Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Chương 6
Lâm Hi vì say rượu nên đi rất chậm, hai người vừa xuống đến dưới lầu thì bị Đoạn Minh Hiên đuổi kịp.
“Tiểu Hi!”
Lâm Hi khó chịu nhíu mày, trong miệng lẩm bẩm cái tên “Đoạn Minh Hiên”.
Đoạn Dịch Hành dừng bước, đưa Lâm Hi xoay người lại.
Chương Mạt đuổi theo phía sau, kéo tay Đoạn Minh Hiên: “Minh Hiên, anh làm sao vậy?”
Đoạn Minh Hiên chẳng thèm để ý đến bạn gái mình, đưa tay định kéo Lâm Hi, nhưng bị Đoạn Dịch Hành dùng một tay cản lại.
Anh lạnh lùng nhìn Đoạn Minh Hiên: “Cô ấy say rồi.”
Đoạn Minh Hiên căn bản không tin tưởng Đoạn Dịch Hành, quan hệ giữa họ từ nhỏ đã không tốt.
Đoạn Dịch Hành tự cao tự đại, khi nào cũng nhìn anh ta và Lâm Hi bằng ánh mắt cao ngạo và lạnh lùng. Thậm chí có lần Lâm Hi chạy lại nói chuyện với anh, còn bị anh đẩy ngã xuống đất.
Bọn họ sống cùng dưới một mái nhà nhưng còn chẳng bằng người xa lạ. Ngay cả mẹ ruột của anh ta cũng phải cẩn trọng dè dặt với Đoạn Dịch Hành, cứ như thể bọn họ nợ Đoạn Dịch Hành vậy.
Đoạn Minh Hiên ghét nhất cái vẻ bề trên, coi thường vạn vật này của Đoạn Dịch Hành.
“Tiểu Hi, em qua đây.” Đoạn Minh Hiên lại lần nữa đưa tay kéo cô, “Anh hai đưa em về.”
Chương Mạt dè dặt khuyên nhủ: “Minh Hiên, anh uống rượu rồi.”
Ngoại trừ Lương Vũ Đồng, mọi người đều không mang theo tài xế vì đã hẹn chơi xuyên đêm.
“Bây giờ anh gọi tài xế tới ngay.” Đoạn Minh Hiên móc điện thoại ra, trong đầu chỉ có ý nghĩ không thể để Đoạn Dịch Hành đưa Lâm Hi đi.
Lâm Hi nửa nhắm mắt, thân hình loạng choạng, theo bản năng bám lấy cái “cột trụ” bên cạnh.
“Khó chịu.” Lâm Hi cọ cọ vào lớp vải trơn mát lạnh.
Người Đoạn Dịch Hành hơi cứng lại, anh rũ mắt nhìn cái đầu xù lông đang dựa vào ngực mình.
“Tiểu Hi.” Đoạn Minh Hiên cao giọng, bước tới dỗ dành, “Anh hai đưa em về nhà, chịu không?”
Đoạn Dịch Hành không nói một lời.
Lâm Hi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc thì nhíu mày bài xích, cô dựa vào Đoạn Dịch Hành lùi về phía sau. Mùi hương trầm lành lạnh quẩn quanh khoang mũi, mang theo chút hơi ấm khiến cô cảm thấy vô cùng an toàn.
Đoạn Minh Hiên lại kiên nhẫn hỏi thêm lần nữa, Lâm Hi “ưm” một tiếng: “Không cần Đoạn Minh Hiên.”
Giọng nói mềm mại, mang theo chút nức nở nhỏ xíu.
Đoạn Minh Hiên cứng đờ tại chỗ. Đây là lần đầu tiên Lâm Hi nói không cần anh ta.
Gương mặt tuấn tú vặn vẹo trong thoáng chốc, Đoạn Minh Hiên trầm mặt định dùng biện pháp mạnh.
Đoạn Dịch Hành nhìn ra ý đồ của anh ta, một tay ôm chặt Lâm Hi, tay kia dễ dàng chặn đứng Đoạn Minh Hiên.
“Mẹ kiếp, anh tránh ra.” Đoạn Minh Hiên trông như một đứa trẻ đang làm loạn vô lý.
Mọi người thấy sắc mặt Đoạn Dịch Hành trầm xuống, tim đập thình thịch, lập tức lùi lại nửa bước.
Vu Lãng run rẩy tiến lên, nói đỡ cho Đoạn Minh Hiên: “Anh… anh Hành, Minh Hiên say rồi, anh đừng chấp nhặt với cậu ấy.”
Nói xong lại quay sang kéo Đoạn Minh Hiên, điên cuồng nháy mắt ra hiệu: “Cậu điên rồi, dám chửi cái vị ‘Diêm Vương sống’ này ngay giữa đường. Anh ấy chỉ đưa Tiểu Hi về nhà thôi mà, cậu phản ứng mạnh thế làm gì?”
Đoạn Minh Hiên có miệng khó trả lời, đứng sững sờ như cương thi ở đó.
Đoạn Dịch Hành thậm chí còn chẳng thèm bố thí cho Đoạn Minh Hiên một ánh mắt, đối với anh, người này như không tồn tại.
Nhưng ngặt nỗi Đoạn Minh Hiên uống nhiều rượu, lại có nhiều người đang nhìn như vậy, sĩ diện không cho phép bản thân lùi bước.
“Đoạn Dịch Hành, anh trả Tiểu Hi cho tôi.” Đoạn Minh Hiên cố tỏ ra cứng rắn, “Nếu không đừng trách tôi không khách khí.”
Đoạn Dịch Hành mặt vô cảm, nói với anh ta: “Cậu qua đây.”
Đoạn Minh Hiên sững người, lập tức bước tới.
Khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, Đoạn Dịch Hành như một con sói nguy hiểm và cường tráng, cuối cùng cũng bị chọc giận, cơ bắp cánh tay căng cứng trong nháy mắt, ẩn chứa sức bùng nổ nguy hiểm, chuẩn xác túm lấy cổ áo Đoạn Minh Hiên.
“Rầm…”
Đoạn Minh Hiên bị quăng mạnh lên thân xe, lưng đập vào khung kim loại lạnh lẽo, khiến cả chiếc xe cũng rung lên bần bật.
Tài xế căng thẳng nuốt nước bọt, đám người xung quanh cũng không ai dám manh động.
Mắt Mục Sóc sáng rực lên, đó là ánh mắt sùng bái. Sức mạnh kinh khủng gì thế này? Chỉ dùng một tay mà đã quật ngã Đoạn Minh Hiên – một người đàn ông cao 1m85?
Đoạn Dịch Hành một tay khống chế anh ta, ánh mắt lạnh lẽo đầy áp bức.
Trong không khí căng thẳng tột độ, anh nghiền nát lòng tự trọng của Đoạn Minh Hiên: “Cậu định không khách khí với tôi thế nào?”
Mắt Đoạn Minh Hiên tóe lửa, vừa định gào lên thì Đoạn Dịch Hành dùng lực lòng bàn tay ấn chặt vào yết hầu anh ta.
Đoạn Minh Hiên thở hổn hển, trừng mắt nhìn anh đầy căm hận.
Lúc này người Lâm Hi mềm nhũn, hoàn toàn không đứng vững được nữa.
Đoạn Dịch Hành buông Đoạn Minh Hiên ra như vứt rác, cúi người bế ngang Lâm Hi lên.
Anh không thèm nhìn Đoạn Minh Hiên lấy một cái, vòng qua đuôi xe lên ngồi phía bên kia.
Đoạn Minh Hiên được Vu Lãng và mọi người đỡ dậy, đáy mắt phủ một tầng u ám.
Lâm Hi hoàn toàn không biết gì về “bãi chiến trường” vừa rồi, đang nằm ngủ ngon lành trên ghế ngồi rộng rãi.
Đoạn Dịch Hành tự tay chỉnh lại ghế dựa cho cô, không còn vẻ lạnh lùng khi đối mặt với Đoạn Minh Hiên nữa.
Trong khoang xe được ngăn cách hoàn toàn này, anh thu lại mọi góc cạnh sắc bén lạnh lẽo, để lộ ra sự dịu dàng như dòng nước chảy trôi.
Đoạn Dịch Hành quay sang nhìn, Lâm Hi uống rượu, làn da trắng tuyết ửng hồng, trông như một con thú nhỏ yên tĩnh và vô tội. Ánh mắt di chuyển xuống dưới, đôi môi cô hé mở, từng hơi thở đều mang theo hương rượu ngọt ngào.
Đoạn Dịch Hành khựng lại, cởi áo vest đắp lên người cho cô. Sau đó gọi điện cho dì Mai, dặn bà nấu canh giải rượu.
Chiếc Maybach đi vào từ cổng phụ của biệt thự, không kinh động đến bất cứ ai.
Phòng của Lâm Hi ở tầng ba phía Đông, Đoạn Dịch Hành không cần tài xế giúp đỡ, tự mình bế Lâm Hi lên lầu.
Anh không tiện ở lại đây nhưng vẫn đứng lặng rất lâu mới rời đi.
Dì Mai đợi ngoài cửa, thấy anh đi ra thì vội hỏi: “Cô chủ say rồi ạ?”
Đoạn Dịch Hành gật đầu: “Để cô ấy ngủ trước đi, đêm nay vất vả dì trông chừng nhiều hơn, có việc gì cứ sang phía Tây tìm tôi. Nếu cô ấy tỉnh dậy thì cho uống canh giải rượu.”
Dì Mai nhất thời chưa tiếp thu kịp việc Đoạn Dịch Hành nói một câu dài như vậy, anh lại kiên nhẫn lặp lại một lần nữa.
Trở về phòng, Đoạn Dịch Hành gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý của mình.
“Trợ lý Tần, dọn dẹp văn phòng bỏ trống cạnh phòng tôi, trang bị thiết bị theo tiêu chuẩn thư ký, chuẩn bị đầy đủ mọi vật dụng.”
Trợ lý Tần giật mình, chưa hiểu ý gì nhưng miệng đã nhanh nhảu đáp “Vâng”.
Trợ lý Tần nghe xong, trong lòng vui như nở hoa. Như vậy chẳng phải mình sẽ bớt được bao nhiêu việc để tập trung vào quản lý dự án sao?
Đoạn tổng cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi, không cần cứ đè một mình cậu ta ra mà bóc lột nữa.
Trợ lý Tần: “Đoạn tổng, xin hỏi khi nào đối phương nhận việc?”
Đoạn Dịch Hành im lặng một lát rồi nói: “Tạm thời chưa biết, ngày mai tôi sẽ nói chuyện với cô ấy.”
Trợ lý Tần kinh ngạc. Nửa đêm nửa hôm sếp ra một đống chỉ thị, hóa ra người ta còn chưa đồng ý à?
…
“Người ta” trong đầu trợ lý Tần đêm đó tỉnh dậy hai ba lần, hết uống canh rồi lại tắm rửa.
Đến khi mặt trời lên cao ba sào, cô vẫn chưa nhớ ra mình đã về nhà bằng cách nào.
Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ, Lâm Hi xuống giường ra mở cửa.
Ngoài cửa, Đoạn Dịch Hành mặc áo sơ mi quần tây, chải chuốt tinh tế và chỉn chu, nhìn là biết sắp đi làm.
Lâm Hi ngơ ngác chớp mắt.
Đoạn Dịch Hành nói: “Chế độ dùng người của Ngân Phàm rất nghiêm ngặt, sẽ không vì bất cứ ai mà phá lệ. Hiện tại chỉ có vị trí thư ký Tổng giám đốc là đang trống, em suy nghĩ kỹ rồi thì đến Ngân Phàm tìm tôi.”
Lâm Hi ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Đoạn Dịch Hành, nghiền ngẫm về chức vị thư ký Tổng giám đốc này.
Cô bỗng khựng lại. Nói cách khác, nếu cô muốn vào Ngân Phàm, cô chỉ có thể làm thư ký cho Đoạn Dịch Hành?
Đối với một Lâm Hi vốn sợ anh, chuyện này có chút khó xử.
Nhưng Đoạn Dịch Hành đã nhượng bộ rồi.
Đi? Hay là không đi? Lâm Hi rơi vào trầm tư.
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Đánh giá:
Truyện Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Story
Chương 6
10.0/10 từ 31 lượt.
