Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 13: Tình cảm sâu đậm – “Vậy đêm nay nhất định là cậu ta sẽ mất ngủ rồi”
Tới tận khi bị hạn chế việc báo cáo các vi phạm, cơn tức trong lòng Dung Sơ vẫn chưa tiêu tan được, nhưng chẳng còn cách nào cả, bởi những bình luận ấy cứ ùn ùn kéo tới không ngừng.
Chỉ có thể dùng sự thật để phản bác bọn họ mới được thôi.
Dung Sơ dứt khoát không đọc nữa, mà chuyển sang trang Weibo cá nhân của Lục Kiệt.
Bài đăng mới nhất là hai bức ảnh về cây Đậu Ban Lục mà Hứa Xuyên đã chụp hôm qua.
Sau khi được Hứa Xuyên P qua, thì hai chậu Đậu Ban Lục vốn đã xanh tươi tràn đầy sức sống giờ nhìn lại càng đáng yêu hơn.
Ngón tay Dung Sơ khẽ động đậy, bấm lưu lại.
Vừa mới lưu xong, thì đột nhiên Wechat nhảy ra một tin nhắn, là từ Lục Kiệt: [Em đang làm gì vậy?]
Dung Sơ đoán Lục Kiệt có thể muốn cậu qua phim trường, không dám để chậm trễ công việc, Dung Sơ vội vàng trả lời: [Đang ăn cơm ạ!]
Thầy Lục hỏi: [Ăn gì thế?]
Dung mama: [Mỳ thịt bò ạ (1)]
Cậu vừa gửi tin nhắn đi, thì chủ quán cũng bưng hai bát mỳ thịt bò ra.
Dung Sơ cúi đầu nhìn, trong cái tô to đùng ấy chỉ nổi lềnh bềnh được đúng một lát thịt bò tội nghiệp.
Bảo sao giá cả lại rẻ hơn các quán khác mà lại còn chẳng có khách.
Dung Sơ chụp lại một tấm ảnh gửi Lục Kiệt, còn kèm theo dùng chữ: [Em nói sai rồi, là mỳ nước dùng không ạ]
Phía bên kia, Lục Kiệt mở ảnh ra xem, chỉ thấy trong bát chỉ có đúng một miếng thịt bò, liền lặng lẽ mà bật cười.
Lương Tốn vừa từ chỗ khác quay lại thì thấy dáng vẻ này của anh, y liền ngồi xuống bên cạnh, “Đang xem gì mà cười tươi thế?”
Lục Kiệt: “Mỳ nước dùng không.”
Lương Tốn: “?”
Lương Tốn chẳng hiểu gì, một lúc sau mới hỏi anh: “Sao thế, cậu không hài lòng với cơm hộp bọn tôi chuẩn bị hả? Muốn ăn mỳ à?”
Lục Kiệt khẽ cười, bỏ điện thoại xuống, “Đúng thế đấy, cảnh quay đã chuẩn bị xong chưa?”
Lương Tốn gật đầu.
Cảnh diễn ngày hôm nay của Lục Kiệt không nhiều lắm, chỉ có một cảnh ngắn mấy phút ở trong quán bar.
Phải đến sớm thế này, hoàn toàn là bởi vì Lương Tốn muốn lợi dụng cơ hội để Lục Kiệt chỉ đạo miễn phí.
Lục Kiệt đã thay xong quần áo, là một chiếc áo ba lỗ trắng đơn giản phối với quần túi hộp rằn ri, dưới chân là đôi bốt Martin, bắp tay rắn chắc như ẩn như hiện dưới ánh đèn, dù chỉ đang ngồi yên tại chỗ thôi, nhưng vẫn thu hút được vô số ánh nhìn.
Bối cảnh đã được chuẩn bị xong, Lương Tốn cũng chẳng muốn kéo dài thời gian ra thêm nữa, dù sao thì ở khách sạn vẫn còn đang có người chờ Lục Kiệt.
Lương Tốn liền ra hiệu cho mọi người vào vị trí.
Trong cảnh quay này Lục Kiệt sẽ ngồi ở quầy bar uống rượu, trong ánh mắt mang theo men say ngắm nhìn người ca sĩ đang hát trên sân khấu.
Người ca sĩ sẽ vừa chơi guitar vừa hát một bàn tình ca xưa của một ca sĩ nổi tiếng.
Ca sĩ đó được Lương Tốn đặc biệt chiêu mộ từ một quán bar, cũng là sinh viên, nghe nói là cũng nổi tiếng, tính tình có hơi kiêu, Lương Tốn đã phải trả thù lao khá cao mặc dù chỉ cần cậu ta hát như khi ở quán bar lúc thường ngày mà thôi. Cảnh quay này vốn dĩ rất nhẹ nhàng.
Lục Kiệt không có lời thoại, chỉ cần nhìn ngắm người kia hát, nhưng kiểu phân cảnh không lời thế này mới là thử thách lớn nhất cho diễn xuất, hơn nữa Lương Tốn cảm thấy chỉ có mỗi Lục Kiệt mới có thể diễn được cảnh này.
Lục Kiệt như cười như không nhìn về phía sân ấy, ánh mắt tựa như đang tán tỉnh đối phương, khiến người ta dễ dàng đắm chìm vào nó.
Vốn người ca sĩ kia chỉ cần tập trung hát là ổn rồi, nhưng không ngờ mới hát được nửa bài đã bị Lục Kiệt mê hoặc, đột nhiên cậu ta lại gửi một cái hôn gió tới Lục Kiệt.
Lương Tốn: “……….”
Lương Tốn vội vàng hô ‘Cắt’, rồi gọi ca sĩ kia tới để nói chuyện.
Nhưng tên ấy còn chẳng buồn nghe lời Lương Tốn nói: “Bọn tôi vốn là như vậy mà.” Nói xong còn quay đầu liếc về phía Lục Kiệt đang lắc ly rượu ở trong tay, đồng thời ném một ánh mắt quyến rũ tới anh, “Thêm Wechat nhé?”
Các nhân viên có mặt tại đó quay sang nhìn nhau, chưa từng thấy một diễn viên nào lại thiếu chuyên nghiệp tới vậy.
Lục Kiệt gõ nhẹ ly rượu, anh không trả lời mà chỉ liếc nhìn Lương Tốn, bày ra vẻ mặt ‘cậu tới mà giải quyết đi’ với y.
Lương Tốn tức tới nỗi đầu sắp bốc khói, tuy bình thường y hay cợt nhả, nhưng đã ở phim trường thì tuyệt đối sẽ không có phép phát sinh những loại chuyện thế này.
Không cho cái tên ca sĩ đó một cơ hội thứ hai, Lương Tốn lập tức đuổi người ra khỏi phim trường.
Cái tên đó lại không chịu rời đi ngay, lúc thì quay lại đòi tiền Lương Tốn, lúc lại quay ra xin cách thức liên lạc của Lục Kiệt.
Lương Tốn tức tới độ không trả một xu nào hết.
Nếu đối phương thực sự gây chuyện, Lương Tốn có đủ quyền hạn để bắt cậu ta phải trả tiền vi phạm hợp đồng.
“Cmn lúc tôi tìm được thì cái thằng này nó vẫn còn bình thường lắm cơ mà!” Lương Tốn phát điên rồi, tuy đó chỉ là một diễn viên quần chúng, nhưng y cực kì khắt khe trong việc tuyển chọn diễn viên, giờ muốn tìm được người thay thế thì chắc chắn sẽ tốn thời gian, mà vai diễn này của Lục Kiệt đã bị trì hoãn rất lâu rồi, giờ lại phải hoãn tiếp, nhưng y cũng không thể bắt Lục Kiệt chờ ở đây mãi được.
Muốn hẹn lại lịch với Lục Kiệt thì chẳng biết là phải đợi tới bao giờ.
Lương Tốn gấp tới nỗi vò đầu bứt tóc.
Lục Kiệt lắc ly rượu rồi nhìn về phía máy quay, “Không cần lộ mặt?”
“Đúng thế, nhưng mà không được xấu, tôi là đứa mê cái đẹp.”
Cho dù chỉ là một vai phụ không cần lộ mặt, thì Lương Tốn cũng nhất quyết không chọn người xấu xí.
Lục Kiệt cười: “Không hề xấu.” Mà còn là rất đẹp.
Nghe anh nói vậy, Lương Tốn ‘hử’ một tiếng, “Cậu có quen ai à?”
Lục Kiệt mỉm cười, “Chưa chắc người ta đã chịu, để tôi hỏi thử ý của người ta xem sao.”
“Vậy mau đi hỏi đi!” Lương Tốn đang sốt ruột tới sắp phát điên rồi.
–
Hương vị của bát “mỳ nước dùng” ấy cũng không tệ, đúng là vị của nó có hơi thanh đạm. Dung Sơ ăn no rồi thì trở về khách sạn cùng Lâm Trác.
Ngay khi vừa tới cửa thang máy, điện thoại của Lâm Trác đã vang lên.
Lâm Trác nhìn một cái, thấy là Hứa Xuyên gọi tới, vội vàng báo cho Dung Sơ một câu rồi đi ra đại sảnh để nghe điện.
Dung Sơ đứng ở cửa thang máy chờ cậu ta.
Thang máy ‘ding’ một tiếng rồi mở cửa, Dung Sơ vội vàng tránh sang một bên, nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy Cao Vinh bước ra, bên cạnh còn có một chàng trai đang ôm lấy thùng giất, có vẻ là trợ lý của Cao Vinh.
Hiển nhiên là Cao Vinh cũng nhìn thấy cậu, gã nhướn mày, đi ra khỏi thang máy thì đứng chắn trước mặt Dung Sơ.
Ngày hôm qua gã uống say, có hơi mất kiểm soát nhưng vẫn nhớ rõ mọi việc.
Nếu như không phải Lục Kiệt đột nhiên đi tới thì gã đã lấy được cái điện thoại rồi, không ngờ hôm nay lại chạm mặt Dung Sơ ở đây.
Thấy Dung Sơ chỉ có một mình, Cao Vinh lại càng chắc chắn rằng cậu là một tân binh, chẳng có lấy nổi một người trợ lý. Tối qua gã còn thử tra trên mạng, hoàn toàn không có bất kì thông tin nào về Dung Sơ cả.
Tuy Dung Sơ rất đẹp, nhưng người đẹp trong giới giải trí cũng đâu có hiếm, cậu lại còn là tân binh, vậy thì chưa chắc đã nổi tiếng.
Nhưng dù sao đây cũng đang ở tầng một của khách sạn, Cao Vinh cố kìm lại cơn nóng giận, gã chìa tay ra trước mặt Dung Sơ, “Đưa điện thoại đây cho tôi.”
Trợ lý của Cao Vinh cực kì thành thục mà canh chừng cho gã.
Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên làm ra loại chuyện kiểu này.
Có lẽ là vì đêm qua đã nói chuyện này với Lục Kiệt, bởi vậy bây giờ lá gan của Dung Sơ cũng lơn hơn. Cậu không còn sợ Cao Vinh nữa mà chỉ lắc đầu, “Đây là quyền riêng tư của tôi.”
Cậu không nghĩ ở trước mặt bao nhiêu người thế này thì Cao Vinh có thể làm được gì, khách sạn lắm người ta người vào, dù sao Cao Vinh cũng là người nổi tiếng, chỉ cần sơ sảy một chút là sẽ bị người khác chụp lại được ngay.
Nhưng nhớ tới lời của Lục Kiệt, tên Cao Vinh này thù dai như vậy, có lẽ hôm nay sẽ không dễ gì mà buông tha cho cậu.
“Quyền riêng tư cái gì? Tôi nghi ngờ cậu lén lút quay video tôi!” Cao Vinh đã hoang mang lo lắng cả đêm, nếu không nhờ có rượu thì chắc tối qua gã đã chẳng ngủ được rồi!
“Không có.” Dung Sơ cắn răng phủ nhận.
Thấy thái độ của cậu, Cao Vinh lại càng tức, liền ra hiệu bằng mắt cho trợ lý.
Trợ lý không giống cậu bạn chẳng dám ra tay đêm qua, vừa nhận được chỉ thị đã lập tức muốn túm lấy tay của Dung Sơ.
Nhưng còn chưa chạm được vào cậu thì Lâm Trác vừa nghe điện thoại xong đã chạy tới, người chưa thấy đâu nhưng tiếng đã vang lên trước, “Mấy người đang làm gì vậy hả?”
Cao Vinh còn tưởng người qua đường nào đi ngang qua xen vào chuyện của gã, định quát là không được xen vào, nhưng vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Lâm Trác.
Lâm Trác đã đi theo Lục Kiệt nhiều năm, trước đây Cao Vinh còn từng chung đoàn phim với Lục Kiệt, đương nhiên gã biết cậu ta.
Dù hiện tại Cao Vinh có người chống lưng, nhưng gã vẫn biết ai có thể đụng vào và ai không, chẳng thế mà gã chỉ dám dùng một cái tài khoản giả trên mạng để bôi xấu Lục Kiệt, rồi chửi bới sau lưng anh.
“Nào có làm gì đâu.” Cao Vinh kéo trợ lý tính rời đi, trước khi đi còn hung hãn mà trừng mắt với Dung Sơ một cái.
Kết quả lại nghe thấy Lâm Trác nói: “Anh Dung, anh không sao chứ?”
Cao Vinh dừng bước, quay đầu lại nhìn.
Lâm Trác đi tới bên cạnh Dung Sơ, câu vừa rồi chính là nói với cậu.
Dung Sơ không nhận ra ánh mắt của Cao Vinh, cậu khẽ lắc đầu với Lâm Trác, còn nở một nụ cười trấn an, “Không sao đâu.”
Hai người họ có vẻ là quen nhau.
Hơn nữa, Lâm Trác là trợ lý của Lục Kiệt, vậy mà giờ lại quan tâm tới người khác.
Chứng tỏ mối quan hệ của người này và Lục Kiệt khá thân thiết.
Cho dù hiện tại Lục Kiệt đang bị scandal bủa vây, nhưng nhà họ Lục thì vẫn còn đó, thân phân và địa vị của Lục Kiệt cũng vẫn ở đó.
Đột nhiên Cao Vinh cảm thấy hoảng loạn, gã lại nhớ tới cảnh mình bị Lục Kiệt thay thế từ mấy năm trước.
Lúc ấy Cao Vinh ỷ vào việc sau lưng có hậu thuẫn nên tưởng chẳng ai có thể làm gì nổi mình, hơn nữa gã cũng chỉ đóng một vai phụ nhỏ cho nên cũng chẳng hề để tâm.
Ai ngờ chỉ vì gã đọc thoại không đạt yêu cầu mà Lục Kiệt đã thẳng tay thay thế gã.
Hậu thuẫn sau lưng gã cũng hết cách, gã đành phải nuốt cục tức này vào bụng.
Mấy năm nay, gã vẫn ỷ vào việc có hậu thuẫn nâng đỡ mình mà kiêu căng hống hách như trước, nhưng cũng chỉ dám bắt nạt kẻ yếu thế hơn.
Dung Sơ ngẩng đầu, vừa vặn cũng thấy vẻ mặt của Cao Vinh khi quay lại nhìn mình, chắc là gã cũng đoán ra được cậu có quen biết với Lục Kiệt rồi.
Dung Sơ ngẫm nghĩ, ngay lúc cửa thang máy vừa mở ra, cậu nói với Cao Vinh, “Tôi đã nghe thấy chuyện anh tự nhận mình là người bôi nhọ Lục Kiệt, cũng đã ghi âm lại hết, mà bản ghi âm đấy tôi cũng đưa cho Lục Kiệt rồi.”
Nói xong Dung Sơ chẳng quay đầy lại, mà vọt thẳng vào thang máy.
Cậu sợ tên Cao Vinh ấy nổi diên thì lại muốn nhào tới đánh mình.
Quay về phòng, Dung Sơ liền ngã nhào xuống ghế sofa. Nói thật thì, chân câu vẫn còn hơi run.
Nhưng nghĩ tới đoạn ghi âm kia, cậu thấy Cao Vinh chắc chắn sẽ còn phải sống trong thấp thỏm lo âu trong thời gian dài nữa.
Ít nhất thì gã cũng không dám tùy tiện lên mạng để chửi mắng Lục Kiệt nữa đâu nhỉ?
Lâm Trác đứng ở bên cạnh, mặt không chút cảm xúc nào mà gửi báo cáo cho Lục Kiệt.
[Đi ăn về thì gặp Cao Vinh]
[Anh Dung đang bảo vệ anh Lục ạ]
Dung Sơ nằm nghỉ một lúc thì mới chợt nhớ ra mình phải nói chuyện này cho Lục Kiệt. Không biết là giờ này Lục Kiệt còn bận không, cậu vừa lấy điện thoại định nhắn tin thì anh đã gọi tới.
Dung Sơ nhanh chóng bắt mát.
“Thầy Lục ạ.” Cậu nhẹ giọng trả lời.
Lâm Trác liền dứt khoát đi ra ngoài.
“Tôi đây.” Giọng anh mang theo ý cười.
Giọng của Lục Kiệt truyền qua điện thoại lại càng trầm thấp hơn nhiều, làm vành tai của Dung Sơ đỏ bừng bừng, nhưng cậu cũng nhanh chóng mà đáp lời anh, giọng điệu có phần phấn khích, “Em vừa định nhắn tin cho anh… Lúc nãy em đã gặp Cao Vinh, em còn nói đã gửi bản ghi âm cho anh rồi.”
Lục Kiệt hoàn toàn không trách cứ gì, ngược lại còn thuận theo ý cậu: “Vậy thì đêm nay nhất định là cậu ta sẽ mất ngủ rồi.”
“Em cũng đoán vậy, lúc mà anh ta nhìn thấy trợ lý Lâm, biểu cảm đặc sắc lắm.” Dung Sơ nói xong thì đột nhiên nhớ ra, “Nhưng mà… có khi nào anh ta sẽ kể cho người khác biết về em không?”
Dù sao thì mối quan hệ giữa cậu và Lục Kiệt còn chưa công khai.
Không biết như vậy thì có làm xáo trộn kế hoạch của Hứa Xuyên hay không.
“Nếu cậu ta kể, thì chẳng phải chúng ta còn phải cảm ơn cậu ta hay sao? Vừa có thể chứng minh được em rất bảo vệ tôi, cũng vừa chứng minh được, tình cảm chúng ta rất sâu đậm.” Giọng nói của Lục Kiệt rõ ràng mang theo ý trêu chọc.
Tuy cậu biết những lời của Lục Kiệt nói là giả, nhưng đôi gò má của Dung Sơ vẫn cứ nóng hết cả lên.
Cảm giác như thể lời Lục Kiệt nói là thật vậy.
Nhưng trong lòng Dung Sơ cũng hiểu, cậu chỉ không muốn để cho những kẻ kia đi vu khống người khác mà thôi.
Rõ ràng Lục Kiệt đâu phải người như thế, thì hà cớ gì mà anh phỉa chịu những lời chửi rủa ấy chứ?
Dung Sơ hít sâu vào một hơi, rồi mới nhớ ra để hỏi Lục Kiệt: “Thầy Lục, anh gọi điện thoại cho em là có việc gì vậy ạ?”
Lục Kiệt ‘à’ một tiếng, “Suýt nữa là tôi quên mất, mỳ nước dùng hôm nay em ăn thế nào?”
Cậu không đoán được anh lại hỏi về chuyện này, nên có hơi ngẩn ngẩn ra, “Cũng được ạ.”
Lục Kiệt khẽ ‘ừ’, “Vậy lát nữa phiền em mang một bát tới cho tôi nhé?”
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 13: Tình cảm sâu đậm – “Vậy đêm nay nhất định là cậu ta sẽ mất ngủ rồi”
10.0/10 từ 23 lượt.
