Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Chương 46: Cái gọi là tiếng động
Tuy cánh cửa phòng bệnh làm bằng gỗ nguyên khối, nhưng nếu thật sự có người muốn phá cửa xông vào, e rằng cũng chẳng trụ nổi mấy giây.
Quá mỏng manh.
Lạc Ôn cảnh giác nhìn ánh sáng le lói qua khe hở dưới cửa, dùng giọng thì thầm hỏi: “Anh có nghe thấy tiếng bước chân không?”
“Không chỉ có tiếng bước chân.” Bố Lan Địch cũng thì thầm đáp.
Như để chứng thực lời anh nói, bên ngoài cửa bắt đầu vang lên những âm thanh hỗn tạp lạo xạo. Tiếng bước chân, tiếng vật nặng bị kéo lê, tiếng dao xuyên qua thịt… Tóm lại, tất cả những âm thanh liên quan đến “tội ác có thể xảy ra trong bệnh viện” đều có đủ.
Dù những âm thanh này vô cùng điên cuồng, nhưng lại kỳ lạ ở chỗ chúng vẫn giữ ở một mức âm lượng khá thấp và dịu êm.
Nếu người nằm trên giường bệnh có tâm lý vững vàng, thậm chí có thể coi đây như một bản nhạc ru ngủ.
Nhưng lúc này Lạc Ôn chẳng có tâm trạng để ngủ, chỉ cau mày nghi hoặc, hạ giọng hỏi: “Bệnh viện này… bị ma ám tập thể à?”
“Có lẽ là bác sĩ và điều dưỡng.” Bố Lan Địch đáp.
Lạc Ôn cân nhắc: “Chuyên nghiệp vậy hả?”
Âm thanh quỷ dị bỗng nhiên dừng lại. Tiếng động bên ngoài cửa đồng loạt biến mất, khôi phục lại sự yên tĩnh ban đầu.
Đến ma quỷ cũng không chịu nổi bị nói trúng tim đen.
Lạc Ôn: “…”
Không bao lâu sau, bầu không khí tĩnh lặng bị một âm thanh nhỏ bé tiếng “xoẹt” khẽ khàng, phá vỡ.
Âm thanh này vốn không dễ nhận ra, nhưng lúc này cả hai người trong phòng bệnh đều đang dán chặt sự chú ý vào động tĩnh bên ngoài nên mọi giác quan nhạy bén đến mức khác thường.
Bố Lan Địch khẽ sững người: “Có thứ gì đó… đang cháy.”
Gần như cùng lúc, Lạc Ôn lập tức nhìn về phía đèn ngủ nhỏ.
Chiếc đèn đắt đỏ kia nhấp nháy hai lần đầy ác ý, sau một tiếng nổ điện chói tai. Nó đã đạt được ước nguyện, bùng nổ giữa không trung, rực sáng huy hoàng trong vài giây cuối cùng.
Giường bị nổ cháy đen một mảng, gối đầu ngay lập tức hóa thành một cơn mưa bông vải. Nhưng mà… chẳng ai bị thương cả.
Lạc Ôn: “…”
Tên bán hàng chết tiệt, vừa lấy tiền vừa muốn lấy mạng người ta.
Cô đẩy Bố Lan Địch đang chắn trước mặt mình ra: “Tôi đi bật đèn.”
Vài giây sau, phần còn lại của chiếc đèn ngủ hiện rõ trong tầm mắt hai người. Những mảnh vỡ bên trong đã hóa thành một thứ chất lỏng sền sệt như sáp nến tan chảy, dính bết trên sàn, còn bốc khói nóng hầm hập.
Nếu chịu khó tưởng tượng một chút, đem đống chất nhầy đó dính liền với nhau, trông nó có vài phần giống những bức tranh trừu tượng có thể trưng bày trong viện nghệ thuật.
Vừa kịp thích nghi với ánh sáng, thứ đầu tiên Lạc Ôn nhìn thấy chính là cảnh tượng ô nhiễm thị giác kia, lập tức cảm thấy kinh tởm đến mức dạ dày quặn lại.
“Chiếc đèn ngủ này có sức công phá cũng dữ dội ghê…” Cô lia mắt sang Bố Lan Địch trong bộ đồ bệnh nhân.
Xem như rửa mắt một chút.
“Không chỉ thế.” Bố Lan Địch nhìn chằm chằm vào giường bệnh, hờ hững nói.
“Hả?”
Bố Lan Địch nhẹ nhàng đưa ra một tin dữ hơn: “Thứ này… đang ăn mòn sàn nhà.”
Lạc Ôn: “…”
Cô giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, chuyển ánh nhìn xuống sàn, chỉ thấy đống chất lỏng đen sì kia đang chậm rãi sôi lên tại chỗ.
Một vài chỗ chất lỏng đã bốc hơi hoàn toàn, để lộ ra những vết lõm rõ rệt.
“Chúng ta phải bồi thường, đúng không?” Lạc Ôn chậm rãi nói.
Bố Lan Địch hơi ngừng lại, nhưng vẫn gật đầu.
Đúng là tai bay vạ gió.
Lạc Ôn thầm nghĩ, may mà bọn họ đã đứng gần cửa sổ, nếu không thì…
Khoan đã…
“Bố Lan Địch, cái người trên lầu gây ồn lúc nửa đêm ấy…” Lạc Ôn nói: “... Có khi nào đến để cảnh báo chúng ta không?”
Nên mới dùng một tảng đá đập vào cửa sổ.
Bố Lan Địch: “Đối phương không hề lên tiếng nhắc nhở.”
Lạc Ôn hiểu ra: “Câm thì sao.”
“...” Bố Lan Địch khẽ cười, gật đầu: “Không phải không có khả năng đó.”
Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh đột nhiên thay đổi, quay phắt người mở cửa sổ, nín thở nói: “Không thể ở lại phòng bệnh nữa. Mùi của thứ này rất kỳ lạ.”
Lạc Ôn “ừ” một tiếng.
Gió từ cửa sổ thổi thốc vào hành lang vắng lặng. Cảnh tượng vẫn y hệt khi Lạc Ôn đến, chỉ có một điều dưỡng trực ban còn đứng ở cuối hành lang.
Bố Lan Địch khép cửa lại.
Ổ khóa lò xo phát ra một tiếng “cạch” khẽ khàng.
Lạc Ôn tựa vào tường chờ đợi, ánh mắt dõi về phía xa.
Điều dưỡng cuối hành lang vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, đường nét cơ thể bất động, dường như đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Bố Lan Địch cất giọng từ phía sau: “Ở đây không có gì bị bỏ lại.”
Lạc Ôn quét mắt qua hành lang sạch sẽ sáng sủa, gật đầu: “Vậy những âm thanh đó… chỉ là âm thanh mà thôi.”
Dù là hành động của cả một nhóm người, cũng không thể nào dọn dẹp sạch sẽ hiện trường một cách nhanh chóng và im lặng như vậy được.
Lạc Ôn thầm nghĩ, vậy mục đích của những âm thanh này… là ép họ phải ở lại trong phòng? Nhưng nhờ vào chiếc đèn ngủ, tác dụng duy nhất có thể phát huy của chúng đã bị phá vỡ.
Bên cạnh quầy lễ tân.
Lạc Ôn gõ nhẹ lên mặt quầy, nâng giọng gọi: “Xin chào?”
Không gian vắng vẻ như thể được thiết kế riêng để tạo ra tiếng vọng. Giọng cô vang vọng không ngừng.
Bố Lan Địch ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
Cô điều dưỡng hoàn toàn không có phản ứng, thậm chí đầu còn gục xuống sâu hơn.
Lạc Ôn nhíu mày, nhưng rồi nghĩ lại, bây giờ là bốn rưỡi sáng, ngủ say đến thế cũng hợp lý nhỉ?
Nhưng dù sao họ cũng cần đổi phòng. Nếu không thông báo trước, e rằng sẽ gây ra những rắc rối không cần thiết.
Lạc Ôn giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào vai cô điều dưỡng.
Chỉ nửa giây sau, cô điều dưỡng như một diễn viên đóng thế rơi xuống đất, tạo ra một tiếng động cực lớn.
Lạc Ôn: “…”
Bố Lan Địch liếc vào trong quầy: “Ngủ rất sâu.”
Lạc Ôn cứng ngắc gật đầu, thầm nghĩ, cô chỉ đẩy nhẹ một cái… không lẽ đẩy luôn người ta vào giấc ngủ vĩnh hằng rồi?
Cô đi vào từ lối vào quầy tiếp tân, cúi xuống kiểm tra hơi thở của điều dưỡng.
Bố Lan Địch: “Thế nào?”
Cái này…
Lạc Ôn đứng thẳng dậy, cân nhắc từ ngữ một lúc.
Đúng là điều dưỡng vẫn còn thở, nhưng hơi thở lại lành lạnh, nhiệt độ cơ thể cũng không cao lắm.
Tất nhiên, vẫn ấm hơn cô, nhưng thấp hơn hẳn so với Bố Lan Địch.
“… Còn sống.” Lạc Ôn chần chừ một lúc rồi bổ sung: “Tôi thấy chúng ta nên lấy cho cô ấy cái chăn thì hơn.”
Điều dưỡng nằm dưới đất: “…”
Bố Lan Địch cũng hơi sững lại: “Được.”
Xung quanh còn không ít phòng bệnh trống. Bố Lan Địch vặn tay nắm cửa căn phòng gần nhất, đẩy một chiếc giường bệnh có bánh xe đến bên quầy lễ tân.
Anh vừa định đưa tay ra thì thấy Lạc Ôn đã dễ dàng bế bổng điều dưỡng lên mà chẳng tốn chút sức lực nào.
Bố Lan Địch kéo chăn ra, cúi mắt nói: “Có thể đặt xuống rồi.”
Người bế điều dưỡng như thể đang mộng du, gật đầu một cách mơ hồ, sau đó đặt điều dưỡng xuống giường. Xong xuôi, cô còn nhìn tay mình đầy nghi ngờ.
Điều dưỡng trên giường bệnh không phải dạng gầy gò. Thế nhưng… lúc nãy, trong tay cô. Cô ta lại nhẹ đến mức như chỉ còn trơ khung xương.
Dễ dàng đến mức khiến cô không kịp chuẩn bị.
Lạc Ôn lắc đầu, cùng Bố Lan Địch kéo chăn lên, vụng về đắp lên người điều dưỡng.
Hoàn mỹ hạ màn.
Cô liếc mắt nhìn đồng hồ, lúc này đã gần năm giờ sáng, cũng sắp đến giờ làm việc ở bệnh viện.
Nếu đã vậy…
“Chúng ta lên trên xem thử nhé?” Lạc Ôn hỏi: “Anh thấy trong người ổn chứ?”
Bố Lan Địch tự nhiên gật đầu.
Trước khi bước lên cầu thang, Lạc Ôn đột nhiên khựng lại ở bậc thang, đưa tay ngăn Bố Lan Địch.
“Tôi quên một thứ trong phòng bệnh lúc nãy.” Lạc Ôn nói.
“Được, tôi đi lấy.” Bố Lan Địch ôn hòa đáp.
“Không cần không cần.” Lạc Ôn nhấc chân chạy vào hành lang: “Cứ đợi tôi ở đây là được.”
Bố Lan Địch thu tay về, lặng lẽ đứng yên tại chỗ.
Ánh mắt anh rơi xuống nền gạch men bóng loáng, nhìn bóng mình phản chiếu mờ mờ trong bộ đồ bệnh nhân, sắc mặt trầm lắng khó đoán.
Lạc Ôn… cứ thế chăm sóc anh.
Ngoài cửa sổ có động tĩnh, cô đi xem, điều dưỡng cũng tự mình bế lên, bây giờ ngay cả lấy đồ cũng tự đi lấy…
Cô…
Có phải thực sự muốn sa thải anh không?
Ánh mắt Bố Lan Địch càng thêm sâu thẳm, nhất thời còn ủ rũ hơn cả cô điều dưỡng cúi đầu lúc nãy.
Anh nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên thấy vị chủ trang viên kia bước đến, khóe mày hơi nhướng lên, trong tay ôm một đống đồ màu đen.
“Đây là…” Bố Lan Địch hỏi.
“Quần áo lúc trước của anh bị dính máu.” Lạc Ôn nghiêng đầu: “Không phải điềm lành gì, tôi cất trong xe rồi… Cái này là đồ mới.”
Yết hầu Bố Lan Địch khẽ chuyển động, lặng lẽ nhận lấy quần áo.
Anh khoác ra ngoài bộ đồ bệnh nhân. Áo khoác dài rộng vai, lập tức không còn vẻ của một người bệnh nữa.
Lạc Ôn hài lòng cong khóe môi, thầm nghĩ không hổ là thứ cô mua với giá cao.
Ừ.
Cho nên, không trực tiếp chế nhạo Y Phổ Lạc Tư vì đã mua quần áo xa hoa vào nửa đêm quả thực là một hành động có tầm nhìn xa.
“Cảm ơn.” Bố Lan Địch cúi mắt nói.
Lạc Ôn dùng tay trái vuốt nhẹ cổ tay phải: “Không có gì…”
“Tôi rất thích.” Anh tiếp tục nói.
Lạc Ôn mím môi, thầm nghĩ câu này cô thường nói với Cách Lôi Ti trong trang viên, giờ được nghe, đúng là… cảm giác không tệ.
Cô liếc ra phía sau: “Lúc qua đây, tôi có ghé xem cô điều dưỡng kia.”
“…” Bố Lan Địch hỏi: “Thế nào?”
“Hình như cô ấy rất lạnh.” Lạc Ôn lắc đầu, rồi cười tít mắt: “Thế nên, tôi đã giúp cô ấy đắp thêm một cái chăn nữa.”
Bố Lan Địch: “…”
Ánh sáng trên cầu thang cũng trắng lạnh rực rỡ, bóng đổ ra phía trước kéo dài một cách kỳ diệu. Điểm tốt là khó có ai lén theo sau, điểm xấu… có lẽ là khó mà theo dõi người khác.
Lúc này, Lạc Ôn đang chịu ảnh hưởng nặng nề bởi điểm xấu ấy.
Ở đầu cầu thang, có một người mặc đồ bệnh nhân với mái tóc vàng ngắn, nhìn từ đường nét đầu có vẻ chính là kẻ vừa nãy còn đối đầu hằm hè với cô qua ô cửa sổ.
Nếu cầu thang này tối hơn một chút, cô nhất định có thể ra tay khống chế anh ta.
Nhưng mà…
Khoảng cách giữa hai người vẫn còn bảy, tám bậc, thế nhưng bóng của cả hai đã trùm lên nhau, không hề có ranh giới, một trái một phải, vừa vặn bao phủ lấy tóc vàng ngắn.
Tóc vàng ngắn: “…”
Anh ta dịch người quay lại: “Hai người muốn làm gì?”
Lạc Ôn và Bố Lan Địch bình tĩnh thu tay về: “Chỉ đi ngang qua thôi.”
Ánh mắt hai người như thể đối phương đang làm điều gì đó hết sức vô lý.
Tóc vàng ngắn: “…”
Anh ta nhìn Lạc Ôn.
Lạc Ôn thản nhiên nhìn lại.
Dưới ánh sáng, hai người đối mặt nhau. Tóc vàng ngắn không có biểu cảm gì, nhưng Lạc Ôn lại hơi sững lại.
Cô bỗng thấy ngũ quan của người này hơi quen mắt.
Tóc vàng ngắn từ trên cao nhìn xuống hai người, đột nhiên ngồi phịch xuống đất, hai tay dang ra, hai chân đạp mạnh. Cả người thẳng đuột trượt xuống cầu thang theo một cách vô cùng vụng về.
Lạc Ôn bước sang bên, tránh khỏi đòn “tấn công cơ thể” của anh ta.
“Có khi nào anh đến nhầm bệnh viện rồi không?” Cô ôn hòa nói: “Tôi biết một bệnh viện khá tốt. Trong đó toàn phòng có lót đệm, rất thích hợp để anh lăn qua lăn lại.”
Tóc vàng ngắn nằm bẹp trên đất, nhắm mắt, không bình luận gì về lời này.
Một lúc lâu sau, anh ta hỏi: “Bao giờ ra tay?”
Lạc Ôn: “… ?”
Tóc vàng ngắn giơ tay làm động tác cứa cổ: “Giết tôi đi.”
Sắc mặt Lạc Ôn có chút nặng nề: “Tây Lý Nhĩ đi sớm quá.”
Bố Lan Địch bình thản nói: “Nếu Y Phổ Lạc Tư ở đây, chắc giờ này đã vui phát điên rồi.”
Thật là một mẫu nghiên cứu tuyệt vời.
Tóc vàng ngắn: “…”
Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Story
Chương 46: Cái gọi là tiếng động
10.0/10 từ 13 lượt.
