Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?

Chương 37


Bùi Lâm ngơ ngác nhìn anh, dường như không hiểu ý nghĩa của câu nói đó.


Tuy nhiên, cũng không có thêm thời gian để cậu hiểu.


Cửa văn phòng bị kéo mạnh ra, Mạc Dữ Hôi thong dong bước ra từ bên trong, theo sau là hiệu trưởng và một giáo viên đang tức tối.


Giáo viên kia còn định nói gì đó, vừa mở miệng đã thấy Bùi Lâm đứng ở cửa.


Giáo viên sững lại một giây, nhìn Bùi Lâm rồi lại nhìn Giang Triều, không biết đã nghĩ đến điều gì, liền nghiêm giọng với Bùi Lâm: "Em làm gì ở đây?! Mau đi đi!"


"..." Bùi Lâm cúi đầu, ôm chồng đề thi vội vã rời đi.


Giang Triều đăm đăm nhìn theo bóng lưng rời đi của Bùi Lâm, trong lòng lại có cảm giác như trút được gánh nặng.


Cũng tốt, dù sao thì những người lại gần anh và Giang Đinh sớm muộn gì cũng sẽ gặp xui xẻo.


Giang Triều nhớ Bùi Lâm mẹ cậu là giáo viên dạy nhạc của anh, anh cũng thường xuyên gặp cậu ở trường.


Đợt tuyết rơi cách đây không lâu, anh còn từng thấy Bùi Lâm.


Một người khá thú vị, ngay cả việc quét tuyết cũng rất nghiêm túc. Tiết trời lạnh giá vừa có tuyết rơi, vậy mà cậu quét đến mức nóng cả người.


Lần gặp lại Bùi Lâm là vào ngày hôm sau.


Bùi Lâm đợi anh ở cổng trường từ sáng sớm, nhưng... Giang Triều vốn không phải là học sinh ngoan ngoãn đi học đúng giờ, gần đây lại gây họa lớn, nên dứt khoát không muốn đến nữa, sáng nay đến là để dọn dẹp đồ đạc.


Bị đuổi học hay không anh cũng chẳng quan tâm, dù sao thì những ngày tháng ở trường, anh vốn dĩ đã không thể ở lại thêm một ngày nào nữa.


Vừa đến cổng trường đã thấy Bùi Lâm đi đi lại lại ở đó.


Người kia cũng đã thấy anh từ xa, vội chạy lại tìm anh.


"Cái này cho anh này!" Bùi Lâm lo lắng nói, "Muộn rồi muộn rồi tôi đi trước đây! Anh tự xem đi nhé!!"


Lời còn chưa nói hết đã chạy đi như một cơn gió.


Giang Triều kỳ quặc nhìn theo bóng lưng cậu, vừa không hiểu tại sao cậu lại sợ đi học muộn đến thế, vừa không hiểu tại sao cậu thà muộn học cũng phải đứng ở cổng trường để đưa thứ này cho anh.


Anh cúi đầu nhìn thứ Bùi Lâm đặt vào tay mình.


Là một túi thuốc. Một hộp băng cá nhân, hai hộp bản lam căn, và một vỉ Ibuprofen.



... Lần trước Giang Đinh bị nhốt trong nhà vệ sinh nên đã bị cảm lạnh, bệnh cứ kéo dài mãi đến giờ vẫn chưa khỏi.


Giang Triều siết chặt túi thuốc, mím chặt môi.


Tối hôm đó, Mạc Dữ Hôi nói với anh: "Mẹ không biết dạy con, đây là lỗi của mẹ. A Triều, nếu con và A Đinh không muốn tiếp tục học ở đây, mẹ cũng tôn trọng ý kiến của các con. Trường học nhiều như vậy, không lẽ không có một trường nào."


"Phải học chứ, mẹ." Giang Đinh khẽ ngắt lời bà, "Đều phải học. Năm cuối rồi, con không đi đâu."


Cô ngước lên nhìn Giang Triều đang im lặng bên cạnh, rồi lại nhìn Mạc Dữ Hôi, giọng nói dịu dàng nhưng kiên định: "Mẹ đừng lo cho con, cũng đừng... vì con mà xung đột với người khác nữa. Sau này, con sẽ tự bảo vệ mình."


Sau đó... sau đó, Giang Đinh bảo anh vào phòng cô, hai chị em đã ở trong đó nói chuyện rất lâu.


Nói chuyện gì ư?


Chuyện hồi lớp 12, thực sự đã qua quá lâu rồi, Giang Triều không thể nhớ lại toàn bộ nội dung, chỉ lờ mờ nhớ rằng...


"A Triều, chị nghe nói, dạo này em qua lại rất thân với một nam sinh lớp 11."


Anh nhớ lúc đó mình đang ngồi trên tấm thảm trong phòng Giang Đinh, hai tay chống xuống đất, nghe Giang Đinh nói chuyện với vẻ không mấy kiên nhẫn: "Chị nghe ai nói?"


Giọng nói của Giang Đinh rất nhẹ nhàng, nhưng nội dung lại khiến anh có chút khó thở: "A Triều, chúng ta chỉ còn lại năm cuối cấp này thôi, một năm này... dù thế nào cũng sẽ qua, qua rồi sẽ tốt thôi. Nhưng sau khi chúng ta đi rồi thì sao?"


Giang Triều nhíu mày: "Sau đó thì sao?"


"Em không nên trêu chọc em ấy." Giang Đinh nghiêm túc nói, "Năm cuối này, có em ở đây, không ai dám bắt nạt em ấy. Nhưng sau khi em đi rồi thì sao? A Triều, những người không liên quan, chúng ta đều tránh xa họ ra, được không."


Giang Triều khó chịu: "Rốt cuộc chị đang nói ai? Nam sinh lớp 11 nào? Bùi Lâm? Em có thân với cậu ta đâu."


Giang Đinh nói: "Vậy thì tốt. Vậy thuốc này để chị đi cảm ơn em ấy, em đừng bận tâm nữa."


Cô như đang lặp lại những lời mình đã nói trước đó: "A Triều, chuyện của chị, hãy để chị tự giải quyết, chị không muốn em lại..."


Nói đến đây, mắt Giang Đinh đỏ lên: "A Triều, sau này... chị sẽ tự chăm sóc mình, em cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt, được không?"


Giang Triều càng thêm bực bội trong lòng, anh muốn nói "Chị đừng nói với em những lời này", nhưng lời đến bên miệng lại không tài nào nói ra được Giang Đinh trước nay không phải là người hay khóc, từ nhỏ đến lớn, trong những năm tháng họ sống cùng nhau, số lần Giang Đinh rơi nước mắt chỉ đếm trên đầu ngón tay.


Giang Triều vuốt tóc, ngồi dậy khỏi tấm thảm, nói: "Tùy chị thôi, em."


Tính khí anh trước nay vẫn vậy, đối với người thân nhất cũng không nói được nửa câu mềm mỏng, nhưng lại thực sự không thể nói câu nặng lời nào với một Giang Đinh sắp rơi lệ.


Cuối cùng, anh chỉ nói: "Hay là để em đi, em đi nói với cậu ấy một tiếng cảm ơn. Chuyện khác, đợi chị hết bệnh rồi hãy nói."


Giờ ra chơi sáng hôm sau, Giang Triều đi tìm từng lớp học một, cuối cùng cũng tìm được lớp của Bùi Lâm, và sau đó... mượn vở ghi chép của cậu.



Lời cảm ơn quan trọng nhất, cũng quên mất.


Điều kỳ diệu hơn là, anh thực sự đã xem số vở ghi chép đó.


Nét chữ của Bùi Lâm thanh tú, vở ghi rất rõ ràng, lại có phong cách riêng. Ban đầu Giang Triều xem rất vất vả trong đó có quá nhiều ký hiệu đặc biệt, Giang Triều rất khó phân biệt.


Sau này phải mặt dày đi hỏi Bùi Lâm từng cái một, mới miễn cưỡng xem hiểu được.


Giang Đinh cảm thấy mới lạ: "Trời ạ, A Triều yêu việc học rồi."


Giang Triều bất đắc dĩ nói: "Vở này photo cả rồi, đừng lãng phí tiền."


Tình trạng của Giang Đinh... cũng đã tốt hơn nhiều.


Mạc Dữ Hôi không biết đã tìm cách gì, rất cứng rắn giải quyết vấn đề của Giang Triều, còn đào tận gốc rễ không ít vụ bắt nạt ác ý trong trường.


Ngôi trường họ theo học là một trường khá tốt trong khu vực, tuy nhiên trường dường như chỉ coi trọng thành tích, hoàn toàn không quan tâm đến việc bồi dưỡng nhân cách học sinh. Cô lập, bắt nạt, lại vô cùng phổ biến ở các khối lớp dưới.


Sau khi sự việc bị phanh phui, dưới áp lực, nhà trường đã điều tra lại những sự việc ác ý đã xảy ra với Giang Đinh trong suốt thời gian qua, cũng đưa ra hình phạt tương ứng với những kẻ bắt nạt.


Nhưng xét đến việc các học sinh đã học lớp 12, sắp thi đại học, hình phạt này chỉ là lời cảnh cáo miệng sẽ được hủy bỏ sau vài ngày, hoàn toàn chẳng thấm vào đâu.


Mặt khác, Giang Triều dù là trút giận cho người nhà, cũng đã thực sự ra tay. Để xoa dịu cảm xúc của các bậc phụ huynh kia, cách xử lý đối với Giang Triều cũng được đưa ra cùng lúc.


Mỗi bên đều bị xử phạt cho có, một hình phạt nhẹ như không.


Giang Triều vô cùng khinh thường điều này, cũng chẳng hề cảm thấy nhà trường thật lòng muốn giải quyết vấn đề. Nhưng sự đã đến nước này, anh cũng không còn lòng dạ nào để tiếp tục truy cứu.


Anh đã thực sự bắt đầu ôn tập nghiêm túc, chuẩn bị cho kỳ thi đại học.


Thỉnh thoảng anh sẽ gặp Bùi Lâm đang chăm chỉ học bài trên sân thượng, lâu dần, anh đã nắm được tần suất xuất hiện của Bùi Lâm, bèn mang theo một vài vấn đề không hiểu để khiêm tốn hỏi bài cậu.


Anh sẽ giữ khoảng cách một chút với Bùi Lâm trước mặt mọi người, để tránh bị những kẻ nhiều chuyện coi Bùi Lâm là "đàn em" hay "người hầu" của mình anh không thích những từ này, và Bùi Lâm cũng thực sự không phải.


Trong ngôi trường gần như không để lại cho anh bất kỳ ấn tượng tốt đẹp hay ký ức nào, Bùi Lâm là một "người tốt" cực kỳ hiếm có không biết trong lòng Bùi Lâm nghĩ thế nào, nhưng trong lòng Giang Triều, Bùi Lâm là "bạn" của anh.


Bùi Lâm nhỏ hơn anh một khóa, nhưng đã sớm xuất sắc đến mức được các giáo viên khối 12 nhắc đi nhắc lại.


Đến khi kỳ thi quan trọng nhất đời người kết thúc, Giang Triều nhìn chằm chằm vào hệ thống đăng ký nguyện vọng, suy nghĩ một lát rồi điền vào nguyện vọng một là trường Đại học Truyền thông Nam.


Đại học Truyền thông Nam Thành, chuyên ngành phát thanh và MC dẫn chương trình tốt nhất cả nước.


Hồi ức về đoạn quá khứ đó kết thúc tại đây.



Người trong lòng khẽ động, trong miệng phát ra một tiếng khẽ ngái ngủ.


"Ơ, sao em lại ngủ quên rồi." Bùi Lâm dụi mắt, đầu tựa vào vai Giang Triều, "Em buồn ngủ quá."


Giang Triều nói: "Heo con tỉnh ngủ rồi à?"


Bùi Lâm lập tức tỉnh táo, giận dỗi: "Anh mới là heo con."


"Anh có nói em là heo con đâu." Giang Triều bật cười, "Sao lại thích tự nhận thế."


Cái anh này! Thật đáng ghét. Bùi Lâm nắm chặt tay, thật muốn đấm cho anh một cái.


Nhưng tâm trạng Bùi Lâm rất tốt. Cậu rộng lượng tha thứ cho tội lỗi của Giang Triều trong lòng, không thèm so đo với anh.


Cậu vòng hai tay qua eo Giang Triều, má khẽ cọ vào người anh, nhỏ giọng nói: "Vừa nãy em mơ, mơ thấy chuyện hồi cấp ba."


Ngón tay Giang Triều chợt siết lại, làm nhăn nhúm bộ đồ mặc nhà ở eo Bùi Lâm.


Bộ đồ mặc nhà rất mềm, cách một lớp áo thế này cũng không làm Bùi Lâm đau, chỉ làm mũ áo hình cún con mềm oặt sau lưng người kia dựng lên.


Đôi tai nhỏ trên mũ vút lên rồi lại nhẹ nhàng rơi xuống, cọ vào mu bàn tay Giang Triều đến nhột.


Anh vỗ về lưng Bùi Lâm, khẽ hỏi: "Em mơ thấy gì thế?"


Bùi Lâm liếc nhanh anh một cái, nói: "Mơ thấy..."


Mới nói hai chữ đã không phục mà nhăn mũi: "Mơ thấy em vậy mà lại biến thành học sinh dốt, còn anh lại biến thành học sinh giỏi."


Bùi Lâm ngồi dậy khỏi lòng anh, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc một cách nghiêm túc: "Thảo nào người ta đều nói giấc mơ là trái ngược! Thật là đáng sợ quá đi!"


Giang Triều chậc một tiếng, đưa tay bóp hai má cậu: "Cái gì mà đáng sợ? Em nói rõ cho anh xem nào."


Bùi Lâm bị anh bóp đến nói không rõ lời, ư ư a a nói: "Anh phụ đạo bài tập cho em, như vậy còn chưa đủ đáng sợ sao!"


Mấy ngày nay Bùi Lâm đúng là quá đắc ý quên mình rồi, Giang Triều thầm nghĩ. Anh lại véo mông Bùi Lâm, làm cậu phải rướn người tới hôn anh xin tha mới chịu dừng tay.


Một ngày nghỉ hiếm có, bất giác đã kết thúc.


Hơn sáu giờ tối, Giang Triều chuẩn bị trở về huyện X để tiếp tục ghi hình chương trình. Chương trình buổi tối bắt đầu ghi hình lúc 7 giờ, anh đã xin tổ chương trình nghỉ hai tiếng, nhưng nhiều hơn nữa thì thực sự không thể xin được.


Trước khi đi, Bùi Lâm bám vào khung cửa, đáng thương nhìn anh, muốn học theo mấy mẩu chuyện trên mạng để đùa với anh một câu, nhưng lại không thể thật sự nói ra.


Cậu ngượng ngùng một hồi lâu, cuối cùng chỉ nói: "A Triều, khi nào anh về?"



Bùi Lâm: "..."


Tuy bây giờ đã không còn dễ dàng ngại ngùng căng thẳng như những ngày đầu mới yêu, nhưng...


Thôi được rồi, vẫn chưa thể chấp nhận được những lời thẳng thắn như vậy.


Má Bùi Lâm đỏ bừng. Cậu kéo Giang Triều trở lại trong nhà, nhón gót chân, lấy hết can đảm rướn người tới hôn lên môi anh.


Khóe miệng Giang Triều cong lên một đường cong nho nhỏ. Anh nắm lấy tay Bùi Lâm, bao trọn bàn tay mềm mại của cậu vào lòng mình, tay kia thì giữ sau gáy Bùi Lâm, chủ động làm nụ hôn sâu hơn.


Anh hoàn toàn bao bọc Bùi Lâm trong lòng.


Bây giờ, anh khẽ cúi đầu, trong vòng tay là cả thế giới của anh.


Sau khi tiễn Giang Triều đi, Bùi Lâm uể oải ngã vật ra giường.


Chán quá đi.


A Triều mới đi được 10 phút, đã bắt đầu nhớ anh rồi.


Bùi Lâm lăn qua lăn lại trên giường, vừa thầm mắng mình não yêu đương vô dụng, vừa lại cảm thấy, gặp được người như Giang Triều, thực sự không có cách nào không não yêu đương cho được.


Giang Triều phải lái xe, dĩ nhiên không thể trả lời tin nhắn của cậu. Mất đi người liên lạc thường xuyên nhất, Bùi Lâm cũng không còn hứng thú xem điện thoại nữa.


Cậu đặt điện thoại sang một bên, lăn lộn một cách nhàm chán trên giường của Giang Triều.


Những ngày không có Giang Triều bên cạnh, đối với Bùi Lâm bây giờ dường như có chút dài như một năm.


Trước đây khi còn yêu thầm Giang Triều, Bùi Lâm tuyệt đối không dính lấy anh mọi lúc mọi nơi, nhưng lúc đó, tâm trạng nhớ nhung Giang Triều không hề mãnh liệt như bây giờ.


Bây giờ yêu rồi, lại cảm thấy dù chỉ xa nhau một lát cũng không thể chịu đựng được.


May mà, những ngày xa cách cũng không quá dài, ghi hình thêm vài ngày nữa, A Triều sẽ lại về thôi!


Vài ngày sau, Bùi Lâm nhận được một cuộc điện thoại rất bất ngờ.


Người gọi đến tên là Tần Uyển.


Tần Uyển... Bùi Lâm ngơ ngác nhìn điện thoại.


Đã khá lâu không liên lạc rồi, không biết cô ấy gọi điện đến... là vì chuyện gì.


Lời tác giả:


Chương này có thể đọc kết hợp với chương 4 và chương 23.


Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? Story Chương 37
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...