Hời Hợt - Vu Triết

Chương 89


Hầu như không có thời gian để suy nghĩ, khao khát mãnh liệt đang nhanh chóng bừng tỉnh trong cơ thể khiến Phàn Quân thoáng chốc ngạt thở.


Nụ hôn của Trâu Dương mang theo những tia điện tê dại, từ môi, cằm, yết hầu, xương quai xanh...


Mỗi lần khẽ rơi xuống đều khiến da thịt run rẩy, từng chút từng chút lan sâu vào tận nơi sâu kín trong cơ thể.


Phàn Quân giơ tay, đầu ngón tay khẽ điểm lên sống mũi Trâu Dương, nhẹ nhàng một cái, gỡ xuống chiếc kính mắt của hắn.


Ngón tay lần theo trán hắn, chạm đến mái tóc ướt rũ xuống nơi trán, giọt nước mát lạnh rơi xuống lớp da đã bị nung nóng đến bỏng rát, tầm nhìn đan xen giữa tỉnh táo và mê ly.


Kẽ tay còn mang theo hơi ẩm của sợi tóc, chậm rãi vòng ra sau gáy, qua bả vai, dọc xuống sống lưng... kéo tuột chiếc khăn tắm đã lỏng bên hông Trâu Dương, hòa cùng hơi thở hỗn loạn và nhịp tim dồn dập, tham lam hút lấy sự ấm áp mịn màng trong lòng bàn tay.


"Đừng cử động." Giọng Trâu Dương khàn khàn vang lên, từ bụng dưới dọc theo đường ngực truyền lên bên tai anh.


Trong tiếng thở gấp gáp, cơ thể nóng bỏng áp sát, Trâu Dương một tay ôm lấy lưng anh kéo lên, tay còn lại nắm lấy cạp quần giật mạnh xuống.


"Trâu Dương..." Phàn Quân nghe thấy giọng mình cũng khản đặc.


"Hửm?" Trâu Dương chống tay lên đầu anh, cúi xuống nhìn, hơi thở phả lên gương mặt anh.


Phàn Quân cũng không rõ mình định nói gì, tiếng gọi tên kia chỉ như một bản năng bật ra.


Ánh mắt anh đảo qua gương mặt Trâu Dương, có phần mơ hồ, ánh đèn trên trần lóa mắt, anh khẽ nhắm mắt lại.


Trâu Dương đưa tay với lấy chiếc điều khiển trên lưng ghế sofa, tắt đèn trần, trong phòng chỉ còn lại cây đèn sàn ở góc, ánh sáng vàng nhạt từ phía sau bao bọc lấy hắn, khắc họa đường cong nơi eo.


Mọi cảm giác đều được phóng đại trong bóng tối, từng nhịp phập phồng nơi lồng ngực Trâu Dương cũng để lại vệt sáng vàng nhạt, cùng nhiệt độ cơ thể hòa thành một sự ăn khớp lặng lẽ...


Trâu Dương dùng tay kẹp lấy một gói nhỏ trên bàn trà, nanh cắn vào mép, ngậm nơi khóe môi.


Ngón tay hắn lướt qua lớp băng vải trên ngực trái xuống eo, rồi thuận thế ghì eo Phàn Quân, dùng lực xoay người anh về một bên.


"Nằm sấp." Giọng Trâu Dương có thể nghe thấy chính mình run rẩy, theo nhịp tim rối loạn mà trở nên khàn đục.


Mỗi động tác của cơ thể Phàn Quân, mỗi lần cơ bắp siết chặt rồi thả lỏng, đều kéo căng thần kinh hắn. Lòng bàn tay đặt trên lưng anh, cảm nhận được những run rẩy nhỏ bé dưới lớp da...


Hắn cắn gói nhỏ kề bên môi, nghiêng đầu xé vỏ bao...


Cúi xuống áp sát, Phàn Quân nghiêng mặt, hơi thở phảng phất mùi cỏ xanh dịu nhẹ.


Hơi thở hòa quyện, tiếng rên xen lẫn, giữa cơn nóng bỏng còn lẫn chút mát lạnh khiến anh thoáng chốc tỉnh táo, nhưng rất nhanh lại bị cơn khao khát mất kiểm soát cuốn trôi.


Nhìn không rõ, nghe chẳng tường.


Chỉ còn xúc giác chiếm lĩnh toàn bộ, ngón tay bấu vào sống lưng Phàn Quân gần như muốn ấn sâu vào da thịt.


Trong cơn run rẩy, nhịp điệu đưa đẩy chìm đắm trong ngọn lửa...


Giữa thủy triều dâng trào, hắn nghe thấy tiếng hít mạnh rất khẽ từ Phàn Quân.


Hắn cúi xuống hôn lên vai anh, rồi hung hăng cắn một cái, mang theo cơn điên dại chưa kịp giải tỏa...


...


Hơi thở hỗn loạn hồi lâu vẫn chưa bình ổn, cho đến khi dư âm run rẩy trong cơ thể dần tan đi.


"Xuống đi," Phàn Quân nằm sấp trên sofa, giọng rất thấp, "đè chết anh rồi."


Trâu Dương từ từ xoay người, trượt khỏi người anh sang mép sofa, rồi chậm rãi trượt xuống thảm, nhắm mắt thở dài một hơi thật sâu, như một tiếng thở than.


Tiếng móng vuốt khe khẽ vang lên phía trên đầu hắn, tiếp theo là tiếng ngửi hít của Tiểu Bạch.


"Chưa chết đâu, Tiểu Bạch," Hắn khẽ nói, "không sao, tránh ra nào."


Tiểu Bạch dường như vẫn chưa yên tâm, còn lẩn quẩn ngửi trên trán hắn.


"Bạch," Phàn Quân lên tiếng, giọng có chút khàn, "về ổ."


Tiểu Bạch khẽ ư ử một tiếng, lạch bạch quay về nằm rạp trên đệm sát tường.


"Quân à." Trâu Dương mở mắt, mặc dù cơ thể còn cảm giác hẫng hụt trống trải, hắn vẫn ngồi dậy, nghiêng người ôm lấy Phàn Quân còn đang nằm sấp trên sofa.


"Ừm?" Phàn Quân nghiêng đầu nhìn hắn.


"Để em giúp anh..." Trâu Dương đưa tay xuống bụng anh.


"Ê," Phàn Quân bật cười, nắm lấy tay hắn, "không cần."


"Ừm?" Trâu Dương ghé sát lại, nhìn chằm chằm vào mặt anh, "sao vậy?"


"Tạm thời... không có ý nghĩ đó nữa." Phàn Quân nói.



"Mẹ nó," Trâu Dương sững ra một chút, rồi hôn lên khóe mắt anh, "anh đang chửi em đấy hả? Chửi nặng vậy?"


"Không phải," Phàn Quân bật cười, kéo tay hắn lại, khẽ cắn lên đầu ngón tay hắn, "chỉ là... sau này em sẽ hiểu."


Trâu Dương không nói gì, chỉ cúi đầu tựa trán vào cánh tay anh.


"Anh đi tắm đây." Phàn Quân nói.


"Để em giúp anh." Trâu Dương lập tức nói.


"Anh tự làm được, anh chỉ bị làm thôi," Phàn Quân từ từ đứng dậy, xoa đầu hắn, "chứ có phải bị làm chết đâu."


"Cút đi." Trâu Dương đáp.


Tiểu Bạch nằm trong ổ, tò mò nhìn hành vi một tối tắm hai lần của hai người, trong mắt còn có chút khó hiểu.


Đại Hắc thì rất thản nhiên, từ đầu đến cuối đều nằm ngửa trên bậu cửa sổ ngủ say.


"Còn xem... phim nữa không?" Phàn Quân thấy Trâu Dương từ phòng tắm bước ra, hỏi một câu.


"Anh muốn xem không?" Trâu Dương lấy khăn phủ lên đầu anh, ôm lấy đầu anh khẽ lau tóc, "anh muốn xem thì em xem cùng."


"Thôi khỏi, mai em còn phải dậy sớm." Phàn Quân nói.


"Ừm." Trâu Dương đáp.


Sấy khô tóc, dọn dẹp lại ghế sofa, hai người trở về phòng nằm xuống.


Khi Phàn Quân tắt đèn, Trâu Dương liền rúc sang ôm chặt lấy anh.


"Sao thế?" Phàn Quân khẽ vuốt lưng hắn.


"Khó chịu không? Có đau không?" Trâu Dương hỏi.


"Cũng... tạm thôi," Phàn Quân dịu giọng nói, "không đau bằng cú cắn trên vai em để lại đâu."


"Đệt," Trâu Dương chống tay muốn bật đèn, "em quên mất, cắn rách chưa?"


"Rách rồi, lúc nãy tắm anh thấy có một chấm máu," Phàn Quân đè hắn về lại gối, "em cắn cũng ác phết đấy."


"Lấy độc trị độc," Trâu Dương nói, "để anh phân tán chú ý."


"... Vậy à." Phàn Quân bật cười.


"Anh đừng có cắn lại em, em sẽ chửi thật đấy." Trâu Dương nói.


"Chưa chắc đâu," Phàn Quân đáp, "anh còn sợ em chửi à."


Trâu Dương tặc lưỡi một tiếng, không nói gì nữa, chỉ siết chặt anh.


"Ngủ đi," Phàn Quân vỗ nhẹ hắn, "mai anh gọi em dậy."


"Em đặt báo thức rồi," Trâu Dương nhắm mắt, "anh cứ ngủ yên, nếu em dậy sớm thì dắt chó đi dạo, rồi mua bữa sáng về."


"Em đang nói mơ à?" Phàn Quân bật cười.


"Anh không tin em sao?" Trâu Dương hỏi.


"Có gì để tin đâu," Phàn Quân nói, "từ lúc quen em đến giờ, em đừng nói là dậy sớm hơn anh, ngay cả tỉnh sớm hơn anh em có lần nào chưa?"


"Đợi mà xem." Trâu Dương nói.


Thật sự là rất mệt, theo lý mà nói thì sáng mai không có ai gọi thì chắc chắn hắn không dậy nổi.


Nhưng Trâu Dương vẫn tự tin.


Bởi vì tuy buồn ngủ, hắn lại chẳng thể nào ngủ được.


Nằm thêm một lúc, hắn mở mắt.


"Ừm?" Phàn Quân khẽ đáp.


"Anh có thấy khó chịu ở đâu không?" Trâu Dương hỏi.


Phàn Quân khẽ thở dài, xoay người ôm chặt hắn, vùi mặt vào cổ hắn: "Không nghiêm trọng vậy đâu, đừng lo nữa."


"Thế có sướng không?" Trâu Dương hỏi.


"Em..." Phàn Quân bật cười.


"Có sướng không?" Trâu Dương gặng hỏi.


"... Có." Phàn Quân đáp.



Phàn Quân không nói gì, chỉ ôm chặt hắn, có thể cảm nhận được anh đang cười.


"Cười cái quái gì," Trâu Dương nhắm mắt lại, "dù sao thì em sướng là được."


"Ừm." Phàn Quân khẽ đáp.


Yên lặng chưa đến hai phút, Trâu Dương lại mở miệng: "Anh..."


"Ngủ yên!" Phàn Quân lấy tay che miệng hắn.


Sáng hôm sau báo thức reo, Trâu Dương ngay cả nhịp thở cũng chẳng đổi, đều đặn như một người điếc không nghe thấy gì.


Phàn Quân dậy thì gỡ cánh tay hắn ra, hắn cũng chẳng có chút phản ứng.


Có điều hôm nay đồng hồ sinh học của Phàn Quân cũng không hoạt động, anh tỉnh dậy chỉ vì chuông báo thức rung. Nhưng Trâu Dương lại không biết lấy đâu ra tự tin, cài báo thức muộn đến nỗi thời gian chẳng còn dư dả gì.


Rửa mặt, dắt chó, mua bữa sáng.


Về nhà lật chăn Trâu Dương lên.


"Ừm..." Trâu Dương co chân lại, tay mò mẫm tìm chăn.


"Dậy đi," Phàn Quân nhìn điện thoại, "không còn kịp nữa rồi, lát nữa em phải bắt taxi, anh đưa cũng không đủ thời gian đâu."


"Á..." Trâu Dương lật người, tiếp tục mò chăn.


Phàn Quân trực tiếp lôi tay hắn, kéo xuống giường, dựng vào trước bồn rửa mặt.


Trâu Dương chống bồn, nhìn chằm chằm vào vòi nước suốt gần một phút mới tỉnh táo lại: "Đệt? Anh điên rồi hả?"


Phàn Quân không nói, đưa điện thoại dí thẳng vào mặt hắn.


Trâu Dương lùi ra sau, mắt phải mất một lúc mới nhìn rõ được giờ giấc.


"Xong đời." Hắn nói.


"Chưa xong," Phàn Quân nói, "nhanh lên vẫn còn kịp."


Trâu Dương cảm giác như mình chưa hề ngủ, rửa mặt xong ngồi ăn sáng vẫn còn ngơ ngác.


Ăn qua loa vài miếng, đã bị Phàn Quân lôi dậy, nói là xe taxi sắp đến.


"Đi thôi." Phàn Quân nhét hai cái xíu mại còn lại với một hộp sữa vào tay hắn, xách cặp của hắn, kéo hắn ra ngoài.


Trong thang máy, Trâu Dương tranh thủ vài miếng nuốt hết xíu mại, quay sang nhìn Phàn Quân.


Lúc này hắn mới coi như tỉnh hẳn.


Dù hơi... nhưng hắn vẫn hỏi thêm một câu: "Anh có thấy khó chịu không?"


Phàn Quân ngừng lại một chút mới hiểu hắn đang nói gì: "Không khó chịu, đừng hỏi nữa, hỏi thêm thì bây giờ anh lôi em về cho em thử ngay."


Trâu Dương thở dài, nghĩ lại rồi bật cười: "Đệt."


Đến trường trung học số 7 thì vẫn muộn một chút, giờ đọc sáng đã bắt đầu.


Trâu Dương chạy vội vào lớp, đúng giờ học đọc văn, may mà thầy Chu chưa có mặt.


Chỉ có mấy người Lưu Văn Thuỵ đang giả bộ đi qua đi lại trong lớp, tỏ vẻ sẵn sàng giải đáp khi có học sinh nào không hiểu.


Nhưng thật ra thì đọc sáng có gì mà không hiểu, tác dụng duy nhất của bọn họ chính là gây rối, khiến mấy đứa chưa chép xong bài tập hôm qua phải chép nhanh hơn.


"Mày bị sao thế hả!" Lưu Văn Thuỵ thấy hắn vào liền chạy tới nhỏ giọng chất vấn.


"Ngủ dậy muộn, còn sao nữa." Trâu Dương lôi vở bút ra, vẽ một loạt vòng tròn, bắt đầu giả vờ.


"Phàn Quân kỷ luật thế mà không gọi mày dậy à?" Lưu Văn Thuỵ nói, "từ nay bệ hạ không thượng triều sớm nữa à..."


"Cút cút cút," Trâu Dương dùng khuỷu tay đẩy cậu ta ra, "giờ có phải lúc tám chuyện không?"


Lưu Văn Thuỵ liếc hắn một cái, tặc lưỡi, rồi quay về chỗ tiếp tục đi lại.


Để tránh phải chạm mặt Trâu Thiên Thuỵ, Trâu Dương không chen vào giữa bàn ghế, mà đứng ở cuối lớp.


Trâu Thiên Thuỵ thì lại quay đầu nhìn hắn, trạng thái không giống hôm trước, vẻ mặt nhạt nhẽo, chẳng thấy rõ cảm xúc gì.


Sau giờ đọc sáng là lễ chào cờ đầu tuần, mấy người bọn họ không về văn phòng thầy Chu, mà cùng học sinh ra sân.


"Trâu Dương." Có tiếng gọi phía sau, nghe giọng là Trâu Thiên Thuỵ.


Trâu Dương quay đầu lại.


"Tôi có chuyện muốn nói với anh." Trâu Thiên Thuỵ nói.



"Nói đi." Lưu Văn Thuỵ chen vào.


Trâu Dương đẩy Lưu Văn Thuỵ đi trước, ra hiệu cho cậu ta đi.


Dù sao đây cũng là trường thực tập, tốt nhất nên tránh xung đột, không cần thiết phải gây chuyện.


"Tôi nói ngắn thôi," Trâu Thiên Thuỵ vừa đi vừa nói, "tôi biết việc anh đến đây thực tập không phải chuyện anh có thể quyết định."


Trâu Dương im lặng, cùng cô ta bước đi.


"Chúng ta nước giếng không phạm nước sông," Trâu Thiên Thuỵ nói, "anh chắc chắn biết nhà tôi đã xảy ra chuyện gì rồi."


"Biết hay không cũng chẳng quan trọng, tôi không hề quan tâm đến chuyện người nhà mấy người." Trâu Dương nói.


"Thế thì tốt," Giọng Trâu Thiên Thuỵ đột nhiên run run, "không ai được phép cười nhạo tôi."


Trâu Dương thở dài, vốn định nói thêm một câu, nhưng cảm thấy thêm lời e là cô ta sẽ khóc mất, nên thôi, bước nhanh đi luôn.


"Ông bố khốn nạn đó chắc là định ly hôn rồi." Lưu Văn Thuỵ đứng cuối hàng chào cờ, vừa nghe hiệu trưởng nói vừa nhỏ giọng.


"Không làm ông ta khốn đốn thì không xong." Trâu Dương nói.


"Trâu Thiên Thuỵ mới được làm con gái chính thức có mấy năm," Lưu Văn Thuỵ nói, "giờ xem chừng lại toi công rồi."


"Không quan tâm," Trâu Dương đáp, "còn lấy thêm được một năm tiền nữa, tao chính thức trở thành con của gia đình đơn thân rồi."


"Cũng chẳng đơn đâu," Lưu Văn Thuỵ nói, "mẹ mày chẳng phải sắp cưới chú Lữ rồi sao?"


"Ừm," Trâu Dương nghĩ nghĩ, lại thấy có chút lúng túng, "tao cũng không hỏi thêm, chẳng biết tiến triển sao rồi."


"Thế cũng hay, sau này mẹ mày sống cuộc đời của bà ấy, chẳng ai quản mày, mày muốn thế nào thì thế ấy," Lưu Văn Thuỵ nói, "hơn tao nhiều, hôm qua tao về nhà còn bị mẹ tát."


"Mày..." Trâu Dương không nhịn được nhìn hắn, "làm gì mà để mẹ phải động tay với một thằng đàn ông trưởng thành thế?"


"Nó đòi mẹ tăng tiền tiêu vặt, mà không có thương lượng được." Lý Tri Việt ở phía sau nhỏ giọng chen vào.


"Không thỏa thuận được thì thôi, cùng lắm là không được tăng," Lưu Văn Thuỵ nói, "bà ấy còn đánh gáy tao, thế mà đúng hả."


"Vô dụng." Trâu Dương nói.


"Tao đi làm thêm," Lưu Văn Thuỵ nói, "tao không tin, đầu óc tao thế này, thân thể tao thế này, mà không kiếm được tiền chắc?"


"Giờ mới nghĩ đến việc làm thêm, trong khi năm cuối đại học rồi," Trương Truyền Long nói, "sợ tốt nghiệp xong không tìm được việc à?"


"Ể?" Lưu Văn Thuỵ quay sang nhìn cậu ta, "Long Long, mày khôn lên rồi hả."


Lễ thượng cờ kết thúc, tiết tiếng Anh đầu tiên diễn ra trong phòng học đa phương tiện.


Trong lúc vừa trò chuyện vừa theo học sinh đi về phía lớp học, Trâu Dương có cảm giác như mình quay lại thời trung học, nhưng đồng thời lại có thêm chút sảng khoái, như thể cuối cùng cũng đã vượt qua được đoạn ngày tháng ấy.


Cái gọi là "xem trò cười" mà Trâu Thiên Thuỵ nói cụ thể là gì thì Trâu Dương không rõ.


Nhưng đến khi tiết học đầu tiên còn mười phút nữa mới tan thì cô giáo Chu đã vội vàng chạy đến cửa lớp, gọi Trâu Thiên Thuỵ ra ngoài.


Mới nói được một câu, Trâu Thiên Thuỵ đã òa khóc rồi chạy về phía cầu thang.


"Có chuyện rồi đấy." Lý Tri Việt nói.


Chắc chắn là có chuyện, hơn nữa e rằng không phải chuyện nhỏ, Trâu Dương bỗng dưng dấy lên một cảm giác khó tả.


Chưa đến trưa, khi vẫn chưa tan học, mẹ hắn đã gọi điện tới.


"Trâu Dương, con biết chuyện gì chưa?" Giọng mẹ xen lẫn phấn khích nhưng nhiều hơn là sợ hãi.


"Biết gì? Sao thế ạ?" Trâu Dương hỏi.


"Bố con bị Lưu Xảo thiêu trong văn phòng rồi!" Giọng mẹ cao hẳn lên.


"Cái gì cơ?" Trâu Dương sững sờ, "Ai thiêu ông ấy?"


"Lưu Xảo! Là vợ ông ấy đó!" Mẹ nói, "Tiểu Lâm bảo với mẹ, mẹ cũng không rõ, chỉ nghe nói người ta đưa vào viện rồi, cả cảnh sát cũng đến luôn..."


Tiểu Lâm vốn là nhân viên cũ trong công ty của bố, lại có chút họ hàng xa xa với mẹ, nên vẫn giữ liên lạc, tin tức này chắc là khá chính xác.


"Con có đi bệnh viện xem không?" Mẹ hỏi.


"Con?" Trâu Dương ngập ngừng một chút, thực ra phải đi xem, đến cả hàng xóm bị thiêu hắn cũng sẽ đến nhìn, "Để xem con bận xong chưa, giờ vẫn con trong giờ thực tập ạ."


"Ừ, mẹ chỉ hỏi thế thôi." Mẹ nói.


"Nhưng mẹ đừng có đi," Trâu Dương dặn, "chuyện này sống chết thế nào cũng chẳng liên quan gì đến mẹ hết."


"Biết rồi, mẹ không đi đâu, lão Lữ cũng không cho mẹ đi," Mẹ đáp, nghĩ một chút rồi thở dài, "thật là... dọa chết người ta rồi..."



Hôm nay Hà Xuyên cần dùng xe, Phàn Quân tới đón hắn "tan làm" bằng xe điện.


"Em... không nói rõ được," Trâu Dương cau mày, "thực ra là muốn đi, nhưng... em không rõ là muốn xem trò hay là... dù gì ông ta cũng là bố ruột em."


"Cả hai lý do đều có thể," Phàn Quân nói, "lúc em bị thương nặng đến thế, ông ta đến thăm chẳng qua cũng chỉ làm cho có lệ thôi."


Trâu Dương nhìn anh, không nói gì.


"Ông ta không đáng để em phải có bất kỳ giằng co hay áy náy gì cả." Phàn Quân nói.


"Ừ," Trâu Dương khẽ đáp, ngập ngừng một lúc rồi leo lên xe, "đi xem."


"Được." Phàn Quân gật đầu.


Hôm nay không có gió, lúc này ngồi xe chạy thậm chí có thể ngửi thấy rõ rệt mùi hương của mùa xuân trong không khí.


Trâu Dương ôm eo Phàn Quân, cằm gác trên vai anh, nếu bây giờ không phải đi bệnh viện thì quả là hoàn mỹ.


Tay hắn luồn vào áo khoác của Phàn Quân, Phàn Quân khẽ nghiêng đầu, không nói gì.


Tay hắn lại luồn vào trong áo hoodie của Phàn Quân.


Phàn Quân cúi đầu nhìn xuống.


Tay có chút lạnh, hắn do dự không biết có nên đặt lên bụng anh không...


"Muốn sờ thì sờ đi, cứ kéo áo thế gió lùa vào rồi," Phàn Quân trực tiếp ép tay hắn lên bụng mình, rồi hít một hơi, "sịt——"


"Tay em lạnh mà." Trâu Dương bật cười, nhưng tay vẫn không rút về.


"Không mặc đủ quần áo sao?" Phàn Quân đưa tay vòng lại sờ vào eo hắn.


"Đừng sờ bậy!" Trâu Dương nói.


Phàn Quân thở dài, rút tay về.


Bệnh viện là mẹ biết nhờ Tiểu Lâm nói, nhưng cụ thể phòng nào thì không rõ, cũng không quan trọng, vừa mới bước vào khu bệnh, Trâu Dương đã trông thấy dì hai.


"Tiểu Dương?" Dì hai gọi hắn một tiếng.


"Dì hai ạ," Trâu Dương đáp, "bố... cháu..."


"Chưa tỉnh, ca mổ làm rất lâu, nghiêm trọng lắm, nghiêm trọng lắm..." Dì hai vừa nói vừa rơi nước mắt.


Trâu Dương ngượng ngùng quay đầu đi, hắn thật sự không khóc nổi.


"Rốt cuộc... chuyện là thế nào vậy ạ?" Hắn hỏi.


"Lưu Xảo điên rồi! Người đàn bà đó điên thật rồi! Từ hồi đó dì đã thấy bà ta là kẻ điên mà..." Dì hai có phần kích động.


Dượng hai đi tới, kéo bà ra một bên, rồi bước lại gần, thở dài: "Tiểu Dương, không ngờ cháu lại đến."


"Đến xem một chút, dù sao..." Trâu Dương không nói hết câu.


"Giờ chưa thể thăm, tình trạng nguy kịch lắm," Dượng hai nói, "cái người kia... nhẹ hơn."


"Ai ạ?" Trâu Dương ngẩn ra.


"Trợ lý của ông ấy." Dượng hai nói.


Mẹ của Trâu Thiên Thuỵ  cầm xăng xông vào văn phòng bố hắn, châm lửa thiêu cả hai, bà ta cũng bị thương chút ít, nhưng không nặng.


Khi bước ra khỏi bệnh viện, Trâu Dương vẫn còn thấy hơi ngơ ngác, hắn không ngờ người bố tồi tệ của mình cuối cùng lại có kết cục như thế này, nhưng khi thật sự xảy ra, hắn dường như cũng chẳng thấy mấy bất ngờ.


Chỉ là một cảm giác mơ hồ khó tả.


"Ăn chút gì đi." Phàn Quân khoác vai hắn.


"Ừ." Trâu Dương đáp khẽ.


"Khoai tây nghiền." Phàn Quân nói.


"Anh còn nhớ à?" Trâu Dương liếc nhìn anh.


"Sao, đến món khoai tây nghiền mà em cũng định quỵt chắc?" Phàn Quân hỏi.


"Cái đó phải qua bên trường em mới có, hơi xa." Trâu Dương nói.


"Anh còn chẳng chê xa, em lại chê hả?" Phàn Quân nói.


"Ủa, anh không chê thì em cũng không được chê sao?" Trâu Dương cười.


"Tối qua anh vừa..." Phàn Quân còn chưa nói hết câu đã bị Trâu Dương cắt ngang.


"Đi đi đi đi đi đi, em chở anh..." Trâu Dương nói, "khoai tây nghiền, khoai tây nghiền."


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 89
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...