Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 3


Mắt Ký Nhu sáng rực lên, nàng vội vàng cất tiếng liên hồi: “Thành thủ Phổ Dương ở đâu? Ta muốn gặp ông ta!”


Người thiếu nữ kia thấy Ký Nhu lảo đảo định đứng dậy, liền vội giữ nàng lại. Nào ngờ thân thể mảnh mai yếu ớt như nàng, vậy mà sức lực lại mạnh mẽ đến thế, cứ thế kéo cô ta về phía cửa.


Ngoài cửa lính gác nghe tiếng động, ló đầu vào xem, rồi thì thào bàn tán. Thiếu nữ kia trong lòng cả kinh, vội đẩy mạnh Ký Nhu trở lại, lấy tay bịt miệng nàng, ghé sát tai nói nhỏ: “Đừng kêu nữa! Tri phủ đại nhân nửa tháng trước đã lén gửi thư đầu hàng cho quân Chu, mở cổng thành rước họ vào rồi. Giờ người canh cổng đều là binh Chu, nếu để họ nghe thấy cô quen biết tri phủ, thì rắc rối to!”


Cả người Ký Nhu chấn động, hồi lâu không thốt nên lời, chỉ còn đôi mắt mờ đục đăm đăm nhìn cô gái kia.


Người kia bị ánh mắt ấy nhìn mà sởn tóc gáy, dè dặt hỏi: “Cô… là thân thích của tri phủ đại nhân sao?”


Ký Nhu lắc đầu.


“Vậy cô muốn gặp ông ta làm gì?”


Ký Nhu ngẩn người rất lâu, rồi chầm chậm cúi đầu, không nói gì.


Thiếu nữ kia thấy Ký Nhu không đáp, cũng yên lòng , thu tay về, định an ủi nàng, nhưng chưa kịp mở lời ,chính mình đã đỏ hoe mắt. Cô nghiến răng căm hận, liếc về phía cổng thành, hạ giọng nói: “Bất kể cô nghĩ gì, sớm quên đi thì hơn! Tên cẩu quan đó chỉ lo nịnh bợ quân Chu, nào có đoái hoài tới sống chết của bọn ta? Phổ Dương thành nửa tháng trước đã âm thầm rơi vào tay địch, giờ bị vây như thùng sắt, một con ruồi cũng không bay ra được, bà con xung quanh chẳng ai hay biết. Hôm qua ta còn đang giặt áo bên sông, thì bị đám khốn đó bắt đi, nhốt ở đây suốt đêm. Không biết là muốn đánh hay muốn giết, cũng chẳng biết đứa em đáng thương của ta bị giam ở nơi nào…”


A, Kiến Hỉ! Ký Nhu bừng tỉnh, vội đảo mắt tìm quanh. Trong căn phòng gác đêm này nằm ngổn ngang mười mấy thiếu nữ trẻ, người thì ngất lịm chẳng hay trời đất, người thì ôm nhau nức nở. Nàng nhìn kỹ từng người một, không thấy bóng dáng Kiến Hỉ đâu bèn thất vọng cùng cực, rút lui vào góc tường, ôm đầu gối ngẩn người.



Thiếu nữ kia thấy dáng vẻ hốt hoảng của Ký Nhu, sinh lòng thương xót, rón rén đến gần, định an ủi, mới để ý áo váy của nàng đã bị xé rách thảm thương. Mặt cô lập tức tái xanh, nước mắt lưng tròng, đờ ra hồi lâu rồi đột nhiên cau mày nghiến răng: “Dù gì cũng chết, ta Triệu Đoan Cô, chết cũng phải chết cho trong sạch. Chút nữa ai dám động đến ta, ta sẽ dùng trâm đâm mù mắt hắn!”


Nói rồi cô kéo tay Ký Nhu: “Tỷ muội tốt, đừng sợ, chút nữa cứ theo sát ta, xem ai dám động vào cô! Ta là người thôn Thanh Thủy Hà, cô là người nơi nào? Nhìn quần áo cô mặc, chắc cũng thuộc dòng dõi thiên kim?”


Ký Nhu lưỡng lự định mở miệng, còn chưa kịp nói gì thì “Rầm!” – cánh cửa bị đá văng. Hai tên binh sĩ bước vào, điểm đầu điểm đuôi một lượt, quát lớn: “Dậy cả đi! Ra ngoài!”


Đoan Cô Cô sợ đến run rẩy cả người, trâm trong tay rơi cạch một tiếng, liền cuống cuồng nhặt lên, giấu vào tay áo. Còn Ký Nhu như con rối đứt dây, bị Cô nắm tay kéo theo, lẫn trong đám người bị dồn ra khỏi phòng, lùa lên hai cỗ xe bò.


Hai chiếc xe chở người, băng qua các con phố, đi ngang qua chợ Phổ Dương. Nhà cửa san sát ngoài mặt trông bình yên, nhưng trên phố người đi qua vội vã, ai nấy co đầu rụt cổ, chẳng dám ngẩng lên. Thi thoảng có vài người to gan liếc về phía xe, chỉ thấy họ lắc đầu, bĩu môi, rồi lại vội vã bước đi. Ban đầu Đoan Cô xấu hổ đỏ bừng cả tai, sau đó bị nhìn đến tức giận, cũng trừng trừng trừng mắt lại, ai dám nhìn nàng, nàng ta trừng lại.


Đi một hồi, Đoan Cô kéo tay áo Ký Nhu, nói: “Ta không biết chữ, muội xem hộ ta biển hiệu kia viết gì vậy?”


Ký Nhu nghe vậy ngẩng đầu nhìn, thấy là cửa bên của một phủ đệ, trên tường dán bảng đề:


“Khai Châu phủ, Phổ Dương huyện, Tri phủ Khai Châu – Dao”.


Xe dừng lại, vài tên lính bắt đầu xua người vào phủ. Ký Nhu nhân lúc hỗn loạn khẽ nói với Đoan Cô: “Đến phủ Tri phủ Dao rồi.”


Mọi người bị đưa vào phủ, đi qua hành lang bên cạnh chính sảnh, tiến vào hậu nha. Đoan Cô vốn là con gái dân thường, ít khi được thấy quan phủ to rộng thế này. Nay đã hạ quyết tâm liều mình, cũng bình tĩnh lại, ưỡn ngực ngẩng đầu, quan sát kỹ từng đường chạm trổ, đá cảnh giả sơn trong phủ, thỉnh thoảng còn thì thầm với Ký Nhu đôi câu. Nhưng Ký Nhu cúi đầu trầm tư, chẳng đáp lời. Đoan Cô thấy thế chỉ bĩu môi, mặc kệ nàng.


Bên ngoài đại sảnh hậu nha, đám người bị lính quát đứng chờ dưới hành lang. Ký Nhu còn nhỏ, vóc người không nổi bật, bèn nhanh chóng đảo mắt một lượt. Dọc đường đi gần như vắng lặng, giờ mới thấy dưới mái hiên có hơn chục vệ binh mặc giáp đen sáng bóng, mặt mày nghiêm túc, vũ khí bên hông phản chiếu ánh nắng lấp loáng.



Ký Nhu không đành nhìn, vội quay mặt đi. Lúc ấy một tên cận vệ đứng sau tướng quân, mặc chiến bào bó sát, vừa lúc bước ra. Hắn khoanh tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn vào đám người dưới hiên. Nhác thấy có người vóc dáng nhỏ nhắn, đầu cúi thấp, phần gáy trắng mịn nổi bật, hắn liền tiến lại, khẽ ho một tiếng lấy lệ.


Ký Nhu hơi hé mắt nhìn, thấy hắn mũi cao mắt sâu, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, chính là kẻ đêm qua đã bắt nàng từ ngôi miếu hoang. Nàng lập tức quay mặt đi, ánh mắt đầy oán hận liếc hắn một cái.


Thiếu niên họ Dư tên Thiệu thấy Ký Nhu nhìn mình, lập tức đắc ý nở nụ cười, lại khoanh tay thong thả quay về.


Hành động của hắn bị một vệ binh khác nhìn rõ mồn một. Người đó tên là Triệu Sắt, dung mạo thanh tú, nụ cười dễ mến, nhưng trong xương lại là kẻ giảo hoạt nhất. Nhân lúc không ai để ý, hắn nháy mắt với Dư Thiệu, rồi hất cằm về phía tướng quân. Dư Thiệu làm như không thấy, ngoảnh mặt đi. Triệu Sắt khẽ “phì” một tiếng, bước tới khom người thì thầm bên tai tướng quân: “Người ta đưa đến đủ rồi, ngài không định ngẩng đầu nhìn một cái sao?”


Lục Tông Viễn hừ lạnh một tiếng, ngẩng đầu buông cuốn sổ ngân khố trong tay, chẳng nói chẳng rằng, tung một cước nhắm thẳng ngực mà đá, khiến thân thể phì nộn của tri phủ Dao Cử Nghiệp bay ngược ra sau, như một quả núi ụp xuống đất, nằm sõng soài không động đậy. Biến cố xảy ra quá đỗi đột ngột, mọi người đều ngẩn ngơ sững sờ. Dư Thiệu cùng Triệu Sắt không dám tiếp tục giở trò liếc mắt đưa tình, vội thu liễm thần sắc, đứng nghiêm cung kính.


Lục Tông Viễn tựa hồ bị Dao Cử Nghiệp chạm vào làm ô uế bản thân, liền khinh miệt phủi phủi giày, đoạn đứng dậy, ném phăng cuốn sổ ngân khố “bốp” một tiếng lên mặt y. Dao Cử Nghiệp thân thể khẽ run, rên lên vô thức. Lục Tông Viễn mới lạnh nhạt cất lời: “Dao Cử Nghiệp làm quan nơi đây, một năm khiến huyện Phổ Dương hao hụt hơn vạn lượng bạc. Để bù khoản thiếu hụt, hắn áp thuế theo mẫu ruộng, mỗi mẫu thu năm mươi văn đại tiền. Tám năm tại nhiệm, tiền ăn chặn ngân sách định giá lúa cùng các khoản lạm thu, cộng lại chẳng dưới hai mươi vạn lượng bạc. Dùng máu thịt dân đen mà vỗ béo lòng tham của mình, lưu giữ thứ cẩu quan như vậy, chẳng khác nào lãng phí gạo thóc Phổ Dương. Người đâu! Kéo hắn xuống, treo lên đầu thành, phơi nắng ba ngày rồi hẵng định xử lý.”


Ký Nhu thấy hắn đột ngột trở mặt, một kẻ sống sờ sờ như Dao Cử Nghiệp vậy mà bị đá đến nửa cái mạng cũng chẳng còn, trong lòng vừa cảm thấy hả hê, lại vừa kinh sợ, tim đập thình thịch không ngớt. Nàng len lén nhìn, chỉ thấy Lục Tông Viễn vẻ mặt như thường, thong thả bước ra khỏi đại sảnh, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua mặt từng người một. Y còn trẻ hơn nàng tưởng, khoảng hai mươi lăm đổ lại, trên người chẳng mặc giáp trụ, đầu không đội mũ, chỉ khoác áo lụa xanh tay bó kiểu cung tiễn, lông mày dài, mắt sáng như sao, nếu không giận ,khóe miệng phảng phất ý cười. Nếu thay roi ngựa trong tay bằng một chiếc quạt xếp, quả chẳng khác gì một công tử thư sinh nho nhã.


Lục Tông Viễn rời chính sảnh, ánh nắng chiếu xuống, hắn hơi nheo mắt, chau mày cười: “Các người quả khéo chọn, không bắt già, chỉ chọn gái trẻ. E rằng trong vòng trăm dặm, con gái chưa gả, đàn bà mới cưới, đều bị lùa tới cả rồi, động tĩnh lớn thật!”


Dừng lại một chút, hắn nhịn cười bảo: “Triệu Sắt, ngươi đến doanh trại điểm danh, bất kể kẻ nào chưa từng thấy máu, chưa từng giết người, hoặc chưa động phòng cưới vợ, mỗi người chọn một người. Cấm không được kén chọn, phân sao nhận vậy”


“Nam nhân chưa thấy máu, chẳng khác dao chưa rèn sắc; lên chiến trường là chân mềm nhũn. Chưa cưới vợ, thì nhân lúc mạng còn, lưu chút hương hỏa”.


Triệu Sắt tươi cười dạ một tiếng, thoắt cái đã như cơn gió biến mất.



Đám nữ nhân bị bắt, dẫu có ngốc nghếch đến đâu cũng hiểu vận mệnh sắp giáng xuống. Tức thì người khóc người ngất, bi thảm cực độ . Ký Nhu bị một câu vừa rồi làm cho chấn động ,như có sấm nổ giữa trời xanh, chẳng thốt nên lời. Mặc cho móng tay Triệu Đoan Cô đang c*m v** lòng bàn tay ,nàng cũng chẳng thấy đau. Trong lúc mơ hồ, nghe thấy Lục Tông Viễn lại gọi: “Dư Thiệu, lại đây.”


Dư Thiệu bước tới, cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng vành tai đã đỏ bừng, hồi lâu mới lí nhí nói: “Tướng quân…Thuộc hạ đã từng giết người, thấy máu rồi!”


“Thật sao…” Lục Tông Viễn kéo dài giọng, liếc xéo Dư Thiệu một cái, rồi gật đầu như thể đã công nhận lời y.


Dư Thiệu xem mặt đoán ý, lập tức thấy hối hận, liền cắn răng chữa lời: “Nhưng thuộc hạ… vẫn chưa lấy vợ. Công tử cũng biết mà, họ Dư ba đời độc đinh…”


Lục Tông Viễn không nhịn bật cười, lắc đầu “Ngươi còn nhỏ, vội cưới vợ cái gì.”


Dư Thiệu ưỡn ngực thẳng lưng, không còn ngượng ngùng, mặt nghiêm trang lớn tiếng: “Bẩm tướng quân, hạ quan mười sáu tuổi, chẳng còn sớm nữa!” Vừa nói vừa ngượng đến đỏ bừng cả mặt, ánh mắt khẽ liếc nhanh về phía đám người, rơi đúng vào Ký Nhu.


Lục Tông Viễn thấy nghi ngờ trong lòng, nhưng không vạch trần, liền đi thẳng đến trước mặt Ký Nhu, quan sát từ đầu đến chân, rồi đi một vòng quanh nàng. Cuối cùng dùng đầu roi ngựa chạm vào cằm nàng, ra lệnh: “Ngẩng đầu lên.”


Ký Nhu im lặng không đáp, đầu quay sang trái ,ngoảnh sang phải, nhất định không để ánh mắt chạm vào hắn. Dằng co hồi lâu, Lục Tông Viễn chẳng hề mất kiên nhẫn. Nàng quay sang đâu, đầu roi của hắn liền theo tới đó. Ký Nhu chỉ cảm thấy hành vi đó chẳng khác nào đùa nghịch mèo chó, trong lòng xấu hổ đến cực điểm, bất chợt ngẩng đầu, đôi mắt đen láy sáng rực nhìn thẳng hắn, không né tránh.


Gương mặt nàng, quả là đẹp nghiêng nước nghiêng thành, ánh mắt rưng rưng, dưới ánh mặt trời như hồ nước phản chiếu vụn vàng, long lanh lấp lánh. Má hơi ửng hồng, tựa ráng chiều, chẳng giống giận dữ, mà lại tựa như thẹn thùng.


Lục Tông Viễn nhìn chăm chú hồi lâu, không kìm được thu roi về. Hắn bất ngờ bật cười, quay sang Dư Thiệu bảo: “Xem ra ngươi cũng có mắt nhìn, là một mỹ nhân hiếm thấy .”


Dư Thiệu tuổi trẻ da mặt mỏng, lúc đầu còn thẹn thùng, nhưng thấy sắc mặt Lục Tông Viễn có vẻ đã đồng ý, trong lòng mừng rỡ không kìm được, mày nhướng lên, rạng rỡ cười nói: “Đa tạ tướng quân…”



Ký Nhu còn chưa kịp trả lời, Triệu Đoan Cô đã nhanh nhẹn đoán được mấy phần, vội chen miệng nói: “Phải! Nó là người thôn Thanh Thủy Hà. Là muội muội ta, họ Triệu, tên gọi Kim Nô.”


“Triệu Kim Nô?”


Lục Tông Viễn khẽ lặp lại, rồi gật đầu mỉm cười: “Ta thấy y phục ngươi, chẳng giống con gái nhà thôn quê.”


Triệu Đoan Cô toát mồ hôi lạnh, trong tay áo lén dùng trâm bạc đâm mạnh vào lòng bàn tay, đau đớn sinh mưu, liền đáp: “Hôm kia là sinh nhật muội ta, cha mẹ vốn thương yêu, đặc biệt đặt may một bộ mới. Mới mặc hai hôm, bị người… giằng xé ra thế. Nó là đứa con gái nhỏ, giận quá thành ngẩn ngơ rồi.”


Lục Tông Viễn cười nhạt: “Ta thấy nàng không chỉ ngẩn ngơ, mà còn là đứa câm.”


Triệu Đoan Cô định lên tiếng, nhưng bị Ký Nhu âm thầm kéo tay áo, bèn nuốt lời trở lại.


Ký Nhu lúc này mới lạnh lùng mở miệng: “Ta không phải kẻ câm.”


Lục Tông Viễn “ồ” một tiếng, lại hỏi: “Sinh thần bát tự là gì?”


Vừa hỏi, mắt cũng liếc về phía Triệu Đoan Cô, ánh mắt sắc như dao, hàm ý cảnh cáo rõ rệt. Triệu Đoan Cô bị hắn nhìn đến rợn người, cổ họng nghẹn lại. Trong lúc bối rối, liền nghe Ký Nhu đáp không chút do dự: “Đinh Mão – Giáp Thìn – Quý Mão – Đinh Tỵ.”


Nàng lập tức mở to mắt, lại sợ thần sắc bị hắn nhìn ra sơ hở, vội cúi đầu. Bỗng thấy mu bàn tay ấm lên, nước mắt đã rơi xuống từ lúc nào chẳng hay.


Lúc này, đã có thị vệ lanh lẹ dâng lên hộ tịch văn sách. Quả nhiên dưới quyền huyện Phổ Dương, thôn Thanh Thủy Hà có hai cái tên Triệu Đoan Cô và Triệu Kim Nô được ghi trong sách.


Lục Tông Viễn cúi đầu trầm ngâm một lát, không biết đang nghĩ gì, sắc mặt không lộ chút sơ hở. Hắn tùy tay ném quyển sách ra, Dư Thiệu nhanh tay đỡ lấy, thoáng liếc qua cũng chẳng kịp xem kỹ, vội vàng nói: “Tướng quân, hôm qua đích thực ta gặp nàng ở gần thôn Thanh Thủy Hà…”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 3
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...