Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Chương 61: Cái gọi là thuốc hiệu quả
Bố Lan Địch tránh ánh mắt dò xét của ai đó, thản nhiên chuyển chủ đề, hồi tưởng lại: “Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư vốn giỏi giữ thể diện, lần đó cũng chỉ có xu hướng sắp tan rã mà thôi.”
Lạc Ôn chống cằm, khẽ gật đầu.
“Nhưng lúc đó, ông ta vẫn mất kiểm soát mười mấy giây.” Bố Lan Địch nói: “Khi ấy, ông ta hét lên “Những gì đã mất thì cứ hoài niệm là đủ, hà tất phải kéo theo người khác làm gì?””
“Anh có kéo theo ai không?” Lạc Ôn hơi nâng cằm.
Bố Lan Địch lắc đầu: “Khi đó anh chỉ có một yêu cầu, giữ lại trang viên Lai Bố Đức. Giờ nghĩ lại, có lẽ câu đó không phải nói với anh.”
Lời lẽ đầy hàm ý…
Tổng hợp lại những gì Kiều Tư Phí Xá Nhĩ nói, thứ mà vị thị trưởng này “đánh mất” e rằng có liên quan không ít đến cái khung ảnh trống kia.
Bên ngoài cửa sổ sát đất, cô bé tóc tết vẫn đang vui vẻ làm việc.
Lạc Ôn vô tình chạm mắt với cô bé, khựng lại một giây, rồi giơ tay lên, vẫy vẫy từ xa.
Người đối diện cũng sững sờ, sau đó nhấc đôi chân ngắn chạy về phía này.
Bố Lan Địch: “Em định nói chuyện này với nó à?”
Lạc Ôn khẽ cười: “Đứa nhóc này chẳng phải chạy ngang dọc khắp thị trấn Lai Bố Đức à? Có khi nó biết nhiều hơn cả chúng ta đấy.”
Cánh cửa kính bên hông bị một người nào đó với vẻ mặt ngơ ngác đẩy ra.
Cô bé tóc tết đứng ngay ngắn trước mặt Lạc Ôn, nghiêng đầu: “Chị tìm em hả?”
“Trò vòng lặp nhỏ của em…” Lạc Ôn nói.
Cô bé tóc tết lập tức xụ mặt: “…”
Trước người này, nó ra tay lúc nào cũng chính xác, gần như chưa từng thất bại thảm hại như vậy.
Lạc Ôn mỉm cười nói tiếp: “Đã từng giở trò đó trước mặt thị trưởng chưa?”
“Ai cơ?” Cô bé tóc tết trông như bị chập mạch trong giây lát.
“Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư.” Lạc Ôn kiên nhẫn mô tả bằng tay: “Ông già tóc trắng, dáng không cao, nói chuyện thì vênh váo.”
Đôi mắt đối phương trống rỗng nhìn cô, rồi máy móc lặp lại: “Ai cơ?”
“…”
Lạc Ôn và Bố Lan Địch liếc nhau.
Căn phòng ngủ chính lại trở về yên tĩnh.
Cô bé tóc tết dụi dụi tai: “Chị vừa nói gì thế? Ngôn ngữ của nước khác à?”
Lạc Ôn chỉ chậm rãi phát âm: “Thiết…Tư…Đặc.”
Cô bé tóc tết nhại lại: “&#@?”
“…”
Một lúc sau, Lạc Ôn bật cười khẽ: “Em có biết Y Lệ Sa Bạch không?”
Cô bé tóc tết vẫn giữ vẻ mặt mơ hồ.
Ngôn ngữ gì thế này? Nó lẩm bẩm.
Nhưng khi ngẩng lên, nó lập tức chạm phải một đôi mắt xanh xinh đẹp, lộ rõ sự thích thú.
Cô bé tóc tết: “…” Không có câu trả lời mà cũng vui đến vậy hả?
Lạc Ôn nhìn về phía Bố Lan Địch, người sau thản nhiên nói: “Coi như là chuyện tốt, ít nhất chúng ta sẽ không phải vào tù.”
Cô bé tóc tết: “…?”
Sao hai người này càng nói càng có xu hướng lao thẳng vào con đường phạm tội thế?
Lạc Ôn đưa tay che miệng ho nhẹ một tiếng, rồi nói với cô bé tóc tết: “Hình như chúng tôi đã tìm thấy…”
“Tìm thấy gì?” Nó nheo mắt đầy nghi hoặc, chờ đợi câu tiếp theo.
Đôi mắt xanh lam của chủ trang viên chớp một cái, cuối cùng vỗ nhẹ lên vai nó: “… Tìm thấy bến đỗ của em, dọn dẹp vệ sinh. Đi đi, nghỉ thêm nữa là không theo kịp tiến độ của Pháp Lan Khắc đâu.”
Cô bé tóc tết híp mắt, hừ một tiếng, chẳng hiểu chuyện gì mà rời đi.
“Sao không nói ra?” Bố Lan Địch khẽ cụp mắt.
Một sự thật gần như đã rõ rành rành đặt trước mặt hai người: Y Lệ Sa Bạch và Thiết Tư Đặc… rất có khả năng có quan hệ huyết thống với cô bé tóc tết.
Lạc Ôn uống một ngụm trà đá, ánh mắt hơi thờ ơ.
“Chỉ là cảm thấy…” Cô nghiêng đầu: “Trước khi có cách giải quyết rõ ràng, em không muốn cho người ta hy vọng mơ hồ.”
Với tình trạng của cô bé tóc tết bây giờ, dù có để nó đối diện trực tiếp với hai vị Sử Mật Tư kia thì e là nó cũng chẳng dấy lên được cảm xúc gì đặc biệt.
Kịch bản có khả năng xảy ra nhất là ba người mắt trừng mắt, cuối cùng hai người lớn đánh nhau ầm ĩ, còn đứa nhỏ thì ngồi một góc xem vui.
Nghĩ vậy…
Cũng khá hài hòa đấy chứ nhỉ?
Bố Lan Địch nhẹ gật đầu.
“Vậy thì lý do hai người đó sử dụng khung ảnh trống cũng có thể giải thích được rồi.” Lạc Ôn chậm rãi nói: “Họ chỉ biết rằng có một người rất quan trọng đã biến mất, nhưng lại không biết là ai, cũng chẳng biết tên là gì…”
Cô nói đến đây thì đột nhiên khựng lại, trong lòng dấy lên một cảm giác quen thuộc khó hiểu…
Bố Lan Địch vẫn ngồi tại chỗ, khẽ “ừ” một tiếng.
Lạc Ôn sững người, do dự hai giây, cuối cùng vẫn đứng lên.
Cô dừng lại trước mặt Bố Lan Địch, đưa tay áp lên một bên mặt anh, nhẹ giọng như đang v**t v* một con vật nhỏ: “Chẳng phải em đã quay về rồi à?”
Bố Lan Địch ngẩng đầu, yết hầu khẽ chuyển động.
Gương mặt vẫn là gương mặt lạnh nhạt thường ngày, nhưng lúc này ánh mắt anh lại sáng rực, đôi má cũng nhẹ nhàng cọ vào lòng bàn tay của Lạc Ôn.
Trời dần tối.
“Tôi về rồi đây!” Ngoài cửa sổ sát đất, một con cú đã rời đi khá lâu từ bên ngoài nhanh chóng lách qua cửa hông bay vào.
Cánh vỗ mạnh, xua sạch bầu không khí ám muội trong phòng.
Lạc Ôn lần này không bị b*n r* xa như trước, chỉ thản nhiên lùi lại một bước, rồi thuận thế ngồi xuống ghế sô pha.
Con cú không hề khách sáo, đậu thẳng lên chiếc bàn tròn thấp, lải nhải: “Phòng sinh hoạt chung chẳng có ai, tôi đoán ngay là hai người ở đây.”
“…” Bố Lan Địch nhàn nhạt đáp: “Đoán đúng đấy.”
“Lần này tôi mang về một tin tức lớn đây!” Con cú vỗ vỗ cánh: “Xin hai người đừng chìm đắm trong chuyện yêu đương nữa. Lúc này thị trấn Lai Bố Đức đang đứng trước thời khắc sinh tử đấy.”
Lạc Ôn: “…”
Bố Lan Địch: “…”
Lạc Ôn giật giật khóe mắt: “Thời khắc sinh tử? Vì đám xác chết à?”
“Chính xác.” Con cú nghiêm túc gật đầu: “Kiều Tư và Kiều Sâm đã phát hiện ra một số động thái mới. Y Lệ Sa Bạch đã trực tiếp xử lý không ít người bị lây nhiễm thành xác chết.”
“Ra tay nhanh đấy.” Bố Lan Địch nhận xét.
“Nhưng đó chưa phải mấu chốt vấn đề.” Con cú lắc đầu: “Thiết Tư Đặc vô cùng bất mãn với chuyện này. Ông ta tuyên bố rằng mình đã nghiên cứu ra một loại thuốc có thể chữa khỏi xác chết, và chẳng bao lâu nữa sẽ thành công. Chỉ cần làm ra được thật nhiều thuốc, mọi chuyện sẽ được giải quyết.”
Lạc Ôn nhướn mày: “Nghe cũng không tệ nhỉ?”
Con cú thở dài nặng nề: “Vấn đề là… trên đời làm gì có loại thuốc nào thần kỳ đến thế.”
“Hả?”
Con cú: “Thuốc thì có thật, nhưng hiệu quả lại không như lời Thiết Tư Đặc nói. Loại thuốc này sẽ khiến mọi thứ trở về trạng thái bản nguyên của chúng…”
“Nguyên bản, có nghĩa là những kẻ giả người sẽ tan rã. Một số quái vật có thể sẽ biến trở lại thành con người. Một số khác… có lẽ sẽ có kết cục giống đám kẻ giả người kia.” Con cú nâng cánh, chỉ vào chính mình: “Như tôi đây, nếu thuốc rơi lên người, tôi sẽ biến lại thành một con chim ngu ngốc chỉ biết bắt chuột.”
Con cú kín đáo liếc nhìn Lạc Ôn.
Nếu một giọt thuốc này dính vào cô… dù chỉ một giọt thôi, thì đối với cô mà nói, hậu quả sẽ vô cùng chí mạng.
Tình huống tốt nhất, cô còn nguyên vẹn là một cái xác.
Nhưng khả năng cao nhất… e rằng ngay cả tro cốt cũng chẳng còn.
Bố Lan Địch nhíu chặt mày.
Mà người đang ở tình cảnh nguy hiểm nhất, chủ trang viên nào đó, lại chẳng có chút tự giác nào, chỉ tặc lưỡi trong lòng, nghĩ thầm: Vậy chẳng phải Bố Lan Địch, với tư cách là một con người, sẽ trở nên vô địch à?
Lạc Ôn híp mắt, nhanh chóng nhận ra chỗ không hợp lý: “Nhưng chẳng phải thị trưởng cũng là kẻ giả người à? Ông ta thà tự kết liễu còn hơn là để quá trình phát triển của thị trấn Lai Bố Đức lùi lại năm trăm năm hả?”
Con cú sững người: “Đây là thông tin từ hai người bọn họ… Mặc dù nghe có vẻ vô lý, nhưng hai ngày nữa, thị trưởng sẽ có một bài phát biểu ở quảng trường. Đồng thời làm người đầu tiên sử dụng thuốc.”
Lạc Ôn nhếch môi.
“Vậy nên thật ra… tất cả mọi người đều muốn đứng ngoài quan sát trước, cho Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư một cơ hội để chứng minh.” Con cú nói.
Không có vấn đề gì mới là lạ.
“Chính vì ông ta dám làm thế, văn phòng thị trấn thậm chí lại càng tin tưởng vào phương pháp của Thiết Tư Đặc hơn. Vì vậy, bọn họ đã lên kế hoạch… sẽ cưỡng chế thả mưa thuốc ngay trong buổi diễn thuyết.”
Đợi đến khi cơn mưa này trút xuống xong, e rằng thị trấn Lai Bố Đức cũng chẳng còn lại bao nhiêu người.
Lạc Ôn giơ tay làm động tác tạm dừng: “Nhưng các người lại biết thuốc có vấn đề?”
Con cú: “Thuốc là do An Cát Lệ Na điều chế, còn thông tin về vấn đề của nó là từ Kiều Sâm mà có, mức độ tin cậy rất cao.”
“Tin tức này được cố ý truyền ra từ phía An Cát Lệ Na.” Ánh mắt Bố Lan Địch lạnh hẳn đi: “Bà ta… đang ép chúng ta phải ra mặt.”
Con cú thở dài: “Thật ra, nếu có thể thuyết phục Y Lệ Sa Bạch…”
“Không thể.” Bố Lan Địch ngắt lời.
“Tại sao?”
“Y Lệ Sa Bạch Sử Mật Tư là con người.”
Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Story
Chương 61: Cái gọi là thuốc hiệu quả
10.0/10 từ 13 lượt.
