Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê

Chương 17


Lâm Hi lên lầu, Đoạn Minh Hiên nhìn thấy cách ăn mặc của cô thì sững sờ, quên cả tức giận.


“Em ăn mặc kiểu gì thế này? Ong mật nhỏ đi làm công sở à?”


Lâm Hi cạn lời liếc anh ta một cái: “Em đi thay quần áo đã, anh đợi em một chút.”


Đoạn Minh Hiên đi theo cô vào phòng: “Sao em lại ở cùng một chỗ với anh ta nữa rồi?”


“Cả ngày anh cứ ‘anh ta anh ta’, nếu để ông nội nghe thấy lại không hài lòng về anh đấy.” Lâm Hi nhắc nhở.


Đoạn Minh Hiên cười nhạo: “Anh gọi là anh cả, anh ta chắc thèm vào.”


Lâm Hi xoay người đẩy hắn ra ngoài: “Anh ấy có thèm hay không là việc của anh ấy, anh có gọi hay không là việc của anh.”


Đoạn Minh Hiên cà lơ phất phơ dựa vào tường, đợi cô đi ra.


Lâm Hi thay đồ ở nhà xong, đẩy Đoạn Minh Hiên ra ban công.


Đoạn Minh Hiên cười nói: “Thế này là muốn uống rượu với anh hay bàn chuyện?”


Lâm Hi: “Em thật sự có việc tìm anh, anh ngồi xuống trước đi.”


Đoạn Minh Hiên ngồi lên ghế sofa, ý cười bên môi không giảm: “Chuyện gì thế?”


“Chương Mạt tìm em.”


Hai chân vốn đang vắt chéo của Đoạn Minh Hiên lập tức buông xuống, người rướn về phía trước: “Cô ta gây phiền phức cho em à?”


“Không có.” Lâm Hi nói, “Cô ấy chỉ muốn gặp anh một lần, nhờ em làm thuyết khách.”



Đoạn Minh Hiên hơi nhíu mày: “Anh đã nói rồi, anh không thể dung thứ việc cô ta đối xử với em như vậy.”


Lâm Hi không biết nên vui hay nên buồn, cô hỏi: “Đoạn Minh Hiên, anh trả lời nghiêm túc cho em, anh còn thích cô ấy không?”


Đoạn Minh Hiên chớp mắt: “Cũng tàm tạm, dù sao cô ta cũng khá xinh đẹp.”


Khóe miệng Lâm Hi nhếch lên một nụ cười khó coi, cô rũ mắt tránh ánh nhìn của Đoạn Minh Hiên, nói: “Vậy anh đi gặp cô ấy đi, dù là chia tay hay quay lại, nói rõ ràng thì tốt hơn.”


Đoạn Minh Hiên cảm thấy bực bội vô cớ, nhưng cũng không bác lời cô, chỉ gật đầu: “Biết rồi, anh sẽ nói rõ với cô ta.”


Lâm Hi kìm nén không hỏi là chia tay hay tái hợp, cúi đầu nghịch điện thoại vài cái, giả vờ rất bận.


“Không nói chuyện này nữa, cuối tháng sau là ngày giỗ của bố mẹ em, anh cùng em về đó ở vài ngày nhé?”


Trước đó Lâm Hi đã xem lịch, ngày giỗ bố mẹ cô là chủ nhật, cô định thứ bảy sẽ đi.


Nhưng Đoạn Minh Hiên nói muốn đi cùng cô, liệu có thể đi từ tối thứ sáu không?


Từ rất lâu trước đây anh đã nói muốn đi huyện Dung một chuyến, thăm nơi cô sinh ra, nhưng cứ vì lý do này lý do kia mà lỡ hẹn mãi.


Cô cũng không phải năm nào cũng về, vì đi du học, đã ba năm chưa về, lại lỡ mất tiết Thanh minh năm nay, lần này dù thế nào cũng phải về một chuyến.


Trước kia Lâm Hi muốn đưa Đoạn Minh Hiên về là muốn để bố mẹ cô xem mặt người cô thích, bây giờ cũng vẫn vậy.


Nhưng nghĩ đến chuyện tình cảm dây dưa chưa dứt của Đoạn Minh Hiên và Chương Mạt, cô không vội đồng ý, chỉ cười nói:


“Để xem đã, lỡ như có việc khác, cũng không ở được mấy ngày.”


Đoạn Minh Hiên cũng không ép buộc, chuyển chủ đề, nói về Đoạn Dịch Hành.


“Tiểu Hi, nói trước nhé, anh không muốn cãi nhau với em. Nhưng em có thể cho anh biết, sao em lại về bằng xe của anh cả không?”



Lâm Hi thở dài: “Em đi gặp Chương Mạt, gặp anh ấy trên đường, vốn dĩ định gọi xe.”


“Vậy sao em không gọi điện cho anh?” Đoạn Minh Hiên khó chịu, “Đằng nào anh cũng rảnh rỗi, lần sau cứ gọi cho anh, nghe chưa?”


Lâm Hi không đáp, hỏi ngược lại: “Minh Hiên, sao anh không đến công ty?”


“Lười đi.” Đoạn Minh Hiên nói, “Bọn họ đều biết thân phận của anh, làm việc gì cũng dè dặt cẩn trọng, anh còn phải quay ra cười xã giao với họ, không thì lại thành nịnh bợ.”


Lâm Hi: “Anh có từng nghĩ muốn làm gì không?”


Ánh mắt Đoạn Minh Hiên hơi sáng lên, rồi lập tức ảm đạm.


Từ nhỏ đến lớn, trong đám con nhà giàu anh ta cũng được coi là thông minh, lại tốt nghiệp trường danh tiếng, nhưng dù thế nào cũng không so được với Đoạn Dịch Hành.


Trong mắt các cổ đông của Ngân Phàm, Đoạn Dịch Hành từ tu dưỡng, học thức đến năng lực đều bỏ xa anh ta mấy con phố.


Trong mắt họ, anh ta chỉ là một tên công tử bột không học vấn không nghề nghiệp.


Điểm này khiến anh ta vô cùng khó chịu.


Nhưng anh ta không thay đổi được hiện trạng này, dù sao thì, ngay cả bố anh ta còn đấu không lại Đoạn Dịch Hành.


“Hiện tại thế này cũng tốt mà, anh đâu có thiếu tiền.” Đoạn Minh Hiên nói dối lòng.


Lâm Hi tập huấn cả ngày quả thực có chút mệt, cô nói chuyện với Đoạn Minh Hiên thêm vài câu rồi về phòng.


Đoạn Minh Hiên từ nhỏ đến lớn, chỉ có chuyện của Lâm Hi là để trong lòng, ngày hôm sau liền đi tìm Chương Mạt.


Biết được Đoạn Minh Hiên quyết tâm muốn chia tay với mình, Chương Mạt – người lập chí gả vào hào môn, giả vờ ngoan hiền suốt gần một năm trời không thể chấp nhận nổi.


“Minh Hiên, có phải Lâm Hi đã nói gì không? Khiến anh nhất định phải chia tay với em?”



Đoạn Minh Hiên trừng mắt nhìn: “Sao cô lại lôi Tiểu Hi vào chuyện này? Cô nghĩ tại sao tôi yêu đương với cô mà không nói cho em ấy biết? Chẳng qua là vì anh không thể cưới cô thôi! Nói trắng ra, chơi bời thôi. Hơn nửa năm nay, tôi tốn không ít tiền cho cô nhỉ.”


“Đoạn Minh Hiên!” Chương Mạt tức đến run người, “Sao anh có thể đối xử với em như vậy?”


Đoạn Minh Hiên từ trên cao nhìn xuống, bóp lấy cằm cô ta: “Nói thật, đối với cô tôi cũng có chút không nỡ, nhưng cô ngàn lần không nên động vào vào Lâm Hi, hiểu chưa?”


Chương Mạt ngửa cổ nhìn anh ta: “Lúc nào anh mở miệng ra cũng Lâm Hi, cô ta là gì của anh chứ? Anh đối với cô ta còn tốt hơn cả bạn gái. Em yêu anh mà, cho nên em ghen tị, em chẳng qua chỉ muốn thấy cô ta xấu mặt một chút thôi, anh thế mà lại muốn chia tay em? Đoạn Minh Hiên, không phải anh thích cô ta đấy chứ?”


Đoạn Minh Hiên đột ngột hất cằm cô ta ra: “Cô nói hươu nói vượn cái gì đấy? Tiểu Hi là em gái tôi.”


“Anh cũng biết cô ta là em gái anh à.” Lông mi Chương Mạt đọng nước mắt, “Nhưng các người đâu có quan hệ huyết thống.”


Đoạn Minh Hiên trầm mặt móc ra một tấm thẻ đưa cho Chương Mạt: “Phí chia tay, đừng quấy rầy nữa.”


Chương Mạt đã liệu trước kết quả này, phản ứng y hệt như những gì cô ta đã diễn tập trong đầu, cô ta khóc nhòe cả mặt, ném tấm thẻ trả lại Đoạn Minh Hiên: “Tôi không thèm, anh coi tôi là cái gì.”


Đoạn Minh Hiên hơi ngạc nhiên, không lấy?


“Còn cả cái xe rách này của anh nữa.” Chương Mạt ném chìa khóa xe vào lòng anh ta, “Trả cho anh.”


Đoạn Minh Hiên suýt thì bật cười vì tức, cô ta gọi 720s là xe rách.


“Chát…”


Trước khi đi Chương Mạt tát Đoạn Minh Hiên một cái, còn phỉ nhổ một câu: “Tra nam.”


“Tôi mẹ nó…” Cánh tay giơ lên của Đoạn Minh Hiên lại hạ xuống vì đối phương là phụ nữ.


Sau khi tan làm, Lâm Hi nhìn thấy dấu tay trên mặt Đoạn Minh Hiên, không khỏi sửng sốt: “Anh bị sao thế này?”


Đoạn Minh Hiên cười gượng gạo: “Va phải thôi.”



Lâm Hi đảo mắt: “Không phải anh đi gặp Chương Mạt đấy chứ?”


Đoạn Minh Hiên chán nản rúc vào ghế sofa, kể lại sự việc cho Lâm Hi nghe, lại phàn nàn:


“May mà mẹ anh đi chơi cùng mấy bà bạn rồi, nếu nhìn thấy bộ dạng này của anh, có lật tung cả đất trời lên cũng phải tra cho ra ai đánh anh.”


Lâm Hi lắc đầu: “Em đi lấy đá chườm lạnh cho anh.”


Đoạn Minh Hiên đi theo cô vào bếp như một cái đuôi.


Lâm Hi mặc đồ ở nhà rộng rãi, tóc dài búi lên, chỉ lộ ra một đoạn cổ trắng ngần.


Cô tìm một chiếc khăn sạch, ra hiệu cho Đoạn Minh Hiên lại gần, nhẹ nhàng áp túi đá lên mặt anh ta.


Lâm Hi thấy dấu tay trên mặt anh ta in rất đều, bỗng bật cười: “Anh nói chuyện khó nghe như thế, cũng chẳng trách người ta đánh anh.”


Đoạn Minh Hiên chột dạ: “Anh cũng đâu muốn nói thế, anh chỉ muốn cắt đứt sạch sẽ với cô ta thôi.”


Lâm Hi hơi khựng lại, lòng dạ rối bời vì câu “cắt đứt sạch sẽ” của Đoạn Minh Hiên.


“Tiểu Hi?”


“Hả?”


Lâm Hi theo bản năng ngẩng đầu, đôi mắt hơi sáng và trong veo, mang theo sự mơ hồ không rõ.


Đó là một đôi mắt hạnh vô cùng xinh đẹp và vô tội.


Đoạn Minh Hiên bỗng nhớ tới lời của Chương Mạt, buột miệng nói: “Hay là anh cưới em nhé?”


Đoạn Dịch Hành đến đưa tài liệu dự án cho Lâm Hi, vì câu nói này của Đoạn Minh Hiên mà đứng khựng lại ở góc cua lối vào bếp.


Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê Truyện Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê Story Chương 17
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...