Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Chương 22
Vẻ mặt Đoạn Minh Hiên cà lơ phất phơ, quần áo cũng không mặc đàng hoàng, khi đi lại, cổ áo sơ mi lụa trễ xuống để lộ quá nửa lồng ngực.
Dì Mai nhìn mà nhức cả mắt: “Cậu hai của tôi ơi, ít nhất cậu cũng phải để ý đến chúng tôi một chút chứ.”
Đoạn Minh Hiên cười ha ha: “Dì Mai, dáng con không đẹp sao?”
“Đẹp.” Dì Mai bất lực nói.
Đoạn Minh Hiên bước tới, khoác vai Lâm Hi, như đang nói chuyện phiếm bình thường, hỏi: “Sinh nhật ai thế?”
Lâm Hi có tâm tư riêng với anh ta, không thể quen với sự tiếp xúc thân mật như vậy, cô cúi người thoát khỏi cánh tay Đoạn Minh Hiên, còn phàn nàn anh ta nặng quá.
Đoạn Minh Hiên cúi đầu quan sát sắc mặt cô, cẩn thận hỏi: “Không phải vẫn còn giận đấy chứ? Tránh mặt anh mấy ngày rồi.”
“Không có.” Lâm Hi không để anh ta nhìn, “Đùa thôi mà, em không để trong lòng đâu.”
Đoạn Minh Hiên kề sát cô cùng lên lầu, gần như ép cô vào lan can.
“Đoạn Minh Hiên,” Lâm Hi trừng mắt nhìn anh ta, “Có thể đi đứng cho tử tế được không?”
Đoạn Minh Hiên tủi thân: “Em còn chưa trả lời câu hỏi của anh.”
Lâm Hi: “… Không có sinh nhật ai cả, em muốn ăn bánh kem không được sao?”
“Được.” Đoạn Minh Hiên cưng chiều nói, “Lúc em ăn thì chia cho anh một miếng.”
Lâm Hi: “Không chia được, em bảo dì Mai làm bánh nhỏ xíu, em làm một miếng là hết sạch rồi.”
Đoạn Minh Hiên bật cười, véo hai bên má cô: “Để anh xem miệng em to cỡ nào.”
Anh ta ra tay không biết nặng nhẹ, Lâm Hi đau đến nhíu mày, nước mắt cũng trào ra.
Đoạn Minh Hiên vội buông tay, gãi đầu ngượng ngùng.
Lâm Hi lườm anh ta một cái, xoay người đi lên lầu.
Đoạn Minh Hiên không đi theo, dường như nghĩ ra điều gì, lại quay đầu đi xuống tầng một.
Dì Mai đang ở trong bếp, anh ta đi thẳng vào, hỏi: “Dì Mai, rốt cuộc là sinh nhật ai?”
Dì Mai thở dài trong lòng, than cho sự bất hòa của hai anh em, đến ngay cả sinh nhật cũng không biết.
“Không có ai cả.”
Đoạn Minh Hiên: “Dì đừng có lừa cháu, Tiểu Hi không tham ăn, cũng không thích làm phiền người khác, hơn nữa cháu đều nghe thấy cả rồi, cô ấy nói tối thứ 7 cần dùng.”
“Cậu hai, đây không phải chỗ cậu nên ở đâu.” Dì Mai xoay người đuổi anh ta ra ngoài, “Nếu thật sự muốn biết, cậu đi hỏi ông chủ đi.”
“Bố cháu?”
Đoạn Minh Hiên bị đẩy ra khỏi bếp, quay đầu gọi điện ngay cho Đoạn Chinh vẫn đang tiếp khách bên ngoài.
Đầu dây bên kia hơi say, trả lời cực kỳ qua loa: “Không biết.”
Đoạn Minh Hiên nghĩ đi nghĩ lại, gọi điện cho Trần Bạch Vi, cũng không biết bà đã xuống máy bay chưa.
Ngạc nhiên là đối phương bắt máy.
“Mẹ.” Đoạn Minh Hiên gọi, “Thứ 7 tuần này, mẹ biết là sinh nhật ai không?”
Trần Bạch Vi nghĩ ngợi: “Có sinh nhật ai đâu.”
Đoạn Minh Hiên “ồ” một tiếng, xem ra đúng là Tiểu Hi muốn ăn bánh kem thật, nhưng tại sao lại ăn vào tối thứ 7?
“Đợi đã.” Trần Bạch Vi bỗng nói.
Đoạn Minh Hiên sững lại, chưa cúp máy, nghe thấy giọng nói không chắc chắn của Trần Bạch Vi trong điện thoại: “Hình như là sinh nhật anh cả con.”
“Mẹ chắc chứ?” Đoạn Minh Hiên có một thoáng không thể tin nổi.
Trần Bạch Vi nhìn điện thoại, nói: “Ngày 23 tháng 10, không sai được.”
Hồi bà mới về nhà họ Đoạn cần lấy lòng Đoạn Dịch Hành, đương nhiên nhớ sinh nhật anh.
Cho dù Đoạn Dịch Hành không cảm kích, bà cũng phải làm bộ làm tịch cho ông cụ xem.
Mãi cho đến khi Đoạn Dịch Hành lớn lên, bảo bà không cần chuẩn bị nữa.
Mấy năm nay quan hệ ngày càng xa cách, bà suýt nữa quên mất ngày này.
Đoạn Minh Hiên cúp điện thoại, nhấc chân định đi lên lầu, đến cửa phòng Lâm Hi lại dừng lại.
Thời gian này anh ta và Lâm Hi luôn cãi nhau vì Đoạn Dịch Hành.
Đoạn Minh Hiên biết tính mình không tốt, hay độc đoán, có lúc nói chuyện khiến Lâm Hi rơi nước mắt lã chã.
Anh ta không muốn cãi nhau với Lâm Hi nữa, cố nhịn xuống.
Hơn nữa giờ cũng muộn rồi, để ngày mai nói sau.
Đoạn Minh Hiên đặt đồng hồ báo thức, mấy hôm nay anh ta đều ở khách sạn, cũng không biết Lâm Hi có phải vẫn đi sớm về khuya hay không.
Thực ra Lâm Hi vẫn chưa ngủ, cô đối diện với laptop, xem xét phân tích từng tài liệu dự án mà Đoạn Dịch Hành đưa cho.
Cô cũng không vội, hiện tại thân phận cô là thư ký, chỉ cần làm quen với quy trình cụ thể từ lúc khởi động dự án đến khi bàn giao để tiện cho việc cô đi theo hỗ trợ công việc.
Thời gian trôi qua mười hai giờ, Lâm Hi vội cất máy tính đi tắm, gần như vừa chạm gối là ngủ ngay.
Hôm sau tám giờ dậy, cũng ngủ đủ tám tiếng.
Lâm Hi ăn mặc chỉnh tề định xuống lầu thì dì Mai chặn ở cửa ra hiệu cho cô: “Bà chủ về rồi.”
Lâm Hi lập tức nhét tài liệu dự án vào túi, lấy điện thoại nhắn cho Đoạn Dịch Hành một tiếng bảo không sang phía Tây ăn sáng nữa.
Vốn tưởng xuống lầu sẽ gặp Trần Bạch Vi, ai ngờ Đoạn Minh Hiên với đôi mắt thâm quầng đang ngồi trong phòng khách.
Đoạn Minh Hiên ra hiệu cho cô ngồi qua đó: “Sao gan em bé thế?”
Lâm Hi không ngồi, đi về phía trước hai bước.
Đoạn Minh Hiên nhìn chằm chằm cô, khi Lâm Hi bị anh ta nhìn đến rợn người, anh ta bỗng hỏi: “Thứ 7 là sinh nhật anh cả?”
Không biết sao Lâm Hi lại thấy hơi căng thẳng, nhưng vì anh ta đã hỏi, cô bèn gật đầu thừa nhận.
“Em còn bảo dì Mai làm riêng cho em một cái bánh kem, em định đi tổ chức sinh nhật cho anh ta?”
Lâm Hi nhíu mày: “Anh vì chút chuyện này mà sáng sớm tinh mơ đợi ở đây để chất vấn em à?”
Đoạn Minh Hiên cũng nhíu mày: “Tại sao em không thể trả lời thẳng câu hỏi của anh, lần nào cũng lảng tránh.”
“Nếu em đã lảng tránh thì chứng tỏ em không muốn nói.” Lâm Hi bật lại, “Chuyện nhỏ nhặt này có đáng để cãi nhau không?”
Ánh mắt Đoạn Minh Hiên lạnh đi, giọng điệu châm chọc: “Là ai đã cùng em dọn cái bánh kem bị anh ta ném đi hả?”
Lâm Hi tránh ánh mắt bức người của anh ta, nói: “Minh Hiên, đó đều là chuyện hồi nhỏ rồi, sao anh lớn thế này rồi mà còn nhớ mãi thế?”
Lâm Hi cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì cả.
Hơn nữa, cô và anh khác nhau.
Cô họ Lâm, là người được nuôi nhờ ở nhà họ Đoạn, cô không thể giống như Đoạn Minh Hiên, coi việc ghét bỏ Đoạn Dịch Hành là chuyện đương nhiên.
Cô phải để ý đến từng người trong nhà, thậm chí là người giúp việc, cô cũng không dám làm phiền quá nhiều.
Hễ có việc gì, lời cảm ơn cũng phải nói mấy lần.
Bởi vì đây không phải là nhà của cô.
Đoạn Minh Hiên chưa bao giờ hiểu được, ở trong ngôi nhà này, cô không có tư cách để tùy hứng.
“Anh cứ nhỏ mọn thế đấy.” Đoạn Minh Hiên chợt cao giọng, “Anh không muốn em đi tổ chức sinh nhật cho anh ta.”
Anh ta gần như nghiến răng nói ra câu đó.
Lâm Hi không muốn hỏi “tại sao”, cô chỉ thấy đối phương đang gây sự vô lý.
Cô xoay người định đi, liền bị Đoạn Minh Hiên giữ chặt cánh tay từ phía sau.
Lâm Hi lập tức phản kháng, nhưng làm thế nào cũng không hất anh ta ra được, tức giận gọi tên anh ta.
Dì Mai nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy ra định can ngăn, nhưng nhìn thấy Trần Bạch Vi đứng trên cầu thang lại im bặt.
Trần Bạch Vi liếc dì Mai một cái, lên tiếng quát: “Hai đứa sáng sớm làm loạn cái gì thế?”
Không khí tĩnh lặng, Lâm Hi nhân cơ hội hất tay Đoạn Minh Hiên ra.
Trần Bạch Vi bảo dì Mai đi làm việc trước, đợi người đi rồi, bà ta đi đến trước mặt Lâm Hi, giọng điệu không nóng không lạnh:
“Cháu cũng thật là, không cho cháu đi thì đừng đi là được. Lúc nào cũng mặt nóng dán mông lạnh, làm người đừng có hạ tiện như thế, dù sao cháu cũng là do dì nuôi lớn, phải đồng lòng với Minh Hiên chứ.”
Đoạn Minh Hiên nghe thấy lời của Trần Bạch Vi, lập tức nhíu mày ngăn lại: “Mẹ, mẹ nói chuyện có thể dễ nghe hơn chút được không.”
“Nói dễ nghe người khác có hiểu đâu.”
Lâm Hi cắn nhẹ vào phần thịt mềm trong môi dưới, rũ mắt xuống, nói: “Dì Vi, cháu còn có việc, cháu đi trước đây.”
“Tiểu Hi.”
Đoạn Minh Hiên định đuổi theo nhưng bị Trần Bạch Vi ngăn lại.
“Mẹ, mẹ có thể đối xử tốt với Tiểu Hi một chút được không?” Tâm trạng Đoạn Minh Hiên khó chịu, lại quay sang trách móc mẹ mình.
Trần Bạch Vi làm bộ đau lòng, mắng anh ta là đồ vô lương tâm.
Lâm Hi cơm cũng chưa ăn, đi thẳng sang tòa nhà phía Tây.
Đoạn Dịch Hành từ trong nhà đi ra, tài xế chỉ chỉ vào xe, nói nhỏ: “Hình như cô chủ khóc rồi.”
Đoạn Dịch Hành đứng vài giây, bảo tài xế quay lại gói một phần bữa sáng mang đi, còn mình vòng qua bên kia, mở cửa xe, ngồi vào trong.
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Đánh giá:
Truyện Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Story
Chương 22
10.0/10 từ 31 lượt.
