Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 30: “……….Chạm vào chỗ nào ạ?”
Khi Lục Kiệt về đã là rạng sáng. Hôm nay anh đi chấm casting cho một vai phụ nhưng lại là một vai cực kì quan trọng, bộ phim mà anh tham gia cũng không phải là không thể chen thêm người vào, nhưng anh không thể chấp nhận người đã diễn xuất không tốt còn muốn chen ngang vào, Cao Vinh chính là một bài học.
Trong buổi casting hôm nay có hai người là được nhét thêm vào, ý của đạo diễn Giang là nếu họ không đạt thì cũng sẽ sắp xếp cho vào vai diễn khác. Nhưng Lục Kiệt có yêu cầu rất cao về diễn xuất, anh bắt hai người đó phải diễn lại mấy đoạn thì mới chịu cho qua.
Đạo diễn Giang có ý kiến nhưng lại chẳng thể nói gì được.
Cứ thế mà giằng co tới tận rạng sáng.
Dưới nhà tối om, giờ này chắc Dung Sơ đã đi ngủ từ lâu rồi.
Lục Kiệt bật đèn tầng một lên chuẩn bị pha một tách café, anh đã lâu lắm rồi mới ngủ muộn đến thế, dạo này chất lượng giấc ngủ của anh có thể so sánh được với cái hồi còn mười mấy tuổi. Sau này thường xuyên đi quay phim bất kể ngày đêm nên chất lượng giấc ngủ cũng cứ theo đó mà giảm xuống, cơ thể quen rồi nên cho dù là trong thời gian nghỉ ngơi cũng chẳng thể điều chỉnh được sự chênh lệch về thời gian.
Từ sau khi Dung Sơ dọn tới đây ở, thì chẳng hiểu sao lại tốt lên không ít.
Nhưng sau những gì xảy ra hôm nay, anh lại chẳng buồn ngủ chút nào, chi bằng đợi tới mai rồi ngủ luôn một thể.
Người còn chưa đi được tới phòng pha đồ uống, thì đã thấy hình như có một đống gì đó nhô lên ở sofa.
Có lẽ là bởi vì ánh đèn quá sáng, người đang nằm ngủ trên sofa khẽ động đậy, hình như là đã tỉnh rồi.
Bước chân của Lục Kiệt khựng lại, anh quay đầu nhìn lại, vốn dĩ định đi vào phòng pha đồ uống cuối cùng lại đổi hướng đi về phía sofa.
Dung Sơ hí mắt ngồi dậy, vì nằm ngủ trên sofa không thoải mái nên cổ cậu có hơi đau nhức. Cậu cũng không nhớ là mình đã nằm ở đây bao lâu rồi, hầu như cũng chẳng ngủ được sâu, cứ nằm mơ lan man suốt.
Thật ra trước đây Dung Sơ cũng không sơ mấy loại ma quỷ hay như thứ mơ hồ như vậy.
Nhưng hồi cậu học cấp hai, Dung Tinh đã học được mấy thứ như lễ Halloween vốn là ngày không thuộc về văn hóa của bọn họ. Hôm đó Dung Sơ tan học về nhà không thấy có ai, cậu còn tưởng Dung Tinh đã chạy đi mất, chưa từ nhà trẻ về, liền lo lắng gọi điện thoại cho Dung Nguyên, nhưng điện thoại ông ta lại tắt máy.
Dung Sơ nghĩ có khi Dung Tinh ngủ quên ở đâu đó. Cậu đi vào phòng còn chưa kịp bật đèn đã bị ai đó ôm chặt lấy chân, mới thở phào nhẹ nhõm thì dựa vào ánh sáng hắt từ cửa vào đã nhìn rõ được bộ dạng của Dung Tinh, trên mặt vẽ y đúc kiểu vẽ mặt quỷ trên TV, lại còn bổi cả thuốc đỏ, cười một nụ cười quỷ dị với cậu.
Thật ra trẻ con làm mấy cái đấy thì chẳng đáng sợ chút nào, nhưng trạng Dung Sơ lúc ấy đang căng thẳng vì lo rằng Dung Tinh có phải là đã bị lạc đâu rồi không, cho nên trong khoảnh khắc ấy mới thật sự đã bị dọa sợ.
Cậu cứ nghĩ là không có vấn đề gì, ngày hôm đó Dung Tinh cũng chỉ ham chơi nên cố ý trốn trong phòng dọa mình một chút.
Không ngờ là từ đó về sau Dung Sơ đã bắt đầu sợ các loại chuyện về ma quỷ, không thể nghe nổi mẩu chuyện nào về mấy thứ quỷ quái ấy.
Vừa rồi trong giấc mơ, Dung Sơ đã cứ liên tục mơ thấy có người vẽ mặt như ma quỷ, nhưng người đó không phải là Dung Tinh mà chính là cái tên vừa rồi đã bám theo cậu.
Xung quanh tối đen, bóng tối như muốn nuốt chửng lấy cậu.
Nhưng giờ đèn đột ngột sáng lên.
Đèn sáng nghĩa là Lục Kiệt đã về.
Cố gắng chớp mắt mấy cái để tầm mắt trở nên rõ ràng hơn, Dung Sơ ngẩng đầu lên lại vừa khéo chạm mắt với Lục Kiệt, anh đang đứng ngay trước mặt cậu. Gần như chẳng có một chút do dự nào, Dung Sơ đưa tay về phía anh, túm lấy vạt áo Lục Kiệt. Quỳ hai gối trên sofa, cậu ngẩng đầu lên nhìn Lục Kiệt, cả người như sắp nhào vào lòng anh, khe khẽ nói: “Thầy Lục, anh về nhà rồi ạ.”
Giống như là có hơi vui mừng.
Lục Kiệt đã nhận được tin nhắn của Dung Sơ từ lâu, cũng đã trả lời lại rằng phải rất khuya mình mới về. Lúc ấy hẵng sớm nhưng Dung Sơ lại không nhắn lại, anh cứ tưởng tối nay cậu đi nghỉ sớm rồi.
Nhưng dù có nghỉ sớm thì cũng không đến mức ngủ ở sofa dưới nhà, TV còn chẳng bật nên không thể là xem TV rồi ngủ quên được.
Lục Kiệt khẽ ‘ừ’ một tiếng rồi cúi xuống nắm lấy cổ tay Dung Sơ, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* phần da nơi cổ tay cậu, “Sao lại ngủ ở đây vậy? Em chờ tôi rồi ngủ quên mất à?”
Anh nói rồi khẽ bật cười.
Dung Sơ vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, vì giấc mơ kia mà khiến lòng cậu còn đôi chút sợ hãi, phản ứng bản năng bây giờ cũng thành thật hơn, cậu gật đầu, nhưng lát sau thấy không ổn lại vội vàng lắc đầu, cũng rụt ngay tay mình ra khỏi người Lục Kiệt.
Cậu ở đây chờ Lục Kiệt về làm gì?
Cũng đâu có chuyện gì quan trọng mà nhất định phải đợi Lục Kiệt.
Cậu cũng không phải là cố ý chờ Lục Kiệt.
Chỉ là lúc trở về nhà thấy quá tối, cậu không bật đèn cũng không dám lên tầng, cảm thấy cứ ở dưới này sẽ an toàn hơn là ở trên tầng.
Có lẽ là vì khi ở dưới nhà thì chỉ cần Lục Kiệt về là cậu sẽ lập tức cảm nhận được, còn nếu ở trên tầng thì không, và nếu về phòng rồi thì cậu lại càng không thể biết được Lục Kiệt sẽ về lúc nào, như vậy Dung Sơ sẽ phải trả qua cả đêm một mình.
Không phải là cậu quá sợ hãi, chỉ là cậu không muốn ở một mình.
Cậu vốn định làm tổ trên sofa nghịch điện thoại rồi xem TV một lúc, kết quả là chẳng có tâm trạng nên chi bằng cứ nhắm mắt lại.
Thế là chẳng biết mình đã ngủ từ bao giờ, có điều giấc ngủ này cũng không sâu.
Giờ Dung Sơ bắt đầu thấy ngại ngùng, cậu nhận ra khoảng cách của mình với Lục Kiệt quá gần nhau nên vội vàng lùi đầu gối về sau mấy bước. Vừa mới ngồi xuống, chân chạm đất lại chợt nghe thấy tiếng Lục Kiệt hoit mình: “Vậy rốt cuộc là em đang chờ tôi hay là không chờ tôi thế?”
Trong lúc nói chuyện thì Lục Kiệt đã ngồi xổm trước sofa, anh ngẩng đầu nhìn Dung Sơ, nét mặt như cười như không.
Dung Sơ bị anh nhìn thẳng như vậy thì vành tai liền đỏ lên, ánh mắt đảo loạn mấy lần rồi vẫn rơi trở về khuôn mặt của Lục Kiệt, cậu khẽ gật đầu.
Tuy nói là không phải cố ý chờ Lục Kiệt về, nhưng đúng là cậu đã chờ anh.
Người mà cậu chờ đợi cũng chỉ có Lục Kiệt.
Không thể phủ nhận được khoảnh khắc khi cậu mở mắt ra và nhìn thấy Lục Kiệt, trái tim bị bóp nghẹt suốt đêm dài của cậu cuối cùng cũng được xoa dịu.
Cảm nhận được sự an toàn, cảm thấy được thả lỏng.
Vẻ mặt của Lục Kiệt khựng lại trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh, nhanh tới nỗi Dung Sơ nghi ngờ rằng có phải mình đã xuất hiện ảo giác hay không, Lục Kiệt đã nở một nụ cười tươi, “Không phải là tôi đã nói em đừng chờ rồi sao? Đêm nay không thể nào học guitar được, nếu cả đêm tôi không về thì em cũng định ngủ trên sofa cả đêm sao?” Lục Kiệt nói rồi lại nắm lấy cổ chân của Dung Sơ.
Trời đã lạnh mà dưới nhà thì không mở hệ thống sưởi, Dung Sơ không cởi áo mà đã ngủ mất, giờ những chỗ nào trên người cậu lộ ra thì đều đã lạnh buốt, ngay lúc cầm cổ tay của Dung Sơ là Lục Kiệt đã cảm nhận được rồi.
“Đến lúc mà bị cảm ốm ra đó, có phải em sẽ đổ lên đầu tôi không?” Giọng điệu của Lục Kiệt dần nghiêm túc hơn, nụ cười trên mặt cũng dần biến mất, mà lực tay của anh lại không hề giảm. Dung Sơ khá gầy, một bàn tay đã ôm trọn được cổ chân cậu, phần da bị anh nắm lấy cũng dần đỏ lên.
Bị nắm lấy cổ chân như vậy, toàn bộ lực chú ý của Dung Sơ cứ dồn vào đó. Lục Kiệt mới từ ngoài về, nhưng lòng bàn tay anh rất ấm.
Sắc đỏ lan dần từ vành tai xuống hai gò má cậu, dù Lục Kiệt trông có vẻ đang tức giận, nhưng cậu chẳng thấy sợ hay buồn, ngược lại còn thấy… vui.
Dung Sơ lập tức sững người.
“Sao lại không nói gì vậy?” Có vẻ như Lục Kiệt đã thật sự giận rồi, anh nhéo một cái lên mắt cá chân của Dung Sơ.
Chỗ ấy nhạy cảm, cảm giác ê ẩm lập tức lan dần từ cổ chân lên, khiến bắp chân của Dung Sơ giật nhẹ một cái. Mặt cậu nhanh chóng đỏ bừng bừng, vừa lắc đầu: “… Thầy Lục đừng giận mà, em không bị cảm cũng không bị lạnh đâu ạ.”
Vừa nghĩ có phải đầu óc mình bị hỏng rồi hay không?
Tại sao lại đột nhiên cảm thấy vui vẻ như thế?
Là bởi vì Lục Liệt quan tâm tới mình sao?
Những lời Lục Kiệt vừa nói là đang quan tâm tới mình sao?
Cậu cảm thấy chắc là bản thân không hiểu sai đâu.
Lục Kiệt cười gằn, “Thế sao người em lại lạnh thế này?”
“Không đâu, chỉ có cổ chân lạnh thôi ạ, những chỗ khác đều ấm mà.” Sợ thật sự sẽ chọc cho Lục Kiệt tức giận, Dung Sơ vội vàng giải thích, mong chứng minh được bản thân mình không bị lạnh.
Lục Kiệt nhướn mày, trông như muốn nghiêm túc tranh luận với cậu, “Chỗ nào ấm?”
Mặt Dung Sơ lại càng đỏ tợn, chân khẽ động đậy một chút, giọng nhỏ xíu: “Thầy Lục, anh đưa tay lên một chút là sẽ thấy ấm mà.”
Lời vừa dứt thì lực ở cổ chân cũng được buông lỏng.
Dung Sơ mở to hai mắt.
Tay của Lục Kiệt thật sự đã luồn vào trong ống quần, chạm vào bắp chân cậu.
Dường như Lục Kiệt chỉ muốn kiểm chứng lời cậu, lòng bàn tay anh chạm vào bắp chân nhưng làm động dậy, chỉ đang thử nhiệt độ, rồi khẽ ‘ừ’ một tiếng, “Đúng là ấm hơn so với cổ chân.”
Nói xong Lục Kiệt cũng không thu tay về, giọng điệu thì đã dịu hơn trước nhiều. Thấy Dung Sơ cứng đờ người không dám nhúc nhích, anh vừa dùng tay nắm lấy bắp chân cậu, vừa hỏi: “Trên người cũng ấm đấy chứ?”
Không cho cậu chút giáo huấn thì e là lần sau Dung Sơ cũng chẳng nhớ đâu.
Trời lạnh như thế mà lại ngủ ở đây, chăn cũng chịu đắp vào.
“Ấm, ấm ạ.” Dung Sơ gần như nói không thành tiếng.
Lòng bàn tay thô ráp của Lục Kiệt vẫn dán trên da nơi bắp chân cậu mang theo cảm giác ngưa ngứa, lại giống như không chỉ đơn giản là ngứa nơi bắp chân.
Thế này so với nắm tay hay ôm nhau thì thân mật hơn nhiều…. Khiến cho cậu càng khó xử hơn.
Nhưng cậu lại không hề bài xích nó.
Lục Kiệt ‘ồ’ lên, “Thế để tôi chạm thử một chút xem nào?”
Bị cọ một cái, Dung Sơ giật mình, run chân lùi về sau, bàn chân dẫm dưới đất đã căng tới mức mu chân cũng cứng đờ, “…. Chạm vào chỗ nào ạ?” Giọng nhỏ tới mức Lục Kiệt gần như không nghe rõ.
Nếu cứ tiếp tục thế này, Lục Kiệt sợ là bản thân sẽ không thể khống chế được nữa, huống hồ Dung Sơ còn chẳng biết từ chối anh.
Lục Kiệt nhướn mày, anh nghiêng người kề sát đến bên tai Dung Sơ, “Không sờ vào chỗ nào trên người em hết, vừa rồi chỉ muốn dạy dỗ em chút thôi, tôi cũng không giận thật, hơn nữa…” Lục Kiệt nói tới đó thì ngừng lại một chút, “Em quay đầu nhìn đi, lúc trên đường về nhà tôi đã nhận được điện thoại của tổ sản xuất, bọn họ muốn quay một đoạn teaser. Tôi nghĩ khuya thế này rồi chắc là em đang ngủ nên định từ chối, nhưng bên tổ sản xuất lại bảo là không sao, quay ở tại nhà mình…. Thế nên tôi dẫn họ theo rồi.”
Cả người Dung Sơ sững lại, cậu quay đầu ra nhìn.
Quả nhiên là ở phía sau có thêm mấy người, có người vác máy quay còn đeo thẻ tên…. Không giống lúc quay phim, hoàn toàn không đánh sáng hay gì cả.
Vừa nãy toàn bộ lực chú ý của cậu là ở trên người Lục Kiệt, không hề nhận ra.
Thế nên, tất cả những điều mà Lục Kiệt vừa làm đều là đang diễn?
Chẳng hiểu vì sao người Dung Sơ lại lạnh đi, lần này là thật sự lạnh.
Diễn xuất của Lục Kiệt giỏi thật.
Dung Sơ ngây ngốc đối diện với ống kính máy quay, người quay phim đang thao tác máy cũng gật đầu với cậu.
Biểu cảm Dung Sơ khựng mấy một nhịp rồi cậu gượng gạo kéo khóe môi lên, sau đó nhanh chóng quay đi, cụp mắt xuống, sợ biểu cảm thiếu tự nhiên của mình sẽ bị quay trúng.
Lục Kiệt ngẩng lên nhìn về phía tổ sản xuất: “Đã quay xong chưa?”
Người phụ trách vội đáp: “Đã quay xong rồi ạ, cả đoạn này đều được dùng phải không ạ?”
Bọn họ vốn chỉ định theo Lục Kiệt về nhà để quay một đoạn tình hình ở nhà anh. Từ trước tới nay Lục Kiệt chưa từng tham gia show giải trí hay chương trình nào tương tự vậy, nhưng fan của anh rất đông và cực kì ngóng để xem. Tổ sản xuất liền nghĩ trước khi phát trailer thì cho fan chút ngon ngào, biết hôm nay Lục Kiệt đi tuyển casting nên bọn họ đã đặc biệt chờ anh tan làm rồi mới tìm tới.
Không ngờ lại nhận được thu hoạch bất ngờ.
Mấy cái màn tình cảm trước ống kính trong những mùa trước giả dối ra sao, họ còn lạ gì, teaser toàn phải quay đi quay lại để diễn cho đạt hơn.
Nào có được hoàn toàn tự nhiên như cảnh vừa nãy chứ?
Không ngờ cặp đôi của Lục Kiệt lại là cặp bị coi là kém khả quan nhất, tỷ lệ vote ly hôn dẫn đầu bảng.
Tuy trong lòng tổ sản xuất cũng khá rõ, hôn nhân của Lục Kiệt chắc là giả thôi, nếu không thì làm sao có chuyện Lục Kiệt lại chủ động muốn lên show của bọn họ chứ? Lại còn là từ lúc mối quan hệ còn chưa bị khui ra.
Nhưng trong cái ngành này cũng có quy tắc của ngành, bọn họ cứ giữ kín mồm kín miệng, độ hot miễn phí như thế thì lý nào lại từ chối chứ.
Hơn nữa với tình hình hiện tại, thật giả lẫn lộn, cho dù là Lục Kiệt diễn giỏi hay là thật sự bộc lộ chân tình, thì mùa này của bọn họ chắc chắn sẽ lấy Lục Kiệt làm trọng tâm!
Lục Kiệt không trực tiếp trả lời mà hỏi ngược lại Dung Sơ: “Có thể phát hết được không?”
Đoán là đang diễn để cho tổ sản xuất thấy, Dung Sơ mím chặt môi gật đầu, ánh mắt lơ đãng chẳng biết đang rơi về nơi nao.
Lục Kiệt bật cười, giọng điệu hiền hòa: “Vậy cứ phát hết đi. Giờ cũng muộn rồi, chắc mọi người đều mệt rồi nhỉ.”
Tổ sản xuất sao lại có thể không hiểu được ý tứ của Lục Kiệt chứ, rõ ràng là muốn họ nhanh chóng rời đi, nên vội vội vàng vàng đáp ‘vâng vâng’, lại nói thêm mấy câu cảm ơn rồi lẹ làng vọt mất.
Bọn họ đi rồi, Dung Sơ mới rũ mắt rút bắp chân mình ra khỏi tay Lục Kiệt. Độ ấm từ lòng bàn tay biến mất, thay vào đó là gió lùa vào trong ống quần rộng, chắc là gió ở bên ngoài thổi vào lúc tổ sản xuất rời đi.
Dung Sơ ngồi dịch sang một bên, lại lần nữa ngẩng đầu nhìn Lục Kiệt: “Vậy thầy Lục cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ… Em về ngủ trước đây.”
Lục Kiệt khẽ cong ngón tay, “Tôi còn nghĩ em muốn tôi học đàn, giờ học cũng được đó, không thể để em chờ cả đêm vô ích được.”
Cậu đâu phải vì chuyện dạy đàn mà chờ Lục Kiệt đâu.
Chẳng qua là có nói thì cũng chả có nghĩa lý gì, Dung Sơ vội cười cong cong đôi mắt: “Đã muộn lắm rồi ạ, thầy Lục đi nghỉ sớm một chút đi.”
Lục Kiệt ‘ừm’ một tiếng hơi tiếc nuối, thế nhưng cũng không thuyết phục tiếp, “Ngủ ngon.” Giống như câu vừa rối cũng chỉ là thuận miệng nên mới nói thôi.
“Thầy Lục ngủ ngon ạ.”
Lục Kiệt ngồi xổm trước sofa nhìn theo bóng lưng gấp rút rời đi của Dung Sơ, tay chống lên cằm, ngón tay nhịp khẽ, ánh nhìn đầy ẩn ý.
Bất cứ việc gì cũng không thể nóng vội, dọa người ta chạy mất thì lại hại nhiều hơn lợi.
Một lát sau anh cũng đứng dậy đi vào bếp.
–
Trở về phòng ngủ, Dung Sơ đi vào phòng tắm vốc nước lạnh lên rửa mặt.
Cậu không hiểu vì sao bản thân lại chẳng thấy vui khi biết Lục Kiệt đang diễn… Vốn từ trước đến giờ đều là diễn cả mà.
Tắm rửa xong, Dung Sơ chẳng còn buồn ngủ nữa.
Trong phòng quá yên tĩnh, khi tắt đèn đi thì trong đầu Dung Sơ lại hiện ra hình ảnh Dung Tinh đột ngột lao ra từ trong bóng tối, trùng lặp với cơn ác mộng mà cậu đã mơ thấy lúc ngủ trên sofa.
Nhắm mắt vào thì lại thấy hình ảnh Lục Kiệt đang ngồi trước mặt, chồng chéo lên hình ảnh của Lục Kiệt đang an ủi cậu những lần trước.
Nhưng nghĩ tới Lục Kiệt, cậu lại cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Đáng tiếc tất cả đều là giả.
Đến khi show thực tế ấy kết thúc, có lẽ cậu cũng phải rời xa Lục Kiệt.
Nơi trái tim bỗng thấy chua xót.
Dung Sơ không thể phân rõ ra được đây là cảm giác gì.
Cậu vùi mình vào trong chăn, cố ép bản thân không được nghĩ linh tinh nữa. Nhưng cơn buồn ngủ còn chưa kịp tới, thì màn hình điện thoại đã sáng lên trong đêm.
[Thầy Lục]: Em đã ngủ chưa?
Dung Sơ nhìn thoáng qua rồi vội trả lời: [Chưa ạ]
Không biết Lục Kiệt muốn làm gì, Dung Sơ nhanh chóng xuống giường, đèn chưa kịp bật nên suýt là xỏ nhầm dép.
Chạy tới mở cửa thì thấy Lục Kiệt vẫn còn mặc nguyên bộ đồ hồi nãy, trong tay anh còn đang bưng một cái bát.
Mùi gừng nồng đậm tràn vào khoang mũi, Dung sơ ngây người mất mấy giây mới phản ứng lại được, Lục Kiệt khẽ cười, “Uống ít nước dừng để phòng cảm lạnh nhé. Em có bị dị ứng với gừng không?”
Dung Sơ lập tức lắc đầu rồi nhận lấy bát nước gừng, dưới ánh đèn của hành lang, cậu ngẩng đầu lên lại va phải ánh mắt của Lục Kiệt.
Trái tim bỗng đập hụt nửa nhịp.
Ngày hôm sau Dung Sơ chỉ có hai tiết buổi chiều, lúc cậu ra khỏi nhà thì Lục Kiệt đã tới Studio. Lục Kiệt ngủ bù nguyên một buổi sáng, Dung Sơ xuống nhà mấy lần cũng chẳng gặp được anh.
Nhưng ở trên bàn lại để sẵn một phần nước gừng mới pha.
Uống xong nước gửng, Dung Sơ do dự một lúc rồi cũng chụp lại cái bát không gửi sang cho Lục Kiệt.
[Dung mama]: Cảm ơn nước gừng của thầy Lục, nhờ vậy mà em không bị cảm đó ạ.
Có lẽ Lục Kiệt đang được nghỉ, anh trả lời rất nhanh, một sticker xoa đầu mèo được gửi tới, ý muốn nói là rất ngoan.
Vành tai Dung Sơ lại hơi hồng lên. Cậu lén lút lưu sticker đó vào bộ sưu tập.
Không lâu sau đó, tài khoản Weibo đã lâu không được cập nhật của Lục Kiệt lại đăng một bài mới.
Là ảnh của một cái bát từng đựng đồ uống gì đó nhưng đã cạn sạch.
Kèm chú thích: [Trời lạnh rồi nhớ uống nhiều nước ấm nhé]
Bình thường Lục Kiệt rất ít khi lên sóng, Weibo của anh đều là Hứa Xuyên đăng thay, ngoại trừ tấm ảnh chụp cây lần trước, bên trên đó là bài chia sẻ lại mà Hứa Xuyên dùng tài khoản anh để tuyên truyền cho [Nhật ký kết hôn mùa 3], còn lại là bài có tag Cao Vinh.
Dù rằng Cao Vinh bây giờ đã gần như mất hút khỏi giới giải trí, nhưng hai bài Lục Kiệt đăng lên Weibo để bệnh vực cho Dung Sơ thì vẫn chưa được xóa đi.
Mà giờ đột nhiên anh lại đăng một tấm ảnh đời thường thế này, fan lập tức sôi trào.
Cuối cũng cũng không phải bài liên quan đến chuyện yêu đương rồi!
[Chồng ơi!!!]
[Trời lạnh rồi mặc thêm quần áo nào!!!]
[Mong chờ phim mới a a a a a a a]
[Tôi có một suy đoán táo bạo, cái bát canh đó là người ấy nấu cho Lục Kiệt phải không?]
Bình luận này vừa được đăng lên đã bị lao vào chửi hội đồng, dù sao thì dưới Weibo cá nhân của Lục Kiệt vẫn là fan-only chiếm đa số, tuy phần lớn fan đã chấp nhận việc Lục Kiệt kết hôn, nhưng không thể chấp nhận được việc có người khác xuất hiện trên lãnh địa riêng của Lục Kiệt.
Phải nói rằng người này đoán thì đúng đó, nhưng chỉ đúng được có một nửa.
Chỉ chốc lát sau, Lục Kiệt đã nhấn thích bình luận ấy, khiến nó lập tức leo lên top đầu.
[? ? ?]
[Tôi muốn thoát fan!!]
[Bình tĩnh đi, Lục Kiệt đâu phải minh tinh lưu lượng, anh ấy không kiếm cơm bằng fan vợ với fan bạn gái đâu]
Mà chính cái lượt ấn thích bình luận đó càng giống như là Lục Kiệt đang nhắc nhở bọn họ rằng, chuyện anh đã kết hôn là sự thật.
Ngay lúc fan đang nháo nhào, teaser của [Nhật ký kết hôn mùa 3] đã được đăng tải.
Tổ chương trình hành động rất nhanh, ngày hôm qua vừa quay teaser, họ thức cả đêm để biên tập chỉnh sửa, hôm nay đã đăng lên, cũng coi như là đã bắt được độ hot thảo luận, dù sao thì show cũng sắp lên sóng rồi.
Chỉ là không biết có phải là cố tính đăng lên ngay sau bài Weibo của Lục Kiệt hay không.
Fan của Lục Kiệt nén đau, bấm mở link teaser của Lục Kiệt và Dung Sơ.
Thấy ở cảnh mở đầu là căn nhà mà Lục Kiệt chưa từng đăng bất kì một tấm ảnh nào về nó thì họ lập tức kích động!
Trời có vẻ đã rất kuya, ống kính theo bước chân Lục Kiệt trở về nhà. Tầng một vốn đang tối om được Lục Kiệt mở đèn liền bừng sáng.
Ban đầu ống kính còn bám theo Lục Kiệt, nhưng hình như Lục Kiệt đột nhiên thấy cái gì đó nên đã rẽ sang hướng, đi về phía sofa.
Đợi một lát, bọn họ mới thấy có một người ngồi dậy trên ghế sofa.
Một mái tóc xù lên vì nằm ngủ, đang quỳ trên ghế, gương mặt xinh đẹp ngẩng lên nhìn Lục Kiệt, tay nắm lấy vạt áo anh, chẳng biết hai người đang nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt của Dung Sơ thì hình như đang làm nũng, vành tai cũng đỏ hết cả lên.
Bởi vì tổ sản xuất đã chèn nhạc vào nên họ hoàn toàn không nghe được hai người đang nói gì, nhưng cái bầu không khí sau khi thêm nhạc vào thì….
[Đậu má chị dâu ngọt ngào đáng yêu quá a a a a a a !!]
[?? Lầu trên đừng tưởng tao không thấy mày ban nãy còn la làng đòi thoát fan đấy nhé]
[Diễn thôi, nhìn cặp nhà bên Quan Thứ kìa, ngại gần chết, bạn đời của tên đấy còn quên cả lời thoại ha ha ha ha ha chỉ có thể nói là diễn xuất của Lục Kiệt quá đỉnh rồi]
[Diễn thì làm sao? Tôi thích xem diễn đó! Ai mà thèm xem mấy cái cảnh sinh hoạt gia đình cãi nhau lum la! Phải xem phim thần tượng chứ!]
[Không sao tôi vote hai người đó ly hôn, mấy cái cặp càng tỏ ta ngọt ngào thì ly hôn càng nhanh, tham khảo cái cặp mùa 1 đi]
[Đáng yêu ghê!! Này là đang chờ Lục Kiệt về đúng không? Có phải trái tim thầy Lục đã tan chảy rồi không? Bảo sao hôm nay không nhịn được mà show tình cảm! Cho tôi một bạn đời như vậy rồi còn được ở biệt thự cao cấp thì tôi cũng chịu!]
[Hèn chi lại tự nhiên đăng Weibo, hóa ra để phối hợp tuyên truyền, tôi yên tâm rồi!]
“Bên tổ chương trình có liên hệ trước với cậu à?” Hứa Xuyên nhân tiện đi ngang qua phòng nghỉ thì vào nói chuyện với Lục Kiệt luôn. Thấy tình hình hiện tại trên mạng, hắn cực kì hài lòng, càng hài lòng hơn nữa là Lục Kiệt đã biết chủ động phối hợp tuyên truyền.
Lục Kiệt với biểu cảm sâu xa, “Thật ra thì không, bọn họ cũng không nói với tôi là hôm nay sẽ đăng teaser.”
Nếu không thì anh đã chẳng chọn đúng lúc này để đăng Weibo.
Hứa Xuyên lập tức cảnh giác: “Vậy ban nãy cậu đăng Weibo làm gì?”
Biết ngay là Lục Kiệt đâu có tốt tính như vậy chứ, hắn nghĩ một chút rồi thử dò hỏi: “Đấy là nước gừng Dung Sơ nấu à?”
Thật sự là show tình cảm sao?
Nhưng hắn có bảo Lục Kiệt phải làm fan-service đâu!
“Không phải.”
Hứa Xuyên thả lỏng cảnh giác.
Lục Kiệt chỉ hơi nhướn mày chứ không định giải thích thêm.
Dung Sơ hoàn toàn vẫn chưa biết chuyện đang xảy ra ở trên mạng. Cậu vừa đến lớp chưa lâu, thì có một người bạn đi tới đưa cho cậu một cái hộp được gói rất đẹp.
Dung Sơ ngẩn ra, người bạn vội giải thích: “Là có một người vừa mới nhờ tôi đưa cho cậu, cậu ta nói rằng mình là fan của cậu.”
Fan của cậu?
Sao cậu lại fan?
“Cậu có quen người đó không?” Dung Sơ cũng không muốn nhận đồ từ người lạ.
“Tôi không quen, nhưng cậu ta bảo cậu có quen.”
Người mình quen?
Cảm ơn bạn học, Dung Sơ ôm cái hộp trở về chỗ của mình. Cái hộp rất nhẹ, Dung Sơ không mở nó ra luôn, nếu có thể tìm được người gửi thì cậu muốn trả lại đồ cho đối phương.
Tan học, Dung Sơ lại đến văn phòng của cô giáo để thảo luận về chuyện bài luận kia. Hôm nay kết thúc sớm hơn, khi đi về thì trời vẫn còn sáng.
Lúc cậu về đến nhà thì cũng trùng hợp Lục Kiệt đang ở dưới tầng.
Thấy anh, Dung Sơ liền dừng bước, “Hôm nay thầy Lục không có việc khác nữa ạ?”
Lục Kiệt nhướn mày nhìn cái hộp Dung Sơ đang ôm trong lòng, “Sao nghe như là em đang mong tôi về nhà muộn vậy nhỉ?”
“Không phải đâu ạ…” Dung Sơ nhanh chóng phủ nhận. Thấy Lục Kiệt mỉm cười, Dung Sơ liền mím môi, chắc là anh lại đang trêu cậu rồi.
Nhưng nhờ thế mà cậu lại thấy vui vẻ.
Khóe môi Lục Kiệt cong lên, hờ hững hỏi: “Quà của bạn tặng em à?”
“Không ạ.” Dung Sơ để cái hộp lên bàn trà, “Là từ một người tự xưng là fan của em.”
Đến giờ cậu vẫn chưa nghĩ ra được đối phương có thể là ai. Người cậu quen không nhiều, nhưng chẳng ai lại đi làm mấy cái kiểu nặc danh thế này cả… Chẳng lẽ là Mạnh Nhất Chu?
Lục Kiệt hơi nhướn mày, “Fan?”
Vừa dứt lời, đột nhiên điện thoại anh lại đổ chuông, là cuộc gọi của Hứa Xuyên.
“Dung Sơ có đang ở cạnh cậu không? Tôi gửi cho cậu mấy tấm ảnh, tốt nhất là đừng có xem trước mặt cậu ấy.” Giọng của Hứa Xuyên ở bên kia rất nghiêm túc.
Lục Kiệt ngẩng đầu lên nhìn Dung Sơ một cái, thấy cậu vẫn đang nhìn cái hộp thì liền đáp: “Tôi biết rồi.’
Nói xong liền mở ảnh mà Hứa Xuyên cái tới.
Là vài ảnh chụp màn hình một tài khoản Weibo cá nhân.
[Hôm nay Dung Sơ đã chết chưa?]
[Tao đã bảo mày rời xa Lục Kiệt sao mày không nghe lời tao?]
[Món quà tao tặng, mày đã nhận được chưa?]
Lục Kiệt nheo mắt nhìn về cái hộp trên bàn trà.
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 30: “……….Chạm vào chỗ nào ạ?”
10.0/10 từ 23 lượt.
