Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ

Chương 42


Nhạc Nghiên vừa hát vừa chơi đàn guitar, trên đầu là bầu trời đầy sao, trên sân khấu, cô còn tỏa sáng hơn cả những vì sao.


Buổi chiều Tiểu Văn đến đây dựng sân khấu. Do thời gian và nhân sự có hạn nên sân khấu khá đơn sơ, nhưng người trên sân khấu lại rực rỡ đến mức gần như chói mắt.


Khương Kham đứng dưới sân khấu, ánh mắt anh không ngừng dõi theo từng đường nét trên khuôn mặt cô.


Tim đập thình thịch, một mớ suy nghĩ chạy qua tâm trí, cuối cùng dừng lại thành một câu duy nhất—


Đây là vợ của anh.


Của anh.


Nhạc Nghiên hát liên tiếp mấy bài. Bài cuối cùng là một bài hát cô mới sáng tác gần đây. Nhạc Nghiên nói: "Bài hát cuối cùng là một bài hát em mới viết, chưa có ai được nghe. Tại đây tặng cho anh, bài hát tên là 'Mr. Right'."


"Mr. Right", bài hát dành tặng anh. Chỉ cần nghe vài câu hát ấy thôi cũng đủ khiến Khương Kham cảm thấy lâng lâng thỏa mãn, thậm chí còn tự nhéo mình để xác nhận tất cả là thật chứ không phải mơ.


Anh nhìn cô chằm chằm, thậm chí không buồn chớp mắt, muốn khắc sâu mỗi tấc trên cơ thể cô và từng biểu cảm nhỏ nhất vào tâm trí mình, không muốn quên một chi tiết nào.


Sau khi hát xong bài hát cuối cùng, Nhạc Nghiên cúi chào rất trịnh trọng, ngay khi đứng dậy, cô liền rơi vào một cái ôm ấm áp.


Khương Kham ôm chặt cô vào lòng, thì thầm tên cô: "A Nghiên."


"Anh ôm em chặt quá," Nhạc Nghiên đẩy anh ra. "Em không thở được."


"Anh xin lỗi." Khương Kham hơi nới lỏng tay, nhưng vẫn không buông cô ra, còn thổ lộ: "A Nghiên, anh thích em nhiều lắm."


"Anh Yêu Em!"


Khương Kham cúi đầu hôn cô, hai người ôm hôn nhau dưới bầu trời đầy sao.


Nhạc Nghiên nhón mũi chân lên, nhanh chóng mệt mỏi. Khương Kham bế cô lên, hôn cô từ bên ngoài vào đến trong phòng, rồi lại ngồi lên sofa, tiếp tục hôn.


Bầu trời bên ngoài cửa sổ đầy những vì sao lấp lánh, nhưng anh chỉ có một ngôi sao, ngôi sao mà anh đang ôm trong tay.


*


Phong cảnh trên núi rất đẹp, không khí trong lành.


Khi Nhạc Nghiên tỉnh dậy, Khương Kham đã dậy và đang làm bữa sáng ở dưới lầu.


Khương Kham có thân hình cao lớn, dáng vẻ bận rộn trong bếp khiến người ta có cảm giác ấm áp .


Mẹ của Nhạc Nghiên cũng không biết nấu ăn. Bà có thể nướng đủ loại bánh ngọt hảo hạng, mua rất nhiều đĩa đẹp, rồi trang trí bằng cánh hoa, trông rất đẹp mắt, nhưng mùi vị lại có thể độc chết người, cho nên chỉ dùng để trang trí.


Trong nhà họ, cha luôn là người làm bữa sáng. Cha chuẩn bị, mẹ bày biện, Nhạc Nghiên chịu trách nhiệm ăn và khen ngợi.


Nhạc Nghiên đứng bên ngoài một lúc, Khương Kham nhìn thấy cô liền cười nói: "Em dậy rồi à? Bữa sáng sắp xong rồi."


Nhạc Nghiên bước tới, ôm lấy Khương Kham từ phía sau.


Khương Kham để cô ôm, bày những món cuối cùng ra đĩa, sau đó quay người ôm cô thẳng đến quầy bếp sạch sẽ ở phía sau.


"Em đói không?" Khương Kham mang bữa sáng tới, dùng nĩa gắp cho cô một miếng chả giò mà anh đã đặc biệt cắt thành từng miếng nhỏ.



Khương Kham có vẻ rất thích đút cho cô ăn, nhìn Nhạc Nghiên ăn khiến anh cảm thấy thỏa mãn hơn là tự mình ăn.


"Anh không ăn sao?" Nhạc Nghiên hỏi sau khi ăn được vài miếng.


"Chờ em ăn xong."


Tay nghề nấu nướng của Khương Kham khá tốt. Nhạc Nghiên ăn thêm vài miếng nữa rồi được Khương Kham đút cho uống một ngụm sữa đậu nành gạo đen mà cô thích nhất.


Ngoài gạo đen, sữa đậu nành còn bỏ thêm đậu đỏ, có thể còn thêm một chút mật ong hoặc siro cây phong. Không thêm nhiều nên sữa không quá ngọt, nhưng lại làm tăng thêm hương vị.


Nhạc Nghiên uống cạn chén nhỏ mà Khương Kham rót cho.


"Muốn nữa không?" Khương Kham hỏi.


Nhạc Nghiên gật đầu.


Khương Kham lại rót thêm một chén nhỏ, nhưng thay vì đưa cho Nhạc Nghiên, anh lại nhấp một ngụm rồi cúi xuống hôn cô.


Phía sau lưng không có chỗ dựa, Khương Kham một tay vòng qua lưng cô, đỡ lấy gáy cô, môi lưỡi anh tiến vào, chiếm lĩnh lãnh thổ của cô trong nháy mắt.


Trong lúc mơ màng, Nhạc Nghiên đột nhiên hiểu ra vì sao bố mẹ cô không bao giờ cho cô vào bếp khi họ cùng nhau nấu bữa sáng...


*


Sau bữa sáng dong dài qua đi, Nhạc Nghiên đột nhiên có linh cảm, bỏ mặc Khương Kham đi viết một bài hát.


Khương Kham bỏ chén đĩa vào máy rửa bát, dọn dẹp lại đống gối nệm bừa bộn trên ghế sofa. Sau đó, bạn anh gọi điện tới.


Khương Kham trả lời cuộc gọi.


Người kia nói giọng quen thuộc: "Nghe nói hôm qua cậu đi nông trại? Sao đến thành phố S mà không tìm tôi? Uổng cho tình anh em của hai chúng ta."


Khương Kham nhíu mày: "Anh em? Cậu chê tôi còn ít em sao?"


Lâm Dật: "..."


"Cậu vẫn còn trên núi à?" Lâm Dật hỏi. "Hôm nay vừa hay tôi rảnh, đến thăm cậu."


"Tôi có việc."


"Việc gì?" Lâm Dật ngạc nhiên hỏi, "Cậu đi xa đến tận núi này, không phải là đi nghỉ dưỡng sao?"


Núi Vân Đài ít người qua lại, phong cảnh đẹp. Có rất nhiều người giàu sở hữu khu nghỉ dưỡng ở đó. Khu thắng cảnh nằm ngay giữa hai ngọn núi, nhưng quá đông đúc nên họ thường không đến đó.


Khương Kham im lặng nói: "Tôi và vợ tôi đang đi nghỉ, cậu xem náo nhiệt cái gì?"


"Vợ à?" Lâm Dật ngạc nhiên hỏi. "Ý cậu là đại tiểu thư nhà họ Nhạc kia?"


Lâm Dật vô cùng đau lòng: "Cậu đã bán đứng thân thể mình vì nhà họ Khương rồi sao?"


Khương Kham: ?


Cũng không hẳn vì nhà họ Khương, nhưng nếu vợ anh muốn anh có thể làm điều đó bất cứ lúc nào...


Anh hỏi: "Lần này cậu lại nghe được tin đồn gì?"



Cũng chính vì vậy mà Lâm Dật hiểu rất rõ tính cách của Khương Kham. Hồi cấp ba, Khương Kham đã có rất nhiều người theo đuổi. Con gái phương Tây không hề dè dặt như con gái phương Đông, họ rất nhiệt tình theo đuổi đàn ông. Đáng tiếc, Khương Kham lại lạnh lùng như băng, chỉ coi mỹ nhân trường học như cỏ dại, chẳng hề gần gũi với bất kỳ cô gái nào.


Theo như Lâm Dật biết, số lượng mỹ nữ theo đuổi Khương Kham ở London có thể bao phủ khắp trường học, hơn nữa, bọn họ đều rất tính toán, cởi mở, cho dù không thể có quan hệ yêu đương, cũng sẽ tình nguyện lên giường với anh. Trong số đó có rất nhiều người xuất thân danh giá, nhiều làm khiến Khương Kham khổ không thể nói.


Việc Khương Kham có thể không hề hấn gì trước sự theo đuổi của nhiều cô gái xinh đẹp cho thấy anh thờ ơ với chuyện tình cảm đến mức nào.


Vì vậy, khi biết Khương Kham đã đính hôn, anh ấy vô cùng ngạc nhiên, còn tưởng Khương Kham bị người trong nhà bắt cóc.


Lễ đính hôn của Khương Kham diễn ra đột ngột và vội vã. Lúc đó anh ấy còn đang ở Nam Cực, với tư cách là một trong những trưởng đoàn, anh ấy không thể trở về và đã lỡ mất tiệc đính hôn. Chờ đến khi anh ấy trở về từ chuyến khảo sát và hỏi thăm thông tin từ những người quen ở thành phố B, anh ấy mới phát hiện ra đây không phải đã bị bắt cóc sao. Vị hôn thê của anh thực ra là do em trai anh để lại sau khi em trai anh bỏ trốn khỏi lễ đính hôn.


Trên mạng có khá nhiều fan CP của hai người, nhưng những người am hiểu đều hiểu rằng không nên coi những tin đồn trên mạng là thật. Thông tin thực sự đã bị che giấu bởi các nỗ lực truyền thông.


Chính là không nghĩ tới Khương Kham có thể vì nhà họ Khương mà làm đến mức này.


Lâm Dật cũng vừa mới về nước, vẫn đang trong quá trình thích nghi với chênh lệch múi giờ. Anh ấy định sau khi ổn định lại múi giờ sẽ đi gặp Khương Kham, nhưng không ngờ anh lại tự mình chạy tới thành phố S.


Hôm qua Lâm Dật còn đang suy nghĩ về chuyện của Khương Kham, buổi tối gọi điện thoại cho Khương Kham cũng không liên lạc được, tâm trạng hiện tại của anh ấy đang rất tệ.


"Tôi biết ngay từ lúc cậu đột nhiên đính hôn, lại còn vội vã như vậy. Nhà họ Khương cũng thật nực cười, rắc rối do em trai cùng cha khác mẹ của cậu gây ra giờ lại còn phải hy sinh hôn nhân của cậu để dọn dẹp đống hỗn độn đó."


Anh ấy nói thêm: "Nghe nói Nhạc đại tiểu thư đã chi một khoản tiền lớn tại buổi đấu giá ngày hôm qua, chi 130 triệu để mua tác phẩm cuối cùng, 'Trái tim của ngọn lửa', chỉ vì nó hợp với bộ váy của cô ấy."


"Nhà họ Nhạc thực sự sẵn lòng chi tiền cho cô ấy."


Lâm Dật lớn lên ở nước ngoài, chu du khắp thế giới, đến những nơi xa xôi hẻo lánh, nên không biết nhiều về giới giải trí đại lục. Anh ấy chỉ biết Nhạc Nghiên là thiên kim nhà họ Nhạc, Khương Kham đã đính hôn với cô vì mục đích liên hôn, nên anh ấy có định kiến cho ​​rằng tiền cô tiêu đều là của nhà họ Nhạc.


Cô có lẽ là một trong những cô công chúa được cưng chiều nhất nhà họ Nhạc. Lâm Dật không thể tưởng tượng nổi, một người có tính tình như Khương Kham lại có thể chung sống với một cô công chúa yếu đuối như vậy.


Còn chuyện hôm qua nếu là tiêu tiền của Khương Kham, thì không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Hai người hiện tại mới đính hôn, cho dù là kết hôn rồi, Khương Kham cũng không phải loại người làm việc quần quật kiếm tiền rồi đưa cho vợ một khoản tiền nhỏ để tiêu xài hoang phí.


Khương Kham cũng không hề ngạc nhiên trước mấy lời động kinh của Lâm Dật. Sở thích của Lâm Dật luôn khác biệt với mọi người, anh ấy chỉ thích những thứ kỳ lạ, khác thường. Anh ấy nghe ngóng được những lời đồn đại, nhưng chỉ nghe vào tai này rồi ra tai kia, chẳng hiểu gì cả.


Để anh ấy khám phá bí ẩn, nhìn thấu bề mặt để thấy được bản chất, chính là không thể.


Hôm nay tâm trạng Khương Kham rất tốt, chậm rãi sửa lại: "Hôm qua vòng cổ là tôi mua... ừm, nó hợp với váy của cô ấy hơn."


Nghĩ đến việc kinh doanh của nhà họ Lâm, anh nói thêm: "Nếu sau này nghe được tin gì tốt về kim cương màu, hãy lưu ý giúp tôi. Cô ấy có rất nhiều váy áo, nên mua thêm một ít để dự phòng."


Lâm Dật: ?


Anh ấy lấy điện thoại ra, liếc nhìn tên liên lạc, xác nhận đúng là cuộc gọi cho Khương Kham, rồi lại áp lên tai. "Cậu nói cái gì? Nói lại lần nữa xem?"


Khương Kham nói: "Cô ấy thích trang sức, đặc biệt là kim cương màu. Nhà cậu không phải kinh doanh trang sức sao? Nhớ lưu ý giúp tôi, tôi sẽ dẫn cô ấy đi chọn vài viên đẹp."


Lâm Dật: ?


Có chuyện gì thế?


Ngay cả anh ấy, người phản ứng chậm, cũng nhận ra chuyện gì đang xảy ra và khuôn mặt lộ rõ ​​vẻ kinh hoàng: "Đừng nói với tôi là cậu động lòng rồi nhé."


"Cậu..." Lâm Dật do dự hồi lâu rồi thận trọng hỏi: "Cậu thực sự thích cô ấy?"


Không phải là bị ép buộc sao?


Khương Kham mỉm cười nói: "Ừm."



Tất nhiên là thích rồi, vẫn luôn thích!


Lâm Dật đột nhiên ý thức được, nếu như vậy, vậy thì chẳng phải từ trước đến nay anh vẫn luôn mơ ước vợ của em trai mình sao?


Ai mà ngờ được Khương Kham lại có khẩu vị như vậy chứ? Chẳng lẽ vì không đủ k*ch th*ch nên trước đây mới thủ thân như ngọc sao?


Lâm Dật im lặng hồi lâu, rồi quyết định giữ thể diện cho bạn mình, không nói gì thêm. Anh ấy nói: "Nấu là chị dâu, thì tôi sẽ tặng một phần quà lễ đính hôn cho cậu."


Anh ấy căn chặt răng, quyết định chi tiêu mạnh tay: "Hôm nay váy chị dâu nên gắn với trang sức màu gì nhỉ?"


Nhà họ Lâm kinh doanh trang sức, Lâm Dật là con trai út trong gia đình. Trộm từ kho bạc riêng của cha mẹ... à không, lấy cả một bộ cũng không thành vấn đề.


Khương Kham: "Không cần."


Ánh mắt anh lướt qua cánh cửa đóng chặt trên lầu, rồi mỉm cười: "Tôi sẽ tự mua cho cô ấy."


Lâm Dật sửng sốt một chút, lấy điện thoại ra rồi lại đưa lên tai với vẻ mặt nghi ngờ.


Phải rồi, trong suốt bao nhiêu năm quen biết Khương Kham, đây là lần đầu tiên anh ấy nghe thấy giọng nói dịu dàng như vậy của anh. Nó khiến anh ấy sởn gai ốc, khó mà không tự hỏi liệu anh có bị nhập hồn hay không...


Nhạc Nghiên vẫn đang viết trong phòng, thỉnh thoảng lại gảy đàn ghi-ta, bản phác thảo bài hát đã được viết ra giấy.


Khi vừa định duỗi chân thì chị Vương gọi tới: "Em đã về thành phố B chưa?"


Nhạc Nghiên: "Chưa, chắc tối nay em mới về."


"Ồ, chỉ là nhắc nhở em một chút, dạo này có quá nhiều fan CP, nên hãy cẩn thận lời nói và hành động, nhớ cẩn thận ở sân bay nhé."


Chị Vương cũng không ngờ Nhạc Nghiên lại có thể chất CP mạnh mẽ đến vậy. Sau khi tham gia sự kiện offline vào thứ Sáu, lượng fan CP của cô và Mars đột nhiên tăng vọt, siêu thoại CP cảu cô và Thẩm Nhược Tình cũng từ một chủ đề ít người biết đến trở nên nổi tiếng.


Chị Vương biết chuyện tình cảm của Nhạc Nghiên và Khương Khải. Thấy siêu thoại CP của họ tăng vọt, cô ấy không hề cảm thấy vui mừng mà chỉ thấy lo lắng, sợ có chuyện không hay xảy ra. Cô ấy cũng muốn nhắc nhở Nhạc Nghiên tránh xuất hiện cùng khung hình với Khương Khải càng nhiều càng tốt, vạn nhất bị đào ra chuyện gì cũng sẽ phiền toái.


Nhạc Nghiên nói rằng cô đã hiểu.


Nhưng cô cũng không quá lo lắng. Mối quan hệ giữa cô và Khương Khải đã là chuyện của quá khứ, hơn nữa nhà họ Khương đã khẳng định rõ ràng hôn ước ban đầu là giữa Nhạc Nghiên và Khương Kham. Cho dù sau này có bị bại lộ thì cũng chỉ là tình bạn thuở nhỏ, không có gì phải lo lắng.


Nhạc Nghiên không nghĩ tới mình lại an tâm quá sớm.


Lý do nằm ở những bức ảnh Nhạc Nghiên đăng tải.


Để chứng minh với người hâm mộ rằng cô không hề đính hôn với một người đàn ông xấu xí, Nhạc Nghiên đã cho người hâm mộ xem ảnh Khương Khải trong buổi phát trực tiếp. Đó là ảnh chụp nghiêng của Khương Khải đang chơi bóng rổ ở trường.


Mặc dù chỉ được trình chiếu trong một thời gian ngắn nhưng đã được cư dân mạng chụp ảnh màn hình và lưu lại.


Trước đây chưa từng có ai gặp qua Khương Khải, hơn nữa bức ảnh chụp nghiêng từ nhiều năm trước nên chẳng ai để ý đến nó. Hiện tại, fan CP của cô và Mars đã xuất hiện, trong lúc chọn tư liệu để biên tập video, những người hâm mộ này nhận thấy bức ảnh vị hôn phu của Nhạc Nghiên mà cô đăng tải trước đó trông rất giống Mars.


Sự giống nhau giữa Mars và bức ảnh này thậm chí còn lớn hơn sự giống nhau giữa Khương Kham, vị hôn phu của cô, và bức ảnh.


Điều này có hợp lý không?


Rồi mọi người lại nhận ra Mars và Khương tổng thực ra có nét tương đồng, đặc biệt là ở phần sườn mặt. Trên mạng không thiếu nhất là những cư dân mạng tò mò và nhàn rỗi thích đào bới tin đồn.


Vì vậy, mọi người bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về danh tính của Mars và phát hiện ra rằng anh ta thực chất là em trai của Khương Kham.


Giờ thì không ai còn nghi ngờ bức ảnh nữa. Dù sao thì Khương Kham và Khương Khải cũng là anh em ruột, nên nhìn nghiêng giống nhau cũng dễ hiểu thôi. Tuy nhiên, tin đồn về việc Nhạc Nghiên và Khương Khải là chị dâu em chồng bắt đầu lan truyền như cháy rừng.



Tuy nhiên, việc ghép đôi chủ yếu là vấn đề riêng tư, ngoài việc lo lắng rằng Khương Kham có thể sẽ để ý, cô lại phải tìm cách xoa dịu anh, thì nó cũng không có nhiều tác động.


Ở phía bên kia, tại chi nhánh của câu lạc bộ Lion.


Đã gần trưa , các thành viên trong đội thể thao điện tử bắt đầu thức dậy lần lượt.


Khương Khải tắm xong rồi xuống lầu, đến tủ lạnh lấy một chai nước.


"CMN!" Có người kêu lên từ bên cạnh.


Những người khác ngay lập tức nhìn sang.


Người kia chỉ vào điện thoại: "Không có việc gì, Mars lại lên hotsearch rồi."


Việc lướt điện thoại mỗi sáng là một hình thức giải trí thường xuyên của mọi người. Nhiều người cũng rút điện thoại ra, lần lượt từng người thốt lên: "Ồ!"


"Mars, tôi biết nhà cậu có tiền, nhưng không biết có tiền đến mức này!"


"Cậu thế mà lại là em trai của Khương tổng."


Trên thực tế, mọi người đều biết Khương Khải xuất thân từ một gia đình giàu có, đặc biệt là những thành viên cũ trong nhóm đã gặp mẹ của Khương Khải và cũng biết rằng anh ta bị gia đình ép rời đi.


Tuy nhiên, mặc dù mọi người chỉ biết anh ta họ Khương, nhưng trên cả nước lại có rất nhiều người mang họ Khương, không ai nghĩ rằng anh ta thực chất là em trai của vị tổng tài giàu có họ Khương đứng đầu danh sách.


Mọi người vừa tới đã phấn khích khi nghe được tin lớn như vậy, vây quanh Khương Khải, hỏi anh ta đủ thứ chuyện.


Khương Khải cũng không để ý đến tiếng bàn luận của mọi người, trả lời một vài câu hỏi của họ, thỏa mãn sự tò mò của họ.


"Cậu có thân với anh trai mình không?" Fire hỏi.


Khương Khải gật đầu: "Tốt lắm, anh trai tôi chăm sóc chúng tôi rất tốt."


"Chẳng trách," Fire nói, tay cầm một tấm ảnh. "Tôi cứ thắc mắc sao sếp mới của chúng ta lại tốt bụng thế, muốn cái gì cấp cái đó, lại chẳng bao giờ yêu sách. Chắc đây là trợ lý của anh trai cậu."


Fire lấy ra một bức ảnh chụp lén của mình từ album.


Trong thời gian đó, sau khi biết Khương Khải đã về nước, anh ấy muốn làm gì đó nên thỉnh thoảng đến gặp quản lý để hỏi thăm tin tức.


Hôm đó, anh ấy cũng đang tìm quản lý thì vô tình nghe được tin câu lạc bộ sắp đổi chủ. Đúng lúc đó, chủ mới sắp đến ký hợp đồng. Fire thấy vậy liền lén chụp ảnh lại.


Ban đầu mọi người đều lo lắng về việc thay đổi sếp, nhưng sếp mới hóa ra lại tốt hơn sếp cũ rất nhiều. Ông chủ giàu có, hào phóng, lại không gây rắc rối gì, nên nỗi lo lắng của mọi người cũng tan biến.


Sau đó, vì tò mò, Fire đã kiểm tra danh tính của ông chủ mới trên mạng nhưng không tìm thấy. Tuy nhiên, nhờ có Nhạc Nghiên, gần đây sự nổi tiếng của Khương Kham đã tăng lên đáng kể. Trong lúc lướt Weibo, Fire tình cờ nhìn thấy ảnh Khương Kham tham dự hội nghị thượng đỉnh tài chính do cư dân mạng đào được, phát hiện ra trợ lý bên cạnh Khương Kham chính là ông chủ mới đến ký hợp đồng hôm đó.


Hiện tại đã biết Khương Khải là em trai của Khương Kham, vậy thì ông chủ mới rất có thể chính là Khương Kham.


Không có gì ngạc nhiên khi họ rất dễ nói chuyện, họ sẽ cho bạn bất cứ điều gì bạn muốn.


Mọi người đều sững sờ. Đây là thế giới của người giàu sao? Chỉ cần vẫy tay một cái liền mua một câu lạc bộ cho em trai mình chơi.


Các đồng đội của Khương Khải đều có mối quan hệ không tồi. Ngay cả Anchor, người sắp giải nghệ, cũng tự nguyện giải nghệ mà không hề có mâu thuẫn gì với Khương Khải. Sau khi biết chủ câu lạc bộ thực ra là anh trai của Khương Khải, mọi người đều không hề cảm thấy khó chịu. Ngược lại, tất cả đều reo hò và nói rằng họ muốn bám lấy Khương Khải, tương lại sau khi họ giải nghệ anh ta có thể thu giữ họ lại.


Khương Khải mặc kệ bọn họ làm ầm ĩ, nhưng trong lòng dần dần trầm xuống.


Sếp mới của Lion thế mà lại là anh trai của anh ta, chuyện này chính anh ta cũng không biết, anh trai anh ta cũng chưa bao giờ nhắc đến.


Có phải điều này có nghĩa là lúc trước người quản lý của Lion liên lạc với anh ta, cũng là theo yêu cầu của anh trai anh ta không?


Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ Truyện Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ Story Chương 42
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...