Hời Hợt - Vu Triết

Chương 98


Trong phòng có khá nhiều người, ngoài mấy luật sư đang làm việc dù là cuối tuần, còn có cả đám bạn cùng ký túc xá, các chú cảnh sát, những người trong phòng họp cũng đang nhìn ra ngoài...


Trâu Dương biết trong tình huống thế này mà ôm chặt lấy Phàn Quân không buông thì có hơi kỳ lạ, nhưng lúc này hắn thật sự không muốn nhúc nhích, không muốn buông tay, cũng không muốn mở miệng nói gì.


Ngay lúc này hắn mới cảm thấy, dường như toàn bộ sức lực đã bị rút cạn trong phòng họp vừa rồi.


Phàn Quân cũng không động đậy, chỉ một tay ôm hắn, một tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng hắn.


Qua một lúc lâu, Trâu Dương mới cảm thấy bản thân gom góp lại được chút sức lực để cử động, hắn buông Phàn Quân ra.


"Ổn chưa?" Phàn Quân thấp giọng hỏi.


"Rồi." Trâu Dương đáp khẽ.


"Cảm ơn các chú nhé," Lưu Văn Thụy đang nói chuyện với mấy cảnh sát phía sau, "Thế bọn cháu đi được rồi chứ ạ?"


"Đi đi," Cảnh sát gật đầu, "Chúng tôi xuống cùng các cậu, tôi thấy bọn họ còn đang tụ lại dưới lầu, chưa chịu đi."


"Làm phiền các chú rồi." Lưu Văn Thụy nói.


"Trong phòng họp cũng có người cần đi thì phải, em gái cậu à?" Cảnh sát quay sang hỏi Trâu Dương.


Chữ "em gái" này lọt vào tai Trâu Dương nghe có phần gượng gạo, nhưng thật ra với người ngoài thì gọi như vậy cũng chẳng có gì sai.


"Ừ," Trâu Dương gật đầu, "Nhưng chúng tôi không đi cùng nhau."


"Hiểu rồi," Cảnh sát nói với một đồng nghiệp khác, "Bảo hai người trong kia nếu muốn đi thì khoan hãy đi, đợi chúng tôi quay lại rồi xuống cùng một thể."


Quả nhiên, bác cả và những người kia vẫn chưa đi, cả nhóm đang đứng ngay lối ra bãi đỗ xe.


Nhìn sắc mặt thì biết ngay, vừa rồi đã xảy ra xung đột, mà không chỉ có một đôi tay động thủ.


"Đừng có chặn ở đây nữa!" Một cảnh sát chỉ vào họ, "Thấy có vấn đề gì cần giải quyết thì lát nữa theo chúng tôi về đồn mà nói chuyện!"


"Chúng tôi đợi luật sư để còn hỏi chuyện." Dì hai bước ra, cười nói.


"Chúng tôi có động thủ đâu, có động cũng chẳng đánh lại họ," Bác cả nhìn về phía Phàn Quân, giọng không còn the thé như trước, trái lại bình thản, thậm chí còn có chút mềm mỏng, "Chẳng biết họ từ đâu tìm đám tay chân kia từ đâu, anh cảnh sát, tôi đề nghị các anh nên điều tra xem."


Phàn Quân không nói gì, chỉ quay đầu nhìn bà ta.


Bác cả cũng không nói thêm, dời ánh mắt đi.


"Mọi người lên xe đi." Cảnh sát cũng không nói nhiều, chỉ quay sang dặn đám Trâu Dương.


Trâu Dương lia ánh mắt qua khuôn mặt những người họ hàng mà ngày lễ tết vẫn thường gặp, rồi xoay người, kéo Phàn Quân đi về phía xe.


"Bà ta vừa nói gì thế?" Phàn Quân hỏi.


"Em biết ngay anh không nghe rõ mà," Trâu Dương không nhịn được cười, "Khẩu hình cũng không nhìn được sao?"


"Anh vốn chẳng thèm nhìn bà ta." Phàn Quân đáp.


"Bà ta bảo cảnh sát điều tra lý lịch của anh, 'tay chân đánh thuê' đấy!" Lưu Văn Thụy bổ sung thông tin.


Phàn Quân khẽ cười, mở cửa xe ngồi vào.


Bữa trưa nay chắc chắn là phải cùng nhau ăn rồi, còn quá nhiều thông tin cần trao đổi, Trâu Dương muốn biết họ ở ngoài làm gì, mà họ cũng muốn biết trong phòng họp hắn đã trải qua những gì.


Khu này cả bọn đều lạ, Lý Tri Việt mở maps lên, tìm được một nhà hàng được nhiều người đề cử, cách chỗ họ không xa, tính đặt một phòng riêng.


"Chắc chắn là quán mạng nổi tiếng rồi," Lưu Văn Thụy nói, "Vừa đắt vừa khó ăn."


"Giờ có ai còn quan tâm ngon hay không? Bữa này mà mày còn lo mất vị à?" Lý Tri Việt vừa nói vừa bấm số gọi.



"Mình không quan tâm ngon, nhưng đắt thì sao? Đây có phải kiểu đắt mà bọn mình thường ăn đâu." Lưu Văn Thụy cằn nhằn.


Lý Tri Việt không để ý đến cậu ta.


"Đặt chỗ đấy đi, đắt thì đắt chút," Trâu Dương nói, "Bây giờ tôi chính là chú dê vàng nho nhỏ mà."


Chuyện hôm nay là do phía văn phòng luật sư báo cảnh sát, cảnh sát đến thì đã điều tra. Lý Tri Việt dùng điện thoại ghi lại màn hình.


Vừa ngồi vào phòng riêng, Trâu Dương đã đưa tay: "Đưa điện thoại đây tao xem."


"Tao gửi vào nhóm rồi." Lý Tri Việt nhanh tay bấm bấm, "Mày tự lưu lại mà xem."


Trâu Dương lấy điện thoại, mở video.


Hình ảnh hơi mờ, ban đầu quay từ xa, mấy giây sau mới nhớ ra phóng to lại.


Phàn Quân và Lưu Văn Thụy bọn họ ngồi trên ghế sofa cạnh cửa, bên ngoài cửa bỗng xuất hiện một đám đông, chắc chắn không chỉ mấy nhà họ hàng.


Trước khi họ đẩy cửa vào, Phàn Quân đã đứng dậy rồi, một nhân viên văn phòng luật sư đứng ở quầy lễ tân cũng chắn ngang cửa.


Nhưng đám người đó xông vào liền đẩy bật nhân viên ra... ban đầu Trâu Dương còn tưởng đó là bảo vệ mà luật sư mời, ai ngờ bị đẩy một cái đã ngã lùi... hóa ra không phải.


Trương Truyền Long chỉ tay vào đám người đó nói gì đó, trong video nghe không rõ.


"Long Long nói, bước thêm bước nữa thì đừng trách." Lưu Văn Thụy kịp thời giải thích.


"Khẩu khí lớn đấy." Trâu Dương nói.


"Tất nhiên rồi, nói cho sướng miệng, có đánh nhau thì đã có Phàn Quân." Lý Tri Việt nói.


Trương Truyền Long không nói thêm, chỉ vui vẻ cười.


Trong video thấy câu nói đó chẳng có tác dụng, một người đàn ông nào đó (không nhìn rõ) chỉ vào cậu ta quát, câu này thì nghe rõ:


"Không phải chuyện nhà mày thì bớt xen vào!"


"Thế là chuyện nhà anh chắc?" Trong video, Lưu Văn Thụy cũng bắt đầu chỉ mặt người kia.


"Đoạn này không phát huy được, câu này chẳng có sức công kích gì." Lưu Văn Thụy lắc đầu chê, rồi kích động chỉ vào màn hình, "Nè chỗ này, chỗ này nè, Phàn Quân ra tay rồi!"


Trâu Dương ngẩng mắt nhìn Phàn Quân, người đang cùng ghé sát xem bên cạnh hắn.


"Xem tiếp đã." Lưu Văn Thụy đứng sau, trực tiếp xoay đầu hắn trở lại màn hình.


Ngay lúc Lưu Văn Thụy dứt lời, Phàn Quân đã đứng chắn trước đám người, không nói cũng không động.


Thật ra, ngay cả qua đoạn video giám sát quay từ trên xuống, cũng có thể thấy khí thế của Phàn Quân hoàn toàn khác biệt với đám Lưu Văn Thụy, khiến đám người bên bác cả lập tức khựng lại.


Im lặng một giây, một gã đàn ông lạ mặt phía sau bác cả lao lên, xoay người, dùng vai húc vào Phàn Quân.


Phàn Quân không tránh, rõ ràng là đang chờ cú này. Gã kia phát hiện không húc nổi anh, lùi lại một bước định lao lên lần nữa, nhưng chưa kịp đứng vững, Phàn Quân đã nhanh chóng tiến lên, đẩy một cái vào vai gã.


Cú đẩy này rất khéo, nhìn qua chẳng dùng sức mấy, nhưng gã kia ngã thẳng vào người phía sau, không ai kịp đỡ, thế là ngồi phịch xuống đất.


Đám người của bác cả lập tức rối loạn, không biết ai la lên một câu "Đánh người rồi!", tiếp theo đó có hai người lao về phía Phàn Quân.


Phàn Quân nghiêng người, tay phải chặn cánh tay một người, đồng thời chân móc ghế xoay gần quầy lễ tân, đạp lên mặt ghế, bật người về phía trước, đụng thẳng vào người kia.


"Thấy chưa! Lưu loát như mây trôi nước chảy!" Lưu Văn Thụy giơ tay chỉ loạn trên màn hình trước mặt Trâu Dương, hô một tràng, "Lưu loát như mây trôi nước chảy!"


Sau đó Phàn Quân lại giữ chặt cổ tay người trước mặt, tiếp tục một cú đẩy, kẻ kia loạng choạng rồi ngồi phịch xuống đất. Anh lập tức theo sát, dùng ghế xoay đẩy ngược người đang định lao tới ra ngoài.


Chỉ vài nhịp sau, cả đám người đã bị dồn ép lùi về phía cửa.


"Tụi mày làm cái gì vậy?" Trâu Dương nhìn Lưu Văn Thụy và Trương Truyền Long đang lạng qua lạng lại bên sườn đám đông, "Luyện bước ngang hả? Lý Tri Việt đâu? Chạy mất rồi hả?"



"Loạn chiến rồi, loạn chiến tới rồi đó!" Trương Truyền Long nhắc nhở bọn họ đừng mải nói chuyện.


Lý Tri Việt một tay kéo hai cái ghế, dưới chân còn đá thêm một cái, ba cái ghế xoay bị cậu ta lăn từ khu văn phòng ra tận cửa. Lưu Văn Thụy và Trương Truyền Long lập tức xông tới, mỗi người chụp lấy một cái ghế, bắt chước Phàn Quân, lấy ghế đẩy đám người kia lùi ra ngoài cửa.


Ngay lúc bọn họ sắp bị đẩy hẳn ra ngoài, Trâu Dương nhìn thấy con trai bà bác cả, anh họ hắn, bất ngờ lộn người qua ghế, lật nhào Lưu Văn Thụy xuống đất.


Lưu Văn Thụy bĩu môi "chậc" một tiếng.


Lập tức có mấy người nữa nhảy qua ghế lao vào, cũng có kẻ không nhảy qua được mà ngã lăn, ví dụ như dì hai.


Trong cảnh hỗn loạn, chỉ có Phàn Quân vẫn giữ nhịp điệu bình thản.


Anh chưa từng vung nắm đấm, chưa hề tung cú đá nào, chỉ dùng: chặn, đẩy, nắm cổ tay, đẩy, túm cổ áo, đẩy, kéo tay, lại đẩy...


Hầu như không cần đến tay trái.


Trong suốt hơn ba phút, đám người đó vẫn bị chặn ở cửa, đến khi cảnh sát tới nơi, họ còn chưa kịp vượt qua quầy lễ tân.


"Thấy chưa, mẹ nó, thấy chưa," Lưu Văn Thụy đập bàn, "Phong cách giáo trình mẫu mực! Ông chú xem video còn hỏi có phải ảnh tập võ không."


"Ừ." Trâu Dương đáp một tiếng.


Thật ra nghiêm khắc mà nói, trận này chưa tính là đánh nhau, cả quá trình Phàn Quân đều không thật sự ra tay. Nhưng cái phong thái chậm rãi mà không ai phá nổi ấy, đúng là rất tiêu sái.


"Anh Phàn cực kỳ kiềm chế rồi." Lý Tri Việt nói.


"Đúng," Lưu Văn Thụy gật đầu, "Chứ mà đổi lại là Trâu Dương, chắn thì chắn được thôi, nhưng chắc chắn sẽ nện vỡ mặt vài đứa. Đến lúc cảnh sát tới, thế nào cũng bị tính là ẩu đả tập thể, bữa cơm này chúng ta phải dọn ở đồn công an luôn..."


"Cút đi," Trâu Dương nói, "Gọi món."


Ban nãy nhân viên phục vụ đã bước vào một lần, thấy bầu không khí căng như vậy nên lại lùi ra.


Khi mấy người gọi phục vụ vào để gọi món, Trâu Dương tua lại video, xem đoạn từ khi Phàn Quân chặn đám người kia, rồi lưu đoạn phim vào điện thoại.


"Còn giữ lại à?" Phàn Quân khẽ hỏi.


"Ừ," Trâu Dương gật đầu, "Kỷ niệm."


"Nhóc con." Dưới gầm bàn, bàn tay Phàn Quân khẽ chạm lên chân hắn, bóp nhẹ hai cái.


"Trâu Dương," Lưu Văn Thụy gọi món xong, vừa thấy phục vụ ra khỏi cửa liền quay sang nhìn hắn, "Nói xem, di chúc để lại cho mày bao nhiêu thứ?"


"Một đôi dép lê." Trâu Dương mỉm cười.


"Biến." Vài người cùng hét to một tiếng.


"Là di chúc trước khi come out hả?" Lý Tri Việt đứng dậy cầm lấy bình trà mới được phục vụ đưa vào, vừa rót trà cho mọi người vừa hỏi.


"Ừ." Trâu Dương đáp.


"Thế thì chắc chắn không ít rồi," Lưu Văn Thụy nói, "Có những gì?"


"Một căn biệt thự," Trâu Dương nói, "còn có..."


"Vãi thật!" Lưu Văn Thụy đập bàn cái rầm, "Ở đâu?"


"Kim Xuyên số Một." Trâu Dương nói.


"Để tao tra," Lý Tri Việt lập tức lôi điện thoại ra, "Xem diện tích tầm bao nhiêu."


"Còn nữa không?" Trương Truyền Long hỏi.


"Bố tao có một viện thư họa nhỏ, bình thường tiếp khách đều đưa tới đó," Trâu Dương ngả vào ghế, nhìn chằm chằm vào tách trà trước mặt, "cái đó để lại cho tao, nhưng tao không được phép bán."


"Được thôi, không bán thì không bán," Lưu Văn Thụy nói, "Làm ăn được thì làm, không được thì sập cũng chả sao."



"Có món nào đáng giá không?" Lưu Văn Thụy hỏi.


"Có chút giá trị, nhưng chắc không phải loại cực kỳ quý," Trâu Dương nghĩ một lát, "ông ấy vốn là dân làm ăn, gặp món nào quá tốt mà có giá hợp lý thì đều bán đi..."


Khi nhắc tới mấy thứ này, trong lòng Trâu Dương bỗng có cảm giác rất kỳ lạ.


Ban đầu hắn nghĩ rằng sau khi di chúc được công bố, hắn cứ theo đúng trình tự mà làm, chẳng cần để ý nữa, tiền hay đồ bao giờ đưa cũng chẳng quan trọng, thế là mọi chuyện kết thúc.


Giờ đây, tuy tất cả đã thực sự kết thúc, hắn lại thấy khó chịu.


Hắn vốn chẳng biết bố mình có bao nhiêu tài sản, cũng chưa từng nghĩ bố sẽ để lại cho mình bao nhiêu.


Thế nhưng khi nghe luật sư Tào đọc to nội dung di chúc, hắn bất chợt căm hận bố mình.


Nếu như người đó không để lại gì cả, có lẽ hắn cũng sẽ không có biến đ*ng t*nh cảm gì.


Bởi hắn quá rõ, tất cả sự công nhận từ bố đều có điều kiện: hắn phải hoàn toàn đáp ứng, phải hoàn toàn xứng đáng là con trai của Trâu Nghiễn Thanh, thì mới được chấp nhận, mới được nhìn với vài phần sắc mặt tốt.


Còn Trâu Thiên Thụy, đứa con gái kia, thì lại chẳng cần. Nó có thể tùy hứng, có thể ngang ngược, có thể vô phép vô tắc, có thể chẳng biết điều.


Bố không có yêu cầu nào với nó, chỉ có nuông chiều, cho dù cái nuông chiều ấy vốn dĩ sai lầm.


Mỉa mai thay, trong di chúc bố vẫn để lại cho hắn không ít thứ, đặc biệt là viện thư họa cùng mấy bức tranh chữ kia, như một nhát búa lật ngược đánh thẳng vào đầu hắn.


Ngụ ý là: con xem, mặc kệ con bất mãn, hiểu lầm, mặc kệ bố nghiêm khắc, trách móc, cuối cùng bố vẫn nghĩ cho con.


Cho dù con chỉ đang diễn, cho dù con chỉ vì tiền, bố vẫn để lại những cái bố cho là sở thích chung giữa bố con ta cho con...


Khoảnh khắc nghe đọc nội dung di chúc, chút hối hận mong manh không thể diễn tả đã khiến Trâu Dương bùng nổ cơn giận dữ.


Người từng để hắn sống mười mấy năm trong bầu không khí ngột ngạt và áp lực, đến cuối cùng lại ban phát cho hắn một cú đánh nặng nề như thể là "tình phụ tử" vậy.


Một sự giận dữ bất lực, không cách nào phát tiết.


Mà giờ đây, hắn đã chẳng còn nơi nào để trút giận.


"Trâu Dương." Giọng Phàn Quân vang lên bên tai.


Bàn tay cũng bị anh nắm chặt.


"Em..." Trâu Dương từ từ hoàn hồn, "Không sao."


Phàn Quân tháo kính của hắn xuống, cầm khăn giấy áp lên mắt.


Lúc này hắn mới nhận ra mặt mình đã ướt đẫm nước mắt.


"Tao đi toilet chút," Lý Tri Việt đứng dậy, "Văn Thụy, Long Long, tụi mày đi... giục món ăn nhé?"


"Thuận tiện xem có rượu không," Lưu Văn Thụy cũng đứng lên, "Đi thôi, Long Long."


"Ờ." Trương Truyền Long đứng dậy, theo hai người kia ra khỏi phòng riêng.


"Em thật sự không sao, thật sự không sao mà..." Trâu Dương dụi mặt vào tay Phàn Quân, ép chặt mắt lên đó.


"Ừ," Phàn Quân ôm lấy vai hắn, "Anh biết, lần này em thật sự không sao."


"Em chỉ là tức," Giọng Trâu Dương run run, "rất rất tức."


"Ừ." Phàn Quân xoa nhẹ cánh tay hắn.


"Ông ấy rõ ràng không hài lòng về em! Cái gì cũng không hài lòng! Chỗ nào cũng không hài lòng! Thậm chí vì em có vài nét tính cách giống mẹ mà cũng không hài lòng!" Trâu Dương cắn chặt môi, nước mắt không ngừng tuôn, "Em là chính em thì ông ấy cũng không hài lòng!"


"Sau này sẽ không còn nữa," Phàn Quân bỏ khăn giấy khỏi mắt hắn, đứng lên giữ lấy vai, ép mặt hắn áp vào bụng mình, mạnh tay vò tóc hắn, "Sau này sẽ không còn ai không hài lòng với em nữa, Trâu Dương, tất cả những người em quen đều hài lòng với em..."


Trâu Dương siết chặt eo anh, đầu ngón tay bấu đến đau nhói.



Gần như là gào thét trong cơn đau đớn.


Ban đầu còn nghe rõ trong tiếng khóc sự phẫn nộ và ấm ức, dần dà lại biến thành tiếng khóc xé lòng, bung xõa hết thảy.


Phàn Quân chẳng biết an ủi thế nào, dường như cũng chẳng cần an ủi.


Trâu Dương chỉ cần phát tiết cảm xúc.


Anh siết chặt lấy hắn, ôm bờ vai đang run lên.


Lặng lẽ lắng nghe.


Không biết bao lâu sau, tiếng khóc của Trâu Dương mới ngưng lại, chỉ còn đôi lúc nấc nhẹ.


Phàn Quân nghe thấy ngoài cửa, Lưu Văn Thụy và mấy người đang trò chuyện với phục vụ, dường như vài món đã được mang tới, nhưng bị họ chặn lại.


Trâu Dương nghiêng đầu, hít một hơi thật sâu, với lấy khăn giấy lau mặt.


Ngẩn ra một lát, hắn buông vòng tay ôm, ngả người vào lưng ghế, ngẩng đầu thở dài.


"Thế nào rồi?" Phàn Quân khẽ chạm vào chóp mũi hắn.


"Thoải mái rồi." Trâu Dương nhếch môi cười.


"Cho họ vào nhé?" Phàn Quân hỏi.


"Ừ." Trâu Dương gật đầu, "Đói chết mất."


Chưa kịp để Phàn Quân ra cửa gọi, hắn đã quay đầu hét lớn: "Lưu Văn Thụy!"


Cửa lập tức bật mở, Lưu Văn Thụy thò đầu vào: "Ơi!"


"Ăn cơm." Trâu Dương hít hít mũi.


"Ok," Lưu Văn Thụy mở toang cửa, "Đợi tí, tụi này mang đồ ăn vào liền."


Mấy người từ quầy thức ăn ngoài cửa bưng khay bước vào, đặt hết lên bàn.


"Còn nữa không?" Trâu Dương hỏi.


"Có," Lưu Văn Thụy nói, "Hôm nay bọn mình gọi xả láng rồi, thế nào cũng phải vặt sạch chỗ này."


Trâu Dương cười, cầm khăn ướt lau qua mặt, rồi đeo kính lại.


Phục vụ mang rượu vang và nước uống vào.


"Bọn mình uống rượu, anh Phàn uống nước." Lưu Văn Thụy đứng dậy rót nước cho Phàn Quân, rồi rót rượu cho mọi người.


"Nói vài lời chứ?" Lý Tri Việt nâng ly.


"Ừm." Trương Truyền Long hắng giọng.


"Khoan đã." Lưu Văn Thụy nhìn hắn.


"Tao không nói," Trương Truyền Long cũng cầm lấy cốc, "đợi tụi mày nói trước."


"...Ai nói đây?" Lưu Văn Thụy nhìn về phía Trâu Dương.


"Chúc một câu gì đó đi." Trâu Dương nâng cốc, quay đầu nhìn Phàn Quân.


Bốn sinh viên chuyên ngành Ngữ văn Trung Quốc cùng nhau cầm cốc nhìn anh, cựu học sinh trường Trung học số 21 Phàn Quân cảm thấy áp lực vô cùng lớn.


Anh cầm lấy đồ uống, do dự một lúc: "Vậy thì... chúc ngày mai."


"Chúc ngày mai." Trâu Dương mỉm cười.


"Chúc ngày mai!" Mọi người cùng nhau đồng thanh.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 98
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...