Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?

Chương 48: Hoàn chính văn


Đây là một bài hát cũ, Bùi Lâm đã luyện tập rất nhiều lần, Giang Triều cũng đã hát cùng cậu mấy lần.


Hai người đều rất quen thuộc với bài hát này, lại có sự ăn ý ngầm với nhau, màn hợp tác của họ thật sự hay đến không thể chê vào đâu được.


Sau khi bài hát này kết thúc, phòng bao nhỏ yên tĩnh một lúc lâu, sau đó mới vang lên những tràng pháo tay lác đác.


Liêu Triều Triều nấp ở một bên, lén lút nói với Mông Lượng: "Đẹp đôi quá đi."


Mông Lượng quay lại búng vào trán cậu ta: "Chuyện này còn cần em nói à?!"


Trong suốt quá trình đó, Mông Lượng còn quay một đoạn video dài vài giây rồi tiện tay đăng lên mạng. Khá nhiều người cảm thán, thì ra giọng ca chính bí ẩn đầu tiên của ban nhạc Đợi Chút lại chính là Bùi Lâm.


Nghĩ lại cũng hợp lý, ai cũng biết cậu và Mông Lượng có quan hệ tốt, giọng cậu lại hay, còn biết chơi piano và ghi-ta, thời đại học từng tham gia ban nhạc cũng là chuyện hết sức bình thường.


Đêm hôm đó, cái tên Bùi Lâm liên tục xuất hiện trên top tìm kiếm. Không lâu sau, độ hot của đoạn video ca hát ngắn ngủi vài giây này đã gần như lấn át cả đêm chung kết của .


Cùng lúc đó, mấy bản demo hiếm hoi trong ban nhạc do Bùi Lâm thể hiện cũng đang được tìm kiếm một cách điên cuồng.


Kể từ sau đêm hội mùa xuân đầu năm, thấm thoắt mới nửa năm trôi qua, Bùi Lâm lại một lần nữa gây bão trên mạng.


Khi đó, người trong cuộc đang là tâm điểm của những cuộc bàn tán sôi nổi lại đang âm thầm vui mừng vì được gặp người mình thầm thương trộm nhớ đã lâu sau khi ghi hình xong chương trình, còn bây giờ, người trong cuộc này...


Không còn thầm thương trộm nhớ nữa, mà đã đang trong một mối tình ngọt ngào rồi!


Cậu và Giang Triều chen chúc trong góc, lén lút trêu đùa tình tứ với nhau ngay dưới mí mắt của cả đám người trong ban nhạc.


Hai người ngồi cạnh nhau, cơ thể không tựa vào quá gần, nhưng những ngón tay thì lại luôn chạm vào nhau.


Bùi Lâm thỉnh thoảng lại chạm vào ngón giữa bên tay trái của Giang Triều, đầu ngón tay mềm mại lướt qua đốt ngón tay hơi biến dạng kia, động tác mang theo vẻ quyến luyến.


Sau khi cậu tỉ mỉ v**t v* ngón tay của Giang Triều xong, lại bị người kia nắm ngược lại. Mấy ngón tay được bao trọn trong lòng bàn tay, nhiễm lấy hơi ấm nóng bỏng.


Đêm nay cuối cùng cũng đã quậy đủ, Giang Triều chở Bùi Lâm về nhà hôm nay anh không lái ô tô, chỉ lái mô tô không thường dùng.


Giang Triều cố tình lờ đi ánh mắt thèm thuồng của đám người kia, chỉ hất cằm về phía Bùi Lâm: "Em lại đây."



Bùi Lâm lon ton chạy tới.


Đêm hè trời trong xanh, trên bầu trời đen kịt dường như còn có thể thoáng thấy mấy ngôi sao tinh nghịch.


Trước khi ngồi lên yên sau của mô tô, Bùi Lâm lại nhét một bên tai nghe cho Giang Triều, cũng như rất nhiều lần trước đây, cậu chia sẻ với anh những bản nhạc trong danh sách của mình.


Giang Triều nói: "Lần trước chở em là khi nào nhỉ? À nhớ rồi, là đi đến sông Lưu Hâm."


Bùi Lâm cười gật đầu, rồi lại nghĩ mình ở sau lưng anh nên anh không thấy được, bèn dùng ngón tay vẽ một chú chó nhỏ lên lưng anh.


Giang Triều bị sự trẻ con này của cậu làm cho bật cười.


Mô tô gầm lên khởi động, tiếng động cơ khổng lồ khẽ lấn át tiếng nhạc trong tai nghe. Giang Triều nghiêng đầu, để âm thanh trong tai nghe áp sát vào tai hơn.


Thật trùng hợp, bản nhạc trong tai nghe lại chính là của ca sĩ lần trước đã nghe.


Giang Triều nhịn cười ở nơi mà Bùi Lâm không thể nhìn thấy.


"Bao mùa xuân thu mưa gió đổi thay / Bao gập ghềnh tình yêu không đổi(1)"


Giang Triều biết, Bùi Lâm chắc chắn cũng đã nghe rõ câu hát này, bởi vì.


Vòng tay đang ôm eo anh khẽ siết chặt lại.


Trên đường về nhà, họ đi ngang qua sông Lưu Hâm.


Điều khiến họ bất ngờ là, nơi này trước kia hoang vắng đến mức tưởng chừng chỉ có hai người họ biết, vậy mà bây giờ lại náo nhiệt không biết đang tổ chức hoạt động gì.


Giang Triều do dự giảm tốc độ, nghiêng đầu qua nói lớn với Bùi Lâm: "Qua xem thử không em?"


Bùi Lâm cũng đáp lại thật to: "Được ạ!"


Bùi Lâm xuống xe, đợi Giang Triều tìm chỗ đậu xe, còn mình thì ngập ngừng đi về phía đám đông.


À, thì ra là một hoạt động flashmob, được chuẩn bị đặc biệt cho đêm chung kết tối nay.


Fan hâm mộ đang vui vẻ ăn mừng thí sinh mình chọn đã thành công lọt vào nhóm ra mắt, họ mặc những bộ trang phục linh vật hoạt hình đủ màu sắc, chụp ảnh với mỗi người đi ngang qua.



Dần dần, dòng người ngày một đông hơn, chốn nhỏ bé vốn không ai biết đến ngày thường vậy mà đêm nay lại đông nghịt người.


Một vài người qua đường hòa vào dàn fan hâm mộ đang mặc trang phục linh vật, tay trong tay với họ, nhảy những điệu nhảy chẳng ra hình thù gì. Trong chốc lát, cả bờ sông đều là tiếng cười nói rộn rã.


Sau đó nữa, không biết là ai, cũng không biết từ đâu đã kiếm được những que pháo hoa nhỏ, nhiệt tình chia cho mỗi người đi ngang qua xung quanh.


Vài giây sau, những tia pháo hoa rực rỡ muôn màu đã thắp sáng cả một vùng trời đêm.


Bùi Lâm đợi tới đợi lui, vẫn không thấy Giang Triều đâu.


Cậu chắp tay sau lưng, đi vòng vòng tại chỗ mấy vòng, cũng không dám đi quá xa, chỉ sợ mình vừa rời đi thì Giang Triều sẽ đến.


Cậu đứng tại chỗ một cách nhàm chán mấy phút, vẫn không đợi được Giang Triều, đang định gọi điện cho anh thì ánh mắt bỗng bị que pháo hoa cách đó không xa thu hút.


Có một người rõ ràng cao hơn hẳn những fan hâm mộ nhỏ bé xung quanh. Người đó mặc bộ đồ linh vật hình gấu không vừa vặn lắm, khó khăn cúi người xuống để châm que pháo hoa nhỏ đặt dưới đất.


Mấy chùm lửa nhỏ vèo một tiếng bay lên trời!


Bùi Lâm ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên.


Cậu thật sự đã rất nhiều năm rồi không tham gia hoạt động đốt pháo hoa, bây giờ ngẩng đầu lên xem, trong phút chốc lại có cảm giác như thể đã qua cả một đời.


Mấy tia lửa đó nổ tung thành những màu sắc khác nhau trên không trung, lướt qua bầu trời rồi lặng lẽ rơi xuống.


Điều khiến Bùi Lâm ngạc nhiên hơn nữa là, que pháo hoa nhỏ này lúc đặt dưới đất trông không có gì nổi bật, nhưng khi bay lên trời lại biến thành một trái tim thật lớn.


Vòng ngoài cùng có màu hồng phấn, sau khi cháy hết lại biến thành màu vàng, cuối cùng phai thành màu xanh lam rồi rơi xuống, biến mất trong bóng tối.


Bùi Lâm ngây người nhìn lên trời, mãi đến khi tia pháo hoa đó cháy hết hoàn toàn mới chậm một nhịp mà tiếc nuối: Đáng lẽ nên quay lại cho A Triều xem mới phải!


Cậu đang nghĩ như vậy thì vai bỗng bị ai đó vỗ nhẹ.


Cậu quay đầu lại, trước mặt là một cái đầu linh vật hình gấu nâu khổng lồ.


Bùi Lâm: "..."


Cậu dở khóc dở cười: "Đầu to quá!"



Bùi Lâm vậy mà lại nhìn ra được một chút đắc ý nho nhỏ trên khuôn mặt của cái đầu linh vật này.


Cậu cười lắc đầu, nói: "Tôi có khen cậu đâu, cậu đắc ý cái gì chứ?"


Chú gấu nâu to lớn không thể mở miệng nói chuyện, chỉ ra mấy ký hiệu tay mà Bùi Lâm không hiểu.


Sau đó, chú ta dùng bàn chân gấu mập mạp nắm lấy tay Bùi Lâm, dẫn cậu vào giữa dòng người.


Bùi Lâm theo động tác của chú gấu chen vào một vòng tròn nam nữ đang nhảy múa. Tay trái của cậu bị chú gấu nâu to lớn nắm lấy, cũng bị buộc phải tham gia vào đội ngũ nhảy múa lộn xộn này.


Cậu cố gắng học theo những người bên cạnh xem nhảy thế nào, vừa quay đầu lại thì chỉ thấy được vũ điệu vụng về của chú gấu nâu to lớn.


Chú gấu nâu to lớn này xem ra cũng chỉ là bị kéo vào cuộc vui, không biết một động tác nhảy nào cả, chỉ có thể hòa theo điệu nhạc, nặng nề vung vẩy bàn chân gấu dày cộp.


Bùi Lâm lại không nhịn được cười chú ta: "Ngốc quá đi!"


Chú gấu nâu to lớn làm như không nghe thấy.


Bản nhạc vui tươi nhanh chóng đi đến hồi kết, trong khoảng lặng chờ đổi sang bài hát tiếp theo, bờ sông bỗng trở nên yên tĩnh.


Không còn tiếng nhạc, không còn tiếng người, ngay cả những que pháo hoa vẫn không ngừng được đốt lên cũng dừng lại trong khoảnh khắc này.


Không khí tràn ngập mùi thuốc súng nồng nặc, ánh sáng chói lòa tạm thời biến mất, khiến cho tầm mắt của tất cả mọi người đều chìm vào bóng tối.


Bùi Lâm nhắm mắt lại, theo bản năng siết chặt bàn tay của chú gấu nâu to lớn bên cạnh.


Đến khi cậu mở mắt ra lần nữa, người đang nắm tay cậu đang từ từ gỡ cái đầu gấu nâu ngốc nghếch xuống.


Tầm nhìn trước mắt bỗng chốc lại trở nên rõ ràng.


Tim Bùi Lâm đập rất nhanh, gò má và tai cậu đang bất giác nóng bừng lên.


Cậu nhìn người trước mặt, mới chỉ qua mấy phút ngắn ngủi, mà mái tóc ngắn của người ấy đã bị cái đầu hóa trang làm cho ướt đẫm, có chút nhếch nhác bết lại trước trán. Mũi, má, lông mày của anh, gần như đều đã ướt đẫm mồ hôi.


Thế nhưng Bùi Lâm nhìn anh, chỉ cảm thấy anh là người đẹp trai nhất trên đời.


Bàn chân gấu trong tay cậu mềm mịn như nhung, Bùi Lâm cúi đầu nhìn, dường như không dám tin.



Giang Triều một tay kẹp cái đầu linh vật, tay còn lại vẫn không chịu buông Bùi Lâm ra.


Anh không trả lời câu hỏi của Bùi Lâm, chỉ mỉm cười nhàn nhạt.


Tiếng nhạc vẫn chưa vang lên, những que pháo hoa được châm lại vẫn chưa bay lên trời.


Tại bờ sông tạm thời yên tĩnh và cũng tạm thời tối tăm này, Giang Triều nắm tay Bùi Lâm, tình yêu không thể che giấu hoàn toàn bộc lộ ra từ trong ánh mắt.


Anh khẽ cúi người xuống, cúi đầu hôn lên người yêu của mình.


Bản nhạc tạm dừng cũng cuối cùng đã vang lên trở lại vào khoảnh khắc này, tiếng nhạc ấy lại quen thuộc đến lạ.


"Hỡi người thân yêu nhất của em ơi/ Đường xa xôi chúng ta hãy ở bên nhau anh nhé(2)"


Lời tác giả:


(1) Beyond «Tình nhân»


(2) Bài này trước đây đã xuất hiện rất nhiều lần rồi, vẫn là «Muốn hát về em cho anh nghe»


Đến đây là phần chính văn kết thúc rồi! Một mẩu bánh ngọt nho nhỏ, hy vọng mọi người ăn ngon miệng.


Lúc viết chương này tâm trạng khá là phức tạp, vừa muốn để họ yêu nhau nhanh một chút, lại vừa cảm thấy việc "thầm mến" của Bùi Lâm đâu đâu cũng có hồi đáp cũng rất tuyệt. Nhưng cuối cùng vẫn không nỡ kéo dài thêm nữa (không kéo dài nổi miếng nào, lau mồ hôi), nên sớm để họ thổ lộ lòng mình.


Tình yêu thầm kín của MC Bùi cuối cùng cũng đã thành sự thật vào ngày hôm nay! Tung hoa ha ha ha ha ha


Sau này sẽ nghỉ ngơi một thời gian rồi mới cập nhật ngoại truyện, các bạn có thể mấy hôm nữa quay lại xem. Ngoại truyện trong kế hoạch hiện tại là như thế này:


1. Dòng thời gian song song, nếu như thời cấp ba anh Triều đã thông suốt. Chính văn đã viết về chuyện Tiểu Bùi Lâm yêu thầm, ngoại truyện sẽ viết một phiên bản anh Triều yêu thầm.


2. Cũng là dòng thời gian song song, là phiên bản MC dẫn chương trình và ngôi sao lớn dưới tiền đề là "nếu như anh Triều không rời khỏi ban nhạc Đơị Chút".


3. Anh Triều xuyên không về thời cấp ba 18 tuổi, nhớ lại xem lúc đó mình đã chung sống với Bùi Lâm như thế nào, sau đó nhìn lại bản thân năm 18 tuổi mà chỉ muốn rèn sắt không thành thép, chỉ hận không thể tự tay dạy cho chính mình lúc đó cách yêu đương.


Nếu có muốn xem thêm gì khác cũng có thể nói cho tôi biết nha~


Yêu các bạn, moah moah!


Sau này đợi đến khi tất cả nội dung đều hoàn thành, tôi sẽ tổ chức một đợt rút thăm trúng thưởng trên Weibo, giải thưởng là các món đồ lưu niệm cùng loại với chú chó phác họa đã xuất hiện trong truyện, các bạn có hứng thú thì đón xem nhé, moah moah.


Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? Story Chương 48: Hoàn chính văn
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...