Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?

Chương 43


Vì mấy ngày nữa sẽ đến nhà Bùi Trọng Thế ăn cơm, hai hôm nay Giang Triều bận rộn chọn quà cho ông.


Anh và Bùi Trọng Thế cũng xem như quen biết hồi Lâm Lạp còn sống, Giang Triều đã gặp ông, biết ông là chồng của cô giáo dạy nhạc ngày đó.


Nghĩ đến đây, Giang Triều cũng không khỏi đau lòng thay cho Bùi Lâm. Năm đó... gia đình ba người của họ, thật sự là một gia đình khiến người ta phải ngưỡng mộ.


Giang Triều nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ này. Hạnh phúc hay không, ngoài người trong cuộc ra, ai mà nói rõ được chứ?


Anh lên mạng tìm kiếm một loạt các từ khóa như "lần đầu gặp ba vợ nên mang quà gì", kết quả tìm được không ngoại lệ, toàn là rượu.


Giang Triều: "..."


Trường hợp này hình như không thích hợp lắm... Thôi bỏ đi.


Giang Triều xem rất lâu mà vẫn không tìm được câu trả lời đáng tin cậy nào, bất đắc dĩ, đành phải đi cầu cứu Giang Đinh.


"Ừm?" Giang Đinh dịuj dàng nói, "Ý gì vậy? Chị chưa hiểu lắm."


Giang Triều: "...Tức là, em có một người bạn, cậu ta sắp đi gặp ba của bạn gái. Nhưng mà họ không phải vì, ừm, tức là, không phải vì muốn công khai quan hệ mới gặp mặt, chỉ là gặp mặt bình thường thôi."


Giang Đinh nghi hoặc hỏi: "Gặp mặt mà không công khai quan hệ? Ý là ba cô ấy vẫn chưa biết mối quan hệ của hai người à?"


Giang Triều: "...Ừm."


Giang Đinh nghe mà lùng bùng lỗ tai: "Lạ thật đấy, thế này thì có gì mà phải ăn cơm chứ? Bạn của em lạ thật."


Chị mới lạ thì có, Giang Triều thầm nghĩ trong bụng.


Nhưng anh lại không thể nói thẳng ra, chỉ có thể nói qua loa cho xong chuyện: "Ôi cậu ta ấy à, bạn em cậu ta dở hơi lắm."


Giang Đinh: "Chị thấy cũng vậy."


Chị thấy cái quái gì.


Giang Triều nén giận nói: "Thôi chị kệ cậu ta đi, chị cứ nói cho em biết, em phải nói với bạn em thế nào, tặng quà gì thì hợp."


"Không hút thuốc, không uống rượu... Có uống trà không? Trà cũng được mà." Giang Đinh chậm rãi nói, "Hoặc là, ông ấy có sở thích nào khác không?"


Giang Triều: "..."


Chơi mạt chược, cái này thì không thể nói được.



Nghĩ đi nghĩ lại, chắc chỉ có trà thôi.


Sau khi tan làm, Giang Triều lượn qua mấy cửa hàng, xách mấy túi quà về nhà.


Tiện thể còn mua cho Bùi Lâm một cốc sứ mới.


Bùi Lâm rất vui vẻ nhận lấy, miệng thì khách sáo: "Anh có phải chưa gặp ba em đâu, khách sáo thế làm gì..."


Giang Triều: "Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ, khác nhau chứ."


Dạo này, những lời ngon tiếng ngọt Giang Triều nói quả thật không phải dạng vừa.


Bùi Lâm đỏ mặt liếc anh một cái, không nói gì nữa.


Giang Triều đặc biệt thích thú khi thấy vẻ ngượng ngùng, muốn nói lại thôi này của Bùi Lâm. Anh cất trà đi, ôm lấy eo Bùi Lâm, ghé sát vào hôn lên d** tai cậu.


Tối hôm sau Giang Triều có một chương trình, Bùi Lâm bèn nói cậu sẽ về trước giúp nấu cơm, bảo Giang Triều tan làm cứ qua thẳng bên đó là được.


Giang Triều ngập ngừng muốn nói lại thôi: "...?"


Anh không nói gì cả, nhưng lại như đã nói hết mọi điều.


Bùi Lâm lườm anh.


Sau khi tan làm trong không khí trêu đùa, Bùi Lâm và Giang Triều mỗi người một ngả, người đi làm việc, người đi chợ về nhà.


Trên đường về nhà bị kẹt xe, mất hơn mười phút, trong lúc dừng xe, Bùi Lâm gửi cho ba một tin nhắn: [Con bị kẹt xe rồi, chắc sẽ về muộn hơn một chút. Con tiện đường đi mua đồ ăn luôn, ở nhà còn thiếu món gì không ba?]


Tin nhắn này mãi không có ai trả lời.


Bùi Lâm nghi ngờ kiểm tra đi kiểm tra lại. Sóng điện thoại vẫn tốt, tin nhắn chắc chắn đã gửi đi rồi; Bùi Trọng Thế không phải kiểu người sẽ để đó không trả lời tin nhắn, ông trước nay hễ thấy là sẽ trả lời ngay lập tức.


Ông cũng đi chợ rồi sao? Hay là đang nấu cơm rồi?


Xe cuối cùng cũng rời khỏi con hẻm chật hẹp, sau khi ra khỏi khu vực tắc nghẽn, Bùi Lâm tập trung lái xe, không để ý đến tin nhắn vẫn chưa được hồi âm kia nữa.


Khoảng mười phút sau, Bùi Lâm đã đến nơi ở của Bùi Trọng Thế.


Cậu xách một túi rau củ và một bộ bát đĩa, vui vẻ bước ra khỏi thang máy.


Lúc nãy đi chợ cậu nhớ ra, cách đây không lâu Bùi Trọng Thế có nói đĩa lớn dùng để đựng cá hấp ở nhà bị mẻ một chút, ông vẫn luôn muốn mua một đĩa mới nhưng mãi không chọn được cái nào ưng ý, hoặc là hoa văn không đẹp, hoặc là không hợp với bộ bát đĩa hiện có ở nhà.


Lúc đi chợ, Bùi Lâm vừa hay thấy một cửa hàng bán bát đĩa, lựa tới lựa lui một hồi lâu, mua được một bộ bát đĩa ưng ý, tiện đường mang đến cho Bùi Trọng Thế dùng.



Hai tay đều đầy ắp đồ, Bùi Lâm bèn dùng mu bàn tay gõ gõ lên cửa, chờ Bùi Trọng Thế ra mở.


Thế nhưng đợi gần nửa phút mà vẫn không nghe thấy tiếng Bùi Trọng Thế mở cửa.


Bùi Lâm liên tưởng đến tin nhắn không được hồi âm lúc nãy, trong lòng càng thêm nghi hoặc.


Cậu cẩn thận đặt đồ trong tay xuống, lấy chìa khóa ra mở cửa.


...Trong nhà không một bóng người.


Bùi Lâm sững sờ trong nửa giây, sau đó chìm vào một nỗi hoảng sợ tột độ!


Bùi Trọng Thế đi đâu rồi?! Tại sao ông... lại không có ở nhà?


Nhiều năm về trước, cảnh tượng tương tự đã từng xảy ra không chỉ một lần...


Tim Bùi Lâm đập thình thịch, gần như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.


Cậu cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh chỉ là không có ở nhà thôi mà, chẳng phải rất bình thường sao? Chẳng lẽ Bùi Trọng Thế không ra ngoài, chẳng lẽ phải ở lì trong nhà cả ngày sao? Lần trước, một lần nào đó đến đây, ông ấy cũng không có ở nhà mà, sau đó chẳng phải cũng đã chứng minh là ông ấy ra ngoài mua đồ sao?


Bùi Lâm biết rõ trong lòng, cho dù mình và ba đã hẹn tối nay ăn cơm cùng nhau, đến giờ hẹn mà bố không có ở nhà thì cũng là chuyện hết sức bình thường – đột nhiên phát hiện thiếu gia vị, đột nhiên nhớ ra phải làm món này, đột nhiên phát hiện...


Cậu có thể nghĩ ra cả nghìn, cả vạn lý do cho việc Bùi Trọng Thế không có ở nhà, thế nhưng, thế nhưng...


Tại sao Bùi Trọng Thế không có ở nhà, không phải là mấu chốt của vấn đề. Mấu chốt của vấn đề là...


Đến nước này, đến nước này rồi, vào lúc cậu đang cố gắng hàn gắn lại mối quan hệ với Bùi Trọng Thế, vào lúc cậu tưởng rằng mình có thể gạt bỏ khúc mắc trong lòng, vào lúc họ thậm chí có thể bình tĩnh, không tranh cãi mà nhắc lại về Lâm Lạp đã qua đời vì tai nạn, cậu đau đớn nhận ra, sâu thẳm trong nội tâm mình, cậu vẫn không tin tưởng Bùi Trọng Thế.


Cậu không thể tin tưởng ba của mình.


...Vào thời gian họ đã hẹn, tại nơi họ đã hẹn, khi cậu đầy mong đợi đẩy cửa ra, lại phát hiện trong nhà không có bóng dáng của Bùi Trọng Thế, cậu vẫn sẽ nhớ lại khoảng thời gian tăm tối không thấy ánh mặt trời kia.


Bùi Lâm tê dại đặt rau củ và bát đĩa trong tay xuống. Cậu cúi đầu nhìn bộ đĩa mình mới mua, lại phát hiện trên hoa văn in trên đó, ngay ngắn viết bốn chữ lớn "Gia đình sum vầy".


Gia đình sum vầy, gia đình sum vầy.


Bùi Lâm thầm niệm đi niệm lại lời chúc giản dị này trong lòng, chỉ cảm thấy một nỗi hiu quạnh.


Cậu cất đồ xong, quay trở lại phòng khách. Cậu ngồi trên ghế sô pha, lấy điện thoại ra gọi cho Bùi Trọng Thế.


Một cuộc gọi không được, lại gọi cuộc thứ hai.


Bùi Lâm thờ ơ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Trong nhật ký cuộc gọi, cậu không biết tự lúc nào đã gọi cho Bùi Trọng Thế bốn cuộc.



Khi Bùi Lâm gọi cuộc thứ tư, đầu dây bên kia dứt khoát tắt máy.


Khóe mắt Bùi Lâm giật giật.


Cậu ném điện thoại lên ghế sô pha, ngửa đầu tựa vào lưng ghế.


Vào lúc này, cậu dường như đã mất đi khả năng suy nghĩ.


Trong đầu trống rỗng, không nghĩ được gì cả.


Cậu không biết mình đã ngồi ngây ra trên ghế sô pha bao lâu, điện thoại cuối cùng cũng reo lên.


Nhưng người gọi đến không phải Bùi Trọng Thế tiếng chuông quen thuộc nhắc nhở Bùi Lâm, người gọi điện đến là Giang Triều.


Ơ, đúng rồi, A Triều... Bùi Lâm mơ màng nghĩ, tối nay A Triều cũng sẽ đến.


Cậu chậm nửa nhịp mới bắt máy, lúc mở miệng giọng khàn đặc: "A lô... A Triều."


Người ở đầu dây bên kia rõ ràng đã sững lại: "Em sao vậy? Sao giọng khàn thế?"


Giang Triều hạ thấp giọng: "Em không khỏe sao?"


Bùi Lâm hắng giọng, nhẹ nhàng nói: "Không sao đâu... em uống chút nước."


"Ừm, em chú ý nhiệt độ nước, đừng uống nước lạnh." Giang Triều nhắc nhở.


Sau khi uống cạn một cốc nước lớn, giọng Bùi Lâm dường như cuối cùng cũng trở lại bình thường. Cậu hỏi: "Có chuyện gì vậy, A Triều? Anh không tìm được đường à?"


Giang Triều không thường đến đây, cộng thêm đường xá trong khu dân cư cũ không dễ tìm, Bùi Lâm bèn nghĩ rằng Giang Triều đã đi nhầm đường, hoặc đang đau đầu không biết đỗ xe ở đâu.


"Không phải" Giang Triều nói, "Anh sắp đến nơi rồi, nên gọi cho em một cuộc, lát nữa giúp anh mở cửa."


Anh ngừng lại hai ba giây, giọng nói càng trầm hơn: "Anh về cùng bác Bùi, vừa nãy tình cờ gặp nhau ở ven đường, nên anh chở bác về cùng luôn."


Mắt Bùi Lâm chậm rãi đảo một vòng, cậu hỏi: "Anh gặp ông ấy à..."


Giang Triều vội vàng đáp: "Đúng rồi, vừa khéo gặp... về rồi anh kể chi tiết cho."


Bùi Lâm nói "Được", rồi cúp máy.


Vài phút sau, có tiếng gõ cửa.


Bùi Lâm lê dép, chậm rãi ra mở cửa.



Giang Triều vẫn như mọi ngày, chỉ có trên tay xách thêm hai hộp trà lớn.


Còn Bùi Trọng Thế bên cạnh... cả khuôn mặt đều viết đầy vẻ chột dạ.


Bùi Lâm không bắt họ đứng phạt ở cửa, tránh sang một bên để hai người vào nhà.


"Con đến sớm thế, Lâm Lâm." Bùi Trọng Thế có phần lúng túng, "Trên đường bị chậm một chút... Con đợi bao lâu rồi?"


Bùi Lâm lắc đầu, không trả lời câu hỏi của ông mà hỏi thẳng: "Ba đã đi đâu vậy?"


Ánh mắt Bùi Trọng Thế có chút lảng tránh: "Ra ngoài mua tôm nõn... Mua từ hai hôm trước rồi, chiều nay ba làm một ít, thấy không được tươi lắm nên định đi mua ít đồ tươi."


Bùi Lâm cúi đầu nhìn.


Tôm nõn Bùi Trọng Thế mua về, đang đặt ngay cạnh tủ giày ở cửa.


Nhưng rất nhanh, Bùi Lâm lại nghĩ ra một vấn đề cậu lờ mờ nhớ ra, chợ gần nhà và cổng lớn cho xe cơ giới đi vào, rõ ràng là hai hướng khác nhau.


Bùi Trọng Thế đi chợ, sao lại có thể gặp Giang Triều được chứ?


Có lẽ vì thấy sắc mặt Bùi Lâm thực sự không được tốt, lúc này, Giang Triều bước lên một bước nhỏ, đứng sau lưng Bùi Lâm.


Anh lặng lẽ vỗ về lưng Bùi Lâm, khẽ giọng an ủi: "Bác Bùi không đến chợ thường ngày, mà bắt taxi về, tài xế định vị tuyến đường lại đi ra một cổng khác, nên mới tình cờ gặp nhau."


Môi Bùi Lâm mím chặt.


Những lý do này đều bình thường, những lý do này đều không có vấn đề gì. Chỉ là, cậu luôn cảm thấy có gì đó không đúng.


Cậu nhẹ nhàng gạt tay Giang Triều ra, một lần nữa nhìn về phía Bùi Trọng Thế, ngữ khí khi nói đã dịu đi một chút.


"Ba, điện thoại của ba đâu?" Cậu hỏi, "Con gọi cho ba mấy cuộc, ba đều không nghe máy, cuối cùng còn tắt máy."


Cậu ngăn Giang Triều lại một lần nữa định mở miệng, tiếp tục nhìn chằm chằm vào ba mình, nói từng chữ một: "Ba, ba nói cho con biết, đừng để Giang Triều giải thích thay ba nữa."


Sắc mặt Bùi Trọng Thế trông có vẻ hơi khó coi. Ông thở dài một hơi, vẻ mặt lúng túng.


"Lâm Lâm, ba..." Ông cũng hắng giọng, "Trên đường về, ba đi taxi, ví tiền... ví tiền bị rơi trên xe rồi."


Bùi Lâm biết thứ gọi là "ví tiền" mà ông nói, thực chất là một cái túi nhỏ hình chữ nhật, có thể đựng vừa điện thoại, chứng minh thư và các vật dụng quan trọng khác, mặt sau có một dây đeo vào cổ tay, rất hợp với những người ở độ tuổi của Bùi Trọng Thế.


Bùi Lâm gật đầu: "...À, vậy à, thế... thế ba tìm thấy chưa."


Bùi Trọng Thế nói: "...Chưa, ba xuống xe mới phát hiện ra, không biết làm thế nào để liên lạc với người ta..."


Giang Triều đỡ lời: "Anh gặp bác Bùi ở cửa, bác đi xe anh, bọn anh đã đi dọc đường tìm một vòng, nên mới bị chậm trễ."


Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? Story Chương 43
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...