Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ
Chương 47
Dù sao giờ Nhạc Nghiên cũng đã trưởng thành, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Nhìn Khương Kham, người bỗng chốc trở thành bạn thuở nhỏ của mình, cô có rất nhiều điều muốn nói, rất nhiều câu hỏi muốn hỏi. Cô có quá nhiều câu hỏi đến nỗi không biết nên bắt đầu từ đâu.
"Nghe nói anh cùng mẹ di cư," Nhạc Nghiên nói.
Chính là lần trong bữa tối với các giám đốc điều hành của , tên nhị công tử nhà họ Từ lại nói bởi vì cha dượng anh tính tình hẹp hòi, mẹ anh đã di cư sang New Zealand, trong khi anh vẫn ở lại nhà họ Lệ.
"Ngay từ đầu anh không biết gì về chuyện di cư cả", Khương Kham nói.
Khi ấy trường học vừa vào kỳ nghỉ hè, mẹ anh trở về thăm anh, nói rằng cả gia đình muốn đi nghỉ dưỡng cùng nhau, thuận tiện giới thiệu anh với người đàn ông sắp trở thành cha dượng của mình.
Khương Kham cũng không biết ý của mẹ anh là bà sẽ không quay lại, anh chỉ nghĩ đây là kỳ nghỉ hè ngắn ngủi nên cũng đi theo bà.
Sau này mới biết mẹ anh dự định sẽ định cư ở New Zealand sau khi kết hôn và sẽ không quay trở lại.
Mẹ anh định đưa anh đi, nhưng Khương Kham không đi.
Anh từ chối lời đề nghị của mẹ, chọn ở lại nhà họ Lệ.
Ở lại London, ít nhất anh còn có thể thỉnh thoảng quay lại Vienna, cách đó hai tiếng bay. Nhưng New Zealand thì quá xa, xa đến nỗi thậm chí không có chuyến bay thẳng nào.
Đối với Khương Kham lúc này, anh đã sớm không còn khao khát tình mẫu tử nữa. Người quan trọng nhất trong cuộc đời anh không còn là mẹ anh nữa, mà là gia đình của Sophia, nơi anh cảm nhận được hơi ấm gia đình, dù họ không có quan hệ huyết thống với anh.
Anh không muốn rời đi.
Mẹ anh không nài nỉ mà để anh ở lại nhà họ Lệ trong khi bà bắt đầu một cuộc hành trình mới.
Sau khi mẹ rời đi, Khương Kham lập tức mua vé máy bay bay về Vienna.
Cũng vào thời điểm này, các trường hợp nhiễm loại virus mới bắt đầu được phát hiện trên khắp thế giới, dẫn đến việc cách ly rộng rãi và giảm mạnh số lượng chuyến bay tại các sân bay.
Vé máy bay của Khương Kham liên tục bị đổi vì chuyến bay thay đổi. Đến khi anh trở về Vienna, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.
Sophia và gia đình cô đã chuyển đi.
Căn nhà bị bỏ hoang, khu vườn từng tươi tốt bên trong đã héo úa vì bị bỏ bê.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột đến nỗi họ thậm chí còn không có thời gian để nói lời tạm biệt tử tế.
Khương Kham không biết chuyện gì đã xảy ra nên đi khắp nơi hỏi thăm thì biết được mẹ của Sophia có thể đã mắc bệnh.
Khương Kham không biết họ đã chuyển đi đâu, xung quanh cũng không ai biết. Anh chỉ có thể gọi điện cho Sophia hết lần này đến lần khác, nhưng không ai nghe máy.
Khi năm học mới bắt đầu, anh đến trường nhưng Sophia không có ở đó.
Giáo viên nói rằng ông cũng không thấy Sophia, chỉ thấy dì của cô, người đã giúp cô làm thủ tục chuyển trường. Nhưng giáo viên không biết Sophia chuyển đến trường nào.
Họ hẳn đã rời khỏi Vienna.
Thế giới này rộng lớn đến nỗi tìm được một người cũng giống như mò kim đáy bể.
Anh nhớ Sophia có nhắc đến việc cô có một người dì đã sinh ra một cặp con lai, nhưng cô cũng không nói rõ là ở thành phố nào.
Nếu là con lai, rất có thể dì của cô cũng ở Châu Âu, nhưng Châu Âu có quá nhiều thành phố...
Chỉ đến lúc đó anh mới nhận ra mình biết quá ít về Sophia.
Ở phương Tây, mọi người chú trọng đến giãn cách xã hội hơn ở Trung Quốc. Ví dụ, gia đình Sophia hiếm khi tìm hiểu về hoàn cảnh gia đình anh khi tiếp xúc với anh, và anh cũng không tra hỏi cô như thể đang kiểm tra hộ khẩu. Nhiều nhất, họ cũng chỉ đề cập sơ qua một hai câu trong một cuộc trò chuyện thân mật.
Khương Kham không hứng thú với người thân của Sophia, thực tế, anh cảm thấy họ đang đánh cắp sự chú ý của Sophia, anh cũng không muốn tìm hiểu thêm về họ.
Anh biết ông bà ngoại của cô đang ở Trung Quốc, nhưng đó là tất cả những gì anh biết. Anh cũng biết cô có một người dì đã một cặp con lai, có lẽ cô đã đi cùng dì, nhưng anh cũng không biết gì về dì cô.
Chỉ cần bọn họ rời khỏi Vienna, nơi mà cả hai đều biết rất rõ, mối liên kết của họ đã hoàn toàn bị cắt đứt.
Anh không thể tìm thấy cô và cũng không biết phải tìm cô ở đâu.
Sophia cũng không phải là một cái tên đặc biệt. Những năm sau đó, Khương Kham đã gặp rất nhiều Sophia, nhưng chưa bao giờ gặp lại người trong ký ức của mình.
Một năm trôi qua, hai năm trôi qua... Anh biết cô sẽ không bao giờ quay lại, anh cũng không thể liên lạc được với cô qua số điện thoại đó nữa, nhưng anh vẫn không bỏ cuộc.
Với anh, Sophia là người nhà của mình, là sợi dây liên kết sâu sắc nhất trên đời. Anh có thể từ bỏ mọi thứ, nhưng sẽ không bao giờ từ bỏ cô.
Anh biết sức lực của một người là có hạn nên bắt đầu nghĩ cách kiếm tiền rồi thuê người giúp mình tìm.
Anh cũng phát triển robot, chó robot... và mỗi chương trình đều chứa hình ảnh của Sophia.
Anh không biết cô đang ở đâu hay như thế nào. Nhưng anh biết mình sẽ tìm thấy cô.
Anh chắc chắn sẽ tìm được.
Và cuối cùng anh đã tìm thấy cô, mặc dù cô không còn nhận ra anh nữa.
Hai người đứng cạnh nhau, nói về những trải nghiệm của họ trong nhiều năm qua.
Những gì tưởng chừng như là trở ngại không thể vượt qua lúc bấy giờ giờ đây có thể được diễn tả chỉ bằng một vài câu ngắn ngủi.
Nhạc Nghiên không ngờ rằng anh vẫn luôn tìm cô.
Bất ngờ hơn nữa là, trước khi cô kịp nhận ra, anh đã quay trở về bên cô.
Lòng tốt và sự quan tâm không thể giải thích được của anh dành cho cô dường như đã có lời giải thích.
Bởi vì không cần giải thích gì cả, anh vẫn luôn tốt với cô như vậy, không cần bất kỳ lý do nào.
Đơn giản vì cô là Sophia, hay đúng hơn là Nhạc Nghiên.
"Đừng tránh mặt anh nữa." Khương Kham ôm cô, vùi đầu vào hõm cổ cô. "Em làm anh phát điên rồi."
"Em xin lỗi," Nhạc Nghiên nói.
Lúc này, cô nhận ra rằng có lẽ cô đã hiểu lầm anh.
Nhạc Nghiên tiết lộ rằng cô nghĩ anh đã yêu thầm Christy.
Khương Kham ngẩng đầu lên, vẻ kinh ngạc hiện rõ trong mắt.
Nếu như Nhạc Nghiên không nhắc tới chuyện này thì anh đã quên từ lâu rồi.
Anh thừa nhận mình là một kẻ đê tiện, anh trở về nhà họ Khương ban đầu là vì muốn tiếp cận Nhạc Nghiên.
Đã lâu rồi anh không gặp cô, mỗi lần gặp nhau, anh đều ước mình có thể khắc ghi hình ảnh cô vào tâm trí. Thế là anh vẽ bức tranh ấy.
Nhưng anh không ngờ Khương Khải lại đột nhiên xông vào.
Ngày thường tầng ba rất ít người lui tới, ngay cả nhân viên vệ sinh cũng bị giới hạn thời gian lên dọn dẹp. Sự xuất hiện của Khương Khải hoàn toàn bất ngờ, mặc dù hai người cũng không thân.
Lúc đó, Nhạc Nghiên vẫn là vị hôn thê của Khương Khải, anh không thể để bất kỳ ai phát hiện ra tình cảm của mình, cũng không có cách nào che giấu. Xóa đi sẽ mất thời gian, lại dễ dàng để lộ dung mạo và dấu vết, nên anh chỉ đơn giản là sửa đổi vài chỗ, gần như thay đổi hoàn toàn dung mạo của Nhạc Nghiên.
Do thời gian gấp gáp, anh đã chỉnh sửa các đường nét trên khuôn mặt dựa trên Ethan, em họ của Nhạc Nghiên. Tuy cậu ta và Nhạc Nghiên có nét tương đồng, nhưng Ethan là con trai, nên kết quả khá khác biệt so với Nhạc Nghiên và không dễ dàng bị nhận ra.
Nhưng anh không ngờ họ lại nhận nhầm thành Christy, thậm chí còn đưa ra nhiều suy đoán vô lý đến vậy.
Christy và Ethan là chị em ruột nên ngũ quan của họ tự nhiên có phần giống nhau, chỉ có thể nói đây là một hiểu lầm lớn.
Nhạc Nghiên cũng không ngờ sự thật lại như thế này, khó tin đến mức cô không biết phải nói gì.
"Sao anh không nói với em anh là Felix?" Nhạc Nghiên nói.
"Nói cho em biết, sau đó thì sao?" Khương Kham nói với vẻ tự giễu. "Anh thậm chí còn không biết em có còn nhớ anh không nữa."
Thời gian đã trôi qua rất lâu rồi.
Trong mắt Khương Kham, cô là duy nhất. Không ai khác quan trọng với anh bằng cô. Cho nên, anh sẽ tiếp tục tìm kiếm cô, cho đến khi tìm thấy.
Nhưng Nhạc Nghiên không giống anh. Từ nhỏ, cô đã nhận được rất nhiều tình thương, cũng có rất nhiều bạn bè. Anh chỉ là một trong số rất nhiều bạn của cô, có lẽ anh từng là một người đặc biệt, nhưng anh không phải là người duy nhất.
Cho nên cô mới có thể bỏ anh lại phía sau, hướng về phía trước và không bao giờ ngoảnh lại.
Kể cả khi anh nói với cô thì cũng có gì khác biệt đâu?
Anh không làm được!
Về phần chuyện sau đó, thực ra anh muốn nói ra, nhưng không tìm được cơ hội thích hợp nên không nói ra.
Có lẽ anh cũng hy vọng Nhạc Nghiên có thể nhận ra mình. Trải qua nhiều năm bên nhau như vậy, bỗng nhiên có một ngày, Nhạc Nghiên nhớ tới anh, sau đó nhận ra anh.
Đến lúc đó, anh có thể nói, bởi vì họ sinh ra là để dành cho nhau!
Kể cả khi ban đầu nó không như vậy, anh vẫn sẽ buộc nó phải như vậy.
Nhạc Nghiên xấu hổ cụp mắt xuống.
Cô thực sự đã sai trong chuyện này.
Cho dù cô không nhận ra anh, hay không phân rõ trắng đen mà hiểu lầm anh, tránh mặt anh thì cô vẫn là người có lỗi.
"Em xin lỗi." Nhạc Nghiên đưa tay nắm lấy vạt áo anh, nhẹ nhàng lắc.
Đây là điều cô thường làm khi còn nhỏ. Mỗi khi cần Felix giúp đỡ, cô đều làm thế, rồi nhìn anh với ánh mắt mong đợi, anh luôn tỏ vẻ bất lực, cuối cùng cũng đồng ý bất cứ điều gì cô yêu cầu.
Lúc Nhạc Nghiên làm động tác này, thực ra là trong vô thức, không hề có chút ý niệm nào. Giống như bản năng trong cơ thể cô vừa được đánh thức, cô chỉ đột nhiên làm vậy.
Sau khi thực hiện động tác này, cả hai đều sững sờ trong giây lát.
Rõ ràng là họ không còn là trẻ con nữa...
Nhạc Nghiên lập tức đỏ mặt, ngượng ngùng muốn rút tay về.
Tuy nhiên, trước khi cô kịp hành động, Khương Kham đã đưa tay ra trước.
Anh đưa tay xoa đầu cô, giống như trước kia mỗi lần cô làm sai điều gì cô vẫn thường cầu xin anh tha thứ. Khương Kham nói: "Anh tha thứ cho em, Sophia."
-----------------------
Tác giải có lời muốn nói:
Nhạc Nghiên đã làm sai, Nhạc Nghiên truy phu hỏa tá tràng, nhưng chỉ mất 1 giây để truy.
Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ
Story
Chương 47
10.0/10 từ 46 lượt.
