ngoài.


“Trời đất, sao con về đột ngột thế?” Mẹ Nhiếp vội mời cả hai vào nhà.


Nhiếp Thanh Châu mỉm cười rạng rỡ, giơ bàn tay đang đan chặt của hai người lên và nói với mẹ: “Con yêu rồi, con muốn dẫn bạn gái về ra mắt ba mẹ.”



Hạ Nghi gỡ mũ và khẩu trang xuống, ngước mắt nhìn mẹ Nhiếp. Giọng bà cứ nhỏ dần rồi tắt hẳn.


Cô bé này… xinh đẹp quá đi mất? Cứ như minh tinh vậy, mà sao càng nhìn lại càng thấy quen quen…


“Chào bác ạ, cháu là Hạ Nghi.” Cô gái xinh đẹp như minh tinh cất lời chào.


Mẹ Nhiếp lấy tay che miệng, đôi mắt mở to kinh ngạc: “Hả? Hạ… Hạ Nghi? Hai đứa… thật sự thành đôi rồi sao? Trời ơi… trời ơi…”


Nhiếp Thanh Châu cười đến cong cả mắt mày. Mẹ Nhiếp vừa lau mắt, vừa không ngớt lời kinh ngạc, vội vàng mời cả hai vào nhà. Ba Nhiếp đã ra cửa hàng rồi, mẹ Nhiếp gọi điện cho ông bảo hôm nay không mở cửa nữa, giục ông mau chóng đóng tiệm rồi về nhà.


Họ quây quần bên chiếc bàn ăn quen thuộc ấy dùng bữa sáng nóng hổi. Đó cũng chính là nơi mà Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đã từng dành vô số thời gian để cùng nhau làm bài tập.


Hạ Nghi đứng trong phòng ngủ của Nhiếp Thanh Châu. Bao nhiêu năm qua, cách bài trí trong phòng anh dường như không có gì thay đổi, vẫn là giá sách quen thuộc, thậm chí cả những cuốn sách đặt trên đó cũng vẫn là những cuốn sách của ngày xưa. Ngón tay cô lướt trên mặt bàn, rồi cô trông thấy một chiếc hộp thiếc vừa to vừa dẹt nằm dưới gầm bàn.


Cô nhấc chiếc hộp màu bạc lên rồi mở ra. Bên trong là những tờ giấy A4 trắng tinh đã được ghép lại cẩn thận, trên đó vẽ đủ loại nốt nhạc, những hình vẽ nguệch ngoạc và các giai điệu. Vốn dĩ chúng đã bị xé ra thành từng mảnh vụn, nhưng lại được ghép lại vô cùng ngay ngắn, hẳn là đã được cố tình ép cho phẳng phiu. Nhìn từ xa, người ta thậm chí còn có thể lầm tưởng rằng những vết rách kia chính là hoa văn của tờ giấy.


Hạ Nghi quay đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu đang trải giường. Anh mặc một chiếc áo len màu xám, khom lưng xuống để lộ đường cong của sống lưng. Tấm ga trải giường lớn màu xanh lam trải rộng ra trong tay anh, cả căn phòng ngập tràn hương bạc hà thơm mát.


Hạ Nghi lặng lẽ đậy nắp hộp lại, rồi đặt chiếc hộp thiếc về chỗ cũ.


Hẳn là anh đã dành rất nhiều thời gian cho việc này. Anh luôn kiên nhẫn như vậy, luôn tin rằng tất cả những gì còn thiếu sót, đã vỡ tan, hay vụng về, dù là đồ vật hay con người, chỉ cần có một ý chí đủ mãnh liệt thì đều có thể trở nên tốt đẹp trở lại.


Nhiếp Thanh Châu đặt chăn và gối ngay ngắn, rồi bước đến trước mặt Hạ Nghi, nắm lấy tay cô: “Em ngủ một lát đi, cả đêm qua em đâu có ngủ.”


Hạ Nghi nhìn lên giường, siết chặt tay anh hơn: “Mỗi lần ngủ ở nơi xa lạ, em đều gặp ác mộng.”



Nhiếp Thanh Châu sững người trong giây lát. Vành tai thoáng ửng đỏ, anh hắng giọng một tiếng rồi đáp: “Được.”


Chiếc giường có hơi chật hẹp, Hạ Nghi nằm bên cạnh anh, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ sâu vì mệt mỏi. Cô mơ màng trở mình, xoay người đối mặt với Nhiếp Thanh Châu, rồi vươn tay ôm lấy eo anh, vùi đầu vào lồng ngực anh.


Nhiếp Thanh Châu ôm lấy vai cô, nhè nhẹ vỗ về, cằm khẽ cọ l*n đ*nh đầu cô. Ánh dương xuyên qua lớp rèm voan từ sau lưng anh rọi vào, cả căn phòng ấm áp lạ thường. Khung người anh lớn hơn Hạ Nghi, cứ thế ôm trọn cô vào lòng, tựa như dùng chính da thịt xương máu của mình để khoác lên cho cô một lớp áo giáp.


Sao anh lại có thể nghĩ rằng mình đã từng bị Hạ Nghi đẩy ra khỏi ranh giới của cô chứ? Rõ ràng cô chưa từng dựa dẫm vào ai, chưa từng oán hận ai, nhưng lại chỉ duy nhất dựa dẫm vào anh và oán hận anh. Đó là bởi vì anh chính là người mà cô không tài nào từ bỏ được.


Bà Hạ nói không sai, trận chiến này e là phải đánh cả một đời.


Trong cuộc chiến chống lại tất cả những khốn khó và bất hạnh của cuộc đời này, anh sẽ là chiến hữu của cô, là áo giáp và trường mâu của cô, quyết không để cô phải đơn độc chiến đấu.


Những ngày tháng một mình giãy giụa trong đau khổ, giấu những lời kêu cứu sau từng câu trách móc ấy, sẽ không bao giờ lặp lại nữa.


Lúc mẹ Nhiếp mở cửa phòng, bà đã trông thấy hai người đang ôm nhau ngủ say trên giường. Hạ Nghi nằm trọn trong vòng tay Nhiếp Thanh Châu, mái tóc dài phủ lên cánh tay anh, còn Nhiếp Thanh Châu thì ôm lấy bờ vai cô. Cả hai đều có vẻ mặt vô cùng bình yên, tựa như những đứa trẻ sơ sinh đang say ngủ an lành.


Mẹ Nhiếp lấy tay che miệng, rón rén khép cửa phòng lại.


Bà nói nhỏ với ba Nhiếp đang thập thò sau lưng mình: “Này ông… có lẽ chúng ta phải bắt đầu nghĩ đến chuyện cưới xin thôi…”


Giấc ngủ này Hạ Nghi ngủ rất ngon, lần đầu tiên không gặp ác mộng. Giữa trưa tỉnh dậy, họ ăn cơm cùng với ba Nhiếp vừa vội vã về nhà. Suốt bữa ăn, Hạ Nghi vẫn rất trầm tĩnh, nhưng cũng giống như trước đây, có ai hỏi thì nhất định sẽ trả lời.


Mẹ Nhiếp cười hiền hòa hỏi: “Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?”


“Hôm nay là ngày đầu tiên ạ.” Hạ Nghi thành thật trả lời.



Anh cảm thấy mình suýt chút nữa đã bị ba mẹ coi là kẻ xấu dụ dỗ con gái nhà lành.


Sau một hồi nghe anh giải thích, mẹ Nhiếp mới thất vọng nói: “Trời ạ, thế chuyện cưới xin chắc còn xa lắm nhỉ…”


Hạ Nghi liếc nhìn Nhiếp Thanh Châu đang luống cuống, rồi cô cúi đầu, dịu dàng mỉm cười.


Trương Vũ Khôn và Lại Ninh bây giờ đều đang ở thành phố Ngu Bình. Trương Vũ Khôn nối nghiệp ba mở một nhà hàng, còn Lại Ninh thì làm việc trong cơ quan nhà nước. Trịnh Bội Kỳ thì làm marketing cho một công ty mỹ phẩm ở tỉnh. Nhiếp Thanh Châu hẹn họ tối nay đi ăn. Trước giờ họ chỉ dám hóng chuyện một cách cẩn trọng, nay nhận được tin Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đã thành đôi, ai nấy đều vui mừng khôn xiết, đồng ý ngay lập tức.


Trịnh Bội Kỳ còn nói sẽ xin nghỉ phép lái xe về ngay, dặn họ nhất định phải đợi cô ấy tới rồi mới được ăn.


Lúc Hạ Nghi quay đầu lại nhìn Nhiếp Thanh Châu trên bãi biển, cô thấy anh đang cúi đầu nhìn điện thoại, mỉm cười lắc đầu. Rồi anh cất điện thoại đi và nói với cô: “Mọi người đều rất nhớ em.”


Thị trấn nhỏ vẫn chưa phát triển nhiều. Tám năm sau, bãi biển mà họ vẫn thường đi qua trên đường đi học và tan trường vẫn giữ nguyên dáng vẻ thuở nào. Thậm chí cả căn lều nhỏ nơi họ từng trú chân trong đêm mưa tuyết ấy vẫn còn đó, đã được tu sửa lại.


Tóc Nhiếp Thanh Châu bị gió thổi rối, nhưng trông anh vẫn vô cùng điển trai. Ánh hoàng hôn rọi xuống khiến cả mặt biển lấp lánh ánh sóng, tựa như một dải vàng đang dập dềnh gợn sóng. Thân ảnh anh được viền bởi thứ ánh sáng ấm áp ấy, anh mỉm cười bước về phía cô, mỗi bước chân đều in lại một dấu hằn trên bãi cát.


Hạ Nghi ngước nhìn đôi mắt màu trà và lúm đồng tiền nho nhỏ bên má anh, bỗng cảm thấy dòng thời gian đằng đẵng kia dường như chưa từng tồn tại. Như thể một hố sâu đột nhiên xuất hiện, tám năm trời xa cách, đớn đau và giằng xé cứ thế rơi tõm vào đó, rồi biến mất hoàn toàn khi miệng hố khép lại.


Họ dường như chỉ chợp mắt một giấc, để rồi khi tỉnh dậy đã bước thẳng từ những năm tháng cấp ba bận rộn mà hạnh phúc đến với tuổi hai mươi sáu cũng tất bật mà an vui. Mỗi một ngày đều trôi qua bình yên và dịu dàng như ngày hôm qua.


Nhiếp Thanh Châu vẫn như ngày nào. Giữa dòng thời gian chồng chéo những thăng trầm, anh vẫn luôn như vậy, khoác lên mình vầng hào quang ấm áp sắc vàng đỏ, tiến về phía cô trước biển cả rực rỡ.


Rồi anh sẽ dang tay ôm chầm lấy cô, tựa như một vì sao đến từ miền thời không xa xôi rơi vào lòng cô, để ánh sáng và hơi ấm của anh tràn ngập khắp tâm hồn.


Anh là bạn, là người thân, là đồng đội, là người cô yêu. Anh là người mà cô không thể dùng bất cứ một từ ngữ cụ thể nào để định nghĩa hay khái quát. Anh là một phần sinh mệnh của cô, là cả thanh xuân và đức tin của cô.


Anh là ánh sáng của đời cô.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 102: Ánh sáng (Hoàn chính truyện)
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...