Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 8


Nàng khẽ vỗ ngực, rón rén bước tới bên vách ngăn. Qua tấm màn lụa xanh trắng mỏng như làn khói, chỉ thấy bên trong bóng người chập chờn, chẳng rõ đang làm gì. Chợt nghe một trận sột soạt khe khẽ, rồi tiếng nước ào ào vang lên, Ký Nhu lập tức đỏ bừng mặt, vội thụt đầu trở lại, bước nhanh đến ngồi dưới cửa sổ, tiện tay cầm lấy một bọc vải, chẳng biết là vật gì, liền cắm kim xỏ chỉ, ra bộ chăm chú khâu vá.


Chẳng mấy chốc, bên tai bất chợt truyền đến hơi thở ấm nóng, nàng tựa hồ như sực tỉnh khỏi giấc mộng, mải nghĩ chuyện Trấn Định, đã vô thức ngẩn ngơ hồi lâu. Vội vàng đâm mấy mũi kim lộn xộn, mắt láo liêng, chỉ thấy Lục Tông Viễn mặc độc một chiếc áo trong cổ đứng trắng tinh, đang cúi người nhìn công việc trên tay nàng. Vì vừa mới rửa mặt xong, hơi thở còn mang theo mùi nước, tóc cũng lấm tấm ướt, càng lộ vẻ mái tóc đen nhánh, gương mặt trắng trẻo. Sống mũi hắn thẳng thanh thoát, lông mi dài tựa có chút dịu dàng, đôi mắt trong trẻo như sao mùa đông, vừa lạnh lẽo vừa sáng rõ.


Những vị tướng quân nàng từng gặp, như phụ thân mình, luôn dãi gió dầm sương, da dẻ thô ráp. Còn người này, hệt như một cô nương mười tám, da thịt mịn màng, tưởng chừng chưa từng thấy ánh mặt trời. Ký Nhu vừa bực bội nghĩ bụng, cổ cũng bất giác nghiêng đi, muốn né hắn xa một chút.


“Đừng vặn nữa, cẩn thận vẹo cả cổ đấy.”


Lục Tông Viễn cười nhạt. Hắn giơ tay từ sau giữ lấy đầu nàng, lại chỉ vào đống kim chỉ trong tay, nói: “Ở nhà ngươi, sư phụ dạy nữ công cũng chỉ dạy thế thôi ư? Cẩn thận sau này gả đi, bị nhà chồng chê cười.”


Ký Nhu nghe đến đó, lòng đau như cắt, suýt nữa òa khóc. Cắn răng kìm lại, thầm nghĩ: Mình đã bị người ta làm nhục thế này, còn mong gì chuyện lấy chồng. Nếu có thể về lại Trấn Định, chờ thành thất thủ, liền theo cha mẹ cùng chết, xuống hoàng tuyền phụng dưỡng song thân, thế là trọn đạo.


Nghĩ vậy, nàng bực bội đặt kim chỉ xuống, gỡ mối, mở đống vải ra xem. Vừa nhìn rõ, liền như bị bỏng tay, hoảng hốt ném phắt ra sau lưng, mặt nóng bừng như thiêu, thì ra vật nàng cầm bừa nãy giờ, vốn chẳng phải quần áo thường, mà là một chiếc khố lót của nam nhân. Nàng vừa nãy loạn cả lên, khâu loạn xạ, nay đã biến nó thành dạng chẳng ra sao.


Nàng ngượng đến mức lấy tay che mặt, hận không thể độn thổ. Lục Tông Viễn nhìn bộ dạng ấy, cười trêu ghẹo hồi lâu, cuối cùng nàng tức giận, giằng tay ra, toan bỏ chạy. Nhưng hắn đã dang tay ôm nàng ghì lại, kéo thẳng vào ngực. Một người kinh hãi tay chân luống cuống, đứng không vững, một người ôm lấy tấm thân mềm mại thơm ngát, nhất thời không kìm được, cả hai lăn lộn một hồi, cùng ngã lên giường.


Ký Nhu chỉ thấy má mình bị hắn khẽ hôn một cái, hơi thở nóng rẫy men theo tai trượt xuống tận cổ, rồi trượt xuống nữa, trong lòng sợ hãi đến cực điểm, rốt cuộc “oa” lên khóc òa.


Lục Tông Viễn bị nàng làm ngưng giữa chừng, bực bội vô cùng. Ngẩng lên nhìn, chỉ thấy nàng nước mắt nước mũi dàn dụa, khóc lóc chẳng còn vẻ kiều diễm. Hắn đành bất đắc dĩ, cầm khăn giúp nàng lau đại mũi, vén tóc rối, lộ ra gương mặt nhòe nước. Hai mắt đỏ hoe nhìn hắn, khóc tạm ngưng, vai vẫn run lên từng hồi, thỉnh thoảng nấc một cái, nom vô cùng buồn cười. Chỉ có đoạn da thịt bên dưới cổ áo, trắng như tuyết, lộ ra lấp loáng tựa ngọc.


Ánh mắt hắn bị hút trở lại. Một tay thong thả cởi lớp áo lót cuối cùng, vừa nhẹ giọng dụ dỗ: “Ngốc con, ngươi chẳng phải còn muốn về tìm cha mẹ sao? Ta đã nói rồi, khiến ta vui lòng, ta sẽ cho ngươi đi… Muốn làm đàn ông vui, dễ lắm.”



Ký Nhu run lập cập, nhắm nghiền mắt. Chợt thấy bàn tay hắn sờ sờ trên lớp áo, như tìm kiếm gì đó. Nàng giật nảy, mở choàng mắt, thấy chiếc áo đã bị Lục Tông Viễn nhấc lên. Vài thỏi bạc vụn rơi ra, hắn cầm lên đong đếm, bất giác cười ha hả.


Ký Nhu chẳng kịp xấu hổ, liều mạng nhào lên giành. Lục Tông Viễn đâu thèm tranh đoạt, tiện tay hất bạc qua cửa sổ.


Ngoài kia có tiếng bước chân, hắn cố ý nói lớn: “Thưởng cho ngươi.”


Một giọng nam cung kính đáp: “Dạ.”


Dừng chốc lát, thấy không có sai bảo gì khác, người nọ khom lưng nhặt bạc, rồi lui đi.


Tiếng đàn ông xa lạ vang lên, khiến Ký Nhu sợ đến mềm cả tay chân. Chỉ thấy Lục Tông Viễn từ trên bàn cầm một lọ sứ nhỏ, đổ ra tay, xoa xoa vào phía dưới. Nàng mờ mịt chẳng hiểu, chỉ cảm thấy hai chân bị hắn nâng thẳng ép về trước ngực, một vật nóng rực chạm tới n** t* m*t, tức thì hoảng loạn, kêu thất thanh: “Ta không muốn ở đây! Ngoài kia có người!”


Lục Tông Viễn dịu giọng dỗ dành: “Không ai cả.”


Sợ nàng như lần trước, hắn lại nhét một đống vải vào miệng, nhẹ vuốt gương mặt đỏ bừng, khẽ cười: “Lần này không được cắn lưỡi nữa.”


Chưa dứt lời, hắn đã hung hãn tiến thẳng vào, chẳng chừa lấy khe hở.


Xâm nhập rồi, hắn gắng nhẫn nhịn chốc lát, ngoái đầu nhìn nàng, thấy mắt Ký Nhu trợn tròn ngây dại, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu, mấy lọn tóc bị mồ hôi dán chặt lên trán, yếu ớt không chịu nổi. Hơi thở nàng nóng hổi, tay chân lại lạnh băng. May mà chưa ngất, khiến hắn hơi bất ngờ. Hắn cúi người, rút tấm vải trong miệng nàng ra, đầu ngón tay khẽ vuốt đôi môi tái nhợt, trông nó dần dần nhuộm lại sắc đỏ, mới khẽ cười: “Giờ đã bớt đau rồi chứ?”


Ký Nhu cắn môi, lắc đầu, một lúc lâu mới nói: “Ngày mai ta phải về Trấn Định.”


“Được.”



Lục Tông Viễn vuốt mớ tóc trên trán nàng, khẽ chạm môi , rồi ép chặt đôi chân, thong thả cử động. Ban đầu còn nhẹ nhàng vì thương nàng yếu đuối, nhưng càng lúc càng không nén nổi, hơi thở dồn dập, động tác mạnh mẽ hẳn lên. Ký Nhu tựa như rơi vào biển lửa, câm lặng chịu đựng, chẳng rõ đã qua bao lâu, trong tầm mắt lờ mờ chỉ thấy trán hắn nổi gân xanh, ngực rắn chắc siết căng, làn da ươn ướt mồ hôi sáng lấp lánh, nhỏ giọt nóng hổi lên thân thể nàng.


Nàng đã hoàn toàn tê dại, chẳng biết gì nữa, cuối cùng thiếp đi trong cơn mê mệt.


Đêm dần buông xuống. Ký Nhu còn chìm trong giấc ngủ sâu, Lục Tông Viễn dùng ngoại bào quấn kín nàng, bế sang giường trong lồng màn, rồi mình trở ra ngồi trên giường nhỏ, lật mấy trang quân vụ. Mắt đã hơi cay mỏi, bỗng nghe ngoài cửa sổ có tiếng gõ nhẹ “cốc cốc”, giọng nói rụt rè của Triệu Sắt vang lên: “Công tử, Dư Thiệu… Dư Thiệu vẫn còn quỳ ở Thư Trúc Hiên.”


Lông mày của Lục Tông Viễn khẽ chau lại, quay đầu hỏi: “Hắn từ chiều đến giờ, vẫn chưa đứng dậy sao?”


“Dạ chưa. Tiểu nhân khuyên thế nào cũng không chịu nghe, chi bằng công tử tự mình đến xem một chuyến thì hơn.”


Tiếng đáp vừa dứt, bên trong liền rơi vào im lặng. Triệu Sắt sốt ruột đứng chờ, lại chẳng dám thúc giục, chỉ đành vươn cổ ghé mắt nhìn trộm qua khung song cửa. Thấy trong màn lụa biếc nơi góc tẩm thất, ánh nến chập chờn chiếu rọi hoa rủ liễu buông, người tuy không thấy rõ, mà cảnh xuân dìu dịu đã lặng lẽ lan tràn từ khe cửa sổ hẹp.


Triệu Sắt tuổi không còn nhỏ, tự nhiên thấu rõ ngọn nguồn. Chỉ là nghĩ đến Dư Thiệu vẫn còn đang quỳ ở Thư Trúc hiên, trong lòng thấy chẳng thoải mái chút nào.


Chợt thấy màn lụa khẽ động, Lục Tông Viễn khoác hờ áo choàng bước ra. Triệu Sắt vội lên tiếng: “Công tử”.


Thấy sắc mặt Lục Tông Viễn âm trầm khó dò, Triệu Sắt cũng chẳng dám nhiều lời, chỉ lẳng lặng đi theo sau.


Khi đến Thư Trúc hiên, quả nhiên Dư Thiệu vẫn giữ nguyên tư thế cũ, quỳ gối bất động. Trong thư phòng, đèn lồng đã thắp lên, sáp nến rơi từng giọt như lệ, hoa lửa thỉnh thoảng “tách” một tiếng nổ tung. Hắn vẫn không động đậy, cả lông mày cũng chẳng nhíu lấy một lần. Bóng người đổ dài trên tường, lẻ loi mà tịch mịch.


“Dư Thiệu”. Triệu Sắt gọi : “Công tử đến rồi.”


Dư Thiệu khẽ run một cái, như muốn ngoảnh lại, rồi lại cố nén, giữ lưng càng thêm thẳng.



Triệu Sắt thấy hắn vẫn bướng bỉnh cố chấp, giận đến nghiến răng nghiến lợi, đang định bước tới lôi dậy thì bị Lục Tông Viễn ngăn lại.


“Ngươi lui xuống trước đi. Ta có lời muốn nói riêng với Dư Thiệu. ” Lục Tông Viễn dặn .”Nhân tiện gọi Trình Tung mang cô bé kia đến đây.”


“Cô bé nào cơ? “— Triệu Sắt hồ nghi hỏi lại.


“Ngươi cứ đi, Trình Tung tự khắc sẽ biết.”


Triệu Sắt vâng dạ một tiếng, rồi nhanh chân rời đi.


Lục Tông Viễn khom người, rút thanh chủy thủ nhỏ bằng vàng từ thắt lưng Dư Thiệu ra, thong thả dùng mũi dao gẩy bấc đèn, rồi lại tra về vỏ, tiện tay ném lại vào lòng hắn.


Sắc mặt Dư Thiệu thoạt cứng lại, nhưng thấy y không có ý tức giận, thần sắc mới dịu đi, lặng lẽ đeo chủy thủ trở lại bên hông. Thanh chủy thủ này vỏ nạm bảo thạch, đẹp đẽ mà không thực dụng, vốn là vật Lục Tông Viễn ban thưởng cho hắn khi còn nhỏ. Dư Thiệu khi ấy còn trẻ, ưa thích những món hào nhoáng, từ đó đến nay luôn mang bên mình, chưa từng rời nửa bước.


Nay thanh đao vẫn yên ổn ở bên người, hắn cũng không rõ tại sao, chỉ cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, nghĩ bụng: Lục tướng quân chắc chưa đến nỗi ghét bỏ ta thật ,bất giác khóe mi hơi giãn ra.


Lục Tông Viễn thấy vậy, khẽ lắc đầu, nói:


“Ngươi thấy đó, có những thứ ta đã ban thì sẽ không đòi lại. Nhưng nếu ta không cho, ắt có lý do riêng.”


Dư Thiệu nhỏ giọng vâng dạ, trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu ấy, mơ hồ hiểu, mà cũng mơ hồ không thấu. Chỉ là nghe khẩu khí của Lục Tông Viễn hôm nay so với thường nhật nghiêm khắc hơn nhiều, hắn đã quỳ lâu, th*n d*** tê dại, lại chẳng được một lời xoa dịu, chỉ đành rưng rưng vành mắt, nhưng không dám khóc thành tiếng, liền cắn môi thật chặt.


“Con nít thật.” Lục Tông Viễn thở dài. Y chỉ tay về chiếc đôn bên cạnh .”Ngồi đi, đợi Trình Tung tới rồi nói chuyện”.



“Tạ ơn công tử.” Dư Thiệu rốt cuộc cũng nở được một nụ cười nhạt, chống bàn đứng dậy, chầm chậm ngồi xuống. Một tay hắn vụng trộm xoa xoa đầu gối tê dại, một tay thì hỏi: “Công tử vừa nhắc tới… cô bé đó là ai vậy?”


” Là Kiến Hỷ. ” Lục Tông Viễn mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt hắn .”Gần đây ngươi chẳng phải phát điên đi tìm nó đấy sao?”


Dư Thiệu suýt chút nữa từ ghế bật dậy, chân loạng choạng một cái, rồi lại đỏ mặt ngồi xuống, ánh mắt mở to kinh ngạc: “Công tử… tìm được muội ấy từ khi nào vậy?”


“Trước cả khi ngươi biết đến sự tồn tại của nó”.


Dư Thiệu há hốc mồm, rồi lại vội vàng ngậm lại, ý thức được dáng vẻ vừa rồi thật quá ngu ngốc. Trong lòng chất chứa trăm mối nghi vấn, nhất thời chẳng biết mở miệng từ đâu, đành ngẩng đầu nhìn sắc mặt Lục công tử, khi lại đưa mắt ra phía rèm trúc, chỉ mong Trình Tung mau đưa người tới.


Lúc bên ngoài vang lên tiếng động, vừa khéo đôi chân Dư Thiệu vừa có lại cảm giác, hắn lập tức đứng phắt dậy. Chỉ thấy Trình Tung nắm cổ áo một tiểu nha đầu mười hai mười ba tuổi, tiện tay ném vào trong phòng. Cô bé này mặt tròn trĩnh, đầu to người nhỏ, bị ném mạnh vào tường rồi trượt xuống, co ro rúc lại, run cầm cập.


“Ngươi… ngươi… ” Dư Thiệu chỉ vào cô bé, định hỏi có phải Kiến Hỷ hay không, lời còn chưa thoát khỏi miệng, đã chuyển giọng hỏi: “Ngươi có quan hệ gì với Triệu Kim Nô ở thôn Thanh Thủy Hà?”


Lục Tông Viễn khẽ cười, không đợi hắn hỏi thêm, liền quay sang bảo Kiến Hỷ: “Ngươi nói cho hắn biết, ngươi từ phủ Phùng gia trong thành Trấn Định chạy tới Phổ Dương thế nào, tiểu thư ngươi hầu hạ , con gái Phùng Nghi Sơn ,dáng dấp ra sao, hai người chia tay ở đâu.”


Kiến Hỷ liền đứt quãng kể lại chuyện đêm hôm ấy rời thành Trấn Định. Vì tuổi còn nhỏ, lại trải qua không ít sợ hãi, đầu óc còn chưa minh mẫn, nên lời kể lộn xộn rối bời, mãi đến khi kể tới đoạn bị quân Chu bắt giữ bên bờ Thanh Thủy Hà, tận mắt trông thấy Yến Vũ đánh xe bỏ chạy, còn mình thì bị địch bắt lại, rồi gặp được phó tướng dưới trướng Trình Tung….


Lục Tông Viễn phất tay, Trình Tung liền quát khẽ một tiếng cắt ngang. Kiến Hỷ hoảng sợ, tự lấy tay bịt miệng, ánh mắt hoang mang đảo qua gương mặt Lục công tử, rồi lại nhìn sang Dư Thiệu.


Lục Tông Viễn dịu giọng nói: “Dư Thiệu, bản tính ngươi vốn thiện lương, nhưng không hề ngu dại. Nghe xong lời nó nói, còn chưa hiểu ư? Cái người mà ngươi tưởng là Triệu Kim Nô, đã bao giờ tự xưng tên là vậy chưa? Lời ăn tiếng nói, đi đứng cử chỉ… có điểm nào giống con nhà quê ?


Trong lòng Dư Thiệu hiểu rõ, y nói “người đó”, là chỉ ai. Chỉ là quá đỗi khó tin, đầu óc hắn ong ong, tâm loạn như tơ vò. Hắn cúi đầu ngẫm nghĩ hồi lâu, mới thấp giọng hỏi Kiến Hỷ: “Vị tiểu thư nhà họ Phùng… tên là gì?”


Kiến Hỷ đáp, giọng nhỏ như muỗi: “Ký… Ký Nhu.”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 8
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...