Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 15: “Có được không?” – “Lát nữa tôi có thể sẽ ôm em.”
Đúng là Dung Sơ cảm thấy bị ngượng tay, dù sao cũng đã rất lâu rồi cậu không động đến đàn, không có cách nào khôi phục được xúc cảm tay chỉ trong vào chốc lát.
Thế nhưng cậu vẫn đàn hết cả bài.
Ban đầu cậu không hát vì sợ mình sẽ đàn sai.
Nhưng tới giữa bài, đột nhiên Dung Sơ lại nhớ về khoảng thời gian mình mới mua đàn guitar, cậu ngồi bên giường, cầm bản nhạc mà giáo viên đưa, học từng chút từng chút một, cảnh tượng ấy đã khắc sâu vào tận trong xương tủy.
Dung Sơ chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Lục Kiệt đang ngồi cách đó không xa.
Cậu không kìm lòng được mà nở một nụ cười với Lục Kiệt, rồi cất giọng hát theo giai điệu.
Vẫn là bài hát khi nãy, Lục Kiệt đã nghe qua một lần, nhưng lần này có thêm nhạc đệm, dường như nó đã trở nên sinh động hơn rất nhiều.
Cái sinh động không phải là bài hát ấy, mà chính là Dung Sơ.
Đôi mắt xinh đẹp của cậu trai nhìn thẳng vào anh.
Khi bài hát kết thúc, Dung Sơ vẫn ôm đàn guitar, vẫn còn chưa hồi thần.
Đã rất lâu rồi không chơi, có mấy chỗ bấm sai vài âm, thậm chí là còn hát nhầm lời.
Nhưng Dung Sơ vẫn cảm thấy rất vui vẻ.
Cảm giác đã lâu rồi không còn được thấy, nay lại nảy lên trong tim cậu, từng nhịp, từng nhịp nảy đầy mạnh mẽ.
Dung Sơ ôm guitar bước xuống sân khấu, đi tới trước mặt Lục Kiệt, cậu hít vào một hơi thật sâu, “….. Thầy Lục.”
Cậu nâng mắt lên, để lộ con ngươi sáng trong rạng ngời, nơi ấy phản chiếu lại hình ảnh thu nhỏ của Lục Kiệt.
Đôi gò má cũng phơn phớt hồng.
Bờ môi có hơi khô, Dung Sơ khẽ đưa đầu lưỡi ra l**m một chút.
Ánh nhìn của Lục Kiệt ngưng lại trong giây lát, rồi anh cầm một ly rượu trên quầy bar đưa cho Dung Sơ, “Thầy Dung giỏi thật đấy.”
Khuôn mặt Dung Sơ càng đỏ hơn, cậu nhận lấy ly rượu, có hơi do dự không biết có nên uống nó hay không, quả thật là cậu rất khát, nhưng cậu lại không uống được rượu.
Cũng không phải là không uống được, cậu có thể uống một ly, nhưng sau một ly đó thì cậu sẽ gục.
“Trong đó là nước, nước sạch đấy.” Lục Kiệt nhìn cậu, mỉm cười nói.
Dung Sơ khẽ ‘à’ một tiếng rồi uống sạch ly nước, khóe môi còn đọng lại chút nước nhưng cậu chẳng để ý.
Cậu đặt lại ly nước lên quầy bar rồi mới quay sang nhìn Lục Kiệt, “Thầy Lục có phải muốn em làm chuyện gì đó không?”
Lục Kiệt nhướn mày, “Em đoán ra rồi à…” Anh nói rồi liền khịt mũi cười, “Đúng là có chút chuyện cần em giúp, diễn viên đóng vai ca sĩ trong quán bar đột nhiên có vấn đề.”
Ánh mắt của Dung Sơ lộ ra vẻ khó hiểu.
Lục Kiệt thong thả nói: “Cậu ta hỏi xin phương thức liên lạc của tôi ngay tại đây.”
Đôi mắt Dung Sơ từ từ mở lớn.
Ngón tay Lục Kiệt gõ nhẹ lên chiếc ly mà Dung Sơ vừa đặt lại quầy bar, chút nước còn đọng lại trên thành ly cũng theo nhịp gõ của anh mà trượt dọc xuống, chứ không giống giọt nước vương ở khóe môi của Dung Sơ, dần dần hòa vào sắc môi cậu không còn phân biệt nổi nữa.
“Nhưng em yên tâm, tôi không cho cậu ta phương thức để liên lạc đâu.” Lục Kiệt giống như đang giải thích với Dung Sơ vậy.
Dung Sơ hơi hé miệng.
Cho dù có cho thật thì cũng chẳng sao, Lục Kiệt và cậu có phải là kết hôn thật đâu.
Lục Kiệt thấy Dung Sơ cứ mấp máy môi, nên anh cũng không tiếp tục trêu cậu nữa, mà nói chuyện khác: “Cậu ta quá thiếu chuyên nghiệp nên Lương Tốn đã đuổi đi rồi, giờ vẫn đang tìm người để thay thế. Lương Tốn là cái tên thích săm soi, dù chỉ là một vai diễn không lộ mặt nhưng cũng yêu cầu phải là một người đẹp, phải biết đàn biết hát, nên tôi đã nghĩ ngay đến em, mới gọi em tới thử xem sao.”
Dung Sơ đã hiểu, nhưng cũng chưa hiểu, tại sao ngay từ ban đầu Lục Kiệt không hỏi thẳng xem cậu có đồng ý hay không.
“Anh có thể hỏi trực tiếp em luôn mà thầy Lục.”
Lục Kiệt khẽ cười, “Nếu tôi hỏi thẳng em, em ngoan như vậy, có phải sẽ đồng ý luôn đúng không?”
Dung Sơ có hơi sững người, cậu gật đầu.
Lục Kiệt là cấp trên của cậu, cho dù việc anh bảo là việc cậu không muốn làm, nhưng chắc là cậu cũng sẽ không từ chối.
“Theo những gì tôi được biết, năm cấp ba em đột ngột chọn từ bỏ kì thi nghệ thuật, mà chuyện gì thì cũng đều có nguyên nhân của nó cả.” Lục Kiệt nói rồi uống một ngụm nước, ra hiệu cho Dung Sơ ngồi xuống.
Dung Sơ vẫn ôm cây đàn guitar, cậu biết mình có thể đặt nó trở về chỗ cũ, nhưng bản thân lại có phần lưu luyến.
Nghe Lục Kiệt nói, vẻ mặt Dung Sơ có thoáng kinh ngạc, cậu vội giải thích, “Đó là vì em trai em bị bệnh.”
Dung Sơ hiếm khi kể chuyện trong nhà cho người khác nghe, kể cả là Mạnh Nhất Chu, Cậu cũng chưa từng chủ động kể về bệnh tình của Dung Tinh cho Mạnh Nhất Chu nghe.
Cậu thấy không cần thiết phải bày ra khó khăn của mình cho người khác thấy.
Chuyện này đối với Lục Kiệt thì chẳng tính là chuyện bí mật gì.
Nhưng có một sự kiện khác, thì nó hẳn là một bí mật, chuyện ấy ngoại trừ cậu và Dung Nguyên thì chẳng còn ai khác biết cả.
Dung Sơ ngẩng phất đầu lên.
Nhưng chuyện ấy Lục Kiệt căn bản không có khả năng biết được, anh không thể biết được chuyện Dung Nguyên đã đập vỡ cây đàn guitar của cậu.
Có lẽ vì biểu cảm của cậu quá rõ ràng, Lục Kiệt khẽ cười, “Em đừng nhìn tôi như thế, quả thật là tôi không biết đã có chuyện gì xảy ra, chẳng qua là… cái gì cũng có nguyên nhân của nó.”
Lục kiệt không nói thêm nữa, anh tiếp tục uống ly nước của mình, giống như là đang uống rượu vậy, uống rất chậm rãi.
Dung Sơ nhìn ngón tay với các khớp xương rõ ràng của anh, nhìn chiếc ly thủy tinh trong suốt, nước theo cử động tay của anh mà khẽ lay động, giống như nó đang trượt dọc xuống khớp tay anh vậy.
Không thể không thừa nhận, nếu Lục Kiệt trực tiếp nói cậu đi thay thế cho vai diễn ấy, Dung Sơ sẽ không từ chối, nhưng ở trong lòng cậu ít nhiều vẫn có sự miễn cưỡng, hoặc là lo lắng, sợ hãi, không có dũng khí.
Thế nhưng chính cách làm vòng vo của Lục Kiệt lại thần kỳ khiến cậu không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
Cũng dễ dàng tiếp nhận hơn.
Đột nhiên cậu cảm thấy, Lục Kiệt đúng là một người rất dịu dàng.
Tầm mắt của Dung Sơ chuyển từ tay của Lục Kiệt lên khuôn mặt anh, cậu dừng lại một chút rồi mới hỏi: “Thầy Lục, cảnh này thì bao giờ sẽ quay ạ?”
“Ngày mai.” Lục Kiệt đáp.
Dung Sơ gật đầu, cậu khẽ vuốt cây đàn guitar ở trong lòng, “Em có thể… luyện tập thêm một chút nữa không ạ?”
“Thế vậy tôi có thể làm khán giả của thầy Dung được không?”
Vành tai Dung Sơ đỏ bừng, cậu gật gật đầu, rồi lại quay về với vị trí ở trên sân khấu.
Cậu thấy hơi nóng nên cởi mũ ra, đặt lên chiếc ghế bên cạnh.
Toàn bộ gương mặt xinh đẹp lộ ra, nét mặt chăm chú giống như đang làm việc gì đó vô cùng quan trọng.
Lục Kiệt nói làm khán giả thì thật sự sẽ làm khán giả, trong lúc Dung Sơ luyện tập, anh không hề di chuyển, vẫn ngồi ở đó, giống như đang xem một buổi biểu diễn tuyệt vời.
Mãi đến khi điện thoại ở trong túi của Lục Kiệt rung lên, anh mới nhìn thời gian.
Đã hơn 8 giờ tối rồi.
Lục Kiệt nhướn mày, thấy Lương Tốn gửi tin nhắn cho mình.
Là một đoạn video, chính là đoạn quay Dung Sơ vừa đàn vừa hát.
Lương Tốn: [Cậu xem vẻ mặt của cậu đi.]
Lục Kiệt tua ngược lại xem đoạn có mình ở trong khung hình, rồi gửi cho Lương Tốn một dấu hỏi chấm.
Lương Tốn: [Diễn xuất chân thực quá]
Lương Tốn vốn còn định nói là ánh mắt anh sao lại thâm tình thế, nhưng mà ngẫm nghĩ thì lại thôi bỏ đi, cái tên Lục Kiệt này thì có nhìn chó cũng thâm tình cơ mà.
Y quay xong video rồi lại vội vàng đi sang phim trường ở bên cạnh để quay tiếp, bận rộn tới tận bây giờ, kết quả thấy Lâm Trác vẫn đang loanh quanh ở phim trường bên này, thế là biết ngay hai người kia vẫn chưa rời đi.
Lương Tốn không nhịn được, lại mở cái video Dung Sơ vừa đàn vừa hát mà xem đi xem lại mấy lần.
Dung Sơ rất đẹp, lại còn biết hát, biết chơi nhạc cụ.
Nếu cậu không phải người của Lục Kiệt, thì đây đúng là đang nhảy disco trên gu thẩm mỹ của Lương Tốn mà (*).
(*) Nguyên gốc là ‘’ Đây là một cách nói hài hước trên mạng TQ ý chỉ việc đẹp đến mức người ta muốn nhảy nhót vì hợp gu.
Lương Tốn thở dài một cái, nén lại nỗi đau lòng gửi video cho Lục Kiệt.
Lục Kiệt: [Xóa đi]
Lương Tốn: [??? Tôi tốt với cậu như thế mà cậu đối xử với tôi thế à?]
Ngón tay của Lục Kiệt khẽ động đậy: [Trong máy tính của tôi vẫn còn ảnh cậu tè dầm hồi đi học]
Lương Tốn: [Cậu cmn có còn là người không hả?]
Vài giây sau: [Xóa rồi!]
Lục Kiệt không trả lời tin nhắn nữa.
Anh cất điện thoại, vừa ngẩng đầu lên vừa đúng lúc thấy Dung Sơ dùng tay trái của mình nắm chặt các ngón tay phải.
Lục Kiệt đứng dậy.
Luyện tập quá lâu nên ngón tay của Dung Sơ đau nhức dữ dội, thật ra là lâu rồi cậu mới lại phải chịu sự đau đớn như thế, nhưng điều ấy lại khiến người ta thấy phấn khích.
Cậu nghỉ ngơi một lát, đang định tiếp tục thì một bóng người đã phủ xuống tạo thành mảng tối.
Dung Sơ ngẩng đầu.
Lục Kiệt đã đứng trước mặt cậu.
“Phải đi rồi ạ?” Dung Sơ chớp một cái nhìn anh, trong ánh mắt mang theo sự luyến tiếc.
Lục Kiệt cười khẽ, “Bên Lương Tốn cũng sắp kết thúc công việc rồi.”
Dung Sơ đành quyến liếc đứng dậy, bỏ đàn guitar xuống, cậu đang định lấy cái mũ để ở ghế bên cạnh thì bàn tay người kia đã nhanh hơn cậu.
Dung Sơ ngạc nhiên, cậu thu tay về, có hơi bối rối mà nhìn anh.
Lục Kiệt cầm mũ lên đội giúp cậu, còn ấn nhẹ vành mũ xuống.
Hai bên vành tai Dung Sơ phiếm hồng, cậu lẽo đẽo đi theo Lục Kiệt ra ngoài.
Trời bên ngoài đã tối, Dung Sơ lúc này mới thấy ngại ngùng vì đã khiến Lục Kiệt phải chờ mình lâu như thế, vừa lên xe cậu đã chủ động nói, “Thầy Lục, để em mời anh bữa tối.”
Lục Kiệt có hơi bất ngờ, “Mời tôi ăn gì thế? Trên tầng thượng của khách sạn có một nhà hàng được đánh giá rất tốt đấy.”
Dung Sơ chẳng hề nghĩ ngợi gì đã đáp, “Vậy ăn ở đó đi ạ.”
Lục Kiệt làm biểu cảm ‘Em chắc chứ?’.
Dung Sơ cũng bị ánh mắt anh làm cho do dự, liền lấy điện thoại ra tra thử giá của nhà hàng trên khách sạn.
Dãy giá với năm con số sau tên mỗi món ăn làm cậu sững người mất vài giây. Món đắt nhất mà cậu từng ăn cũng chỉ có giá bốn chữ số thôi.
Nhưng đối với Lục Kiệt thì như thế này chắc cũng là bình thường.
Dung Sơ hít vào một hơi, lại chợt nghe thấy tiếng Lục Kiệt khẽ cười.
“Sao tôi nói cái gì em cũng nghe theo hết vậy.” Tâm trạng của Lục Kiệt hình như rất tốt.
Đây cũng không phải lần đầu tiên Dung Sơ nghe Lục Kiệt bảo mình vâng lời, cậu vô thức muốn phản bác lại, nhưng lại chẳng biết phản bác làm sao.
Bởi vì Lục Kiệt là người đầu tiên nói cậu ngoan.
Trước đây Dung Nguyên chỉ toàn nói cậu là đứa không vâng lời, còn với những kí ức ít ỏi còn sót lại về mẹ, thì mẹ cũng nói cậu là đứa nghịch ngợm thích gây chuyện.
Có lẽ vì Lục Kiệt là sếp của cậu, chẳng ai lại không nghe lời sếp cả.
Dung Sơ nghĩ vậy.
Cậu mím môi, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi Lục Kiệt, “Lần này có thể không nghe theo được không ạ?”
Lục Kiệt nhướn mày, anh đang định nói gì đó thì tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên giữa không gian chật hẹp này.
Là điện thoại của Hứa Xuyên.
Vừa nhấc máy, giọng nói cực kì phẫn nộ của Hứa Xuyên từ bên kia đã truyền tới, “Cái thằng Cao Vinh ngu xuẩn kia bán chuyện cậu với Dung Sơ ở chung một khách sạn cho bọn blogger rồi, nói là cậu bao nuôi nghệ sĩ mới.”
Dung Sơ sửng sốt, vội vàng mở Weibo lên.
Quả nhiên là cụm từ khóa ‘Lục Kiệt bao nuôi’ đã lên top hot search.
Người đăng bài tự xưng là nhân viên khách sạn, nói tận mắt nhìn thấy Lục Kiệt ra vào khách sạn với một chàng trai trông rất xinh đẹp.
Ngoài ra thì không có đăng kèm theo hình ảnh gì.
Có thể là vì Cao Vinh chẳng chụp được gì hết, dù sao gã cũng đâu có thật sự thấy Lục Kiệt xuất hiện chung với Dung Sơ.
Nhưng tài khoản blogger này trước đây đã từng khui ra được không ít tin lớn, độ tin cậy rất cao, thêm nữa dạo gần đây Lục Kiệt lại dính quá nhiều scandal nên giờ chỉ cần là tin liên quan tới anh, thì độ nóng của đề tài sẽ rất cao, không quan trọng là thật hay giả. Có điều tin này thì khả năng lớn là do Cao Vinh bỏ tiền để mua độ hot.
[Tốt thôi, hiên tại Lục Kiệt có bị tung ra tin gì thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên nữa]
[Ảnh đâu? Tôi muốn xem ảnh! Mạng của dân ăn dưa thì cũng là mạng! Bọn tôi chỉ thích hóng chứ bọn tôi không bị ngu! Không có ảnh thì tin thế nào được!]
[Bị thần kinh à, Lục Kiệt ra mắt bao nhiêu năm như vậy còn chưa bao giờ dính tới tin yêu đương giờ lại còn bảo bao nuôi, nói anh ta yêu đương thì còn đáng tin hơn là bao nuôi]
[@ LụcKiệtStudio có thể thôi cmn cái trò giả chết này đi được không]
[Lục Kiệt cút khỏi giới giải trí Lục Kiệt cút khỏi giới giải trí Lục Kiệt cút khỏi giới giải trí]
Dung Sơ tiếp tục báo cáo mấy cái bình luận chửi rủa kia.
Lục Kiệt cầm điện thoại, nghiêng đầu thấy Dung Sơ đang cau mình nhìn chằm chằm vào màn hình, gương mặt đầy tức giận, ngón tay thì không ngừng chọc chọc xuống điện thoại. Lục Kiệt cong cong khóe môi, giọng điệu của anh như chẳng để tâm mấy, “Vậy thì không phải là nên cảm ơn cậu ta đã giúp chúng ta tạo độ hot à?”
Hứa Xuyên cười lạnh, “Chắc là nó chưa tra ra được Dung Sơ là ai, nếu không thì đã đăng ảnh từ lâu rồi. Tôi thấy cái loại người như thế là phiền nhất, nó phả hỏng hết kế hoạch anh đây chuẩn bi kĩ lưỡng rồi.” Hứa Xuyên bị cái chứng OCD, bình sinh ghét nhất là việc kế hoạch tinh vi của mình được nửa đường lại bị kẻ khác quấy phá.
Vốn hắn còn chưa tính sẽ công khai chuyện tình cảm của Lục Kiệt sớm thế, nhưng giờ Cao Vinh chen ngang như vậy, chắc chắc là phải tung ra chút tin tức trước thời hạn thôi.
“Tôi gọi thợ săn ảnh tới rồi, lát cậu với Dung Sơ tự liệu mà diễn đi, những chuyện khác thì không phải lo.”
Lục Kiệt khẽ ‘ừm’, “Thì vốn tôi cũng không định lo mà.”
Hứa Xuyên: “……”
Dung Sơ nghe thấy tiếng cúp điện thoại, lập tức ngẩng đầu lên, vẫn còn đang hơi tức giận mà hỏi Lục Kiệt, “Thầy Lục, giờ chúng ta phải làm thế nào?”
Cậu chưa từng trải qua mặt tối của giới giải trí, không ngờ Cao Vinh lại là loại hèn hạ đến thế, rõ ràng là biết trong tay người khác đang có bằng chứng về gã, nhưng gã vẫn cố tình làm ra những chuyện thế này.
Lục Kiệt nhướn mày, không biết là vô tình hay cố ý, mà liếc sang Lâm Trác đang ngồi ghế phụ, sau đó mới xoay người ghét sát vào tai Dung Sơ, “Lát nữa tôi có thể sẽ ôm em.” Anh dừng một chút, kéo nhẹ vành mũ của Dung Sơ để cậu đối diện với mình, “Có thể không?”
Lục Kiệt cúi rất sát, bên trong xe vừa kín lại cực kì yên tĩnh.
Dung Sơ có thể nghe rõ được cả tiếng tim đập và nhịp thở.
Cậu như nín thở, vành tai đỏ ửng, “Vâng, được ạ.”
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 15: “Có được không?” – “Lát nữa tôi có thể sẽ ôm em.”
10.0/10 từ 23 lượt.
