Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 5


Thần sắc trên mặt Dư Thiệu cũng dần phai nhạt. Hắncúi người nhặt tấm da hồ lên, vò lại thành một khối, uể oải cất bước quay về.


Triệu Sắt vội đuổi theo, lo lắng khuyên nhủ: “Hiền đệ, ngươi ngàn lần phải nghe lời ta, chớ nên hồ đồ. Vì một nữ tử mà vướng vào phiền toái, thực chẳng đáng. Hai người chỉ mới gặp nhau một lần mà thôi! Huống hồ hôm qua ngươi cũng thấy rồi đó, ánh mắt tướng quân gần như dán cả lên mặt nàng ta. Chẳng lẽ ngươi còn muốn tranh người với chủ nhân sao?”


Dư Thiệu bỗng khựng lại giữa đường, Triệu Sắt không kịp hãm đà, suýt nữa thì đâm sầm vào lưng hắn.


Dư Thiệu siết chặt tấm da hồ trong tay, ngẩng đầu, nghiêm nghị nói: “Là ta gặp nàng trước, là ta đã cứu nàng.”


“Xem cái đầu cứng như đá của ngươi kìa.” Triệu Sắt cười gượng.


“Việc đời nếu có thể phân rạch trắng đen thì thiên hạ đã không lắm chuyện thị phi đến thế. Thành Phổ Dương vốn là do Dao Cử Nghiệp trấn thủ, thế giờ ra sao? Y đã bị treo xác trên tường thành, phơi nắng gần thành khô rồi đó! Đệ thì hay rồi, đã cứu người, sao không thả nàng đi? Sao lại dẫn về thành? Nếu không đem nàng về, chẳng phải cũng chẳng rước lấy lắm chuyện rắc rối thế này sao? Nói cho cùng, người ta là nữ nhi nhà lành, lại bị đệ cướp khỏi cha mẹ, há chẳng oan uổng ư!”


Dư Thiệu muốn giải thích,song lại nghẹn lời, đành mím môi cúi đầu, thần sắc ảm đạm. Một hồi lâu mới khẽ nói: “Ta hiểu rồi.”


Dứt lời liền hất tay Triệu Sắt ra, sải bước bỏ đi, chẳng ngoảnh đầu.


Hắn đi xuyên qua hoa viên, qua hành lang nối gác, tiến vào nội phủ. Tư dinh của tri châu phủ là một tòa tứ hợp viện, cổng lớn nằm phía bắc, hậu đường phía nam, hai bên đông tây là hàng dãy hành lang cùng môn phòng. Phía tây có hoa sảnh, gọi là Sư Trúc Hiên, nguyên là nơi Dao Cử Nghiệp tiếp kiến thuộc hạ và bàn việc quân, nay được Lục Tông Viễn đổi làm thư phòng. Bên đông là khu viện nhỏ, gồm một tòa Hư Bạch Hiên và một tòa Đào Lý Quán, đều là chốn nhàn cư của Lục Tông Viễn. Đào Lý Quán quay về đông bắc, trong vườn trồng đầy đào lý. Cuối xuân, gió nhẹ vương men say thổi qua, khiến cành hoa rung rinh, cánh hoa phấn vàng hồng rơi xoay xoay xuống cỏ, tựa lệ hồng từng giọt, hương theo gió mà tản.


Đào Lý Quán vốn là nơi ở của nữ quyến họ Dao, nay các tiểu thiếp và nữ nhi của Dao Cử Nghiệp đều bị sung vào quân doanh làm kỹ, nơi này vắng lạnh tiêu điều. Ngoài mấy a hoàn còn lưu lại hầu hạ, hiếm khi có người lui tới.


Dư Thiệu từ nhỏ đã hầu cận Lục Tông Viễn, quen cùng ăn ở với y. Hắn đến Hư Bạch Hiên không gặp người, bèn rảo bước sang Đào Lý Quán. Vốn không mang tạp niệm, song khi thấy tòa nhà ẩn sau mây hồng hoa phấn kia, hắn bỗng chùn chân.


Một chân đã bước qua ngưỡng cửa, chân còn lại vẫn còn ngoài ngạch, Dư Thiệu vịn lấy khung cửa, trầm ngâm giây lát, định quay đi, rồi lại đổi ý, đưa cổ nhìn vào trong viện, sửa sang y phục, thu lại thần sắc, đoạn bước vào.



Hắn cố ý giậm chân nặng nề, vừa đến cửa, chưa kịp lên tiếng, đã có a hoàn trong viện vén rèm nghênh đón.


Dư Thiều vừa liếc mắt đã nghẹn thở . Hắn thấy Lục Tông Viễn đã thay sang một bộ áo lụa vàng nhạt, kiểu dáng giản tiện, tóc dùng dải lụa xanh buộc lại, ngồi khoanh chân trên tháp, dáng dấp nhàn tản ung dung, mắt nhìn tờ giấy điểm kim vân tơ đặt trên án, song tâm thần đã bay đến nơi nào chẳng rõ. Phía dưới tháp Phùng Ký Nhu đang quỳ, nàng vận áo ngắn tím, váy lụa trắng xanh, trang phục a hoàn phủ Dao. Trong tay cầm nghiên mực, chậm rãi mài trong chiếc nghiên đá tùng hoa, mắt tuy rũ xuống, nhưng thần sắc lại như mất hồn, đồng tử bất động lơ đãng nhìn về một phía.


Dư Thiệu chớp mắt, giữ vẻ bình thường, tiến lên hành lễ: “Công tử, thống soái Tiêu từ Trấn Định có gửi thư đến.”


Vừa nói, vừa rút thư từ tay áo, dâng lên. Mắt nghiêng liếc nhìn Phùng Ký Nhu, thấy hàng mi đen rậm tựa cánh bướm của nàng khẽ run lên một cái.


Lục Tông Viễn khẽ “ồ” một tiếng, vứt bút, nghiêng người tựa vào gối, duỗi chân đang khoanh ra, vừa khéo duỗi đến trước mặt Phùng Ký Nhu. Nàng rõ ràng giật mình, lùi về sau một chút.


A hoàn đứng hầu bên cửa phản ứng lanh lẹ, lập tức bước tới định xoa bóp chân cho y, nhưng Lục Tông Viễn phẩy tay: “Không cần ngươi.”


Nói rồi hắn vươn chân, thô lỗ đặt ngay trước mặt Phùng Ký Nhu.


Tay nàng khựng lại, dừng trong thoáng chốc, rồi đặt nghiên mực trở lại án, siết nắm tay, nhẹ nhàng đấm lên chân y. Động tác ấy tuy nhẹ, nhưng cứng nhắc vô cùng. Nếu y không lên tiếng, nàng chỉ chăm chăm đấm vào một chỗ ấy mãi không thôi.


Lục Tông Viễn nhíu mày, mỗi lúc một sâu, rốt cục lên tiếng: “Được rồi, lui xuống đi.”


Phùng Ký Nhu lặng lẽ rời tháp, vừa lướt qua Dư Thiệu, chợt nghe sau lưng Lục Tông Viễn gọi: “Khoan đã.”


Nàng quay đầu, hai tay nắm lấy tua váy rủ xuống, các đốt ngón tay trắng bệch, vẫn cúi đầu không đáp.


Lục Tông Viễn bảo: “Sao? Chủ tử gọi ngươi lui, đến một tiếng ‘vâng’ cũng chẳng biết đáp?”


Phùng Ký Như khẽ lắc đầu, rồi lại gật đầu.



Lục Tông Viễn như thể hứng thú nổi lên, nàng không mở miệng, y cũng chẳng bảo lui. Một người cúi đầu trầm mặc, một người chống cằm tựa bàn, khoái trá nhìn, chờ đợi không chút bồn chồn.


Dư Thiệu thừa biết tính nết của Lục Tông Viễn. Phùng Ký Nhu không thốt ra được một tiếng ấy, thì dù có đứng ngây như tượng đến sáng mai, y cũng không buông tha. Hắn nóng ruột, song vẫn làm như không thấy, chỉ đối diện y, trịnh trọng thưa: “Công tử, thư của Tiêu nguyên soái liên quan đến vòng vây Trấn Định, tình hình cực kỳ khẩn cấp.”


Bốn chữ “cực kỳ khẩn cấp”, là cố tình nhấn mạnh.


Lục Tông Viễn lạnh lùng liếc nhìn, ánh mắt như điện. Dư Thiệu trong lòng chấn động, mặt nóng bừng lên, vội tiếp lời: “Nguyên soái trong thư nói, mong công tử lập tức bỏ thành Phổ Dương, hỗ trợ đánh Trấn Định…”


“Khoan đã.” Lục Tông Viễn chợt ngắt lời, tiện tay vớ lấy một bình ngọc xanh trên án, ném nhẹ một cái, rơi ngay vào lòng Phùng Ký Nhu. Y cười: “Thuốc trị thương thượng hạng, cầm máu giảm đau, có khi lại giúp ngươi lành thương. Nhớ kỹ, nếu mai ngươi còn chưa nói được, ta sẽ cho tỷ tỷ tốt của ngươi, Triệu Đoan Cô, cùng làm kẻ câm với ngươi.”


Phùng Ký Nhu nắm lấy bình thuốc giấu vào tay áo, lần này rốt cuộc cũng lên tiếng: “Dạ.” Nàng líu lưỡi, ngọng nghịu đến buồn cười, đầu cúi càng thấp, nghe thấy Lục Tông Viễn cho lui xuống , liền vội vàng vén rèm lui ra.


Dư Thiệu tuy giấu được ánh mắt, song không kìm được mà vểnh tai lên nghe. Một hồi tiếng chân nàng xa dần nơi cửa, hình như vào gian tây, đến khi chẳng còn động tĩnh, hắn mới nhẹ nhàng thở ra. Định mở lời, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt lạnh buốt của Lục Tông Viễn. Trong khoảnh khắc, tim hắn khẽ rúng động, nắm chặt thư từ Trấn Định, lưng cũng theo đó mà thẳng tắp lên.


Dư Thiệu vội dâng thư lên, hai tay cung kính, không dám chậm trễ.


Lục Tông Viên tay trái đỡ lấy, mắt như quét gió, chốc lát đã đọc xong. Sắc mặt dần hòa hoãn, chậm rãi trầm ngâm: “Hoàng đế nước Lương vừa mới băng hà, Khánh vương thừa cơ làm loạn, Thái tử nước Lương khó mà chấp chưởng đại thống. Chỉ e lúc này Thạch Khánh Nhượng đang bận rộn phò tá chính thống, đã không còn rảnh bận tâm bờ bắc Giang nữa.”


Hắn bật cười lớn, lắc đầu nói: “Nửa giang sơn nước Lương rơi vào tay, Tiêu Trạch hẳn là nóng lòng muốn cướp lấy công lao, sớm ngày hồi kinh bẩm báo. Món hời lớn như thế, há để hắn một mình độc hưởng?”


Dư Thiệu mắt sáng rỡ lên, không nén nỗi phấn khích: “Công tử, Hoàng thượng tất sẽ nhân dịp này phát binh nam hạ, một trận đánh hạ Kim Lăng. Nếu công tử có thể đi trước Tiêu nguyên soái, đoạt lấy Trấn Định, ắt sẽ được phong làm đại nguyên soái, thống lĩnh đại quân vượt sông…”


“Mộng tưởng hão huyền!” Lục Tông Viễn hừ lạnh một tiếng, cổ tay khẽ hất, lá thư của Tiêu Trạch liền như mảnh giấy vụn rơi nhẹ xuống đất. Hắn chống cằm trầm ngâm giây lát, rồi mặt sa sầm, khẽ thở dài: “Hoàng thượng sẽ không giao đại quân cho ta. Rốt cuộc ta vẫn còn quá trẻ, mà Hoàng thượng ngày ngày trách ta hành sự cứng rắn, thiếu lòng nhân hậu… Hừ! Tiêu Trạch tuy là kẻ quân tử giả nhân giả nghĩa, nhưng đáng tiếc hắn họ Tiêu, chẳng phải họ Lục!”


Dư Thiệu chớp mắt, giọng chân thành: “Công tử đối đãi ta cùng Triệu Sắt tựa huynh trưởng, chỉ là đối với hạ nhân, có thể khoan hòa hơn đôi chút…”



“Dư Thiệu”. Lục Tông Viễn chợt nở nụ cười.


Dư Thiệu thấy nụ cười kia quá mức ôn hòa, trong lòng liền vang chuông cảnh giới, lập tức biết điều mà câm lặng.


Nét cười trên mặt Lục Tông Viễn càng sâu, giọng nói nhỏ nhẹ như gió xuân: “Về sau nếu ngươi còn dám vì một a hoàn mà giữa chốn đông người nói bừa quân cơ, tiết lộ cơ mật, ta sẽ cắt tai nó. Lần nữa thì móc cả mắt. Nghe rõ chưa?”


Dư Thiệu sắc mặt tái nhợt, không chút do dự, khom người đáp: “Tiểu nhân đã rõ.”


Nói đoạn, hắn cúi xuống, nhặt bức thư rơi dưới đất, cẩn thận cất trong túi áo.


Ký Nhu một mình quay về gian phòng phía tây, dùng xà phòng chà rửa đôi tay đến đỏ rực, từ trong tay áo lấy ra bình sứ ngọc xanh mà Lục Tông Viên ban cho. Nàng chẳng thèm liếc một cái, giẫm lên vài bước, rồi thuận tay ném ra ngoài cửa sổ, nghe “choang” một tiếng mới hả dạ.


Nàng lặng lẽ ngồi trong phòng , bên ngoài chợt truyền vào tiếng đối thoại giữa Lục Tông Viên và Dư Thiệu, khi xa khi gần, nghe chẳng rõ mấy. Ký Nhu bèn nhẹ nhàng đi tới, áp tai lên màn trúc , chỉ lờ mờ nghe được vài câu có nhắc đến Kim Lăng, rồi Trấn Định, nhưng nội dung thế nào thì vẫn không nắm được.


Nàng thẫn thờ buông màn xuống, đứng chết lặng, trong đầu chỉ vang vọng mãi câu nói kia của Dư Thiệu: “Tiêu nguyên soái bảo công tử lập tức bỏ Phổ Dương, phò trợ hắn công đánh Trấn Định…”


Hiện nàng bị giam trong nha môn giữa thành Phổ Dương, trong ngoài đều có trọng binh canh giữ, đến cửa thứ hai còn chẳng qua nổi. Nhưng nếu đến được Trấn Định… có lẽ… có thể thừa cơ mà trốn, vào thành tìm phụ mẫu! Chỉ cần… chỉ cần Lục Tông Viễn chịu mang nàng đi!


Tim Ký Nhu đập loạn như trống trận, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, tay cầm lấy vạt áo mà xoắn đi xoắn lại. Nhớ lại bao nỗi khổ nhục mà Lục Tông Viên từng bắt nàng chịu đựng, lòng liền rúng động sợ hãi. Nhưng lại nghĩ nếu được gặp lại phụ mẫu nơi Trấn Định, dẫu chết cũng đáng, chí ít còn có thể chết ở quê nhà, chôn chung một nấm đất. Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng cứ như hai người đang vật lộn, thiên nhân giao chiến, chẳng biết theo ai.


Thiên nhân giao chiến” () là một thành ngữ Hán ngữ, thường dùng để miêu tả trạng thái giằng xé dữ dội trong nội tâm con người khi đứng trước một lựa chọn khó khăn, giữa lý trí và tình cảm, giữa thiện và ác, giữa đúng và sai, hoặc giữa d*c v*ng và đạo nghĩa.


Nghĩ mãi choáng váng đầu óc, tâm thần bấn loạn, bỗng nghe tiếng chân từ đối diện truyền đến. Qua khe màn trúc, thoáng thấy một bóng người từ gian chính bước ra, dừng lại trước cửa phòng nhỏ. Đôi ủng đế đen đế hồng ấy nhìn rất quen, ban đầu hướng ra ngoài, mũi giày còn khẽ điểm xuống đất, nhưng rồi lại xoay mũi về phía phòng nàng, chẳng rõ có định bước vào chăng.


Ký Nhu hoảng hốt vội nấp sau vách tường. Chốc sau, nghe tiếng bước chân lộp cộp xa dần, dường như đã rời khỏi viện.



Lòng nàng mới hơi yên, thấy tứ phía vắng lặng, mới rón rén soi mặt mình trong chậu đồng, sửa lại tóc mai, rồi cắn răng nhắm mắt, mạnh dạn bước ra gian chính.


Lúc nàng bước vào, chỉ thấy Lục Tông Viên nằm dài trên tháp, hai tay gối sau đầu, một tờ kim tiên che trước mặt, ngực phập phồng nhè nhẹ, chẳng rõ là ngủ hay nhắm mắt dưỡng thần. Ký Nhu không dám tới gần, đứng cách tháp mấy bước, chưa dám mở miệng.


Tờ kim tiên” () là một loại giấy trang trí cao cấp, thường dùng trong thư họa, thơ phú hoặc các loại thư tín quan trọng thời xưa.


Chẳng ngờ Lục Tông Viên đột nhiên bỏ tờ giấy xuống, mở mắt liếc nàng một cái, lười nhác hỏi: “Ngẩn ra đó làm gì?”


Bị hắn hỏi, Ký Nhu mới sực nhớ mục đích mình tới đây. Từng bước một nàng tiến đến gần tháp. Thấy cổ áo hắn hơi xộc xệch, ký ức bị hắn trói uống rượu hôm trước như hiện lại, sắc mặt nàng lập tức tái nhợt, tim như nghẹn ở cổ, thở chẳng ra hơi.


Nàng len lén véo mạnh mu bàn tay mình một cái, đau đến rơi hai giọt lệ long lanh. Nàng đã quen với cách này , khi còn ở nhà, hễ nàng khóc, cha mẹ mủi lòng,chiều theo mọi đòi hỏi. Giờ đây, chẳng cần giả vờ nữa, nước mắt cũng tự rơi ra.


Ký Nhu quay lưng về phía hắn, cầm lấy thỏi mực, nhỏ vài giọt trà vào nghiên, nhẹ nhàng mài mực. Lệ rơi vào mực, khẽ bắn lên mặt nước, lan ra thành từng vòng gợn nhỏ.


Lục Tông Viên phía sau lặng lẽ quan sát, ánh mắt lạnh nhạt mà sắc bén, chẳng mở lời, cũng không có động tác gì.


Ký Nhu bắt đầu lúng túng. Khi xưa chỉ cần nàng hơi đỏ mắt, chưa khóc ra tiếng, mụ mụ đã vội vàng hỏi han. Nay Lục Tông Viên làm như câm điếc, khiến nàng chẳng biết bước kế tiếp nên ra sao. Nghĩ lại thời được mười mấy a hoàn vây quanh, nào là dọn giường xếp gối, pha trà sửa mặt, tết tóc trang điểm, mùa hè quạt mát, mùa đông xông hương, cùng nhau mài phấn xay hoa, nhưng những thứ đó đều chẳng hợp lúc này! Chẳng lẽ nàng phải rủ hắn… thêu hoa kết gấm?


Mài xong mực, hắn cũng chẳng viết lấy một chữ. Ký Nhu khổ sở liếc hắn một cái, thấy hắn vẫn nhắm mắt, thản nhiên.


Lục Tông Viên cười khẽ, ngón tay cái day day hai huyệt Thái Dương, giọng có phần nhức đầu: “Hầu hạ người cũng không biết ? Hay là để ta chỉ từng bước một ?”


Ký Nhu nghe vậy sợ đến run người, e hắn thật sự muốn “chỉ dạy”, vội đặt nghiên mực xuống, đảo mắt nhìn quanh, thấy bên tháp có đặt một cây quạt xếp, bèn mở ra quỳ bên tháp, cẩn thận quạt nhẹ cho hắn.


Một loạt động tác ấy, vụng về thì nhiều mà nhanh nhẹn chả thấy đâu .Lục Tông Viên thấy nàng quạt gió như rối loạn, tóc hắn bị thổi tung, phiền đến khó chịu, liền giật lấy cây quạt, “phạch” một tiếng xếp lại, rồi điểm nhẹ lên má nàng: “Ngươi là người Trấn Định, họ Từ, nhà mở tiệm vải?”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 5
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...