Hời Hợt - Vu Triết
Chương 9
"Mẹ có khó chịu không?" Trâu Dương ngồi xuống bên giường, đưa tay sờ trán mẹ, vẫn còn hơi nóng, "Bị cảm lạnh ạ?"
"Chắc do hôm qua trúng gió thôi," Mẹ nhìn cái túi siêu thị trong tay hắn, "Mua gì thế?"
"Đồ hộp ạ," Trâu Dương cười cười, lấy ra một hộp giơ lên lắc lắc, "Ăn không?"
"Ăn vài miếng đi," Mẹ nói, "Con còn dỗ mẹ như dỗ trẻ con nữa à."
"Ừ," Trâu Dương vặn hộp, "Bệnh rồi thì ai cũng thành trẻ con cả."
"Con đi thẳng từ trường tới đây hay sao?" Mẹ hỏi.
"Đang định về thì nhận được điện thoại của Phàn Quân nên con vội chạy qua đây ngay, từ trường tới đây còn gần hơn từ nhà con qua nữa..." Trâu Dương nghiến răng vặn nắp hộp, "Con thử đập xem."
Mẹ cau mày thở dài.
Trâu Dương lật ngược hộp đập hai cái rồi lại vặn, nắp hộp vẫn cứng đầu không chịu khuất phục, hắn không nhịn được chửi: "...Mẹ kiếp."
"Con cũng nói với bố con như thế hả?" Mẹ dựa vào đầu giường nhìn hắn.
"Trong bếp có dao không?" Trâu Dương đứng dậy, "Con cậy thử."
"Có." mẹ nói.
Trâu Dương cầm hộp đi ra ngoài, không thấy Phàn Quân trong phòng khách, hắn bước đến cửa bếp nhìn vào, Phàn Quân đang đứng trước ba lô của hắn, nhìn con mèo nhỏ thò đầu ra khỏi đó.
"Có dao không?" Trâu Dương hỏi.
Phàn Quân không nghe thấy.
Hắn đi vào bếp, đưa tay vỗ lên cánh tay anh.
"Hử?" Phàn Quân quay lại.
"Có..." Trâu Dương giơ cái hộp trong tay.
Chưa kịp nói xong, Phàn Quân đã cầm lấy hộp từ tay hắn, xoay một cái.
Nắp bật mở.
Phàn Quân đưa lại cho hắn, còn đưa thêm một cái nĩa.
"Thật là..." Trâu Dương nhận lấy hộp và nĩa, "Tôi xoay nửa ngày cũng không mở được."
"Đã xoay lỏng ra rồi." Phàn Quân nói.
"Cảm ơn." Trâu Dương quay người định đi.
"Nó tên gì thế?" Phàn Quân hỏi.
"Cẩu Lương." Trâu Dương nói.
Cẩu Lương.
Phàn Quân đưa ngón tay gãi cằm mèo con, nó thoải mái ngẩng đầu nhắm mắt lại.
Cũng khá hợp hình, nhưng nếu Tiểu Bạch ăn thì miếng "Cẩu Lương" này cùng lắm chỉ gọi là đồ ăn vặt cho chó thôi.
Cẩu Lương rất quấn người, cứ liên tục cào đòi chui ra khỏi ba lô, miệng không ngừng kêu meo meo.
Phàn Quân muốn bế nó ra, nhưng dù sao đây cũng là ba lô của Trâu Dương, trong đó không biết còn đồ gì khác, anh cũng không tiện thò tay vào, chỉ có thể đưa tay trêu chọc.
"Con ăn một miếng không?" Mẹ xiên một miếng đào vàng đưa cho hắn.
Trâu Dương vốn không muốn ăn, hồi nhỏ mỗi lần bệnh hắn cũng chẳng hứng thú với thứ này, quá ngọt.
Nhưng lúc này vẫn cúi tới cắn một miếng.
"Ngày mai con đi chơi với Lưu Văn Thuỵ à?" mẹ vừa chậm rãi ăn.
"Chưa hẹn," Trâu Dương nói, "Ở nhà."
Mẹ ngẩng mắt nhìn hắn: "Qua đây chơi một chút không?"
Trâu Dương im lặng một lúc lâu mới hỏi: "Mẹ... không về sao?"
"Hôm nay không muốn đi, mệt lắm, lưng đau muốn chết." Mẹ nói.
"Ừ." Trâu Dương cúi mắt, nhìn đường nứt trên nền gạch men, giống như tia chớp.
"Mẹ với chú Lữ của con..." Mẹ cũng không nhìn hắn, chỉ chăm chú vào hộp đồ hộp trong tay, "Bình thường không có việc gì mẹ cũng ở bên này."
"Ừ," Trâu Dương gật đầu, "Con biết."
"Mẹ biết con có ý kiến," Mẹ khẽ nói, "Có lẽ con thấy mẹ không bằng bố con... nhưng cũng chẳng còn cách nào, mẹ vốn là người như thế, ở cạnh người như chú Lữ mẹ mới thấy thoải mái. Ông ấy không có học thức, không có văn hóa như bố con, nhưng ông ấy chịu đựng được mẹ, con cũng biết tính mẹ có lúc nóng nảy."
"Con không nghĩ thế," Trâu Dương vẫn nhìn xuống nền nhà, kính trượt xuống sống mũi hắn cũng không buồn chỉnh, "Mẹ cũng đừng so với bố nữa, ông ấy cũng chẳng phải người đáng để mẹ đem ra so."
"Ồ," Mẹ bật cười, "Mẹ mà ghi âm lại cho ông ấy nghe xem, còn dám đưa nhiều tiền cho con nữa không."
"Chặn đường kiếm tiền rồi đấy." Trâu Dương cũng cười khẽ.
"Con chỉ ham hưởng thụ thôi," Mẹ ăn một miếng đào vàng, "Mẹ đúng là cả đời chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng cũng không đến mức..."
"Tiền đáng cho thì phải cho," Trâu Dương nói, "Không đáng cho mà con muốn thì ông ấy cũng phải đưa."
Mẹ liếc nhìn hắn, khẽ hừ một tiếng, không nói thêm gì.
Trâu Dương cũng không biết nên nói gì nữa, chỉ ngây người nhìn nền nhà.
"Để mẹ nói với con một chuyện," Mẹ đặt hộp lên tủ đầu giường, "Vốn định đợi thêm thời gian nữa mới nói, nhưng cứ để vậy cũng không phải cách, dù sao con cũng tới đây rồi, bệnh một cái là mẹ nghĩ nhiều, nói ra cho con biết mẹ cũng yên tâm hơn."
"Vâng." Trâu Dương ngẩng đầu.
"Mẹ với chú Lữ..." Mẹ nhìn hắn, lời nói có phần do dự.
Trâu Dương lặng im, đưa tay đẩy kính mới nhận ra tay mình bắt đầu run, hắn vội thả tay xuống, chống vào đầu gối, hai tay siết chặt.
"Cũng quen biết nhiều năm rồi... hai người nghĩ cũng không nên kéo dài nữa... con cũng trưởng thành rồi... năm nay chắc sẽ... định kết hôn..."
Khi Trâu Dương bước vào bếp, Cẩu Lương đã cào được nửa người ra khỏi ba lô, Phàn Quân đang dùng ngón tay chặn đầu nó không cho vượt ngục.
Trâu Dương vào cũng không nói gì, trực tiếp đè đầu Cẩu Lương nhét lại vào trong ba lô, rồi chống tay lên bàn, nhìn chằm chằm vào cái ba lô mà ngẩn người.
Phàn Quân dịch sang bên, nhìn gương mặt nghiêng của hắn.
Không biết hai mẹ con vừa nói gì, nhưng tâm trạng của Trâu Dương trông rất u ám.
Anh không lên tiếng, cũng chẳng tiện mở miệng, cũng chẳng biết nên hành động thế nào, đi hay ở lại đều không ổn, chỉ có thể cùng ngẩn người đứng cạnh bàn lặng lẽ với hắn.
Một lúc sau, anh nghe thấy Trâu Dương khẽ hít mũi một cái.
Khi quay đầu nhìn, một giọt nước mắt lăn bên khóe kính của hắn.
Rồi giọt thứ hai.
Trâu Dương hơi ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt theo gò má chảy xuống tận cằm.
Phàn Quân sững người.
Ngập ngừng hai giây, anh đưa tay lấy hộp khăn giấy trên bàn, từ từ đẩy đến bên tay hắn.
Rồi anh chậm rãi rời khỏi bàn, đi về phía cửa bếp.
"Anh chạy cái gì!" Trâu Dương nghiêng đầu nói một câu, giọng lộ vẻ khó chịu.
Phàn Quân không nói gì, lại lùi hai bước, dựa trở lại cạnh bàn, cũng không dám nhìn sang bên ấy.
Trâu Dương tháo kính xuống ném lên bàn, rút hai tờ giấy áp lên mắt.
Nước mắt tuôn ra không kiểm soát được nhanh chóng thấm ướt khăn giấy, loang đến cả đầu ngón tay.
Hắn không hiểu vì sao mẹ mình muốn kết hôn lại khiến bản thân phản ứng dữ dội đến thế, khi bố tái hôn, ngoài sự khinh miệt, hắn không có bao nhiêu cảm xúc.
Có lẽ vì bố sớm đã có một gia đình khác ngoài kia, cũng có lẽ vì bất kể tính khí mẹ thế nào, từ nhỏ đến lớn, trong cuộc đời và ký ức của hắn, phần nhiều luôn là hình bóng của mẹ.
Mẹ mà kết hôn rồi, bên cạnh hắn sẽ hoàn toàn trống rỗng.
Về bản chất, đây chẳng phải chuyện gì xấu, mẹ gặp được một người có thể cùng bà nói cùng tần số, hắn đáng ra nên vui mừng mới đúng. Như thế mẹ sẽ không còn bị chê bai, không còn bận lòng về việc "kém hơn" người khác, và bất kể thế nào, bà cũng có thể sống thuận theo tính cách của mình...
Nhưng mà.
Mẹ sẽ không còn đơn thuần là mẹ của hắn nữa.
Ý nghĩ này dĩ nhiên hắn không thể để mẹ biết, hắn cố nén đến khi mẹ nằm xuống nghỉ ngơi tiếp rồi mới đứng dậy rời đi.
Hắn cũng không muốn khóc lóc trước mặt Phàn Quân.
Thật sự không kìm được.
Nước mắt với nước mũi cũng na ná nhau, muốn nhịn thì chẳng nhịn nổi.
Dù gì cũng chung một đường.
Ống lệ mũi.
... Toàn những thứ linh tinh gì thế này.
Phàn Quân vẫn lặng lẽ dựa vào bàn, năm sáu tờ giấy ăn đều bị thấm đẫm, vậy mà Trâu Dương lại chẳng phát ra một tiếng động.
Chỉ lặng lẽ như thế, không một âm thanh, mà nước mắt cứ chảy mãi.
Chỉ nghe thấy tiếng kêu khe khẽ của Cẩu Lương vang lên đôi lúc.
Cuối cùng Trâu Dương túm hết đống giấy đã ướt ném vào thùng rác bên cạnh, quay đầu lại nhìn anh.
"Cậu... vẫn ổn chứ?" Phàn Quân dè dặt hỏi.
"Ừ." Trâu Dương gật đầu, sống mũi và mắt đỏ bừng, nhưng giọng nói lại rất vững: "Khóc vì vui thôi, mẹ tôi sắp lấy chồng rồi, lấy một người đàn ông sẽ không chê bai bà."
Phàn Quân mấp máy môi, lại không thốt ra được lời nào.
Chú Lữ từng nhắc với anh một lần, rằng định kết hôn với chị San, nhưng không nói kỹ.
Dù sao Lữ Trạch vốn không thoải mái với chuyện này, anh ta và dì Lệ từng có tình cảm rất sâu nặng, dì Lệ qua đời rồi, bất cứ người phụ nữ nào đến gần chú Lữ, anh ta đều chẳng ưa xíu nào.
"Anh ăn cơm chưa?" Trâu Dương hỏi.
"Chưa," Phàn Quân liếc ra ngoài cửa bếp, "còn cậu..."
"Mẹ tôi ngủ rồi, bà vẫn còn sốt, cũng không ăn được gì," Trâu Dương vác ba lô lên vai, "hai ta đi ăn, tôi mời."
"Hử?" Phàn Quân sững người.
"Anh muốn qua ăn chung với Quán Quân không?" Trâu Dương hỏi.
"... Tôi mời cậu đi." Phàn Quân nói.
"Tôi mời." Trâu Dương đi ra ngoài.
Phàn Quân không tranh nữa, cùng hắn rời khỏi nhà.
Có lẽ bị nhốt trong ba lô lâu quá, Cẩu Lương bắt đầu vùng vằng, kêu to đến mức Phàn Quân cũng nghe rõ.
"Con mèo này..." Anh do dự một chút, "cậu định cứ đeo theo mãi thế à?"
"Anh có ý kiến gì sao?" Trâu Dương vừa xuống cầu thang vừa hỏi.
"Đem để chỗ tôi đi," Phàn Quân nói, "chỗ tôi có đồ hộp cho mèo con."
Trâu Dương quay lại: "Anh nuôi mèo à?"
"Chó thích ăn, loại sền sệt sữa dê ấy." Phàn Quân đáp.
"Xa không?" Trâu Dương dừng bước.
"Rất gần," Phàn Quân nói, "ngay cạnh thôi."
"... Được." Trâu Dương q*** t** vỗ nhẹ lên ba lô, "Nghe chưa, đừng kêu nữa."
Căn hộ Phàn Quân thuê chỉ cách nhà chú Lữ ba tòa, nhưng mới hơn, còn có thang máy.
Phòng ở tầng cao nhất, trước cửa đặt một tấm thảm sạch sẽ.
Khi Trâu Dương theo anh bước vào nhà, chẳng hiểu sao lại có cảm giác thả lỏng. Phòng của Phàn Quân tuy bày biện đơn giản, nhưng rất ấm áp.
Ghế lười bọc vải, tấm thảm nhỏ, bàn thấp và đệm dày cạnh cửa sổ, còn có giá để tạ xếp gọn gàng.
Không có cảm giác "nhà người khác", toát lên rõ rệt khí chất độc thân.
Thậm chí dép cũng chỉ có một đôi.
"Không cần đâu." Trâu Dương nói.
"Trong tủ giày có dép dùng một lần." Phàn Quân chỉ sang cái tủ nhỏ bên cạnh.
"Tôi không phải..." Trâu Dương thở dài, xỏ vào dép của anh.
Phàn Quân tìm cái lồng nhỏ, lót tấm lót vệ sinh, đặt Cẩu Lương vào, rồi chuẩn bị hai cái bát, một đựng nước, một đựng đồ hộp cho mèo con.
"Tôi tưởng anh ở chung với chú Lữ chứ." Trâu Dương ngồi xuống ghế lười.
Ghế này vừa ngồi xuống là gần như chỉ có thể ngả người ra, có cảm giác lập tức muốn chợp mắt.
"Không," Phàn Quân cười, "trước đây tôi với Lữ Trạch ở phòng khách, từ khi anh ta lên cấp hai không ở nhà nữa, tôi cũng dọn ra ngoài."
"Ồ," Trâu Dương tựa vào ghế, "anh với anh ta cũng chẳng thân lắm nhỉ?"
"Lớn lên rồi cũng khá hơn." Phàn Quân ngồi xổm trước lồng nhìn Cẩu Lương.
"Giờ thế này đã gọi là khá hơn sao?" Trâu Dương nhướn mày, "Vết sẹo trên mặt anh không phải do hồi nhỏ bị anh ta đánh đấy chứ?"
"... Không phải." Biểu cảm của Phàn Quân hơi khựng lại.
"Xin lỗi," Trâu Dương vội ngồi thẳng, "tôi lỡ miệng..."
"Đi ăn thôi." Phàn Quân đóng cửa lồng, đứng dậy.
Trâu Dương ngượng ngập cũng đứng lên, chuẩn bị ra ngoài, Phàn Quân lại quay đầu nói thêm một câu: "Không sao đâu."
"Ừ." Trâu Dương cười nhẹ.
Phàn Quân giới thiệu một quán ăn, nói là quán lâu năm nổi tiếng quanh đây, chuyên nấu cá, đi bộ tầm hơn mười phút.
Tốt quá, Trâu Dương rất thích ăn cá.
Ngay cả loại cá nát vụn, nhìn như bị lật đi lật lại tám trăm lần ở căng-tin trường, hắn cũng mê.
Đi được nửa đường thì điện thoại Phàn Quân reo, anh lấy ra nhìn, rồi nhận máy.
"Anh Phàn! Em lại bị chặn rồi," giọng trong điện thoại rất to, Trâu Dương đứng cạnh cũng nghe rõ, "Em sẽ tới lớp huấn luyện của thầy Thiết muộn chút, đợi bọn họ đi rồi thì..."
"Bị chặn ở đâu?" Phàn Quân hỏi.
"Cổng sau trường," Đầu dây bên kia nói, "tối nay bọn nó còn đi chơi, chắc lát nữa sẽ đi."
"Ừ." Phàn Quân đáp.
Cúp máy xong, anh quay sang nhìn Trâu Dương.
"Sao thế?" Trâu Dương cũng nhìn anh, "Định đi giải cứu à?"
Phàn Quân khựng lại: "... Âm lượng máy tôi to vậy sao?"
"Âm thường thôi, bên kia giọng lớn." Trâu Dương cười.
"Lần sau giải cứu." Phàn Quân nói rồi tiếp tục đi.
"Giải cứu lần này đi," Trâu Dương đứng yên, "dù gì cũng rảnh."
Phàn Quân cũng dừng lại, nhìn hắn, một lúc lâu mới nghiêng đầu: "Cùng một hướng."
Đi không xa, Trâu Dương đã thấy một ngôi trường cũ kỹ, bụi bặm, trường số 21.
Lần đầu hắn biết trường 21 ở Nam Châu Bình, chính xác hơn, lần đầu mới biết có cả trường 21.
Phàn Quân dẫn hắn vòng tới cổng sau trường, lúc này học sinh tan học tối ra vào tấp nập.
Phàn Quân đứng dưới một gốc cây cách cổng sau hai ba chục mét, nhìn đám học sinh kia.
"Anh biết bọn chặn người à?" Trâu Dương hỏi.
"Ừ," Phàn Quân gật đầu, "chúng chặn thằng bé đó không phải ngày một ngày hai."
"Học viên võ quán mà cũng bị chặn sao?" Trâu Dương nói, "Vậy trình độ dạy của thầy Thiết cần xem lại rồi."
Phàn Quân liếc hắn cười: "Người với người khác nhau mà."
Đợi chừng mười phút, mấy nam sinh không mặc đồng phục từ cổng sau đi ra.
Phàn Quân không nói, chỉ khẽ dùng vai huých nhẹ vào vai Trâu Dương.
Chẳng cần Phàn Quân phải chỉ, đặc biệt ba đứa đi đầu, chỉ cần nhìn dáng đi lêu khêu như bạch tuộc kia, Trâu Dương cũng biết không phải loại tốt đẹp gì.
Nhìn đám người từ từ tiến lại, Trâu Dương bỗng thấy háo hức.
Hồi trước học cấp ba ở trường trọng điểm, quản lý rất nghiêm, mấy vụ xô đẩy chưa được mấy giây đã bị người ta ngăn.
Giờ tuy lý thuyết là đã qua tuổi mong chờ mấy chuyện nhảm nhí này, nhưng hôm nay hắn lại muốn nghịch dại.
Khi bọn kia đi ngang, Phàn Quân bất chợt huýt sáo một tiếng.
Tiếng sáo này khác hẳn lúc gọi chó, chỉ nghe là biết đầy mùi khiêu khích.
Bọn nam sinh cùng lúc quay đầu.
"Đúng," Phàn Quân nói khẽ, giơ tay chỉ thằng mặt đen đi giữa, "Gọi mày đó."
Mặt đen không chút do dự, quay người đi thẳng lại, hai thằng hai bên lập tức theo sát, mấy đứa phía sau thì đứng yên, trừng mắt nhìn.
Phàn Quân bước ra khỏi bóng cây, đứng trước mặt nó.
Hôm nay anh không mặc áo khoác dài lần trước, áo khoác ngắn thôi, nhưng cũng có mũ, hình như anh rất thích đội mũ áo khoác.
Vì vậy khi bước ra khỏi bóng đèn, ánh sáng mới chiếu lên nửa dưới khuôn mặt.
Và vết sẹo trên mép.
Mặt đen đang định dí sát mặt khiêu khích thì bất ngờ khựng lại.
Hắn lặng lẽ nhìn Phàn Quân một giây.
Quay người bỏ chạy.
Trâu Dương sững sờ.
Đồ vô dụng! Chạy cái gì?
Xông lên đi!
Nam Châu Bình chẳng phải nổi tiếng hùng hổ sao!
Chẳng lẽ chỉ hùng hổ với học sinh tiểu học!
Nhưng mặt đen chưa kịp chạy thoát, vừa xoay người đã bị Phàn Quân tóm cổ áo từ phía sau, giống hệt hôm nọ trong võ quán anh nắm cổ thằng nhóc kia.
Đứng bên cạnh hắn, Hừ và Ha lúc này sững sờ ngay tại chỗ, nhất thời không biết nên chạy hay ở lại cùng sống chết.
Không, phải nói là cùng chết cùng chết.
Mấy kẻ vốn từ trước đã không bám sát theo thì đã chạy xa, nhưng cũng chẳng đi quá xa, chỉ quanh quẩn cách đó chừng năm mét, lúc gần lúc xa. Vừa không muốn bị coi là bỏ mặc bạn bè mà không có nghĩa khí, lại vừa không muốn đứng quá gần kẻo bị vạ lây một lượt.
Giống như mấy cái camera đi theo quay cảnh náo nhiệt.
Nhưng điều không ai ngờ tới là lúc này mặt đen lại buông tay khỏi áo hắn, trượt người ra phía trước rất gọn gàng, cởi phăng áo khoác rồi lao thẳng về phía trước.
Tốc độ cũng khá nhanh.
Nhưng chỉ duy trì được đúng một giây thì Trâu Dương phát hiện tốc độ của hắn dừng lại.
Phàn Quân nhặt một mảnh gạch vỡ dưới đất ném thẳng tới, trúng ngay khoeo chân của mặt đen.
Hắn loạng choạng ngã xuống thì lập tức bị Phàn Quân chộp lấy cánh tay, rồi ném ngược trở lại.
Thấy mặt đen coi như đã hết cách, Hừ và Ha liền quay đầu bỏ chạy, có lẽ định chạy về trường.
"Ê." Khi hai người chạy ngang qua bên cạnh, Trâu Dương cất tiếng gọi.
Cả hai đồng loạt quay đầu lại.
Trâu Dương đập bàn tay lên vai Hừ, rồi thuận thế đẩy một cái. Lực chạy về phía trước của Hừ lập tức bị chặn lại, trước là nhấc bổng một chút, sau đó thì đâm sầm vào Ha.
Ha không kịp nghĩ ngợi, liền đẩy văng Hừ ra, toan tiếp tục lao điên cuồng về phía trước.
Trâu Dương vung chân đá mạnh vào mông hắn ta.
Nền tảng của Ha vững hơn đồng bọn, tay chân cùng lúc chống xuống đất, lảo đảo lao về phía trước nhưng lại không dừng lại.
Trâu Dương không buồn để ý nữa, quay đầu chỉ thẳng vào Tiểu Hừ: "Ngồi yên đấy."
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 9
10.0/10 từ 32 lượt.
