Khi Học Bá Xuyên Thành Hào Môn Phế Sài

Chương 4

277@-
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sáng sớm ngày hôm sau,ngày mới tờ mờ sáng,Ôn Niệm Niệm liền đi tới trường học.

Con phố phía sau trường h có một tiệm bánh bao gia đình đặc biệt được hoan nghênh,cô không kiềm được mua một túi tương hương bao.

Miệng ngậm bánh bao,thảnh thảnh thơi thơi mà hướng tới trường học đi đến.

Lúc này,một dáng nam nhân thon gầy đi đến bên người,cùng cô song song mà đi.

Ôn Niệm Niệm nghiêng đầu nhìn hắn một cái.

Hắn làn da trắng nõn,cằm sắc nhọn,mang kính đen thật dày, mặc áo trắng đan xen đồng phục, đeo trung quy cặp sách trên lưng,vừa thấy chính là đệ tử tốt.

Gia hỏa này...chính là người thấy cô làm bài toàn, hơn nữa đồng học trước mặt bốn phía khoác lác uỷ viên bốn mắt -- Quý Trì.

Quý Trì đỡ đỡ mắt kính, ý vị thâm trường mà đánh giá cô, lộ ra biểu tình cũng không đơn giản. --

"Ôn Niệm Niệm đồng học, không biết cậu còn thiếu chân theo hay trang sức gì không? Không ngại nói,tớ có thể..."

Ôn Niệm Niệm suýt nữa làm bánh bao nghẹn trứ lại, không nghĩ tới học ủy ngày thường nhất quán chi lấy "Người thành thật", sẽ có một ngày tung ta tung tăng chạy tới ôm đùi cô.

"... Cũng không quá cần."

Học ủy Quý Trì không chút nào để ý mà xua xua tay,nói:

"Tớ cảm thấy cậu sẽ yêu cầu, từ nay về sau,tớ sẽ là vật trang sức, nhất định sẽ tẫn liếm cẩu lớn nhất,giúp cậu trở thành nữ thần."

Khóe miệng Ôn Niệm Niệm trừu trừu,nhìn học ủy chân thành,kỳ thật cũng có chút không đành lòng.

Học ủy Quý Trì chỉ số thông minh không cao,nhưng là siêu cấp vô địch nỗ lực,mỗi ngày mở mắt ra học tập học tập lại học tập!

Tuy rằng nỗ lực,nhưng thành tích trước sau đều không đi lên, khả năng là... Thiên phú hữu hạn.

Nguyên nhân chính là vì hắn đem toàn bộ tinh lực đều treo ở học tập,quá mức chăm chỉ,trên cơ bản không có tiếng nói chung,bị xếp vào loại người "Quái già".

Niệm Niệm nghĩ đến chính mình ở quá khứ,lúc còn là Ôn Niệm Niệm trước kia,cô cũng bởi vì chỉ số thông minh siêu quần mà cùng người chung quanh không hợp nhau,bị cô lập cùng xa lánh, không có bằng hữu.

Sau này mặc dù là thi đậu trường danh giáo thế giới,nhưng mọi thời điểm,bản thân luôn lẻ loi độc hành,yên lặng chịu đựng lịch học siêu tốc của trường,mang cảm giác cô độc.

Đại tiểu thư Ôn Niệm Niệm tuy rằng không được ưa thích, nhưng tốt xấu có mấy hồ bằng cẩu hữu*, nhưng học ủy một bằng hữu đều không có.

( P/s: Câu này nghe nhiều rồi ha,đại khái chỉ bạn bè không tốt.)

Ôn Niệm Niệm lý giải tâm tư của học ủy,hắn muốn tìm được đồng loại.

"Học ủy,cậu cùng tôi làm bằng hữu sao."

Quý Trì mặt già đỏ lên,lập tức ngạo kiều vỗ vỗ bộ ngực,nói:

"Lỗ Tấn* tiên sinh nói rất đúng, mãnh thú luôn là độc hành, dê bò mới kết bè kết đội."

( P/s: Lỗ Tấn là chủ tướng của cuộc cách mạng văn hóa Trung Quốc.

Ông không chỉ là một nhà văn, mà còn là một nhà tư tưởng vĩ đại, nhà cách mạng vĩ đại.... "Phương hướng của Lỗ Tấn là phương hướng của nền văn hóa mới của dân tộc Trung Hoa"- Mao Trạch Đông,Tân dân chủ chủ nghĩa luận.)


"Ừ."

Ôn Niệm Niệm nhún nhún vai, tiếp tục đi về phía trước.

Thực mau,Quý Trì đuổi theo,cười hề hề mà nói:

"Tớ nói tớ là dê bò, hắc hắc."

Ôn Niệm Niệm đem bánh bao thịt trong tay đưa cho hắn,nói: "Có thể làm bằng hữu,tôi dẫn theo cậu,có thể đi nhưng không thể nói."

Quý Trì siêu cấp cảm động,nắm bánh bao cắn một ngụm,nuốt xuống.

"A!! Nóng! Nóng nóng nóng!"

Ôn Niệm Niệm nở nụ cười: "Ai kêu cậu nuốt nhanh như vậy a."

Quý Trì thở ra một ngụm,chứa mùi rau hẹ nóng hầm hập,vui tươi hớn hở mà nói:

"Tớ là vì biểu đạt thành ý, đúng rồi,nghe nói cậu gia nhập tổ thiên tài của lão Vương."

Toán học lão sư họ Vương,là mẫu người trung niên điển hình,kiểu tóc Địa Trung Hải* sáng bóng,cho nên các bạn học ngày thường thích gọi "Lão vương".

( P/s: hói đầu.)

"Đúng,vào thêm."

"Thật trùng hợp,tớ cũng vào thêm."

Lời này nói ra làm Ôn Niệm Niệm ngoài dự kiến: "Lão Vương không phải nói,muốn mời chào thiên tài của trường học gia nhập sao,đương nhiên,không có ý khác."

Quý Trì không chút nào để ý, giải thích:

"Tớ ôm đùi lão Vương ba ngày,mới đồng ý cho gia nhập! Chủ yếu là thời điểm các cậu thảo luận,tớ phụ trách ở bên cạnh viết bút ký, hoặc là thông báo mở họp."

Ôn Niệm Niệm hỏi Quý Trì:

"Ăn no căng lắm hả,vì sao phải làm việc vặt vãnh này?"

Quý Trì ngượng ngùng mà gãi gãi đầu: "Mẹ tớ nói,các cậu thông minh,tớ tiếp xúc cũng sẽ thông minh."

"Đúng không?"

Chưa nghe nói thông minh còn có thể lây.

Cô trước sau tin tưởng vững chắc,gian nan bôn ba học thuật,nhất định là độc lập hoàn thành.

Nhưng là mặc kệ thế nào, mỗi người đều có lựa chọn của mình.

Đã tới thì an tâm ở lại.

Cổng trường,một chiếc Bentley màu đen ngừng ở ven đường.

Một thiếu niên ăn mặc sạch sẽ, vận áo sơ mi trắng từ trên xe bước xuống.


Trong cái chớp mắt kia hắn lộ mặt,ánh mặt trời dừng trên gương mặt anh tuấn đấy.

Ôn Niệm Niệm thậm chí có thể nghe được âm thanh nữ sinh chung quanh há hốc vì kinh ngạc.

Làn da thiếu niên thực trắng,ngũ quan tinh xảo,con ngươi xinh đẹp,bên trong phảng phất như đựng cả bầu trời sao,sáng sớm dương quang hạ*,cả người thiếu niên như có hào quang.

(P/s:ánh nắng chiếu xuống,nhưng để thế cho hoa mỹ chút cũng tránh lặp.)

Hắn một tay đút trong túi, hướng tới cửa hàng bán bánh kem cạnh cổng trường đi.

Niệm Niệm đương nhiên nhận ra hắn.

Giang Dữ,cũng chính là người nguyên chủ Ôn Niệm Niệm yêu thầm rất lâu.

Nhìn thấy thẳng mặt, Niệm Niệm rốt cuộc có thể lý giải,vì sao nguyên chủ lại như vậy,một cô gái hướng nội lại si mê hắn thậm chí có chút ý tứ lì lợm la liếm.

Này mẹ nó... Soái đến điểm phạm quy!

Quý Trì thấy Ôn Niệm Niệm thẳng lăng lăng mà nhìn chằm chằm hắn,lẩm bẩm nói:

"Như thế nào,không quen biết? Hắn là nam sinh cuộc đời này cậu yêu nhất,cậu tổng cộng thổ lộ hắn 34 lần,bị cự tuyệt 28 lần,có 5 lần trực tiếp bị làm lơ,còn có 1 lần là đuổi theo xe của hắn chạy nửa con phố, mất mặt đến cực điểm."

Ôn Niệm Niệm:.......

Cảm ơn,cũng không cần ôn lại lịch sử đen đó.

" Bảo điển Luyến ái*điều thứ 6,nam sinh hư đều giống nhau,sẽ thích nữ sinh tốt,người giống như Giang Dữ gia thế hoàn hảo, thành tích hoàn hảo,các phương diện ưu tú như trong tiểu thuyết,đều sẽ bị nữ sinh xấu xa hấp dẫn nga,cậu muốn hay không thử thay đổi một chút?"

(P/s: sách về tình yêu.)

Ôn Niệm Niệm vô ngữ mà liếc nhìn hắn.

"Chẳng lẽ cậu cảm thấy tớ còn chưa đủ hư?"

Nguyên chủ Ôn Niệm Niệm theo đuổi Giang Dữ,hành vi khác xa nữ sinh tốt,đều xem như tương đối khác người.

Lại không nghĩ Quý Trì ghét bỏ mà nói:

"Cậu mà hư sao,ngu xuẩn mới đúng."

"Cho nên vì sao muốn cùng ngu xuẩn như tớ làm bằng hữu?"

Quý Trì nhếch miệng cười: " Tất cả thiên tài chưa bị khai quật, đều không ai lý giải được, nhưng tứ xem trọng cậu nga."

Ôn Niệm Niệm run lên,nổi da gà: "Cảm ơn,cũng không cần."

Lúc này, Giang Dữ từ cửa hàng bánh kem đi ra,hai tay trống trơn như cũ,biểu tình hình như có chút thất vọng.

Quý Trì hiểu ý cười,ghé sát vào lỗ tai Ôn Niệm Niệm,thấp giọng nói:

"Tớ quan sát qua,hắn mỗi buổi sáng đều sẽ tới tiệm bánh mì Tân Ngữ mua một phần bánh mì nướng đậu đỏ phô mai*,giống như chứng cưỡng bách phải ăn đấy. Hắc hắc, thực bất hạnh,buổi sáng hôm nay hắn sẽ không mua được."

(P/s: Đây là hai pic Kỷ thấy hợp với miêu tả nhất.)





Ôn Niệm Niệm liếc mắt nhìn Quý Trì một cái:

"Sao cậu biết."

Quý Trì vỗ vỗ cặp sách:

"Bởi vì bánh mì nướng đậu đỏ, đều bị tớ mua."

Ôn Niệm Niệm:......

Rốt cuộc là có bao nhiêu nhàm chán vậy!!!

"Đưa cậu một phần lễ gặp mặt, biểu đạt thành ý tớ là vật trang sức nhỏ."

Quý Trì từ cặp sách lấy ra một túi bánh mì nướng đậu đỏ,nhét vào lồng ngực Ôn Niệm Niệm,sau đó nhân lúc cô không phòng bị, đem nàng đẩy về phía Giang Dữ --

"Hắn có chứng cưỡng bách cực độ nghiêm trọng,mỗi ngày không ăn đậu đỏ phun tư sẽ chết! Tin tưởng tớ,nhất định thành công!"

Ôn Niệm Niệm không một chút phòng bị,cứ như vậy đụng vào Giang Dữ trước mặt,hơn nữa trong tay......

Còn xách theo một túi đậu đỏ phô mai Giang Dữ yêu nhất.

Tâm Ôn Niệm Niệm muốn giết Quý Trì.

Đồng học chung quanh toàn bộ nhìn về phía Ôn Niệm Niệm, muốn xem nàng hôm nay lại làm trò gì.

Lông mi Giang Dữ rất dài,hơi rũ, giống như lông chim không dấu vết mà liếc nàng một cái.

Biểu tình ngạo mạn,thu liễm vô cùng khéo léo.

Nữ sinh chung quanh nhìn Ôn Niệm Niệm từ đầu đầu tới cuối đều là ánh mắt khinh miệt. Chờ xem trò hay.

Ôn đại tiểu thư theo đuổi Giang Dữ không phải một ngày hai ngày,vì bị nam thần cao lãnh này hấp dẫn,Ôn Niệm Niệm có thể nói là đa dạng chồng chất, nhưng mà bởi vì quá mức ngu xuẩn, mỗi lần không phải bị làm lơ thì chính là bị cự tuyệt thẳng.

Có thể nói là mất mặt đến cực điểm.

Nhưng Giang Dữ được giáo dưỡng từ nhỏ,sẽ không ở trước mặt mọi người để cho nữ sinh gian nan,nhiều lắm chính là không để ý tới.

Chung quanh các nữ sinh châu đầu ghé tai,khe khẽ nói nhỏ --

"Ôn Niệm Niệm lại muốn làm ra việc gì."

"Quả thực có bệnh!"

"Giang Dữ rõ ràng đã cự tuyệt rất nhiều lần,còn muốn thế nào a!"

"Trình độ mặt dày như vậy, có thể nói trước đây chưa từng gặp."

......

Ôn Niệm Niệm:......

Cô đối với việc đam mê điện phủ làm cho người ta bức bách như Giang Dữ,thật sự nửa điểm cảm giác đều không có.


Cái này gọi là nữ sinh sơ trung cảm nhận nam thần,ở trong mắt cô cũng chỉ là đứa nhóc mười mấy tuổi.

Tất cả mọi người cho rằng,Ôn Niệm Niệm muốn đem bữa sáng đậu đỏ đóng gói tinh mỹ trong tay đưa cho nam thần Giang Dữ cao lãnh trước mặt.

Quý Trì ở sau lưng nhịn không được mà ra quyền ý cố lên, không cần lúng túng,chính là làm!

Ôn Niệm Niệm mắt trợn trắng, mà cái xem thường này,rõ ràng rơi xuống đáy mắt Giang Dữ,hắn hơi hơi nhíu mày.

Ôn Niệm Niệm xách theo túi giấy đậu đỏ,đưa tới trước mặt Giang Dữ,quơ quơ --

"Muốn ăn sao?"

Giang Dữ sắc mặt rất khó xem, hắn đương nhiên muốn ăn,đây là chưng cưỡng bách,nếu mỗi buổi sáng không ăn bánh mì nướng đậu đỏ,toàn bộ thế giới đều không tốt.

Hắn nuốt xuống một ngụm nước bọt,đang muốn duỗi tay lấy.

Ôn Niệm Niệm tay thu lại,Giang Dữ rơi xuống khoảng không.

"Muốn ăn tự mình mua đi a."

Ôn Niệm Niệm xé rách túi giấy, đem bàn tay cầm lấy,nắm lên mộtmiếng mmới vừa nướng xong, còn mùi hương bánh mì nướng,"uy" vào miệng mình, dùng sức nhai nhai:

"Vị cũng không tệ lắm nha."

Đáy mắt Giang Dữ nổi lên gợn sóng,hầu kết lăn lăn.

Nhưng mà Ôn Niệm Niệm căn bản không phản ứng hắn, một bên ăn bánh mì, bình tĩnh mà nói:

"Phiền toái nhường một chút, chặn đường."

Mọi người mở rộng tầm mắt, một mảnh ồ lên.

Giang Dữ cũng ngẩn người, theo bản năng mà tránh ra.

Ôn Niệm Niệm đi qua Giang Dữ, hướng tới khu dạy học.

Đầu cũng không quay lại.

Bao gồm Quý Trì, mọi người miệng đều trương thành hình chữ O.

Không thể tin được,cô không phải cho nam thần bữa sáng sao,vì cái gì chính mình ăn vui vẻ vui sướng đến thế?

Đem nam thần ném ở sau đầu?

Đại tiểu thư ngu xuẩn trong đầu đều bị nước ngập hết sao?

Ôn Niệm Niệm nhai bánh mì nướng,sải bước lên khu dạy học trước cầu thang,thực mau,bóng dáng tiêu soái liền biến mất trước mặt mọi người.

Nam thần tuy rằng thanh sắc khả quan,nhưng là thật đáng tiếc, bánh mì nướng mỗi một tầng đều bọc phô mai,hơn nữa viên đậu đỏ ngọt vừa đủ mà không ngấy.

So với nam thần ăn ngon hơn một trăm lần.

( P/s: Edit đúng lúc đói..¬¬ tác giả thật biết hố.)

Giang Dữ nhìn bóng dáng Ôn Niệm Niệm,nắm chặt nắm tay, nuốt nước miếng.
Khi Học Bá Xuyên Thành Hào Môn Phế Sài
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Học Bá Xuyên Thành Hào Môn Phế Sài Truyện Khi Học Bá Xuyên Thành Hào Môn Phế Sài Story Chương 4
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...