Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Chương 46
Mấy ngày sau... Bùi Lâm đột nhiên phát hiện dạo gần đây Giang Triều có vẻ hơi lạ.
Chẳng hạn như, hai hôm nay Giang Triều toàn lén lút tránh mặt cậu để nghe điện thoại.
Điều này vốn chẳng có gì đáng trách ai mà chẳng có những bí mật nhỏ không muốn người khác biết, Bùi Lâm hoàn toàn thấu hiểu.
Thế nhưng... hễ nghĩ đến việc này xảy ra với Giang Triều, cậu lại thấy có chút kỳ quặc.
Thế là tối hôm đó, khi Giang Triều lại một lần nữa nghe thấy tiếng chuông điện thoại rồi thở dài, đứng dậy ra ban công nghe máy, Bùi Lâm cuối cùng cũng không kiềm chế nổi sự tò mò của mình nữa.
Cậu giả vờ như không có gì, đủng đỉnh đi tới ghế sô pha gần ban công nhất rồi ngồi phịch xuống, còn cố tình vặn nhỏ tiếng ti vi để xem, tiện thể quang minh chính đại nghe lén Giang Triều nói chuyện điện thoại.
Giang Triều có vẻ không kiên nhẫn lắm với người ở đầu dây bên kia. Anh tựa người vào lan can ban công, ngay cả bóng lưng cũng toát ra vẻ "mau cúp máy đi", thỉnh thoảng lại "ừm" một tiếng, "ừ" một tiếng, "được" một tiếng, giọng điệu qua loa đến mức Bùi Lâm nghe mà cũng phải bật cười.
Trả lời cho có lệ như thế mà vẫn phải nghe đối phương lải nhải... Bùi Lâm đảo mắt, lập tức khoanh vùng được vài đối tượng khả nghi là chị gái và mẹ của Giang Triều.
Bùi Lâm thậm chí còn nghĩ sẵn trong đầu mấy lời để lát nữa trêu chọc Giang Triều: Nghe điện thoại của mẹ với chị mà cũng phải giấu giếm, anh không trượng nghĩa chút nào nhé A Triều!
Nào ngờ, lúc Giang Triều cúp máy quay đầu lại nhìn thấy Bùi Lâm, anh lại lộ vẻ giật mình.
Bùi Lâm: "...?"
Cậu khẽ nheo mắt, hai tay khoanh trước ngực, càng nghĩ càng thấy không ổn, bèn tra hỏi: "A Triều, anh gọi điện cho ai đấy?"
Sau một thoáng hoảng hốt ngắn ngủi, Giang Triều lập tức lấy lại bình tĩnh.
Anh thản nhiên đáp: "Một người bạn thôi."
Bùi Lâm thiếu chút nữa thì phì cười! Giang Triều làm gì có người bạn nào mà cậu không quen chứ!
Bùi Lâm bắt chước vẻ mặt của Giang Triều mà chậc một tiếng, rồi lại nhại theo ngữ khí của anh mà nói: "Anh không thành thật chút nào cả, A Triều."
Giang Triều: "..."
Anh đành bất lực đi đến bên cạnh Bùi Lâm, ngồi sát xuống cạnh cậu, rồi lôi điện thoại ra cho cậu xem lịch sử cuộc gọi.
Không lưu tên, nhưng số điện thoại lại rất quen thuộc là số của Bùi Trọng Thế.
Bùi Lâm ngẩn ra: "Ba em á?!"
Giang Triều gật đầu: "Ông ấy không cho anh nói, mà tự ông ấy lại không giải quyết được nên mới tìm anh giúp."
Theo lời Giang Triều, lần trước Bùi Trọng Thế làm mất điện thoại, anh đã giúp ông khóa hết tất cả các thẻ ngân hàng, sau đó tìm lại được điện thoại rồi, những thủ tục mở khóa cần thiết cũng đều đã giúp làm xong.
Tưởng rằng mọi chuyện đến đây là kết thúc, không ngờ hai hôm nay Bùi Trọng Thế lại tìm đến anh, nói là muốn mở một thẻ ngân hàng mới, chuyển hết tiền tiết kiệm của mình vào thẻ mới này, còn bản thân chỉ giữ lại một ít tiền lẻ để sinh hoạt hằng ngày là được.
Nhưng một việc đơn giản như làm thẻ ngân hàng dường như cũng gặp chút khó khăn nghe nói là do gần đây có quy định về chống rửa tiền và phòng chống lừa đảo, nên nếu đã có thẻ ngân hàng chính chủ thì việc mở thêm thẻ mới sẽ cần phải giải trình lý do.
Bùi Trọng Thế đã chạy tới mấy ngân hàng mà vẫn không làm được, lúc này mới tìm đến Giang Triều nhờ giúp đỡ.
Bùi Lâm không hiểu: "Việc này thì có gì mà không thể nói với em? Nhìn anh nghe điện thoại cứ thần thần bí bí."
"..." Giang Triều ngập ngừng, cảm thấy đã hứa với Bùi Trọng Thế rồi thì tốt nhất không nên thất hứa, nhưng lại không thể không trả lời câu hỏi của Bùi Lâm, anh đành căng da đầu nói: "Ông ấy muốn đưa số tiền này cho em, nên mới không cho anh nói."
Bùi Lâm lắc đầu, bật cười: "Đưa cho em là ý gì? Để em trông chừng, phòng khi ông ấy lại...?"
"À, không phải thế đâu."
Bùi Lâm không nói hết câu, nhưng Giang Triều vẫn hiểu ý, anh giải thích thay cho Bùi Trọng Thế: "Ông ấy chỉ bảo là muốn đưa tiền cho em trước thôi, đằng nào sớm muộn gì cũng là của em, chứ không có lý do gì đặc biệt cả."
Dù muốn hàn gắn mối quan hệ cha con, nhưng chuyện đã qua một thời gian dài như vậy, đến giờ Bùi Lâm cũng không diễn tả được cảm giác trong lòng mình, cũng không thể hiểu nổi suy nghĩ của Bùi Trọng Thế. Cậu khẽ cười, nói: "Em không hiểu, vậy cứ thế đi, em... sẽ tiếp tục giả vờ không biết vậy."
Quả nhiên, mấy ngày sau Bùi Trọng Thế lại tìm một lý do, nói muốn ăn một bữa cơm với Bùi Lâm, gọi cậu về nhà.
Ông đưa tấm thẻ ngân hàng cho Bùi Lâm, nói: "Ba có gửi vô một ít tiền, không nhiều, con cầm lấy mà tiêu... Con có nhiều việc cần dùng đến tiền."
Bùi Lâm không nhận: "Con chẳng có việc gì cần dùng tiền cả."
Bùi Trọng Thế khăng khăng: "Vậy thì ba lại càng chẳng có việc gì cần dùng tiền. Này nhé, con ăn mặc, bảo dưỡng xe, à, còn cả sửa nhà nữa, chẳng phải đều cần tiền sao?"
Bùi Lâm bật cười: "Toàn là tiền lẻ thôi ba."
"Cầm đi, Lâm Lâm." Bùi Trọng Thế thành khẩn nói: "...Người một nhà cả. Cầm đi con."
Sau đó, Bùi Trọng Thế báo cho cậu một tin vui.
"Khối 11 có một cô giáo dạy Lý mới có thai, sắp nghỉ thai sản." Bùi Trọng Thế vừa nói, vẻ mặt cũng rạng rỡ hẳn lên: "Nghe nói nhà trường đang có ý định cho ba quay lại dạy."
"Gì cơ ạ?!"
Đây đúng là một tin vui.
Bùi Trọng Thế đã không còn đứng lớp mấy năm rồi, trong thời gian đó, sách giáo khoa Vật lý cấp ba cũng đã thay đổi mấy lần, may mà ông không hoàn toàn bỏ bê, phiên bản sách nào ông cũng đều nghiên cứu rất kỹ.
"Hôm nay nghe một giáo viên nói, vẫn chưa chắc chắn, nhưng có dự định này." Bùi Trọng Thế cười ha ha nói: "Trước đây... trước đây không phải ba có giúp một người bạn, dạy kèm cho con của ông ấy sao, là ông ấy đề cử đấy."
Người bạn này đã quen biết Bùi Trọng Thế nhiều năm, năm đó lúc ông làm những chuyện không ra gì, người ấy đã xa lánh ông. Sau này có lẽ cảm thấy Bùi Trọng Thế vẫn có thể cứu vãn được, lại nể tình nghĩa bao năm nên mới bằng lòng giúp một tay.
Sau đó con của người bạn đó sắp thi đại học, đau đầu vì thành tích môn Lý, bèn bán tín bán nghi nhờ Bùi Trọng Thế giúp dạy kèm.
Thành tích của đứa trẻ tiến bộ rất nhanh, phụ huynh trong lòng cũng vui mừng, lại đem chuyện này kể cho các phụ huynh khác nghe.
Gần đến kỳ thi đại học, tất cả phụ huynh đều như có bệnh thì vái tứ phương, lại nghe nói chỗ Bùi Trọng Thế là miễn phí, bèn lũ lượt nhờ ông giúp đỡ.
Sau này lúc thi đại học, thành tích môn Lý của mấy đứa trẻ này đều không tệ.
Gần đây trường lại trống một vị trí giáo viên Vật lý, người bạn kia bèn gợi ý, nói rằng, Bùi Trọng Thế có lẽ... đã thật lòng hối cải rồi, hay là cứ để ông ấy thử lại xem sao.
Đây quả thực là một cơ hội trời cho, Bùi Lâm thật lòng mừng cho ông: "Tốt quá rồi ạ. Ba thấy không, có được chuyện này cũng là nhờ ba trước giờ vẫn chưa bao giờ từ bỏ chuyên môn của mình."
Nhắc đến chuyện này, Bùi Trọng Thế cuối cùng cũng có một chút cảm giác tự hào: "Dạy học bao nhiêu năm như vậy, những việc này sớm đã trở thành một phần của cuộc sống rồi."
Nhưng dù sao cũng mới chỉ là có khả năng thôi, Bùi Trọng Thế không muốn để Bùi Lâm mừng hụt nên vội vàng nói thêm: "Nói chung là ba báo trước cho con một tiếng, lỡ như không được... thì con cũng đừng quá thất vọng."
Bùi Lâm nói: "Bất kể kết quả cuối cùng thế nào, ba có thể..."
Cậu ngừng lại một chút, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Ba có thể tiến thêm một bước này, con đã rất vui rồi."
Bùi Trọng Thế nghe đến đây, trên mặt lộ ra một vẻ mặt dở khóc dở cười. Môi ông khẽ run, đắn đo rất lâu, cuối cùng chỉ nói một tiếng "Ừm".
Chuyện của Bùi Trọng Thế tạm thời khép lại, việc rò rỉ nước trong nhà vệ sinh của Bùi Lâm cũng đã xử lý xong. Hiện tại, hai người lại cùng tham gia một chương trình, nhịp độ công việc cũng dần trở nên tương đồng.
Mọi chuyện không thể tốt đẹp hơn.
Những ngày tháng ngọt ngào trôi qua rất nhanh, lại ghi hình thêm hai buổi phát sóng trực tiếp đánh giá, chớp mắt một cái, đã đến tháng năm rồi.
Đầu hạ, thời tiết nắng mưa thất thường, trời mưa liên tiếp mấy ngày liền, Bùi Lâm lại lo cho ngón tay của Giang Triều.
"Tay có đau không anh? Cao dán lần trước mua còn không?" Bùi Lâm lục tung cả tủ lên để tìm miếng dán: "Có phải lần trước dùng hết rồi không?"
Giang Triều nói: "Hình như vậy, nhưng anh nhớ lần trước Giang Đinh qua đây hình như cũng có mua mấy hộp, để anh tìm xem."
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.
Giang Triều vừa dứt lời, Giang Đinh đã tới.
Bùi Lâm nhìn qua mắt mèo thấy người ngoài cửa, vừa mở cửa vừa cười nói: "A Triều vừa mới nhắc đến chị đấy."
Giang Đinh cười tủm tỉm: "Nó chắc chắn không nói tốt về chị đâu."
Hai người cứ hễ gặp nhau là lại hùa vào trêu chọc Giang Triều.
Giang Triều đành chịu thua: "Trời ơi, cứu tôi với."
Giang Đinh che miệng cười trộm.
Cô lấy từ trong túi xách ra một hộp cao dán lớn, nói: "Lại chuyển mùa rồi, dạo này trời cứ mưa suốt, chị trữ sẵn một ít cao dán, hôm nay có việc đi ngang qua nên tiện đường mang qua cho em."
Bùi Lâm nhận lấy giúp Giang Triều, nói: "Hay quá! Tụi em vừa mới nhắc xong!"
Cậu ôm hộp cao dán lớn vào lòng, vui vẻ mang về phòng cậu ra vào phòng ngủ của Giang Triều không chút do dự, ngay cả đồ đạc của anh để ở đâu cậu cũng biết rõ mồn một.
Giang Đinh nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cậu, vẻ mặt đăm chiêu.
Nhưng cô nhanh chóng thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn Giang Triều đang nằm ườn trên sô pha xem điện thoại, nói: "Em có thể đừng nằm ườn ra sô pha được không? Trông chẳng ra thể thống gì cả."
Giang Triều: "Chị nhiều chuyện thật. Bớt quản em đi."
Giang Đinh: "..."
Cô còn có việc, sau khi mang cao dán đến, ngồi chưa được bao lâu thì chuẩn bị rời đi.
Trước khi đi, cô nói với Giang Triều: "A Triều, xuống nhà tiễn chị một lát."
Giang Triều miễn cưỡng ngồi dậy khỏi sô pha, nói lớn với Bùi Lâm: "Anh đi tiễn Giang Đinh một lát."
Sau đó, hai chị em cùng nhau đi xuống lầu.
Giang Đinh không biết lái xe, Giang Triều bèn gọi cho cô một chiếc xe.
Trong lúc chờ xe tới, Giang Đinh cứ len lén nhìn Giang Triều, bị anh bắt gặp lại bối rối dời mắt đi, không nói gì.
"..." Giang Triều bất lực nói: "Chị có gì thì nói đi."
Giang Đinh gãi gãi tai, nhỏ giọng nói: "A Triều, chị không biết có phải chị nghĩ nhiều không, chị cảm thấy..."
Có lẽ là vì thần giao cách cảm của cặp song sinh, cô vừa mở miệng, Giang Triều đã biết cô định nói gì.
Anh xua tay, ngầm thừa nhận: "Ừm, là như chị nghĩ đấy."
Giang Đinh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Được thôi, đây là cuộc đời của em, không ai có quyền can thiệp. Người do chính em chọn, không ai có tư cách nói gì hết."
Nói rồi cô lại cười khổ: "Mẹ sẽ không quản mấy chuyện này của em đâu, em yên tâm đi."
Giang Triều lẩm bẩm: "Em vốn cũng có lo lắng đâu."
Anh quay đầu nhìn chị gái, nhỏ giọng nói: "Chị cũng vậy, đừng lúc nào cũng cãi nhau với mẹ nữa."
Giang Đinh quay đầu nhìn anh, hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe.
"Này, chị..." Giang Triều rất sợ cảnh này, nhất thời luống cuống tay chân: "Em có nói gì nặng lời đâu! Sao chị lại trút giận lên em."
"..." Giang Đinh mím chặt môi, vành môi siết lại, nói: "Chị đi đây."
Xe đã tới.
Giang Triều thở dài một hơi, nói: "...Hôm nào chị với mẹ có nhà? Để em về ăn bữa cơm."
Giang Đinh không nói gì khác, "Ừm" một tiếng.
Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Story
Chương 46
10.0/10 từ 41 lượt.
