Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Chương 8
Lâm Hi cảm thấy thật hoang đường, cũng không hiểu Đoạn Minh Hiên đang chất vấn cái gì.
Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh ta, Lâm Hi chỉ nghĩ anh ta chưa tỉnh rượu, bèn nói: “Quầng thâm mắt anh nặng lắm rồi, ăn cơm xong thì đi nghỉ đi, lúc khác hãy nói.”
“Anh muốn nghe em trả lời ngay bây giờ.”
Sự kiên trì khó hiểu của Đoạn Minh Hiên khiến cơn giận của Lâm Hi bùng lên: “Em phải trả lời cái gì?”
“Nói tại sao em đi theo Đoạn Dịch Hành, tại sao em không cần anh?”
Con người ta khi quá cạn lời thì quả thực sẽ bật cười.
Lâm Hi: “Vậy ý anh là trong tình trạng say đến mức không biết đông tây đâu, em phải vô điều kiện chọn anh, sau đó vứt bạn gái anh bên đường, đúng không?”
“Anh không có ý đó.”
“Vậy ý anh là gì?” Lâm Hi chưa bao giờ thất vọng về Đoạn Minh Hiên như thế này, “Em đi cùng Đoạn Dịch Hành thì sao? Rốt cuộc anh đang lấy tư cách gì để chất vấn em?”
“Tiểu Hi, anh là muốn tốt cho em.” Đoạn Minh Hiên đau đầu như búa bổ, “Em không hiểu, Đoạn Dịch Hành không phải người tốt, em không thể ở quá gần anh ta.”
Lâm Hi: “Vậy nên em bắt buộc phải ở bên cạnh anh? Hay là anh cũng muốn giống như mẹ anh, ép em nhất định phải chọn một trong hai người, anh hoặc Đoạn Dịch Hành? Sau đó cả đời không qua lại với người kia nữa?”
Đoạn Minh Hiên trước giờ luôn được người ta tâng bốc, bị Lâm Hi kích động cũng không khỏi nổi giận.
“Vậy tại sao em nhất định phải chọn giữa anh và Đoạn Dịch Hành? Trước đây em sẽ vô điều kiện đứng về phía anh, em với Đoạn Dịch Hành cả năm còn chẳng nói với nhau được một câu.”
Lâm Hi cười nhạt: “Anh cũng biết thế cơ à.”
Đoạn Minh Hiên chịu thua: “Em đừng có cái kiểu cười như không cười đó nữa, anh sai rồi được chưa, nhưng em phải hứa với anh, phải tránh xa Đoạn Dịch Hành ra.”
“Tại sao em không thể lại gần anh ấy?” Lâm Hi hỏi ngược lại, “Anh là anh hai của em, anh ấy là anh cả của em, có gì khác biệt?”
“Khác biệt lớn lắm đấy.” Đoạn Minh Hiên cao giọng, “Trên thế giới này, chỉ có anh là sẽ không làm tổn thương em, chỉ có anh đối xử tốt với em thật lòng.”
“Sự tốt bụng của anh?” Lâm Hi như quay lại phòng bao tối qua, “Cái mà anh gọi là tốt, là biết rõ em không thích nhưng vẫn lấy cớ tổ chức tiệc đón gió tẩy trần, rồi dẫn theo một đám người lộn xộn không liên quan? Là biết rõ bạn gái anh không có ý tốt với em, nhưng vẫn cười cho qua chuyện, coi như không có gì?”
Hai người lời qua tiếng lại, không ai nhường ai.
Cho đến khi Đoạn Minh Hiên hoàn toàn chột dạ, nửa ngày không biết nói gì, mới buông một câu: “Anh chia tay với cô ta rồi.”
Lâm Hi vừa rồi lòng còn chút dao động, lúc này lại dửng dưng như không.
Cô chỉ nhàn nhạt đáp: “Không liên quan đến em.”
“Tiểu Hi, anh biết em không thích cô ta.” Đoạn Minh Hiên nói, “Anh thật sự chia tay cô ta rồi.”
Lâm Hi: “Đoạn Minh Hiên, anh muốn chia tay cô ta là chuyện của anh, tình cảm của các người đừng có lôi em vào, được không?”
Đoạn Minh Hiên như không nghe thấy: “Tiểu Hi, anh thật sự chia tay rồi. Lúc đó có nhiều người như vậy, anh không muốn so đo với phụ nữ. Nhưng cô ta để bạn bè làm khó dễ em, anh quả thực không thể dung thứ.”
“Đừng như vậy.” Lâm Hi thế mà lại khuyên, “Dù sao cũng gần một năm rồi, chia tay cũng tiếc lắm.”
“Ai nói với em?” Giọng Đoạn Minh Hiên cao vút lên, “Chương Mạt?”
“Có phải em giận vì anh không nói cho em biết chuyện yêu đương không?” Đoạn Minh Hiên bỏ ngoài tai, “Lúc đầu sở dĩ anh không nói với em là vì…”
Lâm Hi ngắt lời anh ta: “Không cần giải thích, yêu đương là tự do của anh.”
Không ăn nhập gì cả, Đoạn Minh Hiên vừa giận vừa bất lực.
Nhưng tối qua Chương Mạt dẫn đám người kia đến, quả thực anh ta không biết trước, người đã đến rồi, anh ta cũng không thể đuổi một đám con gái đi được.
“Em đừng tưởng có thể giấu được anh, chúng ta lớn lên cùng nhau, em càng bình tĩnh thế này chứng tỏ càng tức giận. Em nói đi, có phải trách anh không nói cho em chuyện yêu đương không?”
Lâm Hi: “Em không giận.”
“Tiểu Hi, em nhất định phải như vậy sao?”
“Em làm sao? Bây giờ không phải anh đang vô lý gây sự à?”
“Được, em trách anh không nói với em.” Đoạn Minh Hiên bất cần đời, “Vậy còn em? Lúc đầu em nói với anh là đi Anh, quay đầu lại đi Mỹ, anh mẹ nó có nói câu nào không?”
Lâm Hi mím môi, cắn chặt vào lớp thịt trong miệng.
“Năm năm qua anh đều đặn đi thăm em, em thì hay rồi, vừa về nước đã quên sạch những điều tốt đẹp anh dành cho em lên chín tầng mây.”
“Em còn cùng Đoạn Dịch Hành chọc tức anh, Lâm Hi, em có tim không?”
Sống mũi Lâm Hi cay cay, trước mắt một mảng mờ mịt.
“Em…” Đoạn Minh Hiên lại đầu hàng, “Em đừng khóc mà, anh không nói nữa.”
Trong lòng Lâm Hi uất ức, đôi môi ướt đẫm nước mắt khẽ động: “Lúc đầu sở dĩ em đi Mỹ là vì…”
“Hai đứa làm sao vậy?” Trần Bạch Vi lo lắng chạy bước nhỏ tới, “Cãi nhau cái gì thế?”
Sự thật sắp buột ra khỏi miệng Lâm Hi lại lần nữa bị nuốt ngược vào trong họng.
Giống như ăn phải một thứ đắng nghét, muốn nôn không nôn được, muốn nuốt cũng không trôi.
“Minh Hiên, Tiểu Hi là em gái con, con to tiếng làm cái gì?” Trần Bạch Vi tuy nói với Đoạn Minh Hiên nhưng khóe mắt lại liếc nhìn Lâm Hi.
Lâm Hi sao có thể không hiểu ám chỉ của bà, tránh ánh mắt bà, nói: “Dì Vi, chiều nay cháu có chút việc, cháu đi trước đây.”
Trần Bạch Vi hòa nhã nói: “Đi đi.”
Trần Bạch Vi đã ra mặt, Đoạn Minh Hiên đành phải để cô đi.
“Minh Hiên, con làm gì mà quát tháo ầm ĩ với Tiểu Hi thế?” Trần Bạch Vi dò xét hỏi Đoạn Minh Hiên.
Đoạn Minh Hiên bực bội trong lòng, giật cổ áo: “Mỗi lần nhắc đến chuyện đi Mỹ là lại cãi nhau. Mẹ, con đối với em ấy còn chưa đủ tốt sao? Tại sao vừa về đã đối chọi gay gắt với con?”
Trần Bạch Vi thâm thúy nói: “Minh Hiên, con người đều sẽ thay đổi.”
“Không, Tiểu Hi sẽ không thay đổi.” Đoạn Minh Hiên không biết là nói cho mình nghe hay cho Trần Bạch Vi nghe.
Trần Bạch Vi cũng không tranh cãi với anh ta, nói: “Đi ăn cơm trước đã.”
Điện thoại Đoạn Minh Hiên reo lên, anh ta do dự một lát rồi nghe máy: “Không phải đã nói chia tay rồi sao, còn dây dưa cái gì?”
“Bây giờ cô nói mấy lời này còn ý nghĩa gì?” Giọng điệu Đoạn Minh Hiên đầy vẻ mất kiên nhẫn.
“Em biết, em chỉ muốn xin anh, dù có chia tay cũng đừng chặn số em.”
“Biết rồi.” Đoạn Minh Hiên ậm ừ một tiếng cộc lốc rồi cúp máy.
Lâm Hi về phòng thay quần áo, áo len hồng phối với váy ngắn màu xám bạc, cô không thích đeo dây chuyền lắm, chỉ phối một đôi khuyên tai ngọc trai tròn trịa.
Cô không quen đường xá, bèn gọi tài xế đưa đi.
Tòa nhà trụ sở chính của Ngân Phàm tọa lạc tại khu thương mại trung tâm thành phố B, cao chọc trời, toát lên khí thế hùng vĩ.
Lâm Hi bước vào tòa nhà nhưng lại bị chặn ở quầy lễ tân.
Cô hơi ngẩn người, Đoạn Dịch Hành không nói với cô là cần hẹn trước.
Trong tiềm thức, cô coi Đoạn Dịch Hành là người nhà, không ngờ gặp người nhà cũng phải hẹn trước.
Tuy nhiên công ty không có người thân, công tư phân minh là tốt nhất.
Lâm Hi cười với nhân viên lễ tân: “Thật sự xin lỗi, tôi đến để xác nhận với anh Đoạn về vị trí thư ký của anh ấy, có thể giúp tôi hẹn trước một chút không? Tôi họ Lâm.”
Lễ tân: “Vâng, xin vui lòng chờ một chút.”
Lâm Hi cảm ơn, vừa định sang một bên chờ thì bị một giọng nữ lanh lảnh gọi lại: “Lâm Hi?”
Lâm Hi quay sang nhìn, người bạn thân thời niên thiếu của cô – Trần Lượng Di đang nhìn cô với vẻ mặt đầy hứng thú.
Hô hấp Lâm Hi ngưng trệ, cảm giác muốn bỏ chạy ập đến.
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Đánh giá:
Truyện Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Story
Chương 8
10.0/10 từ 31 lượt.
