Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê

Chương 30


Câu hỏi này của Đàm Kỳ một lần nữa khiến phòng ăn rơi vào im lặng.


Ở thành phố B, Đoạn Dịch Hành tuyệt đối có thể lọt vào top 3 trong bảng xếp hạng những người đàn ông độc thân kim cương.


Tuy nhiên nhiều năm qua, trong giới chưa ai nghe thấy bất kỳ tin đồn tình cảm nào về anh.


Tình cảm là một ẩn số, càng khiến người ta đoán già đoán non.


Những người từng chứng kiến anh trên thương trường cũng từng có ý định liên hôn với anh, đều bị anh dùng chiêu lấy nhu thắng cương khéo léo từ chối.


Ban đầu vẫn có người không cam tâm, nhưng khi Đoạn Dịch Hành từ chối hết thảy, họ cũng ngầm đạt được một sự cân bằng kỳ lạ.


Cho nên Đàm Kỳ hỏi như vậy, tò mò cũng là lẽ thường tình.


Lâm Hi cũng nhìn chằm chằm anh, chỉ thấy Đoạn Dịch Hành chậm rãi nhấp một ngụm sâm panh, sau đó nghiêng đầu, nhìn về phía mình.


Giác quan thứ sáu của Lâm Hi luôn rất tốt, mí mắt giật một cái, trực giác mách bảo không có chuyện tốt lành gì.


Quả nhiên, Đoạn Dịch Hành cười khẽ: “Không khéo, câu hỏi này cô ấy cũng từng hỏi rồi, có lẽ cô có thể hỏi cô ấy.”


Lâm Hi: “…”


Đây là đưa cô đi chơi sao? Không phải là đang đào hố cho cô đấy chứ?


Đàm Kỳ nhìn về phía Lâm Hi, ánh mắt lóe lên một tia nghi hoặc.


Trước khi đến Mạnh Hoài Sơn đã nói qua về cô con gái nuôi nhà họ Đoạn, nghe nói thanh mai trúc mã với cậu hai nhà họ Đoạn, quan hệ thân thiết, còn với Đoạn Dịch Hành thì không có bao nhiêu giao tình.


Nhưng nghe ý tứ của Đoạn Dịch Hành, hai người họ không hề bất hòa như lời đồn bên ngoài.


Mục Chiêu suýt chút nữa bị sặc rượu, anh ta nín cười, thay Đàm Kỳ hỏi Lâm Hi: “Em gái, anh cả em nói thế nào?”


Đoạn Dịch Hành liếc nhìn Mục Chiêu, ánh mắt ngầm chứa sự cảnh cáo.



Mục Chiêu cậy đông người, cố ý giả ngu.


Lâm Hi khó xử muốn chết, ánh mắt nhìn Đoạn Dịch Hành mang theo ý oán trách.


Nhưng Đàm Kỳ cũng không buông tha cho cô.


“Cô Lâm, tôi có thể biết lúc đó anh Đoạn trả lời cô thế nào không?”


Lâm Hi: “…”


Lúc đó chính anh ấy nói tạm thời không có ý định kết hôn, nếu cô nói như vậy chẳng phải là trực tiếp từ chối rồi sao?


Chẳng lẽ Đoạn Dịch Hành muốn mượn miệng cô để từ chối?


Đoạn Dịch Hành ung dung bình thản, cứ như người ra đề khó cho Lâm Hi không phải là mình vậy.


Lâm Hi: “Cô Đàm xinh đẹp động lòng người, nếu có thêm cơ hội tiếp xúc, chắc hẳn anh cả sẽ thay đổi suy nghĩ.”


Lời này coi như không đắc tội ai, nhưng Đàm Kỳ đã hiểu ý của Đoạn Dịch Hành rồi.


Nhưng lời Lâm Hi nói cũng không sai, cô ấy và Đoạn Dịch Hành mới gặp nhau vài lần, ai mà nói trước được chuyện sau này.


Ít nhất mượn miệng em gái, không trực tiếp từ chối cô ấy, cũng coi như giữ thể diện cho cô ấy.


Đoạn Dịch Hành không biết suy nghĩ của Đàm Kỳ, chỉ nhướng mày với Lâm Hi.


Lâm Hi tưởng anh đang khen mình, cười một cách dè dặt.


Đoạn Dịch Hành: “…”


Rượu qua ba tuần, Lâm Hi đứng dậy nói đi vệ sinh, nhưng lại đổi hướng, đi tìm quản gia của hội sở.


“Cô Lâm.” Quản gia cung kính hỏi, “Cô có gì căn dặn không ạ?”


Lâm Hi hỏi: “Mọi người không biết hôm nay là sinh nhật anh cả sao?”



Quản gia cười nói: “Biết ạ.”


“Vậy tại sao không có bánh kem?” Lâm Hi lại hỏi.


Quản gia cười đáp: “Là dặn dò của cậu Đoạn. Cậu ấy nói không chịu nổi cảnh một đám người vây quanh hát mừng sinh nhật, còn bắt cậu ấy ước nguyện.”


Lâm Hi tưởng tượng ra cảnh đó, bật cười: “Vậy ông có thể giúp tôi chuẩn bị một chiếc bánh kem việt quất không? Nhỏ thôi.”


Quản gia: “Tôi sẽ bảo thợ làm bánh chuẩn bị ngay cho cô.”


Lâm Hi gật đầu.


Trước khi đến Bắc Khu Nhất Hào, cô đã hỏi dì Mai chuyện bánh kem, dì Mai nói ở đây cái gì cũng có, dặn một tiếng là được.


Bây giờ quà bị vỡ rồi, không thể đến một chiếc bánh kem cũng không có được.


Khi Lâm Hi quay lại phòng ăn mọi người đã đứng dậy đi ra ngoài.


Cô tiến lên hỏi: “Ăn xong rồi ạ?”


Đoạn Dịch Hành đáp: “Cũng gần xong rồi, Mục Chiêu và Mạnh Hoài Sơn muốn đánh bài.”


Vậy là phải chuyển địa điểm?


Đoạn Dịch Hành đến, mọi nơi trong hội sở đều được trang hoàng tỉ mỉ.


Quản gia dẫn mọi người đi về phía căn phòng cuối hành lang phía Đông tầng một.


Thảm màu trầm trải khắp căn phòng, trên tường treo những bức tranh đấu giá, góc phòng là bốn ô cửa kính sát đất, khung cảnh xanh mướt bên ngoài được thu trọn vào tầm mắt.


Bàn đánh bài đặt ở giữa, đĩa trái cây, chip, ly rượu, xì gà… đều đầy đủ.


Mạnh Hoài Sơn và Mục Chiêu muốn chơi Texas Hold’em (một loại Poker), ngoại trừ Lương Vũ Đồng và Lâm Hi không rành, những người còn lại đều ngồi vào bàn.


Lương Vũ Đồng rất hào hứng, ngồi sau lưng Mục Sóc xem.



Đoạn Dịch Hành cởi áo vest, xắn tay áo lên, bị Mục Chiêu trêu chọc: “Đây là chơi thật đấy à?”


Đoạn Dịch Hành vắt chéo đôi chân dài, cơ thể hơi nghiêng về phía Lâm Hi, cười nói: “Ai chơi thật với cậu.”


Mục Chiêu: “Được, tối nay uống rượu, ai thua người đó uống.”


Chu Lê trêu: “Tôi nhớ cậu mười lần đánh thì chín lần thua, nhất là khi đánh bài với Dịch Hành.”


Mục Chiêu lại rất tự tin, liếc nhìn Lâm Hi, nói: “Không sao, tối nay tôi có bàn tay vàng, cậu ta chắc chắn thua.”


Mạnh Hoài Sơn hứng thú: “Bàn tay vàng gì cơ?”


“Nói ra mất linh.” Mục Chiêu úp mở, nghiêng đầu bắt gặp ánh mắt Lâm Hi, “Nào, em gái, chia bài cho mấy anh.”


Đoạn Dịch Hành ngước mắt: “Cậu đang sai bảo ai đấy?”


Đàm Kỳ ngồi ngay bên tay trái Đoạn Dịch Hành, nghe anh bảo vệ Lâm Hi liền kín đáo liếc nhìn một cái.


Mục Chiêu đứng dậy dẫn Lâm Hi đến vị trí Dealer (người chia bài), ấn cô ngồi xuống ghế: “Mời đại tiểu thư chia bài cho chúng tôi.”


Lâm Hi hoảng loạn nhìn quanh: “Em không biết đánh bài.”


Đây đâu phải Đấu Địa Chủ, cô thật sự không biết.


Trước đây cô cũng từng đi chơi với Đoạn Minh Hiên, nhưng chưa kịp bắt đầu đã bị Trần Bạch Vi gọi đi, nói cô dẫn Đoạn Minh Hiên đi chơi bời lêu lổng.


Ăn nhờ ở đậu, có miệng khó bào chữa.


Từ đó về sau, tất cả những hoạt động giải trí mà trong mắt Trần Bạch Vi là “chơi bời trác táng” cô đều cố gắng tránh.


Người nắm quyền quyết định trong phòng chắc chắn là Đoạn Dịch Hành, Lâm Hi ném ánh mắt cầu cứu về phía anh.


Đoạn Dịch Hành nghịch mấy đồng chip trong tay, thấy ánh mắt trêu chọc của Mục Chiêu, nói: “Em chia đi, không sao, chơi vui thôi, không cần quá nghiêm túc.”


Lương Vũ Đồng cũng hùa theo: “Không sao đâu, chia đi, bọn họ thua chẳng lẽ còn ăn vạ cậu được chắc?”



Mạnh Hoài Sơn cười nói: “Chia đi, ông anh họ này của em tửu lượng cũng khá đấy.”


Lâm Hi giật mình, Mạnh Hoài Sơn là con trai độc nhất của cậu Đoạn Dịch Hành, chẳng liên quan gì đến cô cả.


Hôm nay, trước mặt Đoạn Dịch Hành, anh ta lại còn nể mặt cô, để cô gọi theo cách của Đoạn Dịch Hành.


Cung kính không bằng tuân mệnh, Lâm Hi nhìn quanh một vòng: “Vậy em chia thật nhé?”


Không ai phản đối, Lâm Hi cầm bộ bài mới lên.


Mục Chiêu ở bên cạnh dạy cô cách chia bài, bảo cô không biết đánh cũng không sao, chỉ cần chia bài, xào bài và quản lý Pot (tiền cược) là được.


Cái này đúng là không cần kỹ thuật gì cao siêu.


Lâm Hi xào bài, bài xộc xệch không đều, còn rơi mất hai lá.


Đoạn Dịch Hành bật cười khẽ, lắc đầu.


Mục Chiêu cười đầy ẩn ý, người anh em của anh ta tối nay thua chắc rồi.


Lâm Hi xào bài mà còn cười thành ra thế kia, còn tâm trí đâu mà tính bài.


Mạnh Hoài Sơn cũng bị chọc cười: “Kiểu xào bài ‘thiên nữ tán hoa’ này, đúng là tôi chưa thấy bao giờ.”


Lâm Hi xấu hổ đỏ mặt, lí nhí giải thích: “Bộ bài này mới quá, trơn quá ạ.”


Một câu nói khiến tất cả mọi người bật cười thành tiếng.


Trong tính cách Lâm Hi có một đặc điểm, đã làm thì dù có mất mặt cũng phải làm cho tốt.


Trước khi chia bài, tiền cược mù (Blinds) đã được đặt.


Lâm Hi lần lượt chia bài tẩy cho người chơi, giữa chừng suýt chút nữa lại trượt tay, may mà kịp thời giữ lại.


Những người khác nhận bài, bình thản úp xuống.


Lâm Hi ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của Đoạn Dịch Hành.


Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê Truyện Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê Story Chương 30
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...