Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ

Chương 30


Nhạc Nghiên ở tại một khách sạn do Khương thị làm chủ, giám đốc đích thân sắp xếp cho cô ở phòng tổng thống.


Khương Kham đến vào buổi chiều. Sau khi hạ cánh, anh chỉ bảo tài xế mang hành lý đến khách sạn rồi đi thẳng đến đài truyền hình.


Tin tức về việc Nhạc Nghiên và Khương Kham đính hôn đã gây xôn xao trên mạng, giám đốc đương nhiên cũng biết chuyện. Giờ đại boss đã đến, đương nhiên phải ở cùng phòng với vợ của đại boss rồi.


Vì vậy, giám đốc gần như không chút do dự đã mang hành lý của Khương Kham đến phòng tổng thống của Nhạc Nghiên, đồng thời chuẩn bị chìa khóa phòng, đưa cho Khương Kham ngay khi anh bước vào khách sạn.


Nhạc Nghiên đứng cạnh Khương Kham, tự nhiên cũng nhìn thấy chìa khóa phòng, há miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.


Khương Kham dường như hoàn toàn không biết gì về tình hình hiện tại, hỏi Nhạc Nghiên: "Có chuyện gì vậy?"


Nhạc Nghiên lắc đầu.


Mãi đến khi hai người lên lầu, Khương Kham quẹt thẻ mở cửa phòng, Nhạc Nghiên mới có chút ngượng ngùng nói: "Hình như giám đốc đã sắp xếp cho chúng ta ở cùng nhau."


Khương Kham dừng tay đang mở cửa: "Nếu em thấy bất tiện, anh có thể..."


"Không sao, đây là phòng suite," Nhạc Nghiên ngắt lời anh, "Hơn nữa..."


Cô dừng lại một lúc rồi nói: "Chúng ta thực sự không có gì phải tránh né cả, phải không?"


Đều đã nhận được giấy chứng nhận kết hôn rồi.


Nếu paparazzi vô tình phát hiện ra họ ở cùng khách sạn và thậm chí còn đặt hai phòng, ai mà biết được họ sẽ bịa ra những câu chuyện gì? Ở chung vẫn tốt hơn cho họ. Dù sao thì sớm muộn gì cũng sẽ quen thôi.


"Ừm." Khương Kham lúc này mới nói: "Em nói đúng, chúng ta thực sự không cần phải tránh tị hiềm."


Mặc dù hai người ở cùng một chỗ, nhưng đây là phòng suite, phòng khách rất lớn đủ cho cả hai người hoạt động, các phòng cũng được chia thành phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ.


Khương Kham đẩy vali vào phòng ngủ phụ.


Nhạc Nghiên ở phòng ngủ chính. Cô có rất nhiều đồ đạc, đồ đạc chất đống từ phòng khách đến phòng ngủ chính. Cô không ngờ tối nay sẽ ở cùng Khương Kham, đang muốn dọn dẹp, nhưng cô hoàn toàn không biết làm việc nhà, năng lực thu thập cũng có hạn, chỉ có thể nhét bừa bãi đồ đạc vào vali, miễn cưỡng mới chuyển hết vào phòng ngủ chính.


Khương Kham lắc đầu, ở phương diện này cô thực sự không hề thay đổi.


Điều này ít nhất cho thấy rằng cô không phải chịu nhiều khó khăn về vật chất trong những năm qua.


"Đặt đồ đạc của em ở đây đi," Khương Kham nói, "Anh giúp em dọn dẹp."


"Hả? Không cần đâu, em tự dọn được mà."


Khương Kham đã đi tới lấy vali của cô rồi. "Đi tắm đi, anh sẽ sắp xếp đồ đạc cho em. Tối nay em không cần ngủ để dưỡng nhan sao?"


Khương Kham không dùng giọng điệu thương lượng, Nhạc Nghiên cũng không kiên trì, chỉ nói: "Ngày mai Tiểu Văn sẽ đến lấy. Em chỉ đang dọn dẹp một chút, anh không cần bận tâm."


"Ừm."


Nói xong, Nhạc Nghiên không quan tâm nữa mà đi tắm.


Một lát sau, cô ra ngoài, căn phòng đã hoàn toàn thay đổi. Quần áo của cô đều được Khương Kham gấp gọn gàng, cất vào vali, ngay cả đồ lót cũng được cất đi.



Nhạc Nghiên vô cùng xấu hổ, hoảng hốt nhìn quanh, không thấy Khương Kham đâu mới thở phào nhẹ nhõm.


Sao anh lại dọn dẹp cả đồ lót nhỉ?


Còn có q**n l*t.


Mặt Nhạc Nghiên lập tức đỏ bừng, ngoài cảm giác xấu hổ ra, cô còn cảm thấy bất an kỳ lạ.


Lòng tốt của Khương Kham đối với cô đã vượt xa phạm vi của một mối quan hệ hợp đồng, khiến cô có phần bất an và không biết phải trả ơn anh như thế nào.


Nhân tiện, anh là fan của cô.


Nhạc Nghiên cảm thấy mình đã tìm ra lý do, tâm trạng bất an trước đó cũng dần bình tĩnh lại.


Cô sấy tóc, thay quần áo và lấy cây đàn ghi-ta ra khỏi tủ.


Không biết phải làm gì, vậy thì hát cho anh nghe một bài hát đi.


Khi Nhạc Nghiên đi ra, Khương Kham cũng đã tắm xong, thay một chiếc áo sơ mi lụa đen, đang pha chế đồ uống ở quầy bar trong phòng khách.


Nhạc Nghiên cầm đàn guitar bước tới, ngồi xuống chiếc ghế cao trước quầy bar. "Rót cho em một ly."


Khương Kham rót cho cô một ly cocktail màu đỏ đậm.


Nhạc Nghiên cầm lấy và nếm thử.


"Thế nào?" Khương Kham hỏi.


"Hương vị rất đặc biệt." Nhạc Nghiên nhấp thêm một ngụm.


Lúc đầu nó không ngon lắm, nhưng dư vị lại rất độc đáo và lưu lại lâu, khiến người ta muốn uống tiếp.


"Tên của nó là gì?" Nhạc Nghiên hỏi.


"Trầm luân".


Nhạc Nghiên ngẩng đầu lên.


"Hơi đắng một chút, nhưng một khi đã nếm thử, sẽ khó mà từ chối nếm ngụm tiếp theo, đúng không?" Khương Kham cụp mắt xuống.


"Chính xác," Nhạc Yến nói rồi nếm thêm một ngụm nữa.


Khương Kham rót cho cô non nửa ly, cô gần như đã uống hết.


Đây là một loại cocktail kỳ lạ. Thoạt đầu nếm thử, nó không ngon và thậm chí còn hơi đắng, nhưng một khi đã nhấp một ngụm, bạn sẽ không thể dừng lại. Càng nếm, hương vị càng đậm đà, và ngay cả vị đắng ban đầu cũng trở nên có thể chấp nhận được.


Đột nhiên có linh cảm.


Nhạc Nghiên ngẫu hứng một đoạn ngắn, vừa định đi tìm giấy bút thì Khương Kham đưa cho cô một cuốn sổ nhỏ có cắm bút.


"Cảm ơn." Nhạc Nghiên nhận lấy.


Mặc dù hiện nay có nhiều công cụ để lựa chọn, Nhạc Nghiên vẫn thích trực tiếp viết bản nhạc vào sổ tay bằng bút hơn.



Nhạc Nghiên viết ra bản nhạc ngẫu hứng này, thêm một số cảm hứng và ghi chú bên cạnh, rồi xé trang đó ra.


Cô đưa ly cho Khương Kham: "Thêm một ly nữa."


"Đừng uống nhiều quá." Khương Kham lại rót cho cô một ly nhỏ rồi đưa cho cô.


"Không phải anh nói muốn nghe em hát sao?" Nhạc Nghiên lại cầm cây đàn guitar bên cạnh lên, gảy vài cái. "Cảm ơn anh vì ly cocktail."


Khi Nhạc Nghiên chọn khách sạn, một trong những yêu cầu quan trọng nhất là cách âm tốt. Suy cho cùng, cảm hứng có thể đến bất cứ lúc nào, cách âm kém có thể dễ dàng làm phiền hàng xóm.


Khi nhận phòng khách sạn, giám đốc liên tục nhấn mạnh rằng không có phòng nào cách âm tốt hơn phòng tổng thống, việc cô có làm hỏng đồ đạc trong đó cũng không sao.


Tuy Nhạc Nghiên cảm thấy giọng điệu của người quản lý có chút kỳ lạ, nhưng lời khẳng định đầy tự tin của anh ta cho thấy căn phòng này thực sự cách âm rất tốt.


Cô ngồi trên ghế, đầu ngón tay chạm vào dây đàn, từng nốt nhạc du dương trong trẻo vang lên. Giọng hát của Nhạc Nghiên trong trẻo, thanh thoát, vô cùng đặc biệt. Hồi còn ở Vienna, Khương Kham chỉ cần nghe thanh âm này là đã nhận ra cô.


Nhạc Nghiên vừa hát vừa chơi đàn, cô chọn bài "Khi còn nhỏ", một bài hát mà Khương Kham thích.


Giai điệu quen thuộc vang vọng khắp phòng. Đoạn mở đầu tươi vui như một bài đồng dao, nhưng đoạn điệp khúc lại đột ngột chuyển hướng, như thể đột nhiên rơi xuống vực sâu. Nốt nhạc cuối cùng của Nhạc Nghiên khẽ run lên, như bong bóng rực rỡ bỗng vỡ tan dưới ánh nắng mặt trời. Những lời hứa thuở nhỏ không bao giờ thành hiện thực cuối cùng hóa thành tiếng vọng trong tiếng đàn.


Nhạc Nghiên hát rất tập trung, dù chỉ có một khán giả nhưng không hề có dấu hiệu lơ là. Ánh mắt Khương Kham không chút e dè nhìn cô, tay phải vô thức v**t v* chiếc nhẫn trên tay trái, ánh mắt chăm chú không ngừng dõi theo bóng dáng cô.


Nhạc Nghiên vừa tắm xong, tóc cô được buộc lỏng lẻo bằng một chiếc kẹp tóc, vài sợi tóc rủ xuống cổ, lấp lánh dưới ánh đèn. Bên kia quầy bar, Khương Kham thậm chí còn ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ cô, mùi sữa tắm thoang thoảng hòa quyện với hương thơm tự nhiên trên da thịt, thoang thoảng trong không khí, một mùi hương quyến rũ nhưng lại chết người trong bóng tối.


Khiến cho anh trầm luân...


Bài hát không dài, chẳng mấy chốc tiếng hát của Nhạc Nghiên cũng sắp kết thúc.


Khi nốt nhạc cuối cùng rơi khỏi đầu ngón tay, Nhạc Nghiên ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Khương Kham.


Giống như...giống như một con chim ưng đang nhắm vào con mồi, sẵn sàng lao xuống bất cứ lúc nào.


Tim đột nhiên đập lỡ một nhịp.


"Cảm ơn, rất êm tai." Khương Kham là người đầu tiên phục hồi tinh thần, ánh mắt khôi phục vẻ dịu dàng. "Hai người trong bài hát này không bao giờ gặp lại nhau nữa sao?"


"Có lẽ vậy." Nhạc Nghiên thở phào nhẹ nhõm. "Ngay từ đầu, bài hát đã có chút tiếc nuối rồi."


"Chúng ta có thể thêm một đoạn vào cuối không?" Khương Kham hỏi, "Hai người gặp lại nhau, kết thúc có hậu."


Nhạc Nghiên có chút kinh ngạc: "Anh Khương Kham, háo ra anh là người ủng hộ kết cục có hậu."


"Lạ lắm sao?" Khương Kham hỏi.


Nhạc Nghiên gật đầu, cảm thấy khá bất ngờ. Khương Kham trông có vẻ là người rất điềm tĩnh và lý trí, vậy mà anh lại đau lòng vì một cái kết không hay trong bài hát, đến nỗi muốn Nhạc Nghiên đổi lời.


Tuy nhiên, điều này thực sự khiến anh có vẻ chân thực hơn và ít xa cách hơn bình thường.


Nhạc Nghiên lại cầm đàn guitar lên. "Vậy thì em sẽ thêm một đoạn."


Cô thực sự chiều chuộng người hâm mộ của mình.


Cô gảy dây đàn, thử âm thanh, suy nghĩ một lúc rồi thêm một câu sau khi bài hát kết thúc.



"Nếu một ngày nào đó chúng ta gặp lại nhau,


Ánh sáng trong mắt bạn vẫn như trước chứ?


Khi chúng ta còn nhỏ, chúng ta thường cùng nhau đuổi theo cầu vồng.


Bây giờ, khi những năm tháng đã trôi qua, mưa gió đi qua,


Bạn có bắt được cầu vồng không?"


Khương Kham nhìn cô.


"Sớm thôi," anh thầm nghĩ. "Ít nhất thì bây giờ, gần như có thể chạm tới nó."


*


Tối qua Nhạc Nghiên ngủ rất ngon, vì sáng nay cô không có lịch trình gì, khi cô tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao.


Cô rửa mặt đánh răng trong phòng rồi đi ra ngoài.


Khương Kham đã dậy từ lâu, đang đứng bên cửa sổ gọi điện thoại. Thấy cô đứng dậy, anh cúp máy rồi hỏi: "Em đói không? Em ăn chút gì trước đi, anh sẽ bảo người phục vụ mang bữa sáng lên."


"Được." Nhạc Nghiên ngồi xuống bàn ăn, mở điện thoại ra, thản nhiên ăn một miếng bánh quy bơ hoa hồng trên bàn.


Mấy cô gái trong nhóm chat lại bàn tán mấy chuyện không đứng đắn. Tối qua chị Vương gửi cho cô hơn chục tin nhắn, nhưng lại xóa hết, khiến Nhạc Nghiên có vẻ mặt khó hiểu.


Tiểu Văn cũng nhắn tin cho cô rằng cô ấy sẵn sàng đến và thu dọn đồ đạc bất cứ lúc nào.


Nhạc Nghiên trả lời Tiểu Văn trước.


Hôm nay cô phải về thành phố B, Tiểu Văn vốn định đến giúp cô thu dọn hành lý. Nhưng giờ Khương Kham đã dọn dẹp xong rồi, không cần phải làm phiền Tiểu Văn nữa, nên Nhạc Nghiên cho cô hoạt động tự do, chỉ cần đến sân bay tìm cô là được.


Sau khi trả lời Tiểu Văn, Nhạc Nghiên lập tức gọi điện cho chị Vương: "Tối qua chị làm sao vậy? Khùng hả? Buối tổi không ngủ được, lại nhắn một loạt tin cho em?"


Mấu chốt là đăng rồi lại xóa hết. Đăng một cái, xóa một cái, đây có phải là một dạng nghệ thuật trình diễn không?


Dĩ nhiên, chị Vương sẽ không nhắc đến chuyện tối qua đã gọi điện cho Nhạc Nghiên kết quả Khương Kham lại nghe máy. Lúc đó mới hơn mười giờ tối một chút, còn khá sớm đối với chị Vương, Khương Kham liền trả lời: "Nhạc Nghiên đã ngủ rồi. Có chuyện gì gấp không?"


Chị Vương dám khẳng định giọng điệu của Khương tổng đặc biệt không tốt. Cô ấy đã tưởng tượng ra đủ thứ chuyện trong đầu, sau khi cúp máy, cô ấy càng nghĩ càng sợ hãi. Vì thế cô ấy định nhắn tin xin lỗi và thể hiện sự quan tâm, yêu thương tỉ mỉ dành cho Nhạc Nghiên. Nhưng sau khi nhắn xong, cô ấy mới giật mình nhận ra, nếu Khương Kham biết sau khi gọi điện xong chị còn dám nhắn tin, chẳng phải sẽ càng gặp rắc rối hơn sao?


Cô ấy nhanh chóng xóa hết tin nhắn, trán đầy mồ hôi lạnh.


Nói tóm lại, đây là toàn bộ quá trình một người đại diện nhạy cảm tinh tế buổi tối không ngủ được điên cuồng tạo ra kịch tính cho chính mình.


Sáng hôm sau khi chị Vương thức dậy, cô ấy cũng cảm thấy mình hành động kỳ lạ suốt đêm nên lo lắng hỏi: "Tối qua em ngủ thế nào?"


"Rất tốt. Em đi ngủ từ rất sớm...?"


Ký ức tối qua chợt ùa về. Nhạc Nghiên nhớ mình đã uống vài ly rượu, hát một bài, chơi guitar một lúc, rồi... rồi cô chẳng nhớ gì nữa.


Cho nên là cô tự mình leo trở lại giường rồi đi ngủ sao?


Người phục vụ bấm chuông cửa, mang bữa sáng vào, đặt lên bàn. Khương Kham ngồi xuống đối diện với Nhạc Nghiên.



Khương Kham nhíu mày: "Có chuyện gì vậy?"


"Bữa sáng không hợp khẩu vị của em à?"


"Bữa sáng khá ngon," Nhạc Nghiên ngập ngừng nói. "Tối qua em... say à?"


"Vấn đề này tối qua anh cũng đã hỏi em."


Nhạc Nghiên vô cùng lo lắng.


"Em lại trả lời là không có."


Nhạc Nghiên có dự cảm không lành.


"Sau đó em liền nằm bất động trên ghế sofa."


Nhạc Nghiên cảm thấy nhẹ nhõm.


May quá, chỉ là đi ngủ mà thôi.


Nói như vậy nghĩa là Khương Kham bế cô trở về phòng.


Dù sao thì, trong chương trình tạp kỹ cũng đã ôm qua rồi nên chuyện đó không quan trọng, Nhạc Nghiên nghĩ một cách thoải mái.


Đêm qua Nhạc Nghiên quả thực ngủ quên trên ghế sofa, chính là Khương Kham bế cô trở về phòng.


Sau khi ngủ, cô ngoan ngoãn hẳn lên. Khi anh bế cô lên, lông mi cô khẽ run, nhanh chóng tìm được tư thế thoải mái trong lòng Khương Kham rồi tiếp tục ngủ. Khi Khương Kham đặt cô xuống, cô liền đưa tay túm lấy cổ áo anh, không buông.


Khương Kham muốn đem quần áo của mình từ trong tay Nhạc Nghiên rút ra, nhưng không biết là do sức lực của Nhạc Nghiên quá lớn hay là do thân thể Khương Kham có ý chí riêng, cuối cùng vẫn không thể rút ra. Khương Kham đành phải giữ nguyên tư thế, nửa nằm nửa ngồi bên cạnh Nhạc Nghiên.


Lịch trình của Khương Kham dày đặc. Anh phải xử lý công việc của công ty, lại có người trong hội đồng quản trị đến gây chuyện, anh phải mất chút thời gian để giải quyết. Chuyến bay đến thành phố C của anh bị hoãn do thời tiết, cơm trưa và cơm tối đều phải giải quyết qua loa.


Bây giờ đã tới khách sạn, bên cạnh người mà anh hằng mong nhớ, có lẽ là mùi hương trong phòng trợ giúp, hoặc có lẽ là sự an tâm khi tìm lại được người mà anh đã đánh mất, cuối cùng anh lại ngủ thiếp đi trên giường.


Khi anh tỉnh lại, trời đã sáng rõ. Nhạc Nghiên đang nằm trong vòng tay anh, ôm anh ngủ say sưa. Mọi thứ cứ như một giấc mơ.


Khương Kham không dám thở mạnh, sợ đánh thức cô, sợ nếu cô tỉnh lại nhìn thấy anh bên cạnh, anh sẽ không giải thích được.


Anh muốn đến gần cô, nhưng anh cũng sợ cô sẽ đẩy anh ra xa.


Không biết đã bao lâu rồi mới thận trọng như thế này.


Lúc mới trở về Khương thị, anh tuổi còn trẻ, chưa biết tôn trọng người khác, yêu ma quỷ quái xuất hiện, muốn lợi dụng anh. Anh đã từng gặp đủ loại sài lang hổ báo, nhưng chưa bao giờ cẩn thận như lúc này.


Anh nằm đó không làm gì cả, lặng lẽ quan sát cô trong nửa giờ, rồi cẩn thận đứng dậy, giả vờ như vừa mới thức dậy từ phòng bên cạnh.


Lòng có mãnh hổ, tế ngửi tường vi. [1]


Cô là bông tường vi duy nhất của anh.


-----------------------


Lời tác giả: Khương tổng ôn nhu~~


[1]: Một câu trong bài thơ "Gửi em, quá khứ, hiện tại và tương lai" của nhà thơ người Anh Siegfried Sassoon, do Dư Quang Trung dịch.


Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ Truyện Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ Story Chương 30
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...