Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ

Chương 28


Thấy Khương Kham thật sự muốn bế mình ra ngoài, Nhạc Nghiên vội vàng đẩy anh ra: "Không cần, thả em xuống."


Khương Kham nhíu mày: "Em ngại à?"


"...Không phải!" Nhạc Nghiên bất chấp tất cả, liền đẩy và đá Khương Kham để anh đặt cô xuống.


Khương Kham cười nói: "Da mặt em mỏng hơn nhiều rồi."


Nhạc Nghiên đang bám vào cánh tay Khương Kham, nghe vậy liền nhìn sang với vẻ hơi khó hiểu.


"Không có gì đâu," Khương Kham nói, "Anh sẽ bảo người mang cho em một đôi dép cao gót, để tránh cọ xát vào gót chân, gây tổn thương thêm cho vết thương."


Có một trung tâm mua sắm lớn ngay cạnh khách sạn nên rất thuận tiện để mua giày.


Lần này, Nhạc Nghiên không phản đối nữa, Khương Kham đi gọi người mang giày tới.


Nhạc Nghiên nhìn Khương Kham, cảm thấy kỳ lạ. Tuy cô quen Khương Kham chưa lâu, một tháng trước còn đối xử với anh bằng thái độ tôn kính với người lớn, nhưng giờ đây, dường như cô đã bắt đầu quen với việc nổi nóng với anh.


So với việc tìm hiểu bất kỳ ai khác cũng rất nhanh.


Có phải vì Khương Kham đối xử quá tốt với cô không?


Sau khi Khương Kham gọi điện xong, anh đi đến chỗ Nhạc Nghiên và nói: "Giày sẽ được giao tới ngay. Anh ra ngoài chào hỏi cậu trước, sau đó sẽ đưa em về."


Khương Kham đi ra ngoài, còn Nhạc Nghiên thì dựa lưng vào ghế sofa, mở nhóm chat với bạn thân.


Nhóm chat với hội bạn thân của cô tràn ngập ảnh đủ loại. Nhạc Nghiên vào xem vài lần rồi đỏ mặt thoát ra.


Màn hình tràn ngập ảnh GIF cô và Khương Kham hôn môi!


Ngoài GIF ra, Nguyễn Thư còn đăng một video gốc, cảnh Khương Kham ôm eo cô kéo sát vào, hai người thì thầm vào tai nhau, rồi Khương Kham hôn cô. Video được quay với độ phân giải cao, thậm chí có thể thấy hàng mi run rẩy của Nhạc Nghiên.


Tái hiện lại hoàn hảo cảnh tượng lúc đó.


Hai cô nàng thậm chí còn chỉnh sửa ảnh thành một biểu ngữ lớn và đăng lên nhóm trò chuyện – chúc mừng nụ hôn đầu của A Nghiên!


Nhạc Nghiên: "..."


Có gì đáng ăn mừng chứ?! Thật xấu hổ!


Nhạc Nghiên thoát ra ngoài để bình tĩnh lại, rồi quay lại tính sổ: "Hai người ở dưới sân khấu la ó là các cậu phải không?"


Tô Diệu Diệu nhanh chóng đáp: "Cậu nghe thấy sao?"


Nhạc Nghiên tức giận nói: "...Quả nhiên có cậu."


"Không, không phải mình," Tô Diệu Diệu vội vàng phản bác. "Tớ chỉ hưởng ứng hét lên một chút thôi. Không phải mình xúi giục bọn họ, mà là một người bạn của Khương tổng. Mình có nghe thấy."


"Ồ, đúng rồi." Nguyễn Thư cũng nhanh chóng phủ sạch bản thân, "Liệu có phải là cái bẫy do Khương tổng đặt ra không?"


"Anh ấy không nhàm chán như hai người đâu," Nhạc Nghiên nói mà không cần suy nghĩ.


Khương Kham không rảnh rỗi đến thế.


Nguyễn Thư nói đùa: "Ồ, chưa gì đã bênh rồi."


Nhạc Nghiên không biết nói gì: "Đó là sự thật, được chứ?"


"Được rồi, được rồi, đều là lỗi của chúng ta, toàn những người nhiều chuyện." Nguyễn Thư dỗ dành. "Nhưng mà hôn môi cảm giác thế nào? Kỹ thuật của Khương tổng có tốt không?" (cười ranh mãnh)


Tô Diệu Diệu lập tức hỏi: "Cậu có thấy hồi hộp không? Có phấn khích không? Có phải trong đầu cậu đang nổ pháo hoa không?"


Nhạc Nghiên: "... Tô Diệu Diệu, cậu có thể đọc ít tiểu thuyết hơn được không?"


Tô Diệu Diệu: "Không thể, tớ không thể ngủ được nếu không đọc một vài tiểu thuyết lãng mạn về bà đạo tổng tài trước khi đi ngủ."


Nhạc Nghiên: "..."


Nguyễn Thư tiếp tục cười khúc khích: "Thật sự mà nói, nhìn video này của hai người, hoàn toàn khoogn thể nhìn ra hai người mới chỉ đạt được thỏa thuận cách đây một tuần. Tư thế ôm eo của Khương tổng thật quyến rũ, ánh mắt gần như sắp ch** n**c. Rốt cuộc là ai đi tung tin đồn Khương Kham lạnh nhạt với phụ nữ thế? Cái này chẳng phải rất tình tứ sao?"


Tô Diệu Diệu: "Khương Kham chính là con nhà người ta, chỉ có anh ấy có muốn hay không, chứ không phải có thể hay không."


Nguyễn Thư: "Có đạo lý... A Nghiên, không phải mình dọa cậu, nhưng mình cảm thấy Khương Kham là loại người vô thanh vô tức có thể làm cho cậu không xuống được giường "


Tô Diệu Diệu: "Cái gì? Đã làm rồi sao? Bao lâu? Bao nhiêu lần? Cơ bụng của anh ấy sờ tốt không? Cảm giác thế nào?"


Nhạc Nghiên: "..."


Nhạc Nghiên: "Các cậu không thể nghĩ tới những chuyện khác sao?"


Nguyễn Thư: "Không có cách nào, trai đơn gái chiếc, lại là vợ chồng hợp pháp. Tớ gần như không thể nghĩ ra chuyện gì khác "


Tô Diệu Diệu: "Mình thực sự tò mò, chuyện đó... có thực sự tuyệt vời như vậy không?"


Nhạc Nghiên: "...Cậu tự mình thử xem, sẽ biết."



Tô Diệu Diệu: "Mình cũng muốn. Nhưng trước tiên, cậu phải ban cho tớ một anh chàng đẹp trai đã."


Nhạc Nghiên: "Dễ thôi, để mình giới thiệu."


Tô Diệu Diệu: "Cậu nghiêm túc sao?"


Nhạc Nghiên: "Tháng sau không phải là sinh nhật cậu sao? Tớ sẽ dẫn một đội người mẫu nam đến tìm cậu."


Tô Diệu Diệu trước giờ toàn nói suông, nghe giọng điệu nghiêm túc của Nhạc Nghiên, lập tức lúng túng: "...Không cần phiền phức. Lỡ như chuyện cậu tìm đội người mẫu nam bị Khương Kham hiểu lầm thì sao? Mình không thể chọc gậy bánh xe được."


Nhạc Nghiên: "Tớ có thể nhờ anh ấy tìm giúp."


Tô Diệu Diệu: "Như vậy càng không được. Nếu anh trai tớ biết được, công việc của mình sẽ không bao giờ kết thúc."


Nguyễn Thư tức giận: "Diệu Diệu, cậu cũng nhát gan quá rồi. Chỉ là một đội người mẫu nam thôi mà."


Tô Diệu Diệu: "Vậy thì đưa cho cậu đi."


Nguyễn Thư: "Được thôi, đưa tất cả bọn họ đến làm việc ở quán bar của tớ. Các cậu có trả lương bọn cho họ không?"


Tô Diệu Diệu và Nhạc Nghiên: "..."


Trong lúc ba người đang trò chuyện, Khương Kham quay lại, trên tay cầm một đôi dép mới mua.


Đôi dép này đến từ một thương hiệu mà Nhạc Nghiên rất thích. Thiết kế khá mới lạ, phần gót thấp hơn nhiều so với giày cao gót của cô, nhưng vẫn còn hơn là không có gót.


Nhạc Nghiên ngay lập tức tắt điện thoại vì chủ đề cô đang thảo luận với mấy người bạn thân quá không phù hợp.


Khương Kham đi tới, ngồi xổm xuống: "Em thử xem có vừa không."


Nhạc Nghiên muốn nói mình có thể tự đi, nhưng Khương Kham đã nắm lấy mắt cá chân cô, giúp cô xỏ dép vào.


Đột nhiên, lời nói của Tô Diệu Diệu hiện lên trong đầu Nhạc Nghiên: "Anh ấy là con nhà người ta."


Cho nên hiện tại chuyện kết hôn, trở thành bạn đời của cô, cũng sẽ làm tốt hơn những người khác sao?


Nhạc Nghiên đứng lên đi thử. Đôi dép vừa vặn, thoải mái hơn nhiều so với đôi giày cao gót trước đó của cô.


Cô cầm lấy túi xách và hai người cùng nhau ra ngoài.


Cha Khương sức khỏe không tốt, dễ mệt mỏi nên sau buổi lễ ông đã rời đi, mẹ Khương cũng đi theo.


Chỉ còn lại nhóm người Nhạc Tranh còn chưa đi, đang gọi chat video với ai đó. Ông thấy Nhạc Nghiên liền vẫy tay gọi cô lại: "Lại đây, dì con gọi đấy."


Dì của Nhạc Nghiên ban đầu dự định sẽ về nước tham gia tiệc đính hôn, nhưng bà vừa phẫu thuật cách đây vài ngày, cuối cùng không thể đến được, nhưng bà vẫn gửi một món quà.


Nhạc Nghiên bước tới, cầm điện thoại của Nhạc Tranh nói chuyện với dì.


Khương Kham cũng đi theo, chào hỏi bà rồi trò chuyện với bà một lúc.


Sau khi cúp điện thoại, Nhạc Nghiên mới tò mò hỏi: "Anh biết dì em sao?"


"Ừm, bọn anh từng có vài lần tiếp xúc khi ở nước ngoài."


Thật ra, vì biết bà là dì của Nhạc Nghiên nên nên anh mới tiếp cận bà. Lúc đó, bọn họ đang gặp chút rắc rối trong chuyện làm ăn, Khương Kham đã giúp họ giải quyết.


Tuy rằng không biết liệu nó có hiệu quả hay không, nhưng việc được nhiều người có cảm tình bao giờ là điều xấu.


"Anh từng sống ở Luân Đôn à?" Nhạc Nghiên tò mò hỏi.


Chỉ đến lúc này cô mới đột nhiên nhận ra rằng mình không biết gì về quá khứ của Khương Kham.


Khương Kham nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm, trong khi Nhạc Nghiên đang tự hỏi liệu câu hỏi của cô có làm anh phật ý không, anh liền dời mắt, nói: "Coi như là vậy."


Câu trả lời này rất kỳ lạ, nhưng Nhạc Nghiên cũng không hỏi thêm gì nữa.


Khương Kham không thể giải thích được vì sao anh không nói với cô rằng họ là người quen cũ.


Thậm chí trong một thời gian dài, họ gần như không hề tách rời, vừa tan học anh sẽ đến thăm cô.


Lúc đó, anh như một con thú non, cố gắng bảo vệ lãnh thổ của mình. Một khi có kẻ nào đó vượt qua khoảng cách anh đã đánh dấu, anh sẽ tấn công với vẻ bất an và hung hăng.


Cô bởi vì chuyện này mà đã nói chuyện cụ thể với anh, mỉm cười nói rằng anh sẽ luôn là người bạn tốt nhất của cô, người bạn tốt nhất duy nhất của cô.


Anh tin vào điều đó.


Bây giờ người bạn thân duy nhất của cô đang ngồi ngay cạnh cô, nhưng cô lại không nhận ra anh chút nào.


Đồ lừa đảo.


Nhưng không sao cả. Tuy rằng có đi đường vòng một chút, nhưng giờ anh vẫn là bạn đời hợp pháp duy nhất của cô.


So với bạn tốt càng gần hơn một bước.


Anh sẽ không để cô biến mất lần nữa.


Hai người ngồi xe trở về Đào Nguyên.



"Album mới của em sắp ra mắt phải không?" Khương Kham hỏi khi đang trong xe.


"Vâng, em sẽ xuất hiện để quảng bá bắt đầu từ ngày mai", Nhạc Nghiên nói.


"Một đĩa đơn sẽ được phát hành vào đêm nay. Nếu anh có hứng thú, anh có thể nghe vào ngày mai."


"Được."


Trong lúc họ đang nói chuyện thì chiếc xe đã đến nơi.


Nhạc Nghiên mở cửa xe bước ra, ngẩng đầu nhìn thì thấy Khương Kham cũng đã xuống xe.


Anh bước tới: "Anh vừa nhớ ra có điều chưa nói với em."


Anh đưa tay nhẹ nhàng xoa tóc cô. "Chúc mừng lễ đính hôn, A Nghiên!"


Vị hôn thê của anh.


Không phải của Khương Khải.


Phải đến khi Khương Kham lái xe rời đi, Nhạc Nghiên mới thoát khỏi cơn choáng váng khi bị chạm vào đầu.


Anh có vẻ rất thích sờ đầu cô.


Mẹ cô trước kia cũng rất thích xoa đầu cô, nhất là khi cô tức giận và bối rối. Mẹ cô luôn đến bên cạnh, nhẹ nhàng xoa đầu cô, mỉm cười và an ủi cô.


Từ khi mẹ qua đời, đã lâu rồi cô không được ai sờ đầu.


Cô nhịn không được đưa tay ra, cũng sờ đầu mình một chút.


Đó là một cảm giác hoàn toàn khác.


Nhạc Nghiên nhìn về hướng Khương Kham rời đi, trong lòng dâng lên một cảm giác hồi hộp kỳ lạ, lại có chút bất an. Có phải Khương Kham... đối xử với cô quá tốt không?


Anh thậm chí còn... ngồi xổm xuống trước mặt cô để giúp cô thay băng và xỏ dép.


Đây có phải là điều mà một cặp đôi đã ký hợp đồng hôn nhân nên làm không?


*


Nửa đêm, đĩa đơn của Nhạc Nghiên được phát hành trên các nền tảng âm nhạc lớn đúng giờ, dữ liệu liên tục tăng. Chưa đầy một giờ sau, nó đã đứng đầu bảng xếp hạng và vững vàng ở vị trí số một.


Đĩa đơn này có tên , một bản tình ca ngọt ngào với phong cách nồng nàn, phóng khoáng. Giai điệu tươi sáng dễ dàng cuốn người nghe vào những cung bậc cảm xúc của bài hát.


Các fans đã sớm canh giữ trước điện thoại hoặc máy tính, nhanh chóng giúp Nhạc Nghiên leo lên bảng xếp hạng ngay khi đĩa đơn được phát hành.


Tuy nhiên, vì đĩa đơn của Nhạc Nghiên ra mắt khá đột ngột, họ chỉ nhận được tin tức trước nửa ngày, việc tổ chức để leo lên vị trí dẫn đầu bảng xếp hạng sẽ mất một thời gian. Ngay lúc các đại fans vừa vui mừng vừa oán trách, gấp đến độ xoay vòng vòng, thì bài hát đã hoàn thành nhiệm vụ và leo lên vị trí dẫn đầu bảng xếp hạng.


Giai điệu của bài hát này rất bắt tai và gây nghiện một cách khó hiểu. Chỉ trong vòng một giờ sau khi phát hành, một số blogger đã bắt đầu thực hiện các video ca hát cover của họ.


Nửa đêm, thời điểm lẽ ra mọi thứ phải yên tĩnh, nhưng mạng xã hội lại vô cùng sôi động. Một số blogger thức trắng đêm biên đạo các điệu nhảy, số khác lại đăng video hướng dẫn... Trên các nền tảng video ngắn, độ phổ biến của đang tăng vọt, với nhiều blogger làm việc ngoài giờ để sản xuất video, chỉ mong muốn có thêm lượt truy cập càng sớm càng tốt.


Phần lớn các bình luận của cư dân mạng đều thân thiện.


Suy cho cùng, cư dân mạng cũng có tai, họ có thể tự biết liệu nó có hay hay không.


[Nhạc Nghiên vẫn cần phải cải thiện... Tốc độ phát hành album quá chậm. Làm ơn mang album đến cho tôi ngay lập tức. Bạn chỉ phát hành một đĩa đơn nghĩa là muốn làm gì? Bạn đang đánh giá thấp ví tiền của tôi sao?]


[Phụ nữ khi yêu quả nhiên sẽ khác, ngay cả phong cách âm nhạc cũng thay đổi.]


[Phải nói là album này mất nhiều thời gian phát hành hơn những album trước, nhưng bài hát rất hay. Tôi hy vọng những bài hát khác cũng có chất lượng tương tự.]


[Chỉ cần tài năng của Nhạc Nghiên còn tồn tại, giang sơn sẽ càng thịnh vượng.]


[Tôi thường không tán thành chuyện tình cảm của các sao nữ khác, nhưng chuyện tình của Nhạc Nghiên lại rất tốt. Tôi luôn cảm thấy những bài hát tình cảm của cô ấy còn thiếu sót điều gì đó, và bài hát này đã lấp đầy khoảng trống đó.]


[Đã nhìn ra, bạn đang trong giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt. Còn cố ý phát hành bài hát hôm nay nữa chứ. Tôi khóc mất.]


[Tôi hạnh phúc quá, các fan CP ơi! Chính chủ đã chính thức công khai tình cảm và mở tiệc linh đình. Nhạc Nhạc còn viết cả một bài tình ca tặng CP nữa. Có fan CP nào được đối xử như thế này không? ]


[Tôi bị cuốn hút rồi! Danh sách nhạc tình ca của tôi đã sẵn sàng để được bổ sung.]


...


Các fan CP của cặp đôi này mừng đến mức muốn té xỉu. Họ cứ ngỡ đây là một cặp đôi không được yêu thích và không có kết quả, chỉ có thể gặm nhan sắc. Ai biết mình lại được chính chủ bón đường đến mức trở thành cặp đôi số một trên mạng. Nhạc Nghiên thậm chí còn phát hành một bài hát tình yêu đặc biệt dành tặng cặp đôi này!


Cái gì đều không nói, họ làm mọi cách có thể - điểm danh, làm dữ liệu, tiêu tiền. Nếu bọn họ không nỗ lực hết mình, họ không xứng đáng là fan của cặp đôi này.


Đêm nay chắc chắn sẽ rất sôi động.


Trong khi đó, Nhạc Nghiên, tâm điểm của cuộc tranh cãi, đã tẩy trang, tắm rửa, đắp mặt nạ và đi ngủ sớm. Kết quả là, cô khá giật mình khi thấy chị Vương xuất hiện vào ngày hôm sau với quầng thâm dưới mắt: "Chị bị sao vậy? Chị bị nhiễm virus zombie à?"


Chị Vương nhìn cô với vẻ mặt ngơ ngác, không nói nên lời: "Tối qua em không thức đêm sao?"


Nhạc Nghiên ngạc nhiên hỏi: "Sao em phải thức trắng đêm?"


Chị Vương muốn điên rồi. Chị mở máy tính bảng ra và nói: "Em có muốn xem đêm nay mình được bao nhiêu hotsearch rồi không? Đĩa đơn của em hot khủng khiếp luôn!"



"Ồ." Nhạc Nghiên bình tĩnh ngồi xuống bàn ăn sáng. "Vậy thì sao?"


Cô suy nghĩ một lúc: "Phát bao lì xì cho mọi người và tăng lương cho họ à?"


Chị Vương: "...Đó là ý chính sao?"


Chị Vương gầm lên: "Sao em có thể bình tĩnh như vậy?"


Nhạc Nghiên ngáp một cái: "Album nào của em không thành công?"


"Có một sự khác biệt giữa việc nổi tiếng và trở thành hiện tượng," chị Vương ngồi xuống đối diện cô, nói. "Lần này, thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Hiện tại, em và Khương tổng đang là một cặp đôi cực kỳ nổi tiếng, đĩa đơn của em vừa vặn lại là một bản tình ca. Tất nhiên, cũng vì bài hát đó hay."


"Ngày nay, ngay cả rượu vang ngon nhất cũng cần được quảng cáo. Chỉ có tài năng thôi là chưa đủ."


Nhạc Nghiên cảm nhận được điều gì đó, lập tức cảnh giác: "Chị muốn làm gì? Chị sẽ không muốn em và Khương Kham tham gia chương trình truyền hình thực tế hẹn hò chứ?"


"Chị làm gì có lá gan lớn như vậy? Chị có thể không sợ em, nhưng làm sao chị có thể không sợ Khương tổng?"


Chị Vương rụt rè nói: "Đừng lo, hoàn toàn không có chương trình hẹn hò thực tế nào đâu. Chỉ là trong quá trình ghi hình, em sẽ gọi điện trực tiếp với Khương tổng, rất đơn giản."


Nhạc Nghiên liếc nhìn cô ấy: "Em có đồng ý sao?"


"Tổ tông ơi." Chị Vương lập tức chạy đến, nịnh nọt, xoa bóp vai cô. "Chỉ cần cuộc gọi được thông suốt, em muốn nói gì thì nói. Bằng không, chị cũng sẽ không đồng ý. Hơn nữa, đây là Orange TV, chúng ta vẫn luôn có mối quan hệ hợp tác tốt đẹp. Chị thật sự không thể từ chối."


"Chỉ cần gọi điện là được?" Nhạc Nghiên nghi ngờ hỏi.


"Đúng vậy. Có rất nhiều người hâm mộ CP đang háo hức chờ đợi em gọi điện trước mặt bọn họ. Chúng ta có thể cởi mở và trung thực, mọi chuyện sẽ nhanh chóng kết thúc thôi."


Nhạc Nghiên không đồng ý ngay: "Để xem sao."


Cô tò mò hỏi: "Em và Khương Kham có nhiều fans CP như vậy sao?"


"Rất nhiều!" Chị Vương phấn khích nói. "Hai người hiện đang đứng đầu bảng xếp hạng CP, độ nổi tiếng vượt xa cặp khác, siêu thoại của hai người trên Weibo cũng phá kỷ lục về số lượng người theo dõi mới."


Một người là tổng tài bá đạo, người kia là nữ minh tinh. Trai xinh, gái đẹp, cuộc hôn nhân của họ tựa như một cuốn tiểu thuyết ngoài đời thực, khiến người hâm mộ say mê.


Video thảm đỏ kia đã được liệt kê là video không thể bỏ qua đối với người hâm mộ CP và thậm chí còn tạo ra nhiều meme phổ biến.


Hơn nữa, các CP nổi tiếng còn có một lợi thế khác, chính là có rất nhiều cây bút tài năng sáng tạo nội dung. Chỉ cần nhìn vào nội dung do những cây bút tuyệt vời này tạo ra cũng đủ khiến người hâm mộ CP mê mẩn.


Chị Vương không ngờ cuộc hôn nhân của Nhạc Nghiên lại có lợi ích như vậy.


Cô ấy đã chuẩn bị tinh thần cho việc một số người hâm mộ sẽ rời đi sau khi Nhạc Nghiên đính hôn, nhưng ai ngờ rằng sự nghiệp của cô sẽ đạt đến một tầm cao mới vào lúc này.


Hơn nữa, cả hai đều đã có giấy chứng nhận kết hôn, trong nhà cũng là môn đăng hộ đối, là thế giao nhiều năm nên căn bản không cần phải lo lắng về bất kỳ vấn đề bất ngờ nào gây ra phản ứng dữ dội từ người hâm mộ CP.


Kể cả khi hôn nhân của họ có trục trặc, vì Khương Kham không hoạt động trong ngành giải trí, sau một hồi ngược fan, thanh lọc còn lại không phải đều là fans Nhạc Nghiên sao?


Sự may mắn trong sự nghiệp của Nhạc Nghiên thực sự đáng kinh ngạc.


Nhạc Nghiên không lạc quan như chị Vương, cô và Khương Kham đã ký thỏa thuận năm năm.


Đương nhiên, theo tình hình hiện tại, cô và Khương Kham rất hợp nhau, Khương Kham còn hoàn hảo hơn cả cô tưởng tượng. Cô cũng rất hài lòng với cuộc hôn nhân này. Nhưng cũng chính vì vậy mà cô luôn có cảm giác không chân thực.


Trước khi Khương Khải hủy hôn, cô và Khương Khải có mối quan hệ rất tốt, đặc biệt là hồi cấp ba. Nhưng bản thân Khương Khải lại là một đại thiếu gia, cũng không giỏi chăm sóc người khác, không phải kiểu người chu đáo, bọn họ đôi khi sẽ cãi nhau, nhưng cảm giác lại chân thật hơn.


Khương Kham cũng được sống trong nhung lụa, nhưng cô không nhìn ra được tính khí của anh. Dường như sau khi hai người nhận được giấy chứng nhận kết hôn, anh đã tự nhiên chấp nhận thân phận mới của mình, chăm sóc cô, bôi thuốc cho cô, giúp cô đi giày. Những việc này dù là Khương Khải quen biết cô lâu hơn tuyệt đối không thể làm được.


Hơn nữa, không phải nghe nói Khương Kham chưa từng yêu đương sao? Thế này... trông anh giống người chưa từng yêu đương lắm sao?


Nhưng mà, Nhạc Nghiên cũng không phải loại người thích tự chuốc lấy phiền phức, Khương Kham quan tâm cô là chuyện tốt mới đúng.


Ngay cả trong trường hợp xấu nhất, cô và Khương Kham cũng đã có thỏa thuận tiền hôn nhân. Trong trường hợp xấu nhất, nếu sau khi thỏa thuận hết hạn, họ cảm thấy không hợp nhau, thì với địa vị của Khương Kham, anh sẽ không muốn mọi chuyện nháo đến khó coi, một cuộc chia tay trong hòa bình cũng không gây ra bất kỳ tổn thất nào cho cô.


Trong thời gian tiếp theo, Nhạc Nghiên gần như chỉ tập trung vào việc quảng bá âm nhạc và chạy thông cáo.


Trong thời gian này, phòng làm việc đã phát hành một đĩa đơn khác và album cũng bắt đầu được bán trước.


Ngày nào Khương Kham cũng gửi tin nhắn cho cô, lúc rảnh rỗi Nhạc Nghiên sẽ trả lời, nhưng lúc bận thì cô không thể lo kịp.


Điều này khiến Nhạc Nghiên cảm thấy áy náy. Khương Kham là một người bạn đời hoàn hảo đến mức cô không thể tìm ra khuyết điểm nào ở anh, ngược lại, Nhạc Nghiên cảm thấy biểu hiện của mình còn kém hơn nhiều.


Trong giờ nghỉ trưa, Nhạc Nghiên chủ động nhắn tin cho Khương Kham: "Anh đang làm gì vậy?"


Khương Kham nhanh chóng trả lời: "Đi công tác."


Có vẻ như Khương Kham khá bận rộn.


Sau khi suy nghĩ một lúc, Nhạc Nghiên trả lời: "Cuối tuần này em có thể về thành phố B rồi."


Khương Kham nói: "Anh tới đón em."


Nhạc Nghiên nghĩ rằng Khương Kham muốn ra sân bay đón mình, Nhạc Nghiên cũng không phản đối.


Cô và Khương Kham đã công khai mối quan hệ rồi, không cần phải tránh mặt nhau. Hơn nữa, tình cảm của họ chắc chắn cần thời gian để tìm hiểu nhau, nếu Khương Kham đồng ý ra sân bay đón cô, cô chắc chắn sẽ không từ chối.


Hai người tùy tiện trò chuyện vài câu trước khi Nhạc Nghiên đi nghỉ ngơi.



Buổi tối cô phải ghi hình một chương trình tạp kỹ, đó là chương trình của Orange TV, cô phải đến đó để tập dượt vào buổi chiều.


Nhạc Nghiên là người rất quan tâm đến sức khỏe của mình. Càng bận rộn, cô càng cần được nghỉ ngơi. Nếu không, nếu cô trông mệt mỏi trong chương trình, dù không bị antifan chế giễu, cô cũng không chịu nổi.


Những người bị ám ảnh về ngoại hình không thể chịu nổi khi nhìn thấy những bức ảnh xấu xí của chính mình!


Nhạc Nghiên ngủ đủ một tiếng, sau khi thức dậy, cô cẩn thận đắp mặt nạ. Buổi chiều, cô vội vã đến đài truyền hình Orange để trang điểm, tập dượt và ăn nhẹ trước khi ghi hình chính thức vào buổi tối.


Nhạc Nghiên là gương mặt quen thuộc của Orange TV, xuất hiện trên kênh của họ mỗi khi ra mắt album. Cô và người dẫn chương trình rất hiểu nhau và nói chuyện rất thân thiết. Đây chính là lý do tại sao Nhạc Nghiên không từ chối lời mời của Orange TV ngay lập tức.


Đội ngũ dẫn chương trình của Orange TV đều là những người dẫn chương trình kỳ cựu. Họ nói chuyện dí dỏm, đồng thời cũng rất quan tâm đến cảm xúc của khách mời, thể hiện sự khéo léo tuyệt vời. Trong suốt những năm tháng làm việc cùng nhau, chưa từng có khoảnh khắc nào khiến Nhạc Nghiên cảm thấy không thoải mái. Vì vậy, miễn là yêu cầu của họ không quá đáng, Nhạc Nghiên sẵn sàng cân nhắc kỹ lưỡng.


Chương trình tạp kỹ mà Nhạc Nghiên tham gia hôm nay có tên là , là một chương trình giải trí hài kịch


Bên cạnh Nhạc Nghiên, khách mời hôm nay còn có một đoàn làm phim thần tượng khác đến đây để quảng bá cho bộ phim mới của họ.


Nam nữ chính của phim, cùng với cặp đôi nam nữ phụ đều đến. Ê-kíp sản xuất đến đây với mục đích rải đường. Vì ca khúc chủ đề trong album của Nhạc Nghiên cũng là một bản tình ca, nên chủ đề của tập này là "lãng mạn".


Nhạc Nghiên trước kia đã từng tham gia các chương trình tạp kỹ với chủ đề "lãng mạn", nhưng cô lại hoàn toàn không để ý. Ngay cả khi người khác đang biến thành khổng tước xòe đuôi với cô, Nhạc Nghiên cũng chỉ nghĩ: "Người này thật kỳ lạ, sao lúc nào cũng chặn đường mình vậy, có phải là gián điệp của đối thủ không?". Cô chỉ quan tâm đến việc biểu diễn mà không màng đến bất cứ điều gì khác.


Đội ngũ nhân viên của Orange TV đã làm việc với cô nhiều lần và đã quen thuộc với tính cách của cô, nên hôm nay họ không sắp xếp bạn diễn đặc biệt cho cô nữa. Cô được ghép đôi trực tiếp với người dẫn chương trình cho trận đấu.


Cho đến một trong những điểm nhấn của chương trình tạp kỹ, cũng là một trò chơi nhỏ mà đoàn sản xuất đã nói với Nhạc Nghiên ngay từ đầu, cô phải gọi điện nói chuyện với Khương Kham.


Nhạc Nghiên cứ cảm thấy mình quên mất điều gì đó. Trong lúc diễn tập, để giữ yếu tố bất ngờ, đoạn này bị lược bỏ hoàn toàn, cho nên giờ Nhạc Nghiên mới nhận ra mình đã quên bàn bạc với Khương Kham trước.


Trước đó cô cứ nghĩ vẫn còn mấy ngày nữa mới đến giờ ghi hình chương trình tạp kỹ nên không vội. Sáng nay cô nhớ ra, giữa trưa còn nhắn tin cho Khương Kham, nhưng đang nói chuyện thì lại quên mất chuyện quan trọng nhất.


Nhưng mà, Nhạc Nghiên đã đồng ý phối hợp với chương trình, không có ý định nuốt lời. Cô chỉ có thể âm thầm hy vọng điện thoại của Khương Kham đang mở, nếu không liên lạc được hoặc gọi mà không có ai nghe máy thì sẽ rất ngại.


Luật chơi của trò chơi này rất đơn giản: gọi cho người mà bạn có mối quan hệ tốt nhất trong danh bạ và hướng dẫn họ nói những từ trên tờ giấy để hoàn thành nhiệm vụ.


Nhóm nào hoàn thành trong thời gian ngắn nhất sẽ thắng, trong khi các nhóm khác sẽ bị phạt.


Xét về ăn ý, Nhạc Nghiên chắc chắn cảm thấy cô và những người bạn thân của mình có sự ăn ý tốt hơn nhiều, nhưng rõ ràng là tổ tiết mục không có hứng thú nghe cô trò chuyện với những người bạn thân của mình, vì vậy cô chỉ có thể gọi cho Khương Kham theo yêu cầu.


Nhạc Nghiên bước tới, rút ​​một tờ giấy ra. Cô mở ra và thấy trên đó có dòng chữ: "Hôm nay anh có nhớ em không?"


Nhạc Nghiên: ?


Cô quay lại, nhìn đạo diễn và chị Vương dưới sân khấu với ánh mắt tràn ngập sát khí: "Chỉ cần gọi điện thoại, muốn nói gì cũng được" là ý của mấy người sao?


Ừ, có thể thua một ván, để cô muốn nói gì thì nói. Đạo diễn thật biết cách gài bẫy cô.


Máy quay hoạt động liên tục, nội dung tờ giấy do Nhạc Nghiên rút được bày ra trước khán giả mà không hề che giấu. Nhạc Nghiên rất được yêu thích, rất nhiều người đã đến vì cô, bao gồm cả những người hâm mộ mới của cặp đôi này.


Những người hâm mộ CP này đã hét lên gần như ngay lập tức sau khi nhìn thấy tờ giấy ghi chú. Đội ngũ sản xuất thật giỏi việc này, họ biết chính xác những gì fans muốn xem!


Người dẫn chương trình đưa điện thoại cho Nhạc Nghiên: "Như vậy, Nhạc Nghiên sẽ gọi cho ai? Chúng ta hãy chờ xem."


Khán giả dưới sân khấu đã reo hò ầm ĩ: "Khương tổng, Khương tổng..."


Nhạc Nghiên cầm điện thoại lại. Tuy không muốn phối hợp, nhưng các fan này cũng không dễ dàng gì mà đi đến tận đây. Các fan này đến đây từ trưa, đã chờ cả buổi chiều, ăn uống tùy tiện. Cô phải đảm bảo họ coi như được hoàn lại tiền xe đi lại... Cuối cùng, cô cũng gọi điện cho Khương Kham.


Khi Nhạc Nghiên bấm số, cô cảm thấy vô cùng bất an, tự hỏi liệu Khương Kham hiện tại có rảnh không và liệu anh có thể trả lời điện thoại kịp thời không...


Tuy nhiên, sự lo lắng của cô không kéo dài lâu, điện thoại chỉ reo một lần trước khi Khương Kham bắt máy.


Người dẫn chương trình nói đùa bên ngoài: "Nhanh quá!"


Một tràng cười sảng khoái vang lên từ phía khán giả.


Giọng nói của Khương Kham vang lên từ trong điện thoại: "A Nghiên."


Giọng nói của anh du dương và giàu cảm xúc như tiếng đàn cello, âm thanh truyền qua micro đến tai khán giả. Những ai thanh khống đều cảm thấy như lỗ tai mình sắp mang thai.


Trước đây chỉ thấy Khương tổng đẹp trai qua ảnh, không ngờ giọng nói cũng dễ nghe như vậy. Nhạc Nghiên là một ca sĩ có giọng hát đặc biệt hay, về điểm này, hai người càng thêm xứng đôi.


Người hâm mộ CP hét lên vì phấn khích.


Đây vẫn là lần đầu tiên Nhạc Nghiên gọi điện thoại trước mặt nhiều người như vậy, nhất là người ở đầu dây bên kia lại là Khương Kham, hơn nữa hai người còn là... vợ chồng, khiến cô vô cùng không được tự nhiên.


Nhưng cô vẫn có đạo đức nghề nghiệp tốt. Vì đó là công việc của cô, nên dù có chút mâu thuẫn, cô cũng không có ý định chơi xấu.


Cô ít có kinh nghiệm trong việc bắt chuyện, nên khó có thể hoàn thành nhiệm vụ. Ê-kíp sản xuất có lẽ cũng không trông mong cô hợp tác, nên họ chỉ yêu cầu cô gọi điện thoại và lấp đầy khoảng thời gian đó.


Cô cố gắng bắt chuyện: "Anh đang làm gì vậy?"


Tiếng cười đột nhiên vang lên từ điện thoại, tiếp theo là tiếng la hét của khán giả, âm thanh khuếch đại gấp mấy lần, gần như làm rung chuyển cả mái nhà. Nhạc Nghiên dường như cảm nhận được điều gì đó, cúi đầu nhìn xuống khán giả.


Không biết Khương Kham xuất hiện ở hàng ghế đầu của khán giả từ khi nào, camera gần như ngay lập tức đẩy tới trước mặt anh, chiếu hình ảnh của anh lên màn hình lớn trên sân khấu.


Khương Kham đứng dưới sân khấu, nhìn chằm chằm vào mắt cô, mỉm cười: "Đang ngắm vợ anh."


-----------------------


Lời tác giả: Fan CP: Aaaaaaahhhhh...


Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ Truyện Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ Story Chương 28
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...