Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ
Chương 20
Chịu ảnh hưởng từ hai người bạn thân thường xuyên chia sẻ những câu chuyện 18+, Nhạc Nghiên phải thừa nhận rằng khi nghe được hai từ "sống chung" đã khiến vô số suy nghĩ chạy qua tâm trí cô ngay lập tức.
Tất nhiên, cô nhanh chóng nhận ra rằng có lẽ mình đã suy nghĩ quá nhiều, có lẽ Khương Kham không có ý định đó, ít nhất là vào lúc này.
Yêu đương nên được thực hiện từng bước một. Ngay cả khi hai người sẽ sống chung, thì cũng nên bắt đầu từ một mối quan hệ bạn cùng phòng thuần túy... đúng không?
"Không cần phải chuẩn bị thêm phòng tân hôn đâu," Nhạc Nghiên cố gắng giữ bình tĩnh, "Em thấy chỗ anh đang ở cũng được."
Chủ yếu là vì nơi đó gần nhà hiện tại của cô nên cô có thể về nhà bất cứ lúc nào cô muốn.
Hơn nữa, biệt thự ở Nhất Tuyến Thiên cực kỳ đẹp. Từ cách bài trí nội thất và bố cục đến tầm nhìn bao quát, khu vườn tinh tế và khung cảnh xanh tươi, đẹp như tranh vẽ, mọi thứ đều hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của cô.
Lúc trước cô đã định mua một căn khi nó hoàn thành, nhưng rồi lại âm thầm thất vọng khi nghe tin nó không được mở bán. Hiện tại, cũng coi như một sự sắp đặt của số phận, giấc mơ của cô đã thành hiện thực.
Hai người nhanh chóng đạt được thỏa thuận về vấn đề này.
Mợ của Nhạc Nghiên nhận được điện thoại của Nhạc Tranh trước, lúc này phòng bếp đã chuẩn bị gần xong bữa trưa.
Bà thấy xe dừng lại, liền đi tới, lấy áo khoác từ tay Nhạc Tranh, giúp ông treo lên, sau đó nhìn về phía Nhạc Nghiên và Khương Kham.
Nhạc Nghiên gọi một tiếng "Mợ", Khương Kham cũng gọi theo.
Thịnh Thiến đáp lại, mời họ vào nhà ăn cơm.
Lần trước, bà và Nhạc Nghiên đã xảy ra mẫu thuẫn trên bàn ăn vì chuyện hải sản. Tuy Nhạc Tranh không trực tiếp nói gì với bà, nhưng ông vẫn đặc biệt nhắc nhở bà phải chú ý đến Nhạc Nghiên nhiều hơn.
Lần này trở về ăn cơm, Thịnh Thiến thật sự rất nỗ lực, tự tay chọn vài món ăn mà Nhạc Tranh thích rồi bảo nhà bếp chuẩn bị. Tuy bà không hiểu biết nhiều về Nhạc Nghiên, nhưng cũng may mà quản gia cũng khá quen thuộc với cô, nên bà nhờ quản gia phụ trách chuẩn bị.
Để thể hiện sự chu đáo của mình, bà thậm chí còn chỉ đạo nhà bếp chuẩn bị một số món ăn ít calo, giảm mỡ.
Là người nổi tiếng, Nhạc Nghiên chắc chắn cần phải kiểm soát cân nặng của mình, cách sắp xếp của bà cũng coi như khá chu đáo.
Hiện tại đã đến giờ ăn trưa nên ngay khi mọi ngườivề đến nhà liền trực tiếp ngồi vào bàn ăn.
Nhạc Nghiên và Khương Kham ngồi cạnh nhau.
Trước mặt Nhạc Nghiên là một đĩa ức gà xào bông cải xanh, một đĩa salad cà rốt bào sợi và nấm mèo, cùng một đĩa rau củ, tất cả đều do Thịnh Thiến đặc biệt chuẩn bị cho cô. Nhạc Nghiên tự hỏi không biết mợ mình có phải đã xem được tin tức gì không, hành vi thỉnh thoảng thất thường này khá giống với ấn tượng thường ngày của cô về bà.
Nhạc Nghiên không kén ăn, cô đã quen với việc tùy tiện ăn uống một chút ở nhà cậu rồi. Nếu thật sự muốn ăn gì, sau khi về nhà tự nhiên sẽ tự mình chuẩn bị.
Khi vừa định dùng đũa gắp bông cải xanh để ăn một cách bình thường thì một miếng sườn cừu nướng giòn xuất hiện trong bát của cô.
Nhạc Nghiên quay đầu nhìn với vẻ mặt khó hiểu, Khương Kham đặt đũa lại: "Nếm thử xem, rất ngon."
Nhạc Nghiên nhìn bát cơm trống rỗng của anh, anh thậm chí còn chưa ăn gì.
Khương Kham thấy vẻ mặt của cô buồn cười: "Trước đó tôi đã ăn rồi."
Nhạc Nghiên không nói gì nữa, tập trung ăn sườn cừu—ừm, quả nhiên là ngon hơn bông cải xanh.
Thấy cô đã động đũa, Khương Kham gắp thêm đồ ăn cho cô. Nghĩ rằng Nhạc Nghiên không tiện gắp đồ ăn từ chỗ cô ngồi, mỗi khi bát của Nhạc Nghiên hết đồ ăn, anh liền cầm đũa gắp, hỏi cô muốn ăn gì, rồi tự nhiên gắp đồ ăn cho cô.
Khẩu vị của Nhạc Nghiên không thay đổi nhiều, vẫn gần như giống hệt hồi cô còn nhỏ.
Thịnh Thiến không hề biết hai người đã đăng ký kết hôn rồi. Trước đó, bà đã cảm thấy hai người đứng cạnh nhau có gì đó không ổn, giờ lại càng cảm thấy kỳ lạ hơn.
Khương Kham gắp đồ ăn cho Nhạc Nhạc Nghiên là chuyện bình thường sao? Hai người họ thân thiết từ khi nào vậy?
Nhạc Tranh thấp giọng giải thích với bà: "Vị hôn phu của Nhạc Nghiên đã đổi thành Khương Kham. Từ nay trở đi, cậu ấy sẽ là cháu rể của em."
"Nhớ bảo Nhạc Di và Nhạc Vũ thay đổi cách xưng hô nữa nhé."
Thịnh Thiến đồng ý, trong lòng không khỏi ngạc nhiên.
Vốn dĩ hôn ước giữa Nhạc Nghiên và Khương Khải đã gặp chút vấn đề, bà không khỏi lo lắng sẽ ảnh hưởng đến hôn sự giữa hai nhà. Nhưng hiện tại vị hôn phu của Nhạc Nghiên đã đổi thành Khương Kham, bà lại không hề cảm thấy yên tâm, ngược lại còn lo lắng hơn.
Bà đã nghe nói về năng lực của Khương Kham. Nhờ sự ưu ái của các trưởng bối nhà họ Nhạc, Nhạc Nghiên đã nắm giữ một lượng cổ phần đáng kể ở Nhạc Đình. Hiện tại cô lại gả cho Khương Kham, nhỡ một ngày nào đó cô chán ghét giới giải trí, muốn quay về Nhạc Đình làm việc thì sao? Chẳng phải sẽ uy h**p đến Nhạc Vũ và Nhạc Di sao?
Bà chìm trong suy nghĩ, không khỏi liếc nhìn Khương Kham.
Khương Kham cũng ngẩng đầu lên, nhưng trước khi ánh mắt họ chạm nhau, Thịnh Thiến đã quay đi.
Rõ ràng là con cháu của mình, nếu là Khương Khải, bà còn có thể thoải mái trò chuyện cười đùa, nhưng đổi thành Khương Kham, bà lại cảm thấy hoàn toàn áp lực.
Dường như mọi suy nghĩ nhỏ nhặt của bà đều bị anh nhìn thấu.
Nhưng bà cũng chỉ suy nghĩ vu vơ mà thôi, thực ra cũng chẳng làm gì được. Bà đủ tự mình hiểu mình để biết rằng nếu chuyện này xảy ra, thì trách nhiệm là của Nhạc Tranh, chứ không phải của bà.
Bà bình tĩnh lại, nhìn về phía đối diện, mỉm cười với Nhạc Nghiên và nói: "Nhạc Nghiên, đừng chỉ lo ăn một mình, gắp đồ ăn cho Khương Kham nữa."
Nhạc Nghiên đang ăn, không trả lời ngay. Khương Kham nói: "Không cần."
Anh nói với giọng trêu đùa: "Bên này đồ ăn ngon hơn."
Nói xong, anh lại gắp thêm một miếng thịt gà lôi vào bát của Nhạc Nghiên.
Giọng điệu và biểu cảm của Khương Kham vẫn bình thường, nhưng hành động của anh lại khiến Thịnh Thiến có cảm giác như bị tát vào mặt.
Bà nhận ra rằng Nhạc Nghiên chưa hề động đến bất kỳ món ăn nào bà đặc biệt chuẩn bị, ngoại trừ vài bông cải xanh. Người nổi tiếng không phải đều phải ăn kiêng sao?
Nhạc Nghiên quả thực không cần ăn kiêng. Cô có vóc dáng thon gọn tự nhiên và thể chất không dễ tăng cân. Trừ khi ngày hôm sau có lịch chụp hình, cô cố gắng ăn uống thanh đạm để duy trì vóc dáng. Chế độ ăn uống ngày thường của cô cũng tương tự như chế độ ăn của một người bình thường.
Hơn nữa, cô cũng không theo đuổi hình mẫu lý tưởng là phải trắng bóc, trẻ trung và gầy gò. Đôi khi, cô thậm chí còn ăn nhiều hơn một chút để trông đẹp hơn khi mặc quần áo. Tuy nhiên, thịt trên người cô cũng biết đắp vào đúng chỗ, mỗi khi tăng cân, cô luôn tăng cân đến những nơi cần thiết, điều đó khiến cô khá hài lòng.
Cô cũng không phải diễn viên nên không quá khắt khe về cân nặng của mình.
Khương Kham biết rõ thể chất của cô. Mẹ của Nhạc Nghiên sinh non. Năm đó bà ngoại của Nhạc Nghiên bị bắt cóc, tuy cuối cùng cũng trốn thoát, nhưng lại bị động thai, thai nhi chưa đủ 7 tháng đã được sinh ra là mẹ của Nhạc Nghiên – Nhạc Tinh.
Nhạc Tinh sinh ra đã có thể trạng yếu ớt. Dù được nhà họ Nhạc cưng chiều hết mực, sức khỏe của bà vẫn luôn yếu hơn người khác. Khi mang thai Nhạc Nghiên, Nhạc Tinh đã nhiều lần suýt sảy thai, thiếu chút nữa không giữ được đứa nhỏ này.
Lúc mới sinh, Nhạc Nghiên cũng rất gầy yếu, chỉ nặng năm cân*. May mắn thay, cô lớn lên khỏe mạnh và hoạt bát, khiến cả nhà cũng yên tâm phần nào. Chỉ là, về mặt cân nặng, cô lại thừa hưởng hoàn toàn thể chất của mẹ.
*năm cân = 2.5kg
Cân nặng của cô đã duy trì ở mức này trong một thời gian dài nên cô không cần phải cố tình kiểm soát nó.
Thịnh Thiến vốn nhạy cảm, sau khi bị Khương Kham ngầm ám chỉ, bà vô thức quan sát phản ứng của Nhạc Tranh.
Nhạc Tranh hoàn toàn không để ý đến bầu không khí ngượng ngùng này, thậm chí còn bình luận: "Món ăn kia thực sự không ngon. Về sau bảo nhà bếp đừng làm nữa."
Thịnh Thiến: "..."
Buổi chiều Nhạc Tranh phải lên công ty nên không ở nhà lâu.
Sau bữa trưa, Nhạc Nghiên và Khương Kham cũng chào tạm biệt.
Trước tiên, Khương Kham đưa Nhạc Nghiên về nhà.
Sau khi xe dừng lại, Nhạc Nghiên mở cửa xuống xe: "Vậy em về trước đây. Anh cũng nên đến công ty sớm một chút, tránh để mọi người phải chờ đợi."
Trên đường về, điện thoại của Khương Kham reo lên vài tiếng, có lẽ là cuộc gọi từ công ty.
Quả thực có một số việc ở công ty cần Khương Kham quay về xử lý, nên anh gọi Nhạc Nghiên lại: "Chờ một chút."
Nhạc Nghiên quay người lại.
Khương Kham bước xuống xe, đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ: "Cho em."
"Đây là cái gì?" Nhạc Nghiên cầm lấy chiếc hộp, bên trong là một loạt thẻ màu đen.
"Sau khi chúng ta đăng ký kết hôn, tôi sẽ coi em như vợ anh mà đối đãi. Chúng ta sẽ là vợ chồng ít nhất trong năm năm. Tình cảm có thể chậm rãi bồi dưỡng, nhưng tôi sẽ dành cho em tất cả những đãi ngộ mà một người vợ xứng đáng được hưởng."
Đây là muốn nộp thẻ lương sao?
Thực sự là một trải nghiệm mới lạ.
Nhạc Nghiên cầm lấy mấy tấm thẻ, tò mò thưởng thức chúng, nhíu mày: "Anh không sợ em làm anh phá sản sao?"
Cô ngửa đầu ra sau, nói với giọng khiêu khích: "Có lẽ anh chưa hiểu rõ về em lắm, em rất biết tiêu tiền."
"Vậy thì cứ thử xem." Khương Kham mỉm cười, dường như rất mong chờ biểu hiện của cô. "Nếu có phá sản, thì đó là do tôi vô năng."
Anh nói xong, nhìn cô mỉm cười nhẹ, vẻ mặt rất tự tin và bình tĩnh. "Nhưng tôi nghĩ mình kiếm tiền cũng khá tốt, không đến mức không nuôi nổi vợ mình đâu."
"Cho nên..." anh dừng lại, rồi hào phóng nói, "A Nghiên, cứ thoải mái quẹt thẻ nhé."
Ngay cả khi Khương Kham đã lái xe rời đi, Nhạc Nghiên vẫn còn có chút choáng váng.
Lần đầu tiên trong đời, Nhạc đại tiểu thư được người ta tặng tiền, tim cô hẫng một nhịp vì xấu hổ. Phải nói rằng, những tên đàn ông tùy tiện tặng bạn một đống thẻ tín dụng, để bạn tiêu tiền tùy thích, quả thật là quyến rũ chết người, nhất là khi... đối phương lại còn rất đẹp trai nữa.
Nhạc Nghiên cảm thấy hơi choáng váng.
Nếu anh đã hào phóng như vậy, cô mà không thoải mái quẹt thẻ liệu có phải coi thường anh không?
Cô cầm chiếc hộp đi vào trong, chụp ảnh và gửi vào nhóm chat của bạn thân: [Các chị em ơi, mình giàu rồi!]
Hai người bạn thân ngay lập tức lên tiếng.
Nguyễn Thư: [Phú bà, nhìn tôi này! Phú bà, phú bà~~]
Tô Diệu Diệu: [Chị gái phú bà, thế còn cô gái xinh đẹp, vui vẻ, biết cách khen ngợi người khác, có trình độ đại học này thì sao?]
Nhạc Nghiên: [Chiều nay chúng ta đi mua sắm, tớ mời khách!]
Nguyễn Thư: [ Phú bà~~]
Tô Diệu Diệu: [ Phú bà, cậu mãi mãi là bạn tốt của mình~~]
Tô Diệu Diệu: [Mình đi xin nghỉ trước.]
Tô Diệu Diệu: [Haiz, làm nô lệ công ty khổ quá. Hay là mình cũng kết hôn. Yêu cầu của mình cũng không cao. Mình chỉ cần một người đẹp trai giàu có, ngày nào cũng lạnh lùng ném cho mình mấy tấm thẻ đen là được.]
Nguyễn Thư: [Không cần phải liên hôn. Đó không phải là cách cha mẹ và anh trai cậu vẫn đang làm với cậu sao?]
Tô Diệu Diệu: [Đó là trước kia. Bây giờ bọn họ chỉ biết lạnh lùng bắt mình làm thêm giờ, huhu...]
Nhạc Nghiên: [Cậu vẫn còn ở quầy lễ tân à?]
Tô Diệu Diệu: [Không, mình được thăng chức. Bây giờ đang là trợ lý quản lý sảnh.]
Tô Diệu Diệu: [Nhưng không có tăng lương ]
Nguyễn Thư: [Lần trước không phải cậu nói mình có tiền sao?]
Anh trai cô ấy đã thưởng cho cô ấy một khoản tiền vì biểu hiện xuất sắc gần đây của cô ấy.
Tô Diệu Diệu: [Tớ tiêu hết rồi!]
Nguyễn Thư: [Cậu lại theo đuổi người nổi tiếng à?]
Tô Diệu Diệu: [Không phải, mình bảo lãnh một sinh viên đại học.]
Nhạc Nghiên: [Sinh viên đại học nào có thể tiêu nhiều tiền của cậu như vậy?]
Tô Diệu Diệu: [Không phải cậu ta tiêu nhiều tiền. Cậu ấy rất đáng thương. Nhà cậu ta nghèo, vừa học vừa làm thi đậu đại học, mẹ cậu ta lại đang bệnh nặng. Mình liền lấy tiền đó cho mẹ cậu ta chữa bệnh. Cậu ta đưa tớ một tờ giấy nợ, nói về sau sẽ trả.]
Tô Diệu Diệu: [Nếu bị lừa thì cứ bị lừa thôi. Nếu là thật thì cứ coi như làm từ thiện thôi. Dù sao thì số tiền này mình cũng không có ý định đòi lại, cậu ta cứ nhất quyết viết giấy nợ.]
[Hơn nữa...] Tô Diệu Diệu tự nhận thức được, [Một khi có tiền trong tay, tớ không thể không tiêu. Không tiêu ở đây thì tiêu ở kia. Dù sao thì cũng không giữ được, nên kết quả cũng vậy thôi.]
Nguyễn Thư: [...Cậu vẫn còn khá minh mẫn.]
Tô Diệu Diệu: [ Bị cậu phát hiện rồi! Mình cũng có chút ưu điểm như vậy thôi~~]
Nguyễn Thư: [...]
Cô ấy quyết định im lặng.
Dù sao Tô Diệu Diệu cũng không thông minh lắm, nếu cứ nói chuyện như vậy, chắc chắn cô ấy sẽ tức chết mất...
Cuối cùng cả ba quyết định gặp nhau tại trung tâm thương mại.
Trung tâm thương mại này tọa lạc tại vị trí đắc địa, là nơi tập trung hàng xa xỉ, với các thương hiệu hàng đầu nối tiếp nhau. An ninh được thắt chặt, ngưỡng chi tiêu cao, cho nên lượng người qua lại không quá đông, khiến nơi đây trở thành một địa điểm mua sắm đặc biệt thoải mái.
Nhạc Nghiên đeo khẩu trang và mũ, vành mũ rủ xuống, gần như che khuất hoàn toàn khuôn mặt. Nếu không quan sát kỹ, rất khó nhận ra cô. Nguyễn Thư và Tô Diệu Diệu là khách quen ở đây, rất nhiều nhân viên bán hàng đều nhận ra họ. Tuy nhân viên bán hàng biết thân phận của Nhạc Nghiên, nhưng họ đều được huấn luyện rất tốt về việc bảo mật—dù sao thì cũng chẳng ai muốn lỡ lời mà gây náo loạn cả.
Từ trước đến nay các cô luôn là những người mua sắm hiệu suất cao, mỗi người đều có thương hiệu ưa chuộng và phong cách riêng, trong thời gian ngắn đã mua được không ít quần áo. Lên đến tầng năm, Nhạc Nghiên dừng lại một chút. Những chiếc váy cưới được trưng bày trong tủ kính làm cô nhớ đến cuộc gọi từ thương hiệu vài ngày trước — chiếc váy cưới được may riêng của cô đã hoàn thành, cô có thể thử bất cứ lúc nào, nhưng lúc đó cô bận rộn với lễ đính hôn nên không có thời gian nghĩ đến nó. Giờ đi ngang qua, cô cũng nên vào xem thử.
Cô bước vào cửa hàng.
Quản lý cửa hàng có đôi mắt tinh tường, thuộc lòng tất cả khách hàng VIP. Vừa nhìn thấy Nhạc Nghiên, cô ấy gần như lập tức bỏ hết mọi thứ để đích thân chào đón cô với nụ cười thân thiện. Biết cô muốn thử váy cưới, cô ấy đã sắp xếp một nhân viên đi lấy váy, đồng thời phục vụ ba người trà và đồ ăn nhẹ.
Một lát sau, chiếc váy cưới được hai nhân viên bán hàng cẩn thận mang ra và đặt dưới ánh đèn.
Chiếc váy cưới này đã được may từ sáu tháng trước, trải qua nhiều lần chỉnh sửa. Thành phẩm cuối cùng còn lộng lẫy hơn cả bản vẽ thiết kế. Chiếc váy trắng muốt được may từ nhiều lớp vải tuyn, với những họa tiết tối màu tinh tế trải dài từ eo đến gấu váy. Hơn 5.000 viên kim cương nhỏ được đính rải rác khắp nơi, lấp lánh như một dải ngân hà dưới ánh đèn, rực rỡ và đẹp đến mức gần như mộng ảo.
"Đẹp quá!" Tô Diệu Diệu thốt lên, chìm vào suy nghĩ.
Nguyễn Thư gật đầu đồng ý, rồi như chợt nảy ra ý tưởng, cô nói: "Hay là hôm nay chúng ta không thử nữa?"
Nhạc Nghiên đang định đi theo quản lý cửa hàng vào phòng thử đồ thì nghe thấy vậy liền quay lại: "Hả?"
"Ngày mai...để chồng cậu đi cùng cậu?" Nguyễn Thư chớp mắt.
Lần đầu tiên Nhạc Nghiên mặc váy cưới, lại để cho các cô xem thật lãng phí, cô hẳn nên mặc cho Khương Kham xem mới phải!
"Sao phải mất công thế?" Nhạc Nghiên không để bụng nói. "Mình chỉ cần chụp vài tấm ảnh gửi cho anh ấy là được mà?"
Nguyễn Thư: "..."
Nguyễn Thư xoa trán, đột nhiên nhận ra rằng Nhạc Nghiên dường như thực sự không hiểu gì về vấn đề này.
Nguyễn Thư chỉ có thể bất lực nhìn Nhạc Nghiên đi thử váy cưới.
Việc thay đồ mất khá nhiều thời gian. Khi Nhạc Nghiên xuất hiện trở lại, cả Nguyễn Thư và Tô Diệu Diệu đều không khỏi há hốc mồm—
Mái tóc dài được tạo kiểu tỉ mỉ, để lộ đường nét thanh tú, xinh đẹp cùng chiếc cổ thiên nga. Làn da trắng ngần được che phủ bởi mạng che mặt và ánh đèn lung linh, tỏa ra ánh sáng trắng như sứ, tựa như được bao phủ bởi một lớp sương mỏng, vừa huyền ảo vừa thiêng liêng. Váy cưới thiết kế cạp cao tôn lên vóc dáng hoàn hảo, khiến vòng eo thon gọn đến khó tin. Những viên kim cương đính trên váy đung đưa lấp lánh theo từng bước chân, phản chiếu ánh sáng tinh tế, rực rỡ. Dưới ánh đèn, vẻ đẹp của cô tựa như một giấc mơ.
Nhạc Nghiên bước tới, xoay một vòng trước mặt hai người bạn thân: "Thế nào?"
Đáp lại cô là sự im lặng.
Nhạc Nghiên có chút nghi ngờ hỏi: "Sao vậy? Nhìn không đẹp mắt sao?"
Tô Diệu Diệu nuốt nước bọt: "Cứng mất."
Nhạc Nghiên: ?
Hiện tại nói không quen biết cô ấy còn kịp không?
Tô Diệu Diệu chợt nhận ra họ đang ở nơi công cộng chứ không phải nhóm riêng tư của mình, tai cô ấy nóng bừng. Cô ấy vội vàng huých Nguyễn Thư: "Nói gì đi!"
Nhìn thấy hai người bạn thân của mình hành động điên rồ, Nhạc Nghiên nhìn vào gương, sau khi xác nhận rằng không cần thay đổi gì, cô đã nhờ người quản lý cửa hàng chụp một vài bức ảnh trước khi thay váy cưới.
Nhớ tới lời nhắc nhở của Nguyễn Thư, Nhạc Nghiên cảm thấy không cần thiết nhưng vẫn gửi ảnh cưới cho Khương Kham.
Nhạc Nghiên: [Em vừa đi thử váy cưới.]
Nhạc Nghiên: [[Ảnh chụp] *5]
*
Buổi chiều, Khương Kham trở về công ty.
Đầu tiên, anh mở một cuộc họp.
Giữa chừng cuộc họp, điện thoại bắt đầu reo liên tục, kèm theo tin nhắn mới nhất từ ngân hàng: [Kính gửi quý khách, thẻ của quý khách có đuôi XXXX đã hoàn tất giao dịch vào ngày X tháng X lúc 13:00, số tiền giao dịch là...]
[Kính gửi người dùng...]
[Kính gửi người dùng...]
Tin nhắn liên tục đổ về, kèm theo lời giải thích của Nhạc Nghiên: [Chỉ là một cuộc mua sắm nho nhỏ thôi ()]
Khương Kham không nhịn được cười, cho cô biểu tượng rồi hỏi: [Em mua gì vậy?]
Nhạc Nghiên gửi cho anh bức ảnh chụp một đống túi mua sắm: [Đoán xem.]
Đột nhiên, hình ảnh vẻ mặt đắc ý nhưng khiêu khích của Nhạc Nghiên hiện lên trong đầu Khương Kham. Khóe miệng Khương Kham hơi cong lên, khẽ cười.
Khương Kham bình thường vẫn hay cười, nhưng dù vậy, vẻ mặt vẫn toát lên vẻ xa cách và lịch sự. Khác với bây giờ, dường như có chuyện gì khiến anh vui mừng tột độ, nụ cười của anh lại chân thật đến mức khiến mọi người sững sờ trong giây lát.
Chỉ khi nhận thấy cuộc trò chuyện trong phòng họp đột nhiên dừng lại, Khương Kham mới nén cười, ngẩng đầu lên, lấy lại giọng nói bình tĩnh và uy nghiêm thường ngày, nói: "Tiếp tục."
Sau khi Khương Kham kết thúc cuộc họp và trở về văn phòng, âm thanh thông báo đặc biệt lại vang lên.
Khương Kham lướt điện thoại, bức ảnh Nhạc Nghiên mặc váy cưới đột nhiên hiện ra trước mắt anh.
Bức ảnh với bố cục tùy ý, kỹ thuật cũng bình thường, nhưng cô quá chói mắt, diện mạo của cô trong bộ váy cưới đẹp đến mức suýt làm bỏng mắt anh. Ngón tay Khương Kham hơi khựng lại khi hàng lông mày và đôi mắt đen láy của anh phản chiếu trên màn hình, thậm chí anh còn quên cả chớp mắt.
"Khương tổng?" Người trợ lý đi theo anh vào trong để báo cáo công việc, ngạc nhiên khi thấy sếp của mình, người thường có thể làm nhiều việc cùng lúc, giờ phút này thế nhưng đang nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Khương Kham giơ tay ra hiệu im lặng, ngón tay thon dài lướt qua từng tấm ảnh, bấm lưu lại từng tấm một. Trợ lý không nhịn được liếc mắt nhìn, tin tức quan trọng gì mà khiến Khương tổng phải chăm chú xem như vậy?
Phải hiểu rằng, vị này chính là một "quái vật" có thể vừa xem tài liệu vừa nghe báo cáo, lại còn tỉ mỉ ghi chép từng chi tiết của cuộc họp. Một bên nghe báo cáo của anh ta, một bên làm việc, nhưng chưa bao giờ dừng toàn bộ công việc chỉ để kiểm tra tin nhắn như bây giờ.
Khương Kham hoàn toàn không để ý đến trợ lý bên cạnh, chỉnh sửa lại một chút rồi mới trả lời: [Rất đẹp.]
Nhạc Nghiên đang nhấp một ngụm trà hoa thì thấy tin nhắn. Cô nhướn mày, rồi nhớ ra điều gì đó, đáp: [À đúng rồi, anh có trang phục để mặc cho lễ đính hôn chưa?]
Váy cưới của cô và lễ phục của Khương Khải cùng được may riêng.
Hiện tại đột nhiên thay đổi đối tượng kết hôn... Lễ phục chắc chắn phải chuẩn bị lại lần nữa.
Tuy rằng vest nam đều khá giống nhau, nhưng hôm đó cô lại là tâm điểm chú ý, vô số ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Ánh mắt của những người này rất sắc bén, cô đương nhiên hy vọng Khương Kham sẽ đối xử với cô một cách tôn trọng, tránh gây ra chuyện thị phi.
Khương Kham: [Có, ở nhà.]
Ngay lúc Nhạc Nghiên định trả lời, Khương Kham lại gửi thêm một tin nhắn: [Khoảng tám giờ tôi sẽ về nhà. Em có muốn kiểm tra không?]
Khương Kham: [Tôi có thể thử cho em xem.]
"Khụ..." Nhạc Nghiên nghẹn nước trà.
Thực ra cô cũng không nghiêm khắc đến vậy đâu?
-----------------------
Lời tác giả: Không hiểu chuyện không sao cả, vẫn có những cái rất thông suốt~~
Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Với Anh Trai Của Người Yêu Cũ
Story
Chương 20
10.0/10 từ 46 lượt.
