Hời Hợt - Vu Triết

Chương 92


Xuống giường rồi hắn mới phát hiện, không chỉ đầu óc choáng váng mà ngay cả bàn chân cũng mềm nhũn, Trâu Dương nhất thời cũng chẳng phân rõ là do sốt mà ra hay vì ngủ quá lâu nên thành ra thế.


Quần áo đều là Phàn Quân mang đến giúp hắn mặc, hắn vừa đứng lên vừa xoay đầu thì suýt ngã.


"Em muốn ra ngoài thật à?" Phàn Quân giúp hắn kéo quần lên, "Đứng còn chẳng vững nữa."


"Em ra ngoài hít thở chút." Trâu Dương nói.


"... Ừ." Phàn Quân thở dài.


Cái đầu choáng này chưa chừng là vì đói, bụng đã kêu òng ọc rồi.


Nếu đúng là đói thật thì chắc đói không nhẹ, lúc rửa mặt Trâu Dương một tay chống tường, một tay cầm bàn chải điện, cảm giác bản thân cứ theo độ rung của bàn chải mà lắc lư qua lại.


Phàn Quân luôn đứng bên cạnh, có lẽ cũng không hẳn là chỉ để bầu bạn, mà là luôn chuẩn bị trong tình huống hắn ngã lăn ra thì kịp thời đỡ.


Chậm rãi dọn dẹp xong, hai người cùng bước ra cửa.


"Lưu Văn Thụy gọi cho mẹ em, rồi mẹ em liên hệ ban quản lý nhờ người mở cửa giúp anh," Trâu Dương tựa vào trong thang máy, lúc này mới sắp xếp rõ ràng lại chuỗi sự việc, "Sao anh không trực tiếp nói với mẹ em?"


"Trước đó anh đã gọi cho chị ấy rồi, chị ấy nói em đang ngủ," Phàn Quân đáp, "anh nghĩ nếu thấy em xảy ra chuyện rồi vội chạy qua lại nói với mẹ em, nhỡ mẹ em hoảng thì sao, Lưu Văn Thụy nói để cậu ta nói, anh tưởng cậu ta có chiêu gì, kết quả vẫn vậy thôi..."


"Sao mà mẹ em lại hoảng chứ," Trâu Dương khẽ cười, "Bà chỉ sẽ nghĩ là..."


Nói được nửa chừng thì đột nhiên hắn thấy hơi ngượng, chuyện giữa hắn và Phàn Quân hễ nhắc đến mẹ thì hắn lại lúng túng, dù sao cũng không phải kiểu đôi tình nhân thông thường.


"Nghĩ gì?" Phàn Quân hỏi.


"Thấy chúng ta tình cảm tốt." Trâu Dương nhanh chóng đáp.


Phàn Quân bật cười.


Hôm nay nhiệt độ có chút ấm lên, gió cũng không lớn, khi bước ra khỏi hành lang, dưới nắng chiếu phủ, một luồng gió mát thoảng qua, Trâu Dương cảm thấy cả người như chao đảo giữa tỉnh táo và mơ màng.


Nhưng nhìn chung thì vẫn dễ chịu, hít thở cũng khoan khoái hơn nhiều.


Hắn thèm ăn bánh ngọt, thèm uống trà sữa, tóm lại là thèm đồ ngọt.


"Đi đâu?" Phàn Quân khoác vai hắn, "Nếu xa thì anh đi lấy xe."


"Ngay đối diện thôi, đi bộ qua là được." Trâu Dương ngáp dài.


Phía đối diện có một bảo vệ đi tới, từ xa đã gật đầu chào: "Dậy rồi hả nhóc?"


"Dạ." Trâu Dương đáp.


Cánh tay đang khoác trên vai hắn của Phàn Quân nhanh chóng rụt về sau lưng.


"Cháu đúng là ngủ tới mức chẳng nghe thấy gì nhỉ?" Bảo vệ cười.


"Do cháu buồn ngủ quá." Trâu Dương lại ngáp.


"Bạn học của cháu đứa nào cũng nghệch mặt ra," Bảo vệ cảm thán, "Cháu đúng là ngủ giỏi thật..."


Cánh tay của Phàn Quân lại chầm chậm đặt lên vai hắn.


Đợi bảo vệ đi xa, Trâu Dương quay sang nhìn Phàn Quân: "Lên lên xuống xuống như thế, anh tập phục hồi chức năng hả?"


Phàn Quân cười: "Ừ."


"Sáng nay anh bỏ mặc em đi bệnh viện một mình đấy." Trâu Dương nói.


"Anh bỏ mặc... thôi được," Phàn Quân nhìn hắn, "Lần sau đi bệnh viện anh có phải kéo lê cũng sẽ lôi em đi."


Trâu Dương cười, không nói gì thêm.


Con phố này rất náo nhiệt, chỗ ăn uống và dạo chơi đều nhiều.


Khi ngửi thấy mùi thơm của tiệm bánh, bụng Trâu Dương đã đói đến quặn đau: "Lẹ, chỗ kia kìa."



Đúng vào giờ cơm trưa, trong tiệm khách cũng không nhiều, Trâu Dương đứng trước tủ bánh ngọt phân vân mãi, chỉ muốn ăn hết cả tủ.


Cuối cùng hắn chọn một miếng velvet đỏ, một miếng napoleon, còn có một miếng bánh ngàn lớp khoai môn.


"Đủ không?" Phàn Quân khẽ hỏi, "Nhỏ xíu thế này."


"Có, đủ rồi," Trâu Dương gật gật đầu, "Lấy thêm một miếng bánh xoài kem sữa trứng chảy, hộp mousse xoài kem tươi..."


"Em vừa mới bảo đủ mà?" Phàn Quân lại nhỏ giọng hỏi.


"Đấy là phần của anh." Trâu Dương nói.


"Anh không ăn ngọt nhiều thế đâu." Phàn Quân đáp.


"Vừa hay, ăn không hết thì cho em," Trâu Dương chỉ sang một hàng bánh khác, "Lấy thêm cái bánh crepe oreo, hai cốc trà sữa đặc trưng, ngọt 100%."


"Cái đủ mà em nói là kiểu đủ này hả?" Phàn Quân lấy điện thoại chuẩn bị thanh toán.


"Để em," Trâu Dương lắc lắc điện thoại, "Hôm qua anh mời rồi."


"Anh còn tưởng em quên rồi cơ." Phàn Quân cười.


"Sao mà quên được." Trâu Dương chạm vào điện thoại.


Không sáng.


Lại chạm thêm hai lần.


Vẫn không sáng.


Trâu Dương nhìn chằm chằm màn hình đen một lúc, rồi quay sang nhìn Phàn Quân.


Phàn Quân đưa điện thoại ra quét mã.


"Lúc anh gọi điện cho em hình như vẫn qua được mà?" Trâu Dương ngồi xuống bên bàn, không nhớ nổi tối qua mình có cắm sạc điện thoại hay không.


"Có lẽ đúng lúc ấy gọi thì cạn pin luôn rồi," Phàn Quân đặt hai khay bánh và trà sữa lên bàn, "Em ăn trước đi, anh thấy bên kia có hiệu thuốc, để anh mua ít thuốc hạ sốt."


"Ừm." Trâu Dương gật đầu.


Cảm giác hiện giờ cũng khó nói là khó chịu hay không, chỉ là đầu óc không được tỉnh táo, choáng váng.


Nhưng lúc ăn bánh thì vẫn thấy khá vui.


Hắn hút một ngụm trà sữa, loại này ở đây hắn luôn thích, công thức đơn giản nhưng vị trà và vị sữa đều rất đậm.


Khi Phàn Quân cầm thuốc và một chai nước trở lại, hắn đã uống nửa cốc.


"Uống một viên đi." Phàn Quân đặt thuốc trước mặt hắn, mở nắp chai.


Trâu Dương chạm vào chai nước, nhiệt độ thường.


Hắn vừa bóc vỉ thuốc vừa không nhịn được mà bật cười.


Có điều tay hơi mềm nhũn, vỉ thuốc mãi cũng không bẻ ra được.


"Để anh." Phàn Quân lấy vỉ thuốc, nhanh chóng tách một viên, đưa vào miệng hắn.


Trâu Dương uống mấy ngụm nước, nuốt thuốc, tựa lưng vào ghế: "Chiều nay anh đi làm hả?"


"Em có chắc là không ở nhà ngủ mà đi học không?" Phàn Quân nhìn hắn.


"Ừm," Trâu Dương gật gật, cắn một miếng bánh to, nghĩ nghĩ lại đập nhẹ ngực, "Chuyện của bố em, em phải nói với ai đó mới dễ chịu, nếu không cứ bị nghẹn ở đây."


"Lát nữa anh đưa em đến trường." Phàn Quân nói.


"Tan học thì anh đến đón em." Trâu Dương nói.


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


"Anh không giận à?" Trâu Dương dựa lưng vào ghế, nửa ngửa đầu nhìn anh.



"Gì cơ?" Phàn Quân cũng nhìn hắn.


"Chuyện này nói với anh còn chưa đủ, em còn phải nói với người khác." Trâu Dương nói.


"Không giống nhau mà," Phàn Quân nói, "Phản ứng của nhóm Lưu Văn Thụy chắc chắn khác với anh."


"Ừm." Trâu Dương cười khẽ.


"Vcl!" Lưu Văn Thụy giọng vang như chuông đồng, phản ứng đúng là khác với Phàn Quân thật, cửa sổ ký túc xá dường như còn rung theo, sau khi hét xong một câu cậu ta lại hạ giọng, "Cháy rụi rồi hả?"


"Không, trọng thương, giờ chắc vẫn chưa ra khỏi phòng hồi sức đặc biệt." Trâu Dương tựa bên giường.


"Mẹ của Trâu Thiên Thụy lại... cực đoan thế à?" Lý Tri Việt nhíu mày, "Thế này chẳng phải lỗ to à, mất hết cả, sau này Trâu Thiên Thụy cũng khó sống."


"Bà ta đã làm bé ba bao nhiêu năm như thế, chứng tỏ vốn dĩ chẳng hề quan tâm đến con gái nghĩ thế nào." Lưu Văn Thụy tặc lưỡi hai tiếng.


"Cũng đúng." Lý Tri Việt uống ngụm nước.


"Hơn nữa, vốn dĩ bà ta luôn chịu thiệt, mày biết không, làm bé ba bao năm, con cũng nuôi lớn rồi," Lưu Văn Thụy vừa tặc lưỡi vừa nói, "Khó khăn lắm mới chờ đến lúc được đường đường chính chính, cảm giác sắp gỡ gạc lại vốn liếng thì bất ngờ xuất hiện một 'bé tư'! Thế này thì chắc chắn chịu không nổi rồi!"


"Giết sớm là đúng." Trương Truyền Long bỗng thốt một câu.


"Cái gì?" Mấy người đồng loạt nhìn cậu ta.


"Nhỡ giết muộn, bé tư kia lại sinh thêm đứa con, sau này di sản lại thêm người chia," Trương Truyền Long nói, "Không giết sớm thì còn thiệt hơn."


"Vãi," Lưu Văn Thụy nhìn cậu ta, "Long Long, đầu óc mày đúng là... chỗ này đập một búa, chỗ kia gõ một gậy ấy."


Trương Truyền Long quay đầu nhìn Trâu Dương: "Tao chỉ tiện miệng nói thôi."


"Ừm," Trâu Dương gật gật đầu, "hôm nay mày thính tai sáng mắt thế này thì tạm thời chưa cần phải thôi học rồi."


"Bên họ hàng nhà bố mày thì phản ứng làm sao?" Lý Tri Việt hỏi, "có tìm mày không?"


"Tìm mẹ tao, chắc muốn bà qua đó trông nom chút," Trâu Dương bĩu môi, "hồi ly hôn bọn họ nói gì, tao còn nhớ rõ rành rành đây."


"Tụi mày không biết đâu, họ hàng nhà bố nó toàn âm binh, nếu bố nó mà nghẻo thật," Lưu Văn Thụy nói, "tụi mày cứ chờ xem, Trâu Dương muốn lấy được phần thừa kế cũng chẳng dễ đâu."


"Tao không cần." Trâu Dương cau mày.


"Vẫn phải cần." Vài người đồng thanh.


"Đệt." Trâu Dương bật cười, nhắm mắt thở dài một hơi.


"Nghe bọn tao đi, tiền, cái gì cần thì một đồng cũng không được bỏ," Lưu Văn Thụy ngồi xuống cái ghế bên giường hắn, giọng nặng trĩu, "mày với bố mày tình cảm cũng chỉ đến thế thôi, có tình cảm thì tiền đứng thứ hai, không có tình cảm thì tiền chính là thứ nhất."


"...Ừm." Trâu Dương nhìn cậu ta.


"Mày giờ... chắc sốt không nhẹ đâu nhỉ?" Lưu Văn Thụy nhìn chằm chằm vào mặt hắn, "mắt đỏ hết cả rồi."


"Tao uống thuốc hạ sốt rồi, chắc giờ cũng sắp hạ," Trâu Dương tháo kính, dụi dụi mắt, "tao chỉ buồn ngủ thôi."


"Hình như chúng ta có cái nhiệt kế hồng ngoại phải không?" Lý Tri Việt nói, "đo thử đi."


Lưu Văn Thụy lục lọi một hồi, lôi ra được cái nhiệt kế chỉ còn một vạch pin, dí vào trán Trâu Dương "bíp" một cái.


"Ba tám đấy, vẫn chưa hạ mà." Cậu ta nói.


"Lát nữa là hạ thôi." Trâu Dương đưa tay sờ mặt mình, "giờ cũng chẳng thấy khó chịu."


"Mày á..." Lưu Văn Thụy thở dài, "thật ra thì, chuyện bố mày..."


Trâu Dương nhìn cậu ta.


Lưu Văn Thụy há miệng, dường như đang suy nghĩ.


Nhưng mãi chẳng nghĩ ra câu sau, cuối cùng đành kết thúc cuộc "an ủi" ngắn ngủi bằng một tiếng thở dài nữa.


Trâu Dương nhịn không được cười ra tiếng.


"Thật ra tao thấy," Lý Tri Việt nói, "biết đâu là từ chuyện năm ngoái vẫn kìm nén đến giờ, mày chưa từng bùng phát hẳn bao giờ, cứ nén mãi, nén quá thì thành ra vậy."



"Có lý." Lưu Văn Thụy vỗ vai Trâu Dương, lại liếc nhìn điện thoại, "lát nữa mày đừng lên lớp nữa, ngủ trong ký túc một lát đi, tan học bọn tao đưa mày đi..."


"Tan học thì Phàn Quân đến đón tao." Trâu Dương nói.


"Đệt cụ nhà mày." Lưu Văn Thụy bật dậy, chỉ tay vào hắn, lùi về phía giường Lý Tri Việt, "có phải mày không có lương tâm không! Có phải không có lương tâm không!"


"Có bạn trai rồi thì cần gì lương tâm nữa." Lý Tri Việt cười nói.


"Đi!" Lưu Văn Thụy hô, "bỏ nó lại đây! Cho nó nếm thử mùi vị bị bạn bè bỏ rơi đi!"


"Tan học mang cho tao cây kem nhé." Trâu Dương nói.


"Mơ đẹp quá!" Lưu Văn Thụy nói, "mơ đẹp quá! phi!"


"Vị gì?" Trương Truyền Long hỏi.


"Trương Truyền Long, mày làm sao thế hả!" Lưu Văn Thụy quát.


"Hả?" Trương Truyền Long nhìn cậu ta, "thì cậu ấy nói muốn ăn kem còn gì? Ở căn-tin có bốn vị lận."


"...Đi," Lưu Văn Thụy hít một hơi, "vào học thôi."


Chiều hôm đó trong tiệm không nhiều khách, nhưng lại đến hai khách quen, tiếp đón còn mệt hơn khách mới.


"Cái ghế này giúp chúng tôi sửa lại chắc không vấn đề chứ, lần trước mua cái rương đó cũng nhờ sửa đấy." Khách nhìn chiếc ghế bành trước mặt.


"Được." Phàn Quân gật đầu, điện thoại trong túi reo một tiếng, Tiểu Bạch lập tức đưa mũi chạm chạm vào túi áo anh.


"Không được dùng đinh sắt đâu nhé," Khách lại nhắc, "cũng đừng thay vật liệu của tôi."


"Ừm, nếu thật sự phải thay, tôi sẽ nói trước với anh, đồ thay ra cũng sẽ đưa lại." Phàn Quân lấy điện thoại ra.


"Tốt nhất là đừng thay, tôi thấy vẫn còn ổn, sửa chút là được rồi." Khách nói.


Trâu yangTan học rồi, ngồi nói chuyện với họ chút, chờ anh qua


PhànỪ


"Ừ, được." Phàn Quân gật đầu.


Khách còn nói thêm vài câu nữa, Phàn Quân đều gật đầu đồng ý.


Cái ghế chẳng có vấn đề gì lớn, có thật yêu cầu quá đáng thì anh gật đầu cũng chẳng sao, đến lúc Hà Xuyên chỉ cần nói một câu "cậu ấy chỉ là người làm thuê, biết gì về phục chế, sao anh không trao đổi trực tiếp với tôi" là giải quyết xong.


Không được thì thêm câu "cậu ấy bị tôi đuổi rồi."


Hà Xuyên chắc còn khoảng hai mươi phút nữa mới đến tiệm, Phàn Quân dắt Tiểu Bạch ra sân sau buộc lại, đóng cửa tiệm, treo biển "có việc ra ngoài", rồi chạy xe đến trường Trâu Dương.


Đến nơi, Trâu Dương và mấy người Lưu Văn Thụy đã đứng trước cổng rồi.


"Sao không chờ anh gọi điện?" Phàn Quân hỏi.


"Ra mua đồ ăn, lười về ký túc nữa." Trâu Dương cười.


"Vẫn sốt đấy," Lưu Văn Thụy chỉ vào Trâu Dương, "khoảng ba tám độ, hạ một chút rồi lại lên."


"Ừ, tôi biết rồi." Phàn Quân gật gật đầu.


"Ê," Trâu Dương thở dài, trèo lên ngồi sau anh, "không sao đâu."


"Đi đây." Phàn Quân nói.


"Đi đi đi." Lưu Văn Thụy vừa vẫy tay vừa lắc đầu.


Xe rẽ qua ngã tư, tay Trâu Dương từ phía sau vòng qua ôm lấy eo anh, cả người dán vào lưng anh.


Phàn Quân chạm vào tay hắn, nóng rực: "Em vẫn chưa hạ sốt đâu."


"Ngủ một giấc là khỏi," Trâu Dương gối lên vai anh, giọng có chút khàn, "ngày mai mà không hạ thì đến phòng khám cộng đồng tiêm một mũi."


Phàn Quân thở dài, không nói gì.



Lúc này Trâu Dương chẳng có cảm giác thèm ăn, bữa tối tạm bỏ, định thay bằng bữa khuya.


Hai người về thẳng nhà.


Vừa vào cửa, Đại Hắc đã chạy lại, bám lấy tay áo Trâu Dương trên kệ giày mà đứng thẳng, đưa mũi hít hít mặt hắn.


"Sao mày như con chó thế," Trâu Dương xoa đầu nó, "học Tiểu Bạch à?"


"Nó biết em bệnh." Phàn Quân vòng tay ôm bụng Đại Hắc, quẳng nó lên sofa.


Trâu Dương cởi áo khoác, vươn vai, lúc Phàn Quân quay người đi tới thì hắn ôm lấy anh, tay vòng ra sau đầu anh, kéo xuống, hôn lên.


Phàn Quân khựng lại một chút, nhưng rất nhanh cũng ôm chặt hắn, cánh tay siết chặt dữ dội.


Trâu Dương hơi choáng, nhắm mắt lại thì càng choáng hơn, hôn chưa được bao lâu, cả người hắn đã ngả ra sau, Phàn Quân bị hắn kéo lùi hai bước mới đứng vững.


"Vào giường." Hắn ghé bên tai Phàn Quân, thấp giọng nói.


"...Gì cơ?" Giọng Phàn Quân hơi do dự.


"Chẳng lẽ anh muốn đứng mà... làm sao?" Giọng Trâu Dương vẫn rất nhỏ.


Hơi thở Phàn Quân rõ ràng khựng lại một thoáng, nhưng vẫn kìm được giọng, hỏi: "Trâu Dương?"


"Nhưng em hơi choáng," Trâu Dương nói, "có thể không phối hợp tốt lắm..."


Phàn Quân im lặng.


Hai giây sau, cánh tay anh ôm ngang eo hắn bỗng siết chặt, một phát đẩy cửa phòng ngủ, nửa kéo nửa bế quẳng hắn xuống giường.


"Khỉ thật," Trâu Dương bị nảy lên trên đệm, vừa cười vừa đưa tay che mắt, "choáng."


Phàn Quân vẫn không nói, nhưng có thể nghe rõ tiếng sột soạt của quần áo.


Khi hắn mở mắt, Phàn Quân đã cởi áo trên.


Ánh mắt đầu tiên của hắn rơi xuống vết thương trên ngực không còn băng che, rồi tới xương quai xanh, tiếp xuống dưới, lướt tới chiếc quần lưng hơi xệ trên hông.


Hắn vươn tay về phía Phàn Quân.


Phàn Quân bước đến bên giường.


Ngón tay hắn móc lấy cạp quần, kéo xuống.


"Trâu Dương," Phàn Quân chụp lấy cổ tay hắn, cúi đầu nhìn, "em chắc chứ?"


Trâu Dương không đáp. Thật ra hắn rất choáng, còn cảm giác hơi hụt sức, ngay cả ngón tay đang móc lấy cạp quần Phàn Quân cũng chẳng có mấy lực.


Nhưng...


"Nếu em không chắc," Hắn buông lỏng, ngón tay trượt khỏi cạp quần, lướt qua bụng dưới, rơi xuống nệm, "anh còn dừng lại được không?"


Phàn Quân không nói, dán mắt vào hắn hít sâu một hơi.


Sau đó một chân anh quỳ lên giường, chống tay bên đầu hắn, nhìn chằm chằm.


Rồi cúi đầu hôn nhẹ lên chóp mũi hắn, tiếp đến, ngậm lấy gọng kính, giật xuống...


Tầm nhìn hơi mờ đi, hơi thở cũng trở nên mơ hồ.


Phàn Quân giữ chặt hai cổ tay hắn, ép lên đầu, rồi giật vạt áo hoodie hắn kéo thẳng lên.


Trâu Dương chưa kịp phản ứng, áo đã bị lột khỏi cánh tay.


Chiếc áo tung lên, cơn gió lùa qua da mang theo một lớp rùng mình mảnh mảnh, hắn ngửa đầu.


Phàn Quân cúi xuống hôn vào bên cổ.


Chóp mũi hơi lạnh khẽ cọ qua, dừng lại chốc lát, rồi bất ngờ cắn mạnh vào hõm vai, nụ hôn và vết cắn xen lẫn từ cổ xuống yết hầu.


Trong cơn choáng váng, cơn đau nhè nhẹ thoáng qua mang đến một chút tỉnh táo ngắn ngủi.


Tay Phàn Quân trượt xuống, siết mạnh hông, lướt qua bụng dưới rồi trượt xuống...


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 92
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...